Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

27/1/10

NÓI TIẾP "CHUYỆN ĐỜI"



- Em chào anh. Anh có định viết tiếp cái "chuyện đời" nữa ko ạ?

- Hết rồi em.

- Thế ạ? Ko hiểu sao em bị cuốn vào câu chuyện đó thế. Nếu là em thì còn rất nhiều tình tiết muốn khai thác tiếp.

- Em muốn khai thác tiếp ở khía cạnh nào? Thử nói xem, nếu hay có thể anh sẽ viết tiếp.

- Vâng, tự nhiên viết ra thì thấy khó quá, nhưng em thích nhâm nhi đọc chuyện này nếu còn nữa. Đặc biệt là nhân vật chồng, có điểm gì đó giống em: không dứt khoát, cả nể nên kéo theo bao hệ lụy. Đó là điểm yếu lớn nhất của em. Em thích anh khai thác khía cạnh này, có thể đi sâu về nhân vật này nữa, anh ta suốt ngày cặm cụi làm việc, lo toan, nhưng khi đau khổ chỉ có một mình anh ta.

- Ừ, đàn ông VN nhiều người như vậy. Em có gia đình chưa?

- Dạ, em chưa anh ạ.

- Đã tan vỡ mối tình nào chưa?

- Dạ, rồi mà anh. Trước đây em cũng có một câu chuyện gần thế này. Hai người rõ là yêu nhau, không thể đến được với nhau. Không ai sai cả, mặc dù người này đều muốn người kia tốt hơn. Ai cũng kỳ vọng vào người kia nhieu hơn nữa. Nhưng thực tế thì không thể chia sẻ công việc được với nhau, nên rốt cuộc là gây áp lực cho nhau.

- Anh biết nhiều cặp yêu nhau nhưng không thể sống cùng nhau, cứ ở bên cạnh nhau là họ cãi nhau bất phân thắng bại.

- À, bạn em trước kia cũng là một nhà báo anh ạ. Có thể anh cũng biết cô ta, vì cô ta cũng làm ở 1 tờ báo có tiếng, và viết về những vẫn đề gai góc.

- Thế à?

- Nhưng em xin phép không tiết lộ được không ạ?

- OK, không sao.

- Anh nên phân tích kỹ tâm lý cô vợ khi còn chưa ly hôn nhé. Ví dụ, anh có thể khắc thêm về cô ta là một người cũng giỏi giang không kém chồng, nhưng vì bản tính đàn bà nên cũng không đạt được công danh như mong muốn. Vì thế nên càng tạo áp lực với chồng để phải thăng quan tiến chức. Em cũng rất thích nếu anh đề cập thêm về chuyện khi cả 2 người ly hôn rồi nhưng vẫn day dứt về nhau, vẫn muốn làm cái gì đó cho nhau nhưng không thể. À, em hỏi nhỏ một chút nữa, anh lấy cảm hứng viết chuyện này từ đâu ạ? Nếu có thể thì anh lấy thêm một ít ở đó nữa, để viết tiếp nhé.

- Theo em thì anh lấy từ đâu?

- Chắc là từ chuyện của anh nên mới thật như thế. Nhiều lúc, em cũng có ý tưởng viết chuyện về chính bản thân mình, nhưng vừa ảo vừa thực một chút mới hay. Nhâm nhi về bản thân bằng cách viết chuyện như vậy, có được không anh. Nhưng khó quá, em không biết viết như thế nào? Vì em là dân kỹ thuật, giờ làm quản lý, không liên quan gi đến văn chương cả.

- Thế thì lúc nào rảnh rang thì viết, coi đó như một trải nghiệm. Em hãy viết thật tự nhiên, như cuộc sống tự chảy ra vậy.

- Vâng, để hôm nào em viết được cái gì đó, em gửi anh, anh review giúp em nhé.



20/1/10

CHUYỆN ĐỜI (10)



Anh nhìn lại người đàn ông đang ngồi nhả khói trước mặt mình. Gương mặt đẹp với hàng râu mờ bao quanh, cặp mắt xanh nhân hậu, vầng trán cao thông minh. Điều duy nhất anh không thích ở người đàn ông này là nước da. Nó quá trắng ngay cả đối với một người da trắng và khiến vẻ đẹp nam tính của anh ta phần nào trở nên mong manh.

Một người đàn ông đẹp thế kia, thông minh thế kia, lịch lãm thế kia mà lại không thể để lại cho đời một phần của mình. Số phận thật trớ trêu. Anh đột ngột cảm thấy một nỗi buồn tê tái xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Anh ngồi bất động, nhìn vào Robert, nhưng cái nhìn như xuyên qua gương mặt của anh ta, hướng tới một nơi nào đó sâu hun hút ở đằng xa.

Robert rít hơi thuốc cuối cùng, dụi mẩu thuốc vào gạt tàn, húng hắng ho. Tiếng ho của Robert kéo anh trở lại. Anh nhìn Robert một lần nữa: Liệu anh ta có định lừa mình, để mình thương cảm cho hoàn cảnh anh ta mà đồng ý cho thằng bé làm con nuôi anh ta không nhỉ? Không, chắc là không. Vì chẳng có lý do gì khiến anh ta phải nói dối. Anh ta có được lợi lộc gì đâu?

Robert với tay lấy cốc nước trên bàn, chiêu một ngụm rồi đặt cốc nước xuống. Phát hiện ra cái nhìn chăm chú của anh, Robert phác một cử chỉ mơ hồ: "Tôi nói điều đó không phải để gợi lòng thương cảm của anh đâu. Tôi nói thế chỉ để anh hiểu rõ về tôi thôi". "Thế cô ấy có biết chuyện anh vô sinh không?" - anh hỏi nhanh. "Có, tôi đã nói hết cho cô ấy những vấn đề của tôi trước khi chúng tôi quyết định sống chung với nhau".

- Thế à? - Câu trả lời của Robert khiến anh hơi cụt hứng. Anh cầm ly càphê, nó đã được uống đến giọt cuối cùng. Anh nhìn sang ly của Robert, nó cũng đã hết sạch. Lấy gì để tiếp tục câu chuyện đây? Anh hỏi Robert: "Chúng ta có nên uống một ly rượu không?". Robert gật đầu.

Hai người đàn ông im lặng nhấm nháp ly whisky của mình. Anh cất tiếng trước: "Robert, điều gì khiến anh nhận con trai tôi làm con nuôi? Thậm chí sau này anh còn cho nó thừa kế tài sản của anh?"

Robert nhìn thẳng vào mắt anh nói chậm rãi: "Bởi vì tôi yêu nó, yêu đứa con trai của người phụ nữ mà tôi yêu".

- Nhưng anh có nghĩ rằng khi anh mang nó đi anh đã khiến cho người đàn ông là cha nó đau một, và khi anh hỏi xin nó làm con nuôi, thì khiến cho nỗi đau ấy tăng lên gấp đôi không? Anh yêu nó bằng tình yêu phái sinh, còn tôi, tôi yêu nó bằng tình yêu đã được mặc định trong trái tim tôi. Anh muốn mang đến những điều tốt đẹp cho nó, điều đó khiến tôi cảm động và biết ơn anh. Nhưng anh làm tốt cho người này lại gây nỗi đau cho người khác...

Robert đặt ly whisky xuống, rút một điếu thuốc châm lửa hút: "Tôi biết người Việt thường hy sinh vì tương lai của con cái..."

- Đúng, người Việt chúng tôi biết hy sinh cho con cái. Nhưng hy sinh vì những điều có lý. Ví dụ, tôi sẽ chịu đựng được sự xa cách, nhớ nhung để thằng bé có thể cùng mẹ nó đi ra nước ngoài với anh. Nhưng tôi không thể hy sinh quyền làm cha. Thằng bé nếu không được thừa hưởng gia sản của anh, thì cũng được thừa hưởng gia sản của cha tôi và của tôi. Nó có nhiều lý do để tiếp tục quyền làm con, làm cháu trong gia đình tôi...

Robert tựa sâu vào ghế bành, khủy tay phải đặt trên thành ghế, cánh tay trái đặt dọc thành ghế bên kia, bàn tay bám vào lớp da nâu bọc ghế. "Anh nói tiếp đi..."

Anh chiêu thêm một ngụm whisky, đợi cho hơi nóng của nó dịu đi sau cú tấn công ngọt ngào trong cổ họng, rồi nói: "Anh có biết khái niệm "cháu đích tôn" của người Việt không. Đó là từ chỉ đứa con trai đầu tiên của người con trai đầu tiên trong một gia đình. Thằng bé con tôi là cháu đích tôn đấy. Nó là nhân vật chính trẻ nhất trong cuộc chạy đua tiếp sức đường trường của dòng họ nhà tôi. Chính vì lẽ đó, dù nó có đi đâu, thì nó vẫn phải mang cái họ trong giấy khai sinh của nó".

Robert ngả hẳn người ra lưng ghế bành, bàn tay trái xiết mạnh vào thành ghế rồi thở dài: "Vậy ư? Tôi không nghĩ mọi chuyện lại phức tạp đến như vậy".

- Anh không hiểu cũng phải thôi...

Hai người đàn ông lại ngồi im lặng. Lần này, Robert cất tiếng trước: "Anh đừng lo, dù thằng bé có mang họ tôi hay không thì tôi vẫn yêu thương nó như vậy. Tôi vẫn sẽ dành cho nó những điều kiện tốt nhất. Tôi sẽ luôn nhắc nó là người Việt và sẽ đưa nó về Việt Nam thăm anh và bố anh".

- Vâng, cảm ơn anh. Tôi cũng không đòi hỏi gì hơn. Tôi sẽ thường xuyên liên lạc với nó qua điện thoại, email, hy vọng điều đó sẽ không khiến gia đình anh khó chịu.

Robert gật đầu: "Từ phía tôi thì hoàn toàn không có vấn đề gì".

- Còn từ phía cô ấy thì anh không nói thay phải không?

- Đúng vậy, anh nên trao đổi chuyện này với cô ấy.

- Tất nhiên, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy. Nhưng có điều tôi muốn nói với anh rằng tôi sẽ không nhận chiếc xe ôtô mà anh và cô ấy định tặng cho tôi...

Robert đưa tay nắm lấy bàn tay anh đang để trên bàn: "Tôi hiểu".

Anh nói: "Anh uống thêm một ly wishky nhé?" - "OK!"

Hai người đàn ông cụng ly: "Chúc anh hạnh phúc và may mắn. Hy vọng chúng ta sẽ là bạn tốt" - anh nói.

- Tất nhiên rồi, vì chúng ta đều là cha của một chàng trai tuyệt vời! - Robert cười.

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)
CHUYỆN ĐỜI (4)
CHUYỆN ĐỜI (5)
CHUYỆN ĐỜI (6)
CHUYỆN ĐỜI (7)
CHUYỆN ĐỜI (8)
CHUYỆN ĐỜI (9)



18/1/10

CHUYỆN ĐỜI (9)



Đợt gió mùa đông bắc kéo dài kèm theo mưa lạnh khiến cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông không thể tiến hành ngoài trời như họ muốn vậy. Không gian trong phòng làm họ cảm thấy hơi tù túng và mất tự nhiên. Anh nắm quyền chủ động (dù sao mình cũng là chủ nhà): "Anh uống gì?". "Tôi uống càphê, nâu nóng!" - Robert nói "nâu nóng" bằng tiếng Việt và xin thêm một ly nước sôi. "Tôi thích uống càphê Việt Nam, nhưng không thể uống đặc như người Việt" - Robert giải thích.

Anh lặp lại nghi thức pha càphê chầm chậm của mình. Và mãi đến khi uống được ngụm đầu tiên, anh mới hỏi: - Hai người quen nhau lâu chưa?

- Gần 2 năm rưỡi rồi. Khi đó, tôi đến Việt Nam được khoảng nửa năm. Cô ấy đang bị trầm cảm sau cuộc ly hôn với anh. Lúc đầu cô ấy khước từ quan hệ với tôi, vì không muốn mắc sai lầm một lần nữa. Phải đến một năm sau cô ấy mới đồng ý yêu tôi và khoảng nửa năm nay mới dọn đến ở chung với tôi.

- Cả con trai tôi cũng về ở chung với hai người à?

- Vâng, thằng bé có phòng riêng. Nó là đứa bé ngoan và thông minh. - Robert cười. - Xin lỗi, tôi có thể hỏi một câu riêng tư được không?

Anh gật đầu, nhưng thâm tâm không thực sự mong muốn.

- Có điều tôi không hiểu, sao anh lại chia tay với một phụ nữ tuyệt vời như vậy?

Anh cảm thấy hơi lúng túng, mặc dù không phải là lần đầu tiên nghe thấy câu hỏi tương tự. Gia đình, bạn bè, đồng nghiệp không ít người đã hỏi anh, tại sao vợ chồng cậu chia tay nhau. Anh bạn đã đưa ra lời cảnh báo trong đêm karaoke chia tay "thời độc thân sôi nổi" là người đầu tiên hỏi anh câu ấy, ngay sau khi nghe phong thanh hai người sắp ly hôn.

Anh còn nhớ cái dáng tất tả của bạn lao xe máy đến công ty anh, điệu bằng được anh ra khỏi cuộc họp của công ty, cầm tay anh lôi sang quán cà phê bên cạnh và hỏi độp vào mặt: "Sao chúng mày lại bỏ nhau?". Anh đã nói với bạn nhiều lắm, kể lại toàn bộ chuyện cô vợ khiến anh bị mất mặt ở công ty và khăng khăng không thể để đàn bà "đè đầu cưỡi cổ" như vậy.

Anh bạn ngao ngán: "Như vậy mà đã ly hôn thì vợ chồng tao phải bỏ nhau đến chục bận rồi". Anh gay gắt: "Bọn mày toàn cãi nhau những chuyện vặt vãnh. Vợ mày có bao giờ dám đến cơ quan chồng để chĩa mũi vào chuyện của chồng không? Không chứ gì? Đấy, mâu thuẫn giữa chúng tao là mâu thuẫn cơ bản, không thể chấp nhận được, không thể hàn gắn."

Bạn anh cáu: "Biết ngay mà, đã cảnh báo rồi. Anh ả đều đẹp giai đẹp gái, giỏi giang, chẳng ai chịu ai. Ai cũng cho mình là nhất, cứ thế thì đổ vỡ làm sao mà tránh được? Mày không thể nhún một lần được à?". Anh vặc lại: "Thế thì nó còn coi tao ra cái thá gì nữa? Sao mày không đi khuyên nhủ nó đi". Bạn anh nhìn anh ngỡ ngàng: "Tao là bạn mày, tao khuyên giải mày. Sao tao lại phải đi nói với vợ mày". "Thế thì thôi, đừng can ngăn nữa."- anh khoát tay.

... Từ đó đến đây đã mấy năm. Mỗi lần nghe thấy câu hỏi đó, anh lại cười nhạt: "Không hợp thì ly hôn". Đó là câu trả lời lấy lệ. Anh biết thế. Bởi vì anh chưa bao giờ nghiêm túc tự hỏi mình: "Tại sao mình lại quyết ly dị? Tại sao mình không cứu vãn sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân đó?". Chính xác hơn là anh không dám tự hỏi, vì nếu hỏi, anh sợ rằng anh sẽ không tìm được lời giải thích mà chính anh có thể chấp nhận được.

Anh nhìn thẳng vào mắt Robert: "Thời đó tôi còn quá trẻ, chưa đủ lòng bao dung để tha thứ..."

Robert im lặng, uống một hơi nửa ly càphê. "Đàn ông ai cũng có những sai lầm... Anh có biết là cô ấy vẫn còn xót xa về cuộc hôn nhân với anh không?"

- Cô ấy nói với anh thế à?

- Không, tôi cảm thấy như thế. Cô ấy vẫn quan tâm đến anh, lo lắng cho cuộc sống của anh. Cô ấy luôn nói anh là người tài năng, nhưng còn thiếu đôi chút may mắn...

- Và cô ấy mong muốn tôi thay đổi theo cách của cô ấy để có được sự may mắn?

- Vâng. Nhưng thế thì có gì là tệ đâu? - Robert hỏi lại.

- Không có gì tệ cả...

Hai người đàn ông lại im lặng. Rồi anh phá vỡ sự im lặng: ''Chúng ta gặp nhau ở đây không phải để nói về cuộc hôn nhân đã qua của tôi mà là để nói về cuộc hôn nhân sắp tới của anh..."

Robert tiếp lời: ''Cuộc hôn nhân của chúng tôi chẳng có gì đáng nói, vì chúng tôi đã quyết định sẽ cưới nhau. Đám cưới sẽ được tổ chức tại đây trước khi hết nhiệm kỳ của tôi. Sau đó chúng tôi sẽ về Pháp. Điều duy nhất liên quan đến anh là chúng tôi sẽ đưa thằng bé đi cùng".

- Điều đó thì tôi biết rồi. Cô ấy đã nói với tôi...

- Anh sẽ không phản đối chứ?

- Tôi sẽ trả lời sau khi nói chuyện xong với anh.

- Vậy anh còn muốn biết thêm điều gì? - Robert lấy thuốc lá từ chiếc cặp đặt bên cạnh: "Tôi hút thuốc được không?". Anh gật đầu. Robert châm lửa và rít một hơi thuốc dài.

- Tôi nghe nói anh muốn nhận con trai tôi làm con nuôi. Tại sao vậy? - anh hỏi, giọng có chút căng thẳng.

Robert lại rít thuốc, nhả khói rồi trầm ngâm nói: "Tôi nghĩ đó là cách tốt nhất mà tôi có thể làm được cho mẹ con cô ấy. Đó là lời bảo đảm của tôi đối với thằng bé. Nó sẽ được hưởng mọi quyền lợi khi nó mang họ tôi, kể cả quyền thừa kế tài sản. Điều đó cũng có nghĩa là tôi phải có trách nhiệm của người cha đối với nó, chứ không chỉ là cha dượng."

Lời giải thích đầy đủ, rõ ràng và thẳng thắn của Robert khiến anh đột nhiên mất hết mọi điểm tựa. Anh lúng túng thốt lên: "Nhưng tại sao anh lại cứ nhất định phải gánh trách nhiệm đối với một đứa trẻ xa lạ? Rồi anh cũng sẽ có những đứa con ruột thịt của chính anh".

Robert thở dài:"Thằng bé không phải là đứa trẻ xa lạ đối với tôi. Nó là con của vợ tôi và tôi yêu quý nó... Hơn nữa... tôi không thể sinh con. Tôi bị vô sinh."

(còn tiếp)

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)
CHUYỆN ĐỜI (4)
CHUYỆN ĐỜI (5)
CHUYỆN ĐỜI (6)
CHUYỆN ĐỜI (7)
CHUYỆN ĐỜI (8)




14/1/10

CHUYỆN ĐỜI (8)



Robert trở về khi thành phố đã lên đèn. Anh thường nán lại văn phòng để tận dụng thời gian làm việc với đại bản doanh ở Châu Âu và cũng để tránh giờ cao điểm. Ở Việt Nam đã gần hết một nhiệm kỳ 3 năm, nhưng anh vẫn không sao quen được với việc tự lái xe trên đường phố Hà Nội vào giờ tan tầm.

Nhà cửa vắng tanh, không thấy ánh sáng, cũng như không không có mùi thức ăn từ bếp tỏa ra như mọi ngày. Anh giở điện thoại, không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ nào. Cô ấy đi đâu nhỉ? Robert bật đèn nhìn quanh. Không có ai trong nhà. Anh leo lên tầng hai, phòng ngủ lạnh tanh. Phòng thằng bé cũng tắt điện. Anh ngó vào phòng đọc sách. Trong ánh sáng đèn đường từ ngoài rọi qua cửa kính anh nhìn thấy bóng người ngồi bất động trên ghế bành.

Robert với tay bật công tắc. Chị ngồi đó, vẫn mặc nguyên đồ công sở. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh có một ly wisky. Chị khẽ quay đầu nhìn về phía anh, cặp mắt thiếu sinh khí. Anh hoảng hốt: "Kìa em, có chuyện gì xảy ra với em vậy?". Anh lao đến bên ghế bành, cầm lấy tay chị. Bàn tay lạnh ngắt.

Chị như bừng tỉnh, cúi xuống: "Em không sao cả..."

Anh nhìn ly rượu, rồi nhìn chị: "Sao em lại uống rượu một mình?". "Em buồn" - chị nói khẽ. "Thằng bé đâu rồi?" - anh hỏi.

- Em đã nhờ bố em đến đón nó. Tối nay nó sẽ ngủ ở nhà bố mẹ em. Hôm nay em không nấu ăn, anh đừng giận nhé.

- Không, anh không giận. Nhưng có chuyện gì vậy, em phải nói cho anh biết chứ. - Robert sốt ruột.

Chị cầm lấy tay Robert: "Anh ngồi lên đây với em. Thế, ôm em chặt vào nhé". Robert ôm lấy người phụ nữ mà anh yêu, tấm thân nóng hổi của chị như mềm ra. Cô ấy bỗng nhiên thật tĩnh lặng, thật yếu ớt, khác hẳn với bản tính sôi nổi và bốc đồng thường ngày... Giọng chị thoảng bên tai: "Robert, anh có nghĩ em là người đàn bà khủng khiếp không?"

- Không, em là phụ nữ rất đáng yêu, rất nữ tính. - Robert khẽ khàng trả lời.

- Thế mà hôm nay em đã làm một việc khủng khiếp... Em đã hắt cả một cốc nước vào mặt chồng cũ của em sau khi cãi nhau kịch liệt với anh ấy.

Robert buông chị ra, đưa hai tay ôm lấy gương mặt chị và hỏi: "Em đã gặp anh ấy để nói chuyện mình sẽ rời khỏi Việt Nam rồi à? Có việc gì mà em phải hành động đến như vậy?"

Nước mắt ứa ra từ khóe mắt chị: "Tại em cảm thấy bất lực, anh ạ. Sao có những điều thật đơn giản mà người khác không chịu hiểu hả anh? Em muốn tốt cho người ta, mà người ta cứ khăng khăng khước từ là sao?"

Robert rút khăn giấy từ chiếc hộp trên bàn, khẽ lau nước mắt cho chị. Ánh mắt anh khuyến khích chị kể tiếp.

- Anh biết không, trưa nay khi nhìn anh ấy đi cái xe máy cũ rích đến quán càphê, em thấy lòng tự nhiên thắt lại. Tự nhiên, em muốn mình có gì thì đưa hết cho người đàn ông này. Anh biết đấy, anh ấy đã từng là chồng em, là bố của con em. Dẫu em với anh ấy đã ly dị, thì anh ấy vẫn là một người thân thiết của em, đúng không? Nhưng không hiểu sao, cứ nói chuyện với anh ấy, là em không thể không cãi vã. Em không thể kìm lại được sự bực tức của mình.

- Em à, đơn giản thôi. Em vẫn còn yêu anh ấy...

Chị nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt xanh ấm áp và sự chân thành tỏa ra từ đó nói cho chị biết rằng anh không hề chế nhạo chị.

- Cám ơn anh, vì anh đã hiểu em. Đúng là em còn yêu anh ấy. Nhưng đó không phải là tình yêu như trước kia. Anh biết đấy: anh ấy là mối tình đầu của em, là người đàn ông đầu tiên trong đời em. Em và anh ấy đã có những khoảnh khắc rất đẹp. Thế nên, em không thể căm ghét anh ấy. Trên thực tế có những người yêu nhau, nhưng hoàn toàn không thể sống với nhau. Em với anh ấy là như thế. Anh đừng bao giờ ghen nhé.

- Anh không ghen, mà chỉ thấy tiếc là lẽ ra em đã có thể rất hạnh phúc.

- Anh biết không, anh ấy là người rất tài năng. Với tài năng như vậy, chỉ cần thực tế hơn một chút, sống hợp thời hơn một chút, là hoàn toàn có thể thành công. Anh ấy sẽ có tất cả: sự nghiệp, gia sản, vợ đẹp con khôn. Em thấy rất tiếc, vì chỉ cần điều chỉnh chút ít thôi, anh ấy sẽ có một cuộc sống khác, một số phận khác. Đó chỉ là thay đổi quan niệm sống, không hề phải đánh đổi cái gì, anh ấy cũng không vì thế mà giảm bớt giá trị về nhân cách.

- Nếu anh ấy thông minh như em nói, thì anh ấy biết tất cả những điều vừa rồi. Chỉ có điều, anh ấy có thể là một cá tính mạnh, không chịu được kiểu có người ở bên cạnh chỉ đạo mình phải làm gì. Nên từ trong anh ấy nảy sinh tâm lý phản kháng lại những điều mà em muốn anh ấy phải làm".

Chị giật mình và thốt lên nho nhỏ, nhưng giọng đầy đau đớn: "Cả anh cũng nghĩ rằng em là nguồn cơn cho những thất bại của anh ấy à?"

Anh lại nắm lấy tay chị và ủ chúng trong đôi tay rộng của mình: "Anh đã ở Việt Nam 3 năm, làm việc với nhiều đồng nghiệp Việt Nam từ đủ ba miền. Anh hiểu tâm lý người Việt Nam. Phụ nữ như em có thể sẽ rất thành đạt ở phương Tây, nhưng ở Việt Nam thì luôn gặp một số rắc rối."

Chị lắc đầu nước mắt rơi lã chã: "Anh có tin là em chỉ muốn điều tốt đẹp cho anh ấy không? Chẳng hạn như hôm nay, khi nhìn thấy anh ấy đi chiếc xe máy cũ đó, nhưng em đã nghĩ khi em đi rồi, em sẽ để lại chiếc xe của em cho anh ấy sử dụng. Thế mà, em chỉ nói với anh ấy vài câu thôi là đã nổi cáu, đã xỉ vả anh ấy. Cứ như có một mụ đàn bà độc ác nào đó trú sẵn trong người em, trả thù anh ấy vì đã dám bỏ rơi mụ ta..."

Anh vuốt ve vai chị. "Em cũng chỉ là một phụ nữ Việt Nam bình thường thôi, luôn nghĩ rằng khi mình yêu quý ai đó thì được phép nói nặng lời..."

- Anh, đã bao giờ em nặng lời với anh chưa?

- Chưa. Nhưng đàn ông phương Tây hay phương Đông dù khác biệt bao nhiêu về lối sống và suy nghĩ thì đều có một điểm chung: Họ xứng đáng được yêu thương và tôn trọng. Chỉ yêu thương không thôi thì không đủ đâu em...

Chị ôm chặt lấy Robert: "Anh, nếu sau này có lúc nào em to tiếng và nặng lời, thì anh hãy biết rằng đó là lúc em yếu đuối nhất, bất lực nhất. Nếu có lúc nào như thế, thì anh đừng nói câu nào mà hãy tiến đến và ôm lấy em thật chặt nhé. "

(còn tiếp)

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)
CHUYỆN ĐỜI (4)
CHUYỆN ĐỜI (5)
CHUYỆN ĐỜI (6)
CHUYỆN ĐỜI (7)


13/1/10

CHUYỆN ĐỜI (7)



Anh lúng túng khi thấy bố quá xúc động trước thông tin bất ngờ này. Anh chẳng đã tức tối gầm lên khi nghe cô vợ cũ nói ông chồng tương lai của cô muốn nhận thằng bé làm con nuôi đó sao. Lo ngại ông có thể bị sốc, anh vội vã giải thích: "Thực ra thì không hẳn là cô ta muốn đem thằng bé làm con nuôi, mà cô ta chỉ muốn con từ chối quyền làm cha đối với cu Tí mà thôi".

Rồi anh thuật lại chi tiết câu chuyện cho bố. Ông nghe chăm chú và ngồi lặng im khi anh kể xong. Vài phút sau, ông mới hỏi: "Thế tức là cô ấy không đem con cho người khác, mà là đưa nó ra nước ngoài sau khi lấy chồng mới thôi, đúng không?". Anh gật đầu.

Ông đứng dậy: "Thôi, con ăn nốt đi, rồi dọn dẹp rửa bát. Xong ra uống nước, bố con ta nói chuyện".

Khi anh ra phòng khách thì thấy ông đã ngồi chờ bên ấm trà sen mới pha. Ông rót trà đưa cho anh: "Lúc nãy con hỏi bố một câu mà bố chưa trả lời là liệu bố có đem con cho người khác, khi bố bằng tuổi con bây giờ? Câu trả lời là không. Không, vì bố và mẹ con sống hạnh phúc và đủ sức nuôi con. Còn trường hợp của con bây giờ lại rất khác. Và vì thế câu trả lời không nhất thiết phải là không".

- Sao lại thế được ạ? Câu trả lời của con cũng là không. Không thể có câu trả lời khác đối với câu hỏi này. - Anh quả quyết.

- Vấn đề là ở chỗ vợ chồng con đã chia tay. Tòa phán quyết thằng bé ở với mẹ. Mẹ nó tái hôn. Nếu như người chồng mới của cô ta chấp nhận thằng bé, thì không có lý gì mà chúng ta giữ được nó ở lại đây.

- Nhưng bố có biết là họ sẽ đi nước ngoài, chứ không phải là loanh quanh đâu đó ở Việt Nam? Điều đó có nghĩa là con có nguy cơ không được gặp nó. Sẽ phải trông chờ vào lòng hảo tâm của cô ta nếu cô ta chịu đưa con nước...

- Đúng vậy. Chỉ có cách đó thôi. Thế nên không thể cứ gân cổ lên cãi vã được. Đó không phải là cách giải quyết vấn đề...

- Thế bố bảo con phải làm gì? Nhắm mắt để người ta dẫn đứa con trai duy nhất của con đi nước ngoài? Phó mặc nó cho một người đàn ông xa lạ dạy dỗ? Và không rõ vợ chồng anh ta biến nó thành người như thế nào? Biết đâu, nó còn không biết thắp hương, cúng giỗ tổ tiên nữa...

- Thế con có biết thắp hương, cúng giỗ tổ tiên không? Lúc mẹ còn sống, mẹ là người làm việc đó. Mẹ mất đi, bố là người cúng giỗ. Con luôn phải để bố nhắc và chỉ về nhà ăn giỗ khi cỗ đã dọn xong...

Anh lặng người đi sau những lời của bố, quả đúng là như vậy. Thâm tâm anh coi chuyện cúng giỗ là bổn phận thiêng liêng, nhưng anh chưa bao giờ tự tay thực hiện. Có chăng chỉ là thắp nén nhang lên mâm cỗ, hoặc giúp bố hóa vàng. Như hiểu được ý nghĩ của anh, ông nói: "Còn cái việc thắp ba nén hương vái ba cái trước ban thờ, hay hóa vàng như con vẫn làm thì chỉ cần học trong một phút là xong. Con không cần đến hàng chục năm để dạy con trai con làm việc đó".

- Bố, bố đang tước bỏ mọi vũ khí của con... - anh bực tức kêu lên.

- Những thứ vũ khí đó con không hề có. Bố chỉ giúp con nhận rõ ra điều đó mà thôi. Bây giờ bố muốn hỏi con một câu, và con phải nói thật. - Ông ngừng lại nghe thái độ của anh. Thấy anh im lặng, ông tiếp: "Con có thấy nếu con trai con đi nước ngoài là tốt hơn cho nó không?"

-Bố, con còn chưa biết tay bố dượng của nó mồm ngang mũi dọc ra sao thì làm sao con trả lời câu hỏi đó của bố được. Chắc gì đi nước ngoài đã tốt hơn ở Việt Nam? Nhất là nếu người đàn ông đó tài sản chẳng có gì, tính cách lôm côm, thì tốt nhất là nó nên ở lại. Ai đảm bảo mẹ nó sẽ sống hạnh phúc với cuộc hôn nhân thứ hai? Nếu cô ta lại ly dị, thằng bé sẽ ra sao?

Ông đứng dậy, đặt tay lên vai anh: "Có vẻ như con đã hiểu ra vấn đề rồi đấy...". Anh ngẩng lên nhìn ông: "Tức là bố ủng hộ quan điểm của con không cho thằng bé đi.". Ông lắc đầu: "Như bố đã nói, chúng ta không thể giữ thằng bé lại được. Điều duy nhất mà chúng ta có thể làm là giảm thiểu những bất trắc sẽ xảy ra với nó..."

Anh đứng dậy, cầm lấy hai vai ông và lắc mạnh: "Bố ơi, chúng ta không hề biết bất trắc nào đang chờ đợi nó, vậy thì làm sao bố con ta có thể giảm thiểu được những bất trắc đây?". Ông cầm hai tay anh, giữ lại: "Được chứ. Chúng ta có thể đặt các điều kiện".

- Điều kiện gì ạ? - anh nôn nóng hỏi.

- Điều kiện gì ấy à? Cái này thì phải tính. Nhưng muốn tính được thì phải có dữ kiện. Sao con không đi gặp anh chàng Tây kia nhỉ?

- Gặp chồng mới của cô ta ấy ạ?

- Đúng rồi. Chỉ có gặp anh ta, nói chuyện với anh ta mới biết anh ta là người như thế nào, tốt hay xấu, giầu hay nghèo, thái độ với thằng cu Tí ra sao, và nhiều chuyện khác nữa. Biết càng rõ anh ta, thì chúng ta càng đưa ra được những điều kiện sát với thực tế...

(còn tiếp)

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)
CHUYỆN ĐỜI (4)
CHUYỆN ĐỜI (5)
CHUYỆN ĐỜI (6)



12/1/10

CHUYỆN ĐỜI (6)



Những cơn gió mùa đông bắc lồng lộn phóng theo anh. Cuộc nói chuyện nặng nề khiến anh mệt mỏi nên anh quyết định không đến cơ quan làm nốt buổi chiều mà đi thằng về nhà. Dựng xe ở sân, anh vào nhà, nằm vật ra salông.

Gió lạnh lùa vào nhà, lay lay chiếc đèn chùm treo trên trần nhà khiến một vài miếng pha lê lóe lên như cười nhạo anh: "Một thằng đàn ông chả ra gì, bị ả vợ cũ cười vào mũi". Anh lần tay vào túi quần, rút chiếc điện thoại ra, viết nhanh một tin nhắn và gửi vào số máy của người vợ cũ. Mình sẽ không đầu hàng trong trận quyết đấu này, anh tự nhủ như vậy.

- Con về rồi à? Sao không đi làm? - Giọng bố anh vang lên. Có tiếng bước chân của ông, rồi gương mặt ông hiện ra ngay dưới chiếc đèn chùm. Ông cau mày: "Con sao vậy? Mặt con trông thật khủng khiếp, cứ như con vừa mai táng tất cả những người thân trong nhà..."

Anh thở dài, quay mặt vào bên trong. Ông ngồi xuống bên cạnh, lay vai anh: "Này, có chuyện gì nói cho bố biết?". Anh gắt: "Chẳng có chuyện gì cả, bố để con yên". Ông già không chịu buông tha: "Nếu anh không chịu nói, thì lên gác nằm đi. Tôi phải tiếp khách, tổ hưu trí họp ở đây bây giờ." Anh ngồi dậy, cầm chìa khóa, điện thoại, rồi bước lên gác. Không nhìn ông, anh nói: "Bố không được quấy rầy con đâu đấy".

Căn phòng của anh trên tầng ba. Từ hồi li dị vợ anh vẫn ở một mình trong căn phòng này. Nó khá rộng, đủ chỗ để hai vợ chồng cùng đứa con trai sống. Chiếc giường đôi mẹ anh đích thân đi mua trước đám cưới vẫn là chỗ anh nằm ngủ hàng đêm. Chăn ga gối đệm mua từ hồi đó có cái anh dùng, có cái không. Chiếc bàn phấn nơi cô vợ cũ ngồi trang điểm mỗi sáng cũng vẫn còn kia, giờ anh biến nó thành nơi để laptop mà một dàn nghe nhạc mini. Tủ quần áo, tivi... mọi thứ vẫn còn nguyên. Duy chỉ có tấm ảnh cưới treo đầu giường đã được tháo đi ngay sau khi cô chủ cũ rời khỏi căn phòng. Thế vào đó là một phiên bản một bức tranh phong cảnh nổi tiếng mà anh mua trong đợt đi công tác nước ngoài.

Anh mở rèm và nhìn qua cửa kính xuống hàng cây bằng lăng trồng trên hè phố cố vươn tán lá đến sát chiếc bancông, nơi anh vẫn ra tập thể dục mỗi sáng. Mùa này chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu. Gió đang ra sức lay những cành cây ấy để chúng buông tha những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại.

Anh kéo rèm lại. Căn phòng trở nên tối om. Để nguyên quần áo, anh nằm xuống giường, hai tay đan vào gáy. Mắt anh mở to, nhưng không nhìn thấy gì trong bóng tối. Nhưng khi nhắm mắt thì anh bỗng thấy những vòng vằn vèo màu đỏ phát sáng chạy hỗn loạn. Chúng ru anh vào giấc ngủ mệt mỏi...

... Anh chỉ thức giấc khi nghe thấy tiếng gõ cửa. Giọng bố anh vang lên: "Dậy, dậy đi con ơi". Anh nói vọng ra: "Con đã nói bố đừng quấy rầy con mà!". "Ờ, nhưng bây giờ là 7 giờ rồi. Bố gọi con xuống ăn cơm." Kể từ ngày mẹ anh mất cách đây hai năm, bố con anh thỏa thuận luôn ăn tối với nhau. Không thể để ông già đã nấu cơm lại phải ngồi ăn một mình, nên nghe ông nói thế, anh đành trở dậy.

- Trời lạnh, làm chút rượu cho ấm bụng nhé? - Bố anh gạ.
- Vâng, - anh gật đầu. Bố anh rót chai rượu làng Vân ngâm mật gấu ra hai cái chén nhỏ: "Nào cụng ly đi con."

Anh lặng lẽ đưa chén lên.

- Nào, hôm nay ở cơ quan có việc gì, nói cho bố hay. Nhà giờ chỉ còn hai bố con, con định vẫn giữ mãi cái kiểu không cần nghe ý kiến của bố như lâu nay à? - ông nhìn xoáy vào anh, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm.

- Con đã từng nghe lời bố. Bố lúc nào cũng tâm niệm đừng quan trọng hóa vấn đề, hãy coi nhẹ mọi việc. Nhưng con không thấy đó là giải pháp cho con...

- Sao không phải là giải pháp?

- Vì xã hội hiện nay quá phức tạp, chứ không đơn giản và trong sáng như thời của bố. Mà bố cũng lạ. Vui sướng thì hát véo von, đau khổ thì khóc lóc. Nhiều lúc, con không hiểu được bố.

- Bố còn phải nói với con bao nhiêu nữa? Giời cho ta mọi giác quan, mọi cảm xúc. Tại sao ta lại phải ghìm nén những tình cảm thật trong lòng? Khi ta sung sướng, ta có quyền bày tỏ điều đó qua tiếng hát, qua nụ cười. Khi ta đau khổ, ta hãy khóc để vợi bớt nỗi đau. Sao ta lại từ chối những đặc quyền mà thượng đế ban phát cho chúng ta?

- Nhưng đàn ông không nên sống quá thiên về tình cảm như vậy, bố ạ. Trông chán lắm... Chả làm được trò trống gì nên hồn. Khi vợ chồng con trục trặc, bố nói rất đơn giản: "Nếu các con không còn yêu nhau nữa, nếu thấy cuộc sống chung không còn vui vẻ nữa, thì ly dị cũng được..."

- Ừ, đúng là bố đã nói như thế. Nhưng ly dị là con quyết định, chứ không phải bố. Và bố thấy, con sống cũng thoải mái từ đó đến nay.

- Chỉ thấy thoải mái cho mình mà không đếm xỉa đến việc người khác có được thoải mái từ việc làm của mình hay không có lẽ là cách sống vô trách nhiệm. Hôm nay cô ấy xỉ vả con vì quyết định đó...

- Các con gặp nhau à? Đã mấy năm trôi qua rồi mà vẫn còn nỗi niềm chứa chất à? Hay còn chuyện gì khác?

- Cô ấy nói chúng con lấy nhau không hẳn vì tình yêu, rằng chúng con ly dị nhau là đúng. Nhưng, còn có một chuyện nữa. - Anh ngập ngừng. - Bố này, nếu ngày bằng tuổi con, có người đề nghị bố cho con, bố có cho không?

Bố anh ngừng nhai, nhìn anh ngạc nhiên: "Con sao vậy? Con bị ốm, nói sảng đấy à?"

- Không ạ. - Anh lắc đầu. - Vợ con muốn con đồng ý để cho cu Tí làm con nuôi.

Bố anh giật nẩy mình: "Cái gì? Nó có bị điên không?"

(còn tiếp)

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)
CHUYỆN ĐỜI (4)
CHUYỆN ĐỜI (5)



10/1/10

CHUYỆN ĐỜI (5)



Chị đi như chạy ra khỏi quán càphê. Xe chị đậu tận ngoài đường. Gió lạnh bắt đầu thổi. Cơn gió mùa đông bắc đã không đợi được đến đêm để trở mùa mà vội vã hất thứ không khí ẩm dính dấp ra khỏi thành phố. Chị vội vã sải chân, lòng đầy hoang mang: "Mình vừa làm gì vậy? Sao mình có thể hất hẳn một cốc nước vào mặt người khác? Mình đã trở thành côn đồ từ khi nào vậy?"

Chị hấp tấp bấm chìa khóa, leo lên xe, vứt túi xuống ghế bên cạnh, hai chân cọ vào nhau để giải thoát khỏi đôi giày cao gót, đặt tay lên vô lăng, đưa mắt nhìn những tia nước của đài phun nước trước cổng Bộ Ngoại giao bị gió thổi cho vặn vẹo và tung tóe. Những giọt nước như bắn lên kính xe của chị, làm cho khung cảnh trước mắt nhòe đi.

Không, chị nhầm. Nước từ đài phun không thể bắn được từ đó lên kính xe của chị. Mọi thứ nhòe đi vì những giọt nước ở gần hơn rất nhiều. Chúng chảy ra từ mắt của chị. Chị thấy cay đắng. Cay đắng không phải vì sự bất lực của bản thân, không phải vì lối suy nghĩ và hành xử đớn hèn của người chồng cũ, mà vì sự điên dại của chính mình.

"Trời ơi, sao mình lại đến nông nỗi này? Mình là cái giống gì vậy?" - chị khóc nấc lên và gục đầu xuống hai cánh tay đặt trên vô lăng. Nước mắt thấm qua lớp áo xuống da lành lạnh...

Vài phút sau chị ngẩng lên, rút khăn giấy lau mặt và khởi động máy. Đúng lúc đấy thì người chồng cũ chị phóng chiếc Dream từ trong quán càphê ra đường. Gương mặt anh ta nhợt nhạt dưới chiếc mũ bảo hiểm, đôi môi mím chặt, cặp mắt vằn đỏ. Anh phóng qua đầu xe chị, lượn qua bùng binh rồi đi nhanh theo phố Chu Văn An và phút chốc đã mất hút trên con đường không mấy đông người.

Chị uể oải dận ga.

Sao trước kia mình lại yêu anh ta? Có phải vì cái dáng cao thanh mảnh, cặp mắt sáng, khuôn mặt đàn ông thanh tú, vầng trán rộng và hàm râu xanh mờ của chàng mà trái tim cô sinh viên năm cuối đã xao xuyến và đập rộn rã ngay lần đầu tiên gặp mặt.

Nơi họ gặp nhau thật là chỗ bất ngờ để khởi đầu cho một mối tình. Cô bị đau răng, một bên má sưng húp. Cô đến phòng răng của vị bác sĩ là bạn của mẹ cô và thấy anh cũng đang ngồi ở đó. Anh đứng dậy nhường chỗ cho cô và nhìn cô mỉm cười đầy ái ngại. Anh định hỏi cô gì đó, nhưng thấy cô khó mà trả lời được nên lại thôi. Anh nói như là nói với mình: "Đau răng thế này là đau lắm đấy".

Câu nói bâng quơ của anh khiến cô thấy buồn cười. "Anh chàng đẹp trai này nói năng thật chẳng đâu vào đâu. Không biết anh ta nói với ai nữa. Đã đau răng bao giờ chưa mà biết? Mình mà không đau răng thì chắc phải cười ré lên mất." - cô nghĩ thầm.

- Em không khóc à? Bố anh cũng bị đau răng, - anh hất đầu vào phía trong. - Khóc ti tỉ suốt đêm. Chạy cả ra ban công ngắt cây xương rồng lấy nhựa chấm vào chỗ đau mà không hết. Sáng sớm anh đã phải chở đến đây.

Cô ngạc nhiên, anh ta nói về bố cứ như về một đứa trẻ con với cái giọng âu yếm một cách tưng tửng. Đột nhiên, cô muốn thò mặt vào phòng chữa răng bên trong, xem người cha kia mặt mũi ra làm sao mà lại được con chiều chuộng như vậy.

Anh đến bên bình nước, rót một cốc nước mang lại cho cô. Cô cầm lấy, gật đầu cảm ơn anh bằng mắt. Cô ngạc nhiên khi thấy đó là một ly nước ấm. Anh không rót một ly nước lạnh, không rót một ly nước nóng, mà rót một ly nước ấm. Có lẽ anh ta đã từng bị đau răng???

Một người đàn ông lạ, quá đẹp trai để có mặt tại phòng chữa răng, chỉ trong vài phút đã khiến cô tạm quên đi sự hành hạ của cơn đau răng, để đặt ra những câu hỏi đầy tò mò. Nếu không bị đau răng, cô đã bắt chuyện với anh ta. "Có vẻ là một người thú vị", - cô nghĩ vậy và rủa thầm cái cơ hội quái quỷ khiến cô bỏ lỡ anh

Có tiếng cửa mở, cô y tá thò mặt ra: "Xong rồi, anh vào đón bác ra đi ạ". Người đàn ông bước vào phía trong, mấy phút sau anh ôm vai một ông già tóc bạc, rất đẹp lão, vẫn đang ti tỉ khóc, bước ra, vừa đi vừa nựng: "Thôi nào, uống thuốc xong là hết đau, không sao cả. Bây giờ đi về nhà, ăn chút cháo rồi nằm nghỉ là hết đau ngay thôi mà..." Anh ngoái lại gật đầu chào cô và dìu cha ra đường.

"Ô, bố con anh này lạ thật, thế là mình không biết anh ấy là ai rồi" - cô nghĩ thầm và đi vào phòng bác sĩ.

Bác sĩ khám cho cô, nói lợi đang sưng, không thể xử lý được gì ngay. Ông kê cho cô một liều kháng sinh và hẹn mấy hôm nữa quay lại. Khi đến chữa răng lần sau, cô rụt rè hỏi bác sĩ: "Bác sĩ ơi, ông già tóc bạc, đẹp lão, khóc hu hu như trẻ con, đến đây chữa răng hôm trước là ai vậy ạ?". Ông bác sĩ nheo mắt: "Thầy giáo của vợ tôi đấy".

Cô lần ra được dấu vết của chàng trai lạ như thế...

... Lấy nhau được một thời gian, cô phát hiện ra rằng người chồng đẹp trai của cô quan tâm săn sóc những người xung quanh tinh tế bao nhiêu, thì lại nửa vời bấy nhiêu trên con đường đạt được các mục đích của mình. Anh không chối bỏ các danh vọng, nhưng không bao giờ đặt ra mục tiêu của mình và quyết liệt phấn đấu để đạt được mục tiêu đó. Điều đó hoàn toàn trái ngược với cô: muốn gì là phải nỗ lực đạt được bằng mọi cách.

Anh dè bỉu những người mà anh cho là tham vọng. Anh coi thường những kẻ sống thực dụng. Anh kẻ cả cười rằng họ sao mà thấp hèn đến vậy. Nhưng anh lại lồng lộn tức tối khi những người tham vọng và thực dụng đó được cất nhắc, trở nên thành đạt trong con mắt của người đời.

Khi còn yêu chồng, cô thấy bức xúc vì cái vòng tư duy luẩn quẩn của chồng và nghĩ rằng phải làm một điều gì đó phá vỡ cái vòng luẩn quẩn đó. Nếu anh không dám nói với sếp, thì tại sao em - vợ của anh lại không nói thay điều đó giúp anh? Nếu mình không nói với sếp, thì làm sao mà sếp biết mình muốn gì, có thể làm được gì và cam kết những gì? Cuộc đời, xét cho cùng, cũng chỉ là đáp ứng những nhu cầu, sở thích của chính mình. Mình có nhu cầu của mình, sếp có nhu cầu của sếp. Hai bên đáp ứng nhu cầu của nhau. Miễn không đi quá giới hạn của luân thường đạo lý là được.

Thế nhưng anh - người mong muốn được sếp cất nhắc - lại coi hành động nói thẳng của vợ thiển cận. Còn sếp anh - người mong muốn được cấp dưới "cam kết" thì dường như thấy thế là chưa đủ đô.

... Nghĩ đến đó, chị giật mình: Chết thật, mình thật sai lầm. Mới chỉ chạm vào tự ái của anh ta một tí mà đã tan vỡ cả một cuộc hôn nhân, nay hắt cả một cốc nước vào mặt thì chắc là không thể mang con đi được rồi! Phải làm sao bây giờ? Chị gõ gõ ngón tay áp ngón trỏ của bàn tay phải vào vô lăng. À phải rồi, chí ít thì cũng phải gọi điện cho anh ta xin lỗi ngay lập tức.

Nhưng chị vừa giảm tốc độ để áp sát vào lề đường, thì tiếng điện thoại tít tít vang lên. Chị dừng xe, với tay lấy điện thoại từ túi đầm đặt ở ghế bên. Chị bật máy và thấy tin nhắn của người chồng cũ: ''Cô đừng hòng mà mang thằng bé đi khỏi đây"!

(còn tiếp)

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)
CHUYỆN ĐỜI (4)




9/1/10

CHUYỆN ĐỜI (4)



Anh đứng bật dậy khỏi ghế, mặt đỏ gay gắt. Hai tay chống nạnh, anh ngửa mặt lên trời thở mạnh. Một cậu bồi bàn trẻ chạy đến, ái ngại hỏi: "Anh chị có cần giúp đỡ gì không ạ?". Chị nở một nụ cười nhợt nhạt: "Cảm ơn em, không cần đâu".

Chị nhổm lên cầm lấy cánh tay trái của anh: "Thôi mà anh... Anh ngồi xuống đi. Có vấn đề gì thì mình cùng bình tĩnh bàn. Anh làm to tiếng người ta cười cho. "

Anh ngồi xuống, vớ lấy ly nước lọc, tợp những ngụm lớn.

- Cô bảo tôi phải bình tĩnh à? Làm sao mà bình tĩnh được trước lời yêu cầu... trước yêu cầu..., - anh lúng túng chọn từ phù hợp. Dường như anh muốn văng bậy, nhưng kìm lại được và cố gắng chọn một từ nhẹ hơn, nhưng vẫn diễn đạt được đúng ý mình định nói. -... trước cái yêu cầu... quái ác đó của cô. Có ngủ mơ, tôi cũng không dám nghĩ cô lại mở mồm ra nói với tôi như thế.

Chị nhìn anh, cái nhìn nửa xót xa, nửa thương hại: "Thôi nào, anh đừng có bi kịch hóa mọi chuyện lên như thế. Anh đã bình tĩnh lại chưa? Rồi hả? Nếu thế thì nghe em nói này. Anh để em nói cho hết ý rồi hãy phán xét nhé!"

Anh nhìn chị trân trối, không nói.

- Anh nghĩ em là con người chẳng ra gì khi đề cập vấn đề vừa rồi với anh phải không? Thực ra, em rất chân thành, rất thành thực và muốn mọi chuyện được minh bạch ngay từ đầu. Anh tính sao, nếu em đưa ra đủ lý lẽ đẹp đẽ cốt làm anh yên lòng để mang con đi trót lọt? Em vẫn có thể thay tên đổi họ cho nó mà chẳng cần anh đồng ý. Thậm chí em sẽ đi luôn, không bao giờ đưa con trở về thăm anh và gia đình bên nội. Em hoàn toàn có thể làm như vậy. Nhưng em đã đến đây, nói chuyện với anh, để anh cùng có ý kiến, cùng tìm ra một giải pháp tốt nhất cho tất cả chúng ta...

- Oài, - anh ngắt lời chị. - Cô đã sắp sẵn mọi thứ, cô rắp tâm xóa sạch tôi khỏi tâm trí thằng bé. Đó là điều tôi không bao giờ cho phép. Tôi nhắc lại: Tôi là bố đẻ của nó và tôi muốn hiện diện bên cạnh nó trong suốt quá trình lớn lên và hình thành nhân cách của nó!

- Vậy ư? - Chị cười chua chát. - Nếu anh nghĩ được như thế, hẳn anh đã không dễ dàng bỏ gia đình, để nó phải sống trong cảnh bố mẹ ly dị. Anh muốn nó lớn lên thành một người giống như anh ư?

- Tại sao không? Tôi thua kém gì người khác nào? Tôi tử tế, không bất tài vô dụng, sống có trách nhiệm...

- Trời ơi, - Chị bật cười khanh khách. - Trời ơi, anh làm em buồn cười quá đi mất. Anh vẫn không khác gì so với cái hồi em mới yêu anh. Anh hầu như không trưởng thành sau bao nhiêu biến động trong xã hội cũng như trong chính cuộc đời anh. Cho em nói thật nhé: Nếu anh đúng là như anh nói, thì anh đã có vị trí khác, chứ không đi mãi cái xe máy Dream có tuổi thọ 15 năm này...

- Cô không biết là chỉ những thằng cơ hội, những đứa thực dụng, những người quen la liếm, đi bằng đầu gối mới giàu có và có chức có quyền hay sao?

- Anh ạ, không phải tất cả những người thành đạt đều quen la liếm và đi bằng đầu gối. Cái suy nghĩ sai lầm đó là thứ mà em rất ghét ở đàn ông Việt Nam. Cứ khi không thành công là đổ lỗi cho ngoại cảnh, cho môi trường bị tha hóa. Tại sao anh không cơ hội, tại sao anh không thực dụng? Đó không hề là những điều xấu xa. Anh có tài, thì hãy tận dụng cơ hội đi, hãy thực dụng chứ đừng viển vông đi. Anh thăng tiến thì những người thân của anh cũng được mở mày mở mặt. Sao anh cứ tự cho mình là cao quý thế? Đấy, em rất không muốn con em mắc cái tính đấy. Em không muốn sau này có một đứa con gái nào đó khổ vì nó giống như em đã khổ vì anh.

Anh nhìn chị, lửa tức giận ngùn ngụt trong mắt: Không thể tưởng tượng được người đàn bà đang khoa môi múa mép kia có thời đã là người yêu của anh, đã là vợ anh... Anh cố gắng kiềm chế. Những lời nói chao chác của người vợ tự động tua lại trong đầu anh và đột nhiên một ý nghĩ nhẹ nhõm tràn ngập khắp người: Tại sao ta lại không tự cho phép ta là cao quý? Ta là người cao quý, và chỉ trong mắt người đàn bà tham vọng này ta mới không phải là người như vậy mà thôi. Anh nghĩ thế và cười khẩy.

- Tôi hiểu. Không cần phải tự cho mình là người cao quý. Tôi chỉ cần không đem con mình ra làm vật mua bán thôi...

- Ồ, bây giờ anh lại có thêm tính cạnh khóe nữa nhỉ? Ở đây có ai đem con ra mua bán đâu?

- Không phải cô đem cái ô tô ra nhử tôi bán con ư?

- Thật quá quắt. Sao anh cứ hiểu xiên xẹo thiện ý của người khác thế? Đằng nào thì chúng tôi cũng ra đi. Cái xe kia chúng tôi muốn tặng cho một người thân nào đó. Chẳng phải anh là một trong những người thân của tôi và là người thích hợp nhận món quà đó hay sao?

- Lẽ ra cô nên thông minh hơn. Tặng nó vào phút chót, khi chuyện con cái đã được bàn xong rồi. Cô nói ra trước thế chẳng khác nào bảo tôi rằng đây anh lấy cái xe đi rồi để thằng bé đi với tôi. Tôi còn chưa đốn mạt đến mức đấy.

- Anh đúng là chưa đốn mạt đến mức đấy. Nhưng anh là kẻ bần tiện. Anh muốn được tất cả, nhưng vẫn giữ được cái mác cao quý của mình. Anh muốn người khác phải uốn lưỡi, phải khéo léo để tính tự ái của anh được ve vuốt. Nói thật nhé: Tôi kinh tởm gương mặt của anh.

Chị cầm ly nước lọc trên bàn hất thẳng vào mặt anh, rồi vớ lấy túi đứng dậy.

(còn tiếp)

CHUYỆN ĐỜI (1)
CHUYỆN ĐỜI (2)
CHUYỆN ĐỜI (3)


3/6/08

BẰNG LĂNG NHẬT BẢN (10)



...Lòng Ly đau như xát muối. Cô không đi làm nữa bỏ lên phòng nằm vật xuống giường. Đầu óc Ly quay cuồng với vô số câu hỏi không có lời đáp. Tại sao mối tình đang đẹp thế mà lại phải chia ly? Tại sao cô và Ichiro lại phải chịu nỗi oan khiên vô lý này?

Máy nhắn tin kêu những tiếng bip bip. Tin của Ichiro: "Sao em không đi làm? Có chuyện gì vậy, em yêu?" Cô nhờ mẹ gọi điện lên công ty cáo ốm xin nghỉ một ngày.

Ly nhớ lại, hôm trước cô đã nói với bố rằng cô yêu cả bố mẹ lẫn Ichiro và cô không muốn mất ai hết. Nhưng đến hôm nay cô vẫn phải đối mặt với sự lựa chọn. Sự lựa chọn cực kỳ khó khăn mà cô không bao giờ muốn.

Bố cô sẽ ra sao nếu thỉnh thoảng lại phải gặp mặt ông con rể và những hình ảnh kinh hoàng của quá khứ lại ùa về? Mà không chỉ có Ichiro, anh ấy có thể hạn chế gặp gỡ với ông Ngoạn, nhưng nếu cô có con trai và đứa con trai đó lại giống Ichiro thì sao? Chẳng nhẽ, cả đời thằng bé sẽ không gặp ông ngoại chỉ vì muốn tránh gợi lại cho ông những kỷ niệm đau buồn?

Giả sử cô cứ nhất quyết lấy Ichiro, thì cô sẽ vĩnh viễn mất đi gia đình của mình. Liệu cô có thể ngồi đó mà tận hưởng hạnh phúc, hay lúc nào cũng canh cánh nỗi niềm về lỗi lầm của mình?

Có thể mẹ đã nói đúng, người ta chỉ có thể bỏ vợ bỏ chồng bỏ người yêu, chứ không ai bỏ được cha mẹ anh chị em ruột thịt của mình. Mẹ bảo con sẽ dễ quên Ichiro vì chưa có quan hệ sâu đậm với anh ấy ư? Không đâu mẹ ơi! Thể xác con tuy chưa thuộc về anh ấy, song tâm hồn con gắn chặt với tâm hồn của anh ấy. Và con đang vô cùng đau đớn vì ý nghĩ sẽ phải lìa xa anh ấy mãi mãi.

Nhưng ta cũng không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải rời xa Ichiro. Ngay từ ngày hôm nay. Ngay từ lúc này!

Ly lau nước mắt, đi xuống nhà gặp mẹ. Cô nói: "Mẹ ơi, con sẽ nghe theo lời mẹ. Bây giờ con sẽ viết đơn xin nghỉ việc ở công ty. Nhưng mẹ phải giúp con vượt được qua khó khăn này. Lát nữa con sẽ ra ga mua vé tàu đi Sài Gòn. Mấy đứa bạn học cùng khoá với con đang làm việc trong đó. Chúng nó có lần đã nói ở trong ấy rất dễ kiếm việc. Mẹ cho con xin một ít tiền và cho phép con đi vào đó một thời gian. Có thể là một năm, có thể là hai năm, cho đến khi nào con quên được chuyện này. Ngày mai khi con đi rồi, mẹ hãy lên công ty nộp đơn xin nghỉ việc. Mẹ tuyệt đối không được nói với Ichiro là con đi đâu. Con cũng sẽ cắt máy nhắn tin để anh ấy không liên lạc được với con nữa".

- Con ơi, thân gái dặm trường. Trong ấy thân cô thế cô, con đi làm sao được. Mẹ nỡ nào để con tự đày đoạ như thế, - bà Ngoạn nấc lên.

- Con đã suy nghĩ kỹ rồi mẹ ạ. Để nghe theo lời bố mẹ thì chỉ có cách ấy thôi. Nếu cứ quẩn quanh ở đây, con khó mà dứt khoát được với Ichiro lắm.

- Nhưng...

- Thôi, thế đi mẹ ạ. Con nghĩ đấy là cách giải quyết duy nhất! Và mẹ phải giúp con thôi.

... Bà Ngoạn tê tái tiễn con gái ra ga. Thế là nó ra đi, rứt khỏi cánh tay chở che bao bọc của mẹ. Bà ôm con gái trong tay, mắt nhoè nước. Ly leo lên tầu và ngồi sát cửa sổ nhìn mẹ.
Bà Ngoạn cầm tay cô áp vào má mình. Ly nói khẽ: "Mẹ đừng lo cho con, vào đến nơi con sẽ báo tin cho bố mẹ ngay".

Đoàn tàu rùng mình rồi từ từ chuyển bánh. Con tàu rít còi như tiếng thở hắt ra cáu kỉnh, báo hiệu hành trình chạy khỏi thành phố.
Ly dựa đầu vào thành ghế và nhắm mắt. Thế là hết, vĩnh biệt thời con gái mộng mơ. Vĩnh biệt những cánh bằng lăng tím như nở từ gót chân của nàng tiên trong chuyện cổ tích.

PHẦN 1
PHẦN 2
PHẦN 3
PHẦN 4
PHẦN 5
PHẦN 6
PHẦN 7
PHẦN 8
PHẦN 9


30/5/08

CÓ HẬU HAY "VÔ" HẬU?



- Anh ơi, cuối cùng thì chúng nó có lấy nhau không ạ?

- Ai lấy ai hả em?

- Ơ, anh buồn cười nhỉ, cô Ly với anh bạn trai người Nhật Bổn trong "Bằng lăng Nhật Bản" trên blog của anh ấy...

- À, anh lại cứ tưởng em hỏi ai. Sao em không theo dõi mà lại cứ thích nhảy cóc thế?

- Em toàn thế. Xem phim được 10 phút là thể nào em cũng tua đến đoạn cuối xem cái kết rồi mới quay lại xem cẩn thận. Đọc sách em cũng toàn lật lật để đọc kết. Chờ lâu mệt mỏi lắm. Có mỗi cái thể loại chuyện blog nhiều tập của anh là em không lật trang được, tức muốn chết!

- Thế em thích có hậu hay là "vô" hậu?

- Có hậu chứ! Truyện phim gì thì cũng phải happy ending mới hay. Cái "Bằng lăng Nhật Bản" này là có thật đấy hả anh.

- Dựa trên truyện có thật thôi.

- Thế ngoài đời chúng nó có lấy nhau không ạ?

- Hmm, ngoài đời ấy à? Thôi em cứ theo dõi tiếp đi, cũng sắp hết rồi.

- Anh này gan thật đấy, chết đến nơi rồi mà không chịu khai hai đồng chí chính ủy trong đống rơm à?

- Cô này hay nhỉ...

- Thôi nói đi, em hứa là chỉ mình em biết, không viết lên blog của em làm mất hứng độc giả của anh đâu mà sợ.

- Anh sẽ viết theo đúng cái kết như trên thực tế.

- Em nghi là happy ending lắm đây.

- Ơ, chẳng phải em thích happy ending là gì?

- Đúng rồi. Nhưng riêng cái vụ "Bằng lăng Nhật Bản" này thì thôi.

- Thôi là thế nào?

- Tức là anh muốn làm thế nào thì làm, nhưng đừng để chúng nó lấy nhau!

- Sao thế?

- Bởi vì em thấy bọn giai Nhật chán bỏ xừ. Lấy làm gì cho đời nó khổ!

- Ô hô, sao em biết là giai Nhật chán?

- Bạn em mấy đứa lấy giai Nhật, ly dị hết rồi. Em Ly mà lấy anh chàng Ichiro thì thể nào cũng bỏ nhau cho mà xem.

- Căn cứ vào đâu mà em lại nói thế?

- Thì căn cứ vào thực tế chứ còn vào đâu? Nếu hai nhân vật anh lấy làm nguyên mẫu lấy nhau ngoài đời, thì chắc chắn họ sẽ li dị. Còn anh, còn em, anh thử theo dõi xem em nói có đúng không?

- Tóm lại, theo em là Ly với Ichiro không nên lấy nhau à?

- Vầng. Anh cứ cho họ bỏ nhau luôn đi để sau này đỡ phải viết tiếp vụ họ ly dị. Thế nhé!

free hit counters

29/5/08

BẰNG LĂNG NHẬT BẢN (9)


Thực tâm bà Ngoạn rất muốn mọi chuyện êm đẹp. Hơn ai hết trong gia đình này, bà muốn chuyện tình của con gái với chàng trai Nhật Bản đi đến hồi kết có hậu. Trải qua thời gian dài với những khốn khó thời bao cấp, bà Ngoạn biết rằng những nhọc nhằn của cuộc sống gia đình đều dồn lên vai người phụ nữ. Khi thấy Ly có tình cảm với Ichiro, bà đã cả mừng và nhiệt tình vun đắp. Chính bà đã giục chồng nói với Ly đưa người yêu đến ra mắt, lấy cớ là đi chợ nghe buôn chuyện của mấy bà hàng xóm.

Khi chồng phát hiện ra mối liên lạc giữa Ichiro với tên sĩ quan Nhật xưa kia, bà Ngoạn ngày đêm cầu mong điều đó không phải là sự thật. Khi nghe ông Daiki kể lại chuỗi ngày dài sám hối của cụ Takahashi, bà thấy xúc động thực sự. Thôi, người ta đã gây tội ác và đã phải chịu dằn vặt khổ sở suốt 50 năm rồi. Nên tha thứ cho người ta. Còn con cháu người ta thì có dính dáng gì đến chuyện đó đâu. Bà rất muốn chồng chấp nhận lời xin lỗi của cha con ông Daiki và coi chuyến thăm Hà Nội của ông như một cử chỉ hàn gắn quan hệ giữa hai gia đình.

Nhưng điều mà bà không ngờ tới chính là phản ứng của chồng khi nghe lời xin lỗi. Có lẽ hình ảnh tên sĩ quan Nhật cầm kiếm đâm vào ngực anh Đàn rồi mang cây kiếm dính máu đến tế con ngựa đã ăn sâu vào trí óc non nớt của chú bé Ngoạn và không thể gột rửa được. Nó khiến ông đau đớn thực sự.

Khi những vị khách Nhật Bản ra về, bà vội vã gọi điện cho người bạn làm bác sĩ và khẩn thiết mời ông đến khám cho chồng. Vị bác sĩ cho hay, chồng bà có nguy cơ đột quỵ tim nếu bị xúc động manh và kê cho ông một số loại thuốc trợ tim.

Suốt đêm bà Ngoạn không ngủ được. Thế là ước mong đổi đời cho con gái sắp tan thành mây khói. Bà thấy xót xa cho con. Mối tình đầu trong sáng như thế, đẹp đẽ như thế, lẽ nào dang dở. Nhưng nếu cứ nhắm mắt cho con gái lấy Ichiro, thì chồng bà có ngày nguy hiểm đến tính mạng. Làm sao có thể bắt ông không được quay về với ký ức kinh hoàng trong quá khứ?

... Dậy sớm nấu ăn sáng cho chồng con như mọi ngày, bà Ngoạn nán lại ngồi ăn với Ly, chứ không ra ngoài tập thể dục như mọi khi. Bà nhỏ nhẹ hỏi: "Ly à, ý con bây giờ thế nào?

- Mọi chuyện rõ ràng rồi mà mẹ. Bác Daiki đã đến xin lỗi. Bố có bị sốc một tí, nhưng con nghĩ sẽ qua thôi. Gia đình người ta thiện chí, chứ cũng không cố chấp và lấp liếm. Bố mẹ cũng nên mở lòng, đúng không ạ?

Bà Ngoạn thở dài: "Mẹ thì không có vấn đề gì. Mẹ thông cảm lắm. Con có thấy hôm qua khi bác Daiki xin lỗi, mẹ đã xúc động đến mức nào không? Nhưng... nhưng bố con thì khó đấy!"

Ly ngừng ăn, ngẩng lên nhìn mẹ: "Sao mà khó hả mẹ? Bác Đàn đúng là đã từng thân thiết với bố, nhưng cũng có phải là người ruột thịt của gia đình mình đâu? Đằng nào thì bác ấy cũng đã khuất rồi..."

- Đúng là bác Đàn không phải là người gia đình ta. Nhưng vấn đề không phải là bác Đàn đâu. Vấn đề là ở chỗ bố không quên được ký ức khủng khiếp đó, con ạ. Nếu cứ buộc bố phải nhớ, thì... thì mẹ e rằng điều đó quá sức chịu đựng của bố. Và rất có thể mẹ con ta sẽ mất bố không chừng.

Ly bỏ hẳn đũa xuống, kêu lên: "Sao mẹ lại nói thế hả mẹ? Chẳng nhẽ gia đình người ta đã cố hết sức rồi, đã thiện chí đến như thế rồi mà... mà chúng con đành chịu bó tay sao?". Ly định nói "mà bố mẹ vẫn không cho con lấy anh Ichiro sao?", nhưng cô thấy nói thẳng ra điều đó thì ích kỷ quá, nên đành nói tránh ra như vậy.

Bà Ngoạn vòng ra sau ghế, ôm lấy đầu con gái: "Ly ơi, mẹ thương con lắm. Nhưng hôm qua bác sĩ nói, bố có thể bị đột quỵ tim nếu lại rơi vào những hoàn cảnh khiến bố bị xúc động mạnh. Nếu chỉ lo cho hạnh phúc của con, mà bố có mệnh hệ gì, thì mẹ con ta sẽ ân hận suốt đời. Giả sử con lấy Ichiro, thì chẳng lẽ không bao giờ nó được đến đây thăm bố mẹ? Hay là con lấy chồng xong rồi đi biệt xứ?"

Ly gục đầu vào tay mẹ: "Thế thì con biết phải làm sao bây giờ? Ichiro có làm gì nên tội đâu? Con chẳng có lý gì để bỏ anh ấy hết!".

"Mẹ biết, mẹ biết chứ. Mẹ cũng tiếc nó lắm. Mẹ chẳng bao giờ nghĩ rằng lại có lúc phải đẩy con đến cảnh bên tình bên hiếu thế này" - bà Ngoạn ngậm ngùi.

"Mẹ nói thế có nghĩa là mẹ khuyên con nên chia tay với anh ấy ạ?" - Ly run run hỏi. Bà Ngoạn không trả lời ngay và lại dè dặt ướm lời: "Mẹ hỏi con một chuyện, nhưng con phải nói thật nhé?"

- Vâng! - Ly đáp

- Con đã trao thân cho Ichiro chưa?

Ly ngỡ ngàng trước câu hỏi bất ngờ của mẹ. Cô luống cuống: "Ô, sao mẹ lại hỏi thế ạ?". Bà Ngoạn nhẹ nhàng: "Mẹ không trách móc hay phán xét gì con đâu. Mẹ hiểu, các con bây giờ sống hiện đại, nên mẹ không trách cứ điều gì. Con cứ nói thật với mẹ đi."

- Chưa, mẹ ạ! - Ly trả lời.

Bà Ngoạn thở phào: "Thế thì không có chuyện gì phức tạp hết con ạ. Mình là phụ nữ với nhau, mẹ rất hiểu, nếu quan hệ giữa con với Ichiro đã sâu đậm, thì khó chia tay hơn. Còn như thế này thì cũng chỉ đau một thời gian ngắn thôi".

(còn tiếp)

PHẦN 1
PHẦN 2
PHẦN 3
PHẦN 4
PHẦN 5
PHẦN 6
PHẦN 7
PHẦN 8

28/5/08

BẰNG LĂNG NHẬT BẢN (8)



Ông Daiki Takahashi đến Hà Nội vào một ngày mùa hè. Trời nắng nóng oi bức, một thứ nóng với độ ẩm cao rất khó chịu. Sân bay Nội Bài bé nhỏ, lụp sụp với gương mặt lạnh lùng của các sĩ quan nhập cảnh và hải quan khiến ông hơi hoài nghi về những lời nói nồng hậu mà con trai ông dành cho Việt Nam.

Con trai ông trông rắn rỏi hơn với làn da rám nắng và cặp mắt trải đời, khác với cái vẻ gà công nghiệp gần một năm về trước. Bên cạnh anh là cô gái Việt Nam có vẻ đẹp trong sáng và cặp mắt hồn hậu. Nhìn cô gái, ông Daiki thấy yên tâm ngay và tin rằng việc ông lặn lội sang Việt Nam trong tiết trời nóng nực thế nàyvì tương lai của con trai không phải là uổng phí.

Trong bữa ăn tối đầu tiên ở Hà Nội, ông Daiki thông báo với Ichiro và Ly rằng bố cô đã không nhầm khi nhìn ra mối liên hệ giữa viên sĩ quan Nhật với Ichiro: "Bác thay mặt cha bác đến đây để nói lời xin lỗi với bố cháu và những người trong gia đình vì sự cố năm xưa. Bác hy vọng chuyện cũ sẽ không ảnh hưởng xấu tới quan hệ giữa cháu và Ichiro".

Ly im lặng. Ichiro nhìn cô như dò hỏi. Ly nói khẽ: "Cám ơn bác đã sang tận đây để lo cho tương lai của cháu. Nhưng quả thực cháu không biết bố cháu sẽ phản ứng như thế nào khi nghe được sự thật này". Ichiro nắm lấy tay cô và xiết chặt, như muốn nhắc nhở rằng anh luôn ở bên cô và sẽ cùng cô vượt qua khó khăn này.

... Cuộc gặp mặt đầu tiên giữa ông bà Ngoạn với ông thông gia tương lai diễn ra trong bối cảnh thật lạ lùng. Họ chưa bao giờ quen nhau, nhưng lại đã biết về nhau rồi. Ông bà Ngoạn rất muốn tỏ ra thật hiếu khách nhưng lại thật sự ngại ngùng vì không biết đang tiếp vị khách này với tư cách nào: con trai kẻ đã gây ra tội ác với gia đình, hay bố chồng tương lai của con gái? Họ muốn bầy biện đón tiếp ông Daiki thịnh soạn, nhưng rồi lại thôi.

Ông Daiki hiểu được tâm trạng ngổn ngang của ông bà Ngoạn. Sau vài câu chào hỏi xã giao tẻ nhạt, ông chủ động nói luôn câu chuyện chính - câu chuyện mà vì nó mà ông tới Việt Nam lần này. Buổi gặp mặt trở thành cuộc độc thoại của ông Daiki. Ông kể hơi dài dòng, nhưng mạch lạc ngõ hầu ông bà Ngoạn có thể hiểu hết bối cảnh mà gia đình ông và cha ông phải trải qua.

Vừa kể, ông Daiki vừa kín đáo để ý thái độ của ông bà Ngoạn để có được sự phản ứng kịp thời. Khi ông nói đến chi tiết người cha khả kính mang cây kiếm hoen gỉ đến chôn ở góc vườn nơi ông đến ở dưỡng già và tiếp tục chịu đựng nỗi ám ảnh thêm 30 năm nữa, ông nhận thấy sự xúc động mạnh trong ánh mắt của bà Ngoạn. Bà bíu chặt vào cánh tay của chồng, rưng rưng nhìn ông Daiki.

Áng chừng tình hình có vẻ thuận lợi để nói lời xin lỗi, ông Daiki đứng dậy và ra hiệu cho Ichiro cũng đứng lên.

- Thưa ông bà, tôi đến đây để thực hiện nguyện ước cuối cùng của cha tôi là được tạ lỗi với gia đình vì tội lỗi mà cha tôi đã gây ra trong quá khứ. Giá mà ông bà biết được cha tôi đã đau khổ như thế nào, dằn vặt như thế nào suốt từ ngày ông từ Việt Nam trở về cho đến tận khi qua đời. Cha tôi đã trăng trối để Ichiro sang Việt Nam, như một cách chuộc lại lỗi lầm. Số phận run rủi thế nào mà cháu Ichiro lại tìm được đúng gia đình nhà ta. Sự việc đã qua lâu rồi. Tôi mong ông bà hãy tha thứ và cho cháu Ichiro được làm rể nhà ta. Gia đình chúng tôi đồng ý để Ichiro ở lại Việt Nam mãi mãi...

Gương mặt bà Ngoạn lộ rõ vẻ xúc động mạnh. Ông Daiki cúi gập người xuống và Ichiro cũng cúi theo cha. Bà Ngoạn quay sang nhìn chồng như mong một cử chỉ tha lỗi. Nhưng bà thấy ông cúi mặt, một tay đưa lên ngực, gương mặt biến dạng đau đớn. Bà kêu lên: "Ối, ông ơi, ông làm sao thế này?"

Ông Ngoạn cố gắng nói, giọng đứt quãng: "Bảo họ... đứng thẳng lên. Tôi... không chịu nổi cảnh này!"

Ly giật vội tay áo Ichiro. Anh ngẩng nhìn và cũng giật mạnh tay cha. Ông Daiki ngỡ ngàng nhìn bà Ngoạn đỡ chồng ngả người lên thành ghế và cuống quýt rót cho ông một cốc nước. Ly cũng ngồi xuống bên bố, đỡ cốc nước cho ông uống.

"Con nói họ đi đi, bố không chịu đựng nổi khi nhìn thấy cảnh cha con họ cúi gập xuống giống hệt cái cảnh sau khi giết anh Đàn ngày xưa" - ông Ngoạn nói với Ly.

(còn tiếp)

PHẦN 1
PHẦN 2
PHẦN 3
PHẦN 4
PHẦN 5
PHẦN 6
PHẦN 7

27/5/08

BẰNG LĂNG NHẬT BẢN (7)



Ông Daiki Takahashi lặng người sau khi nghe câu chuyện qua điện thoại của con trai. Ông không ngờ sự việc lại đưa đến hoàn cảnh trớ trêu ngày hôm nay. Âm điệu từ giọng nói run run với nhịp nói gấp gáp của Ichiro khiến ông hiểu rằng những gì mà Ichiro vừa kể chắc chắn có tác động rất lớn đến cuộc sống của nó.

Ông vẫn còn nhớ cái buổi chiều mùa thu heo hắt ông nhận được cú điện thoại của người em trai báo tin bệnh tình của cha ngày một trầm trọng và ông cụ sẽ khó mà trụ lại đến mùa đông. Ông vội vã đáp tầu cao tốc trở về thành phố nhỏ duyên hải nơi cha ông chọn làm nơi ẩn dật sau khi nghỉ hưu đã gần 30 năm nay.

Cha ông ngồi trên chiếc ghế bành bằng mây, quay mặt ra khu vườn còn vương lại những tia nắng rớt. Cặp mắt mờ đục của cụ như sáng lên một chút khi thấy con trai trở về. Ông quỳ xuống bên cạnh cha, cầm lấy bàn tay nhăn nheo của cha và hôn nhẹ lên đó.

Ông nhìn cha xót xa. Người đàn ông cao to, kiêu hùng, thần tượng một thuở của đám thanh thiếu niên trong thị trấn, giờ đây ngồi nhỏ thó như một đứa bé trong chiếc ghế. Người đó đưa bàn tay run rẩy vuốt ve gương mặt của ông: "Đừng khóc con, đàn ông nhà Takahashi không bao giờ được khóc!"

Ông rút khăn mùi xoa lau mắt. Đối với ông những lời nói của cha bao giờ cũng là mệnh lệnh thiêng liêng mà ông không bao giờ dám cưỡng lại. Cha ông nói chậm rãi bằng một giọng rin rít và ngắt quãng: "Daiki, giá trị to lớn của cuộc đời cha. Cha hài lòng vì những gì con đã làm cho dòng họ, cho con, cho gia đình con và cho đất nước này. Cha bao giờ cũng tự hào về con. Giờ đây, khi cha sắp sửa ra đi, cha muốn con biết một điều bí mật mà cha vẫn chôn chặt trong lòng và nếu có thể, hãy tha thứ cho cha..."

Ông Daiki cầm hai bàn tay cha và hấp tấp nói: "Vâng, thưa cha, có điều gì uẩn khúc, cha cứ nói. Con nguyện sẽ hóa giải để cha được an lòng". Ông già lặng im. Những tia nắng rớt ngoài vườn như đang trườn đi khiến khung cảnh phần nào ảm đạm.

- Daiki, khi cha trở về sau chiến tranh lúc đó con đã 15 tuổi rồi, đúng không?

- Vâng.

- Ừ, cha nhớ con bắt đầu vỡ giọng. Chỉ chưa đầy ba năm không gặp con, mà khi cha trở về, con đã từ một đứa bé trở thành một chàng trai. Cha còn nhớ con đã hân hoan thế nào khi cha trở về. Bạn bè con có đứa bố bị chết trận, có đứa bố trở về nhưng bị thương tật. Thế nên việc cha trở về lành lặn khiến con không chỉ vui mừng mà còn tự hào nữa. Con cũng chẳng cần biết cha đã làm gì trong cuộc chiến đó. Chắc con cũng chỉ đơn giản nghĩ rằng người cha oai hùng của con đã tung hoành ngang dọc, đã tiêu diệt không biết bao nhiêu là quân thù...

Ông Daiki ngước lên nhìn cha. Đúng là như vậy. Cậu bé 15 tuổi Daili lúc đó chỉ mong được đeo chiếc kiếm của cha vào thắt lưng, nhảy lên lưng ngựa và thúc cho nó phi nước đại trong tiếng quân reo vang dội.

- Cha nhớ khi cha tháo kiếm ra chưa biết để đâu thì con đã nhanh nhẹn đỡ lấy. Rồi con cầm nó bằng hai tay nghiêm trang bước đến chỗ bàn thờ. Con từ từ quỳ xuống nâng kiếm lên ngang mày. Con nhìn vào cây kiếm với ánh mắt vừa âu yếm vừa nể trọng. Con hôn nó rồi mới đặt nó lên bàn thờ... Nhưng ngày hôm sau, chiếc kiếm đã không còn ở vị trí ấy nữa. Con có thắc mắc, và cha giải thích là đã đem nó đến cho bảo tàng chiến tranh. Con có biết cây kiếm ấy giờ ở đâu không?

- Không, cha ạ. Khi con lên Tokyo học đại học, con nhủ thầm nhất định phải đến bảo tàng chiến tranh để nhìn ngắm lại cây kiếm của cha. Nhưng học hành, rồi công việc, vợ con... nên cho đến tận giờ con vẫn chưa đi thăm lại cây kiếm của cha.

- Nó không nằm ở viện bảo tàng đâu, Daiki. Cha đã đem chôn nó ngay ngày hôm sau. Chỗ của nó là dưới đất. Cha đã giết người bằng chiếc kiếm đó. Ở Việt Nam!

Ông Daiki giật nẩy mình khi nghe lời thú tội ngắn gọn và rành rẽ của cha. Ánh mắt ông cụ phiêu diêu đậu đâu đó ngoài khu vườn đã tắt nắng.

- Nhưng cha ơi, đó là chiến tranh. Chuyện giết chóc trong chiến tranh thì cũng là thường tình...

- Điều đó đúng trong trường hợp sát hại quân thù. Còn cha lại đâm chết một người nông dân không có một tấc sắt trong tay chỉ vì lý do anh ta đã đầu độc con ngựa của cha. Chiếc kiếm đó đã thấm máu của một người vô tội... Nhưng cha không chỉ giết chết một con người đó. Cha còn giết hàng nghìn người khác bằng cách tịch thu thóc lúa của họ, khiến họ bị chết dần chết mòn, chết tức chết tưởi vì đói... Con có bao giờ nghe đến nạn đói năm Ất Dậu tại Việt Nam không? Đó thực sự là cảnh tượng kinh hoàng...

- Con cũng biết sơ sơ... - ông Daiki ngập ngừng đáp.

- Con biết, sau này thì con biết hết. Nhưng con đã không nỡ hỏi cha tường tận về chuyện đó. Cha cảm ơn con đã không căn vặn về quá khứ của cha. Nhưng nếu con hỏi cha, để cho cha được trả lời, thì có lẽ cha đã thanh thản hơn rất nhiều...

- Con xin lỗi.

- Không cần phải xin lỗi đâu. Con biết không, có những đêm cha giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng rú hãi hùng từ góc vườn nơi chôn cây kiếm. Đúng là tiếng rú của anh chàng nông dân đã bị cha đâm chết. Có những đêm cha lại nghe thấy tiếng nỉ non của hàng nghìn con người đang van xin thức ăn vì đói... Họ đi theo cha suốt từ đó đến nay.

- Cha ơi, nhưng cha đã rời ngôi nhà có mảnh vườn đó từ lâu. Gần 30 năm nay cha dọn về đây, nơi không còn cây kiếm nữa, làm sao cha còn bị ám ảnh đến như vậy?

- Không, con ạ. Khi cha dọn đến ẩn dật chỗ này, cha đã đào cây kiếm hoen gỉ ấy lên và mang nó đến chôn ở góc vườn chỗ dưới tảng đá nhỏ đằng kia. Cha đáng bị trừng phạt, thì hãy để cho cha bị trừng phạt. Cha phải tiếp tục chịu đựng nó, nếu không tai hoạ sẽ giáng lên đầu con, các em con, con cháu của các con. Cha cứ ngỡ cha có thể nhanh chóng được giải thoát, nhưng ông trời đã bắt cha phải chịu đựng thêm gần 30 năm nữa. Phải đúng 50 năm cầu nguyện xin tha thứ cho tội ác ấy, cha mới được giải thoát. Nay chắc đã sắp đến lúc đó rồi...

- Kìa cha, cha đừng nói như vậy!

- Daiki, cha biết cha sắp được ra đi. Ý nguyện cuối cùng của cha là con hãy cho Ichiro đến Việt Nam, hãy để nó đến đó để chuộc lại những lỗi lầm của cha. Có như thế cha mới được thanh thản nơi chín suối.

- Vâng, con sẽ làm theo lời cha. - Ông Daiki nói, nước mắt chảy dài trên má.

Đêm đó cụ
Takahashi lặng lẽ ra đi...

(còn tiếp)

PHẦN 1
PHẦN 2
PHẦN 3
PHẦN 4
PHẦN 5
PHẦN 6

25/5/08

BẰNG LĂNG NHẬT BẢN (6)



Ichiro bối rối khi nghe câu chuyện mà Ly kể lại. Anh lắc đầu như một cái máy: "Anh không tin, anh không tin có chuyện đó xảy ra".

- Anh không tin điều gì? Anh không tin người sĩ quan đó có quan hệ họ hàng gì với anh, hay anh không tin là đã xảy ra một tội ác như vậy? - Ly lấy tay hất lại những lọn tóc lượn sóng đổ tung tóe trên vầng trán cao của Ichiro sau những cái lắc đầu quá mạnh.

- Anh không tin đã xả ra một chuyện kinh khủng như vậy. Anh có nghe đến cuộc thảm sát Nam Kinh, đến những phụ nữ Hàn Quốc, Trung Quốc bị buộc phải "giải khuây" cho binh lính Nhật trong Chiến tranh Thế giới II, nhưng anh chưa bao giờ nghe đến bất cứ hành động dã man nào của quân đội Thiên hoàng tại Việt Nam.

-Nhưng anh phải tin thôi. Anh có thấy bố em phản ứng như thế nào khi nhìn thấy anh không? Ông đã bị sốc vì anh quá giống người sĩ quan đó. Điều mà chúng ta phải làm bây giờ là xác định xem anh có quan hệ gì với người ấy hay không? - Ly ôm lấy gương mặt tái xanh của người yêu.

- Để giải quyết vấn đề gì hả em? Thử đặt tình huống xấu nhất, đấy có thể là một người thân trong gia đình anh, khi đó chúng ta sẽ ra sao? Liệu bố em có đồng ý cho chúng ta tiếp tục yêu nhau không? - Ichiro nhìn đăm đắm vào đôi mắt đen đang ở cận kề. Họ ngồi im lặng một lúc lâu. Rồi Ly nghẹn ngào lên tiếng.

- Em cũng không biết bố em sẽ thế nào nữa. Ông đã nói là sẽ không cho em kết hôn với con cháu của kẻ giết người. Em chỉ biết là em yêu anh. Rất yêu. Và em không bao giờ muốn rời xa anh. - Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Ly.

- Ly, anh đến Việt Nam không một chút vướng bận về quá khứ. Gia đình anh, ba anh, ông anh chưa bao giờ đề cập mối liên hệ nào với đất nước xa xôi này. Anh nhớ trước khi anh lên đường, ba anh chỉ nói: "Việt Nam là Nhật Bản của 30-40 năm trước. Chắc người dân ở đó đang phải đối mặt với những khó khăn và đang nỗ lực giống thế hệ của ba ở Nhật Bản trước kia. Con hãy đến đó, hãy giúp họ và hãy giúp con trưởng thành". Anh đã làm theo đúng lời ba anh dặn. Và rồi anh gặp em. Anh yêu em ngay từ ngày đầu tiên em đến làm việc ở văn phòng. Và anh chờ mãi mới có một cơn mưa để có cớ đưa em về nhà. Sáng sau anh nhìn thấy em trẻ trung bước đi như lướt trên đường phố rụng đầy những cánh hoa tím. Anh có cảm giác em như cô tiên trong truyện cổ tích, cứ mỗi bước lại làm cho mặt đất nở hoa. Khi đó anh biết là anh sẽ yêu em mãi. Cả anh và em, chúng ta đang sống trong hiện tại. Tại sao chúng ta lại phải hứng chịu những món nợ từ quá khứ? Anh không bao giờ chấp nhận điều đó.

- Ý anh muốn nói là ngay cả khi một người thân của anh đã làm chuyện đó, thì anh cũng sẽ không bao giờ đầu hàng, anh sẽ không bao giờ từ bỏ em?

- Đúng vậy. Nếu người đó là người thân của anh, thì chúng ta cũng không thể làm gì để thay đổi, để ngăn chặn tội ác không xảy ra. Vì người gây ra chuyện đó là một người Nhật, nên anh thấy có bổn phận phải nói lời xin lỗi. Nhưng đó là câu chuyện của quá khứ mà bố em, gia đình em và tất cả chúng ta phải hiểu rằng chúng ta không thể vin vào đó để cản trở dòng chảy của cuộc sống hiện tại.

- Vâng, anh nói đúng. Nhưng chúng ta cũng không thể không làm việc mà bố mẹ em yêu cầu.

- Phải. Anh sẽ gọi điện cho ba anh và tìm hiểu rõ chuyện này. Chắc chắn ba anh không liên quan gì, vì ba anh cũng chỉ hơn bố em 5-7 tuổi, nên ông không thể có mặt tại Việt Nam vào thời điểm đó. Có thể đó là ông nội anh hoặc ai đó trong số những người anh em trai của ông nội. Anh sẽ làm tất cả để nếu có một chút sự thật nào đó, hay một mối liên hệ dù là mỏng manh nhất giữa dòng họ anh với tội ác đấy, đều trở nên sáng tỏ. Nhưng dù bất luận trường hợp nào, thì em cũng phải hứa với anh rằng sự thật dù có cay đắng đến đâu cũng sẽ không phải là cái cớ để chia lìa chúng ta.

- Vâng, em hứa! Ly thì thầm và đắm chìm vào nụ hôn xác tín với người đàn ông mà cô yêu.

(còn tiếp)

PHẦN 1
PHẦN 2
PHẦN 3
PHẦN 4
PHẦN 5

23/5/08

BẰNG LĂNG NHẬT BẢN (5)



- Thế là nó không giết thầy hả mình? – bà Ngoạn thảng thốt hỏi.

- Không! Sao mình lại hỏi thế? Mình biết là thầy mới mất cách đây có 5 năm mà. - Ông Ngoạn sẵng giọng, có vẻ bực trước sự vô ý của vợ.

- À, vâng! Tại tôi hồi hộp quá. Ý tôi muốn hỏi là tại sao nó lại chỉ đâm có mình anh Đàn?

- Tôi đoán là thằng sĩ quan Nhật đó biết rõ rằng anh Đàn chủ tâm giết con ngựa, chứ không phải thầy. Chỉ có thanh niên bồng bột thì mới làm việc ấy, chứ người lớn ai lại trả thù kiểu nhỏ nhen thế. Bắt người ta phải đền mạng con ngựa thì quả là độc ác.

Ly chăm chú ngồi nghe câu chuyện của bố. Đến giờ cô mới nhẹ nhàng hỏi: “Vậy theo bố thì anh Ichiro liên quan gì đến câu chuyện này?”

- Vấn đề chính là ở chỗ đó. – ông Ngoạn nhìn thẳng vào con gái. – Bố phát hiện ra là thằng Ichiro giống hệt tên sĩ quan Nhật đó. Từ gương mặt, đến dáng đi, giọng nói. Tên sĩ quan khắc khổ, phong trần hơn vì khi đó là chiến tranh, còn Ichiro thì nho nhã hơn vì lớn lên trong hòa bình. Lúc đầu bố chỉ ngờ ngợ thôi, nhưng khi nó cúi gập người xuống chào bố mẹ, thì bố thấy giống y như tên sĩ quan cúi xuống tế con ngựa.

- Bố ơi, con phải nói với bố điều này. Thứ nhất, bố gặp người Nhật rất ít, nên thoạt nhìn thì không thể phân biệt giữa họ với nhau. Con còn nhớ ông Phó tổng giám đốc người Nhật mới đây sang thăm Văn phòng Hà Nội đã thú nhận rằng không thể phân biệt được các cô gái Việt Nam làm trong văn phòng. Thứ hai, cúi chào là nghi lễ quen thuộc của người Nhật, ai cũng thường xuyên cúi gập người như vậy, chứ không chỉ một vài người.

- Nhưng con ơi, làm sao bố có thể quên được gương mặt của kẻ sát nhân đó? Cặp mắt của hắn, nụ cười của hắn, dáng người cao cao của hắn, tất cả đều như một khuôn đúc với Ichiro.

- Lúc nãy bố nói là vất vả lắm bố mới nhớ ra là Ichiro giống ai. Điều đó có nghĩa là hình ảnh của tên sĩ quan Nhật kia không in đậm trong tâm trí bố đến như vậy. Bố đã gán hình ảnh của Ichiro vào hình ảnh của hắn. Và bây giờ thì bố tin chắc rằng Ichiro là con cháu gì đó của tên sĩ quan kia...

- Ly, con không được hỗn! – bà Ngoạn ngắt lời.

- Mẹ ơi, con có hỗn đâu, con chỉ muốn chỉ ra điều bất hợp lý trong suy luận của bố thôi ạ. Bởi vì vấn đề này rất quan trọng đối với cuộc sống của con, nên con muốn cùng bố mẹ trao đổi hết nhẽ để sau này không phải ân hận vì điều gì. Nếu bố nhầm lẫn thì sao ạ? Năm mươi mấy năm đã trôi qua kể từ hồi đó. Có cái gì đảm bảo để trí nhớ của một đứa trẻ 6-7 tuổi hồi đó lại trùng với thực tế của bây giờ? Con yêu bố mẹ, nhưng cũng yêu Ichiro. Con không muốn mất ai hết.

Ông Ngoạn cố gắng bình tĩnh:

- Ly, con nghe đây. Bố đang vô cùng lo lắng cho tương lai của con. Tại sao, con biết không? Bởi vì bố yêu con. Bố không muốn con kết hôn với con cháu một kẻ đã gây tội ác trên đất nước này, nhất là đã sát hại một người thân của bố. Anh Đàn tuy là người ở, nhưng như là một người anh trai của bố, con hiểu không?

Ly bặm môi im lặng. Ông Ngoạn nói tiếp:

- Bố khẳng định với con là bố không lầm lẫn. Tiếc rằng ông bà đều đã mất cả, nếu như ông bà nhìn thấy Ichiro hôm nay, chắc chắn ông bà cũng suy nghĩ giống bố. Nếu con muốn, gia đình ta sẽ đưa Ichiro về quê, gặp lại những người đã chứng kiến cái chết của anh Đàn xem họ nói gì?

- Nhưng thế gian hiếm gì chuyện hai người xa lạ giống nhau hả bố?

Bà Ngoạn chen vào: “Đúng thế đấy mình ạ! Tôi thấy là bây giờ chúng ta sẽ không vội vã kết luận cậu Ichiro có quan hệ ruột thịt gì với tên sĩ quan kia hay không? Tôi có ý kiến thế này: Ly sẽ phải nói chuyện hết với Ichiro và hỏi xem trong gia đình cậu ấy trước đây có ai sang Việt Nam xâm lược hay không. Nếu họ tìm được câu trả lời thỏa đáng, thì không nên cấm chuyện của con Ly với cậu Ichiro”.

Ông Ngoạn mệt mỏi: “Thôi, cứ làm như ý mình cũng được! Nhưng tôi nói rồi đấy, chắc chắn là tôi không sai đâu”.

(còn tiếp)

PHẦN 1 PHẦN 2 PHẦN 3 PHẦN 4

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết