Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng

29/7/11

CHỦ NGHĨA NHÂN VĂN "CƠ HỘI"



ĐÔNG KINH

1. Tôi sẽ không chú ý đến chàng trai thi Tài năng âm nhạc Hàn Quốc (Korea’s Got Talent) Choi Sung Bong (ảnh), nếu như tôi không nhìn thấy những khuôn mặt vui sướng tột độ kèm theo những giọt nước mắt hạnh phúc của mọi người khi nghe anh hát. Anh hát hay, dĩ nhiên. Nhưng người ta khóc, cười nhìn anh trên sân khấu còn vì câu chuyện gắn với anh, một chàng trai mồ côi, từng đi bán kẹo, bây giờ bước thẳng lên cuộc thi tài năng này bằng chất giọng đáng kinh ngạc. Người ta ví anh là Susan Boyle của Hàn Quốc.

Một câu chuyện không diễn ra ở Việt Nam ta, nhưng tất nhiên truyền thông của ta ít nhiều cũng bị đánh lừa. Bởi thông tin vừa qua cho hay, đúng là anh chàng này từng có một tuổi thơ nhọc nhằn (mồ côi, bán kẹo cao su) nhưng sau đó anh đã được đào tạo bài bản trong trường nghệ thuật hẳn hoi trước khi lên sân khấu, chứ không phải là dạng “móc được từ dưới cống lên” và chuyện quá khứ vất vả kia cũng đã lâu lâu rồi.

Hàn Quốc coi đây là một sự lừa dối và đã phạt một đài truyền hình về việc cố tình “cắt” bỏ chi tiết quan trọng này trong lý lịch thí sinh nhằm tăng mức độ bi kịch, hòng câu nước mắt của khán giả, tạo hiệu ứng truyền thông..



2. Trong xã hội hiện đại, có thể sự vô cảm gia tăng trong tâm hồn mỗi chúng ta khi đứng trước cái nghèo, cái khổ của những người xung quanh, nhưng chúng ta lại rất hào hứng với những câu chuyện mang tính nhân văn được lan truyền trong xã hội thông tin, nhất là trên mạng.

Sở dĩ có điều đó, bởi nước mắt có hiệu ứng lan truyền. Đó là điều rất bình thường, bởi bản chất con người là hướng thiện. Nhưng nó chỉ không bình thường ở chỗ, có những người luôn muốn “diễn” lại quá khứ vất vả của mình để gây ấn tượng với công chúng, và ăn theo đó là những người “bán khóc mua cười” thông qua việc xây dựng những hình mẫu nhân văn một cách phóng đại.

Khoái cảm từ một cậu bé chăn trâu thành VIP, cô bé giúp việc thành “sao” là khoái cảm của con cá chép vượt vũ môn, con vịt biến thành thiên nga.

Nhưng không chỉ có thế, ngay cả khi thông tin về các sĩ tử đi thi hay các thủ khoa, á khoa sau này, người ta cũng có xu hướng muốn gắn vào chuyện “vượt khó”, cực nghèo, cực khổ. Có nơi mở hẳn chiến dịch, huy động nhân lực bằng mọi giá phải “tìm” bằng được những tấm gương kiểu này. Vì thế người đưa tin có xu hướng “có ít sít ra nhiều”... Một trong những cách thức dễ lấy nước mắt nhất là đặt tít đại loại như: cậu bé chăn trâu, cô bé bán rau, bán phở, mót khoai trở thành thủ khoa, á khoa...

Phải nói thật, những ai ở nông thôn thì đều biết chăn trâu, cắt cỏ, hái rau, đi chợ, mót khoai thậm chí hót phân... là chuyện thường tình, bởi ngoài giờ học ra thì phải giúp gia đình. Nhưng đó cũng chỉ là việc phụ giúp cho bố mẹ. Nếu không chọn đúng tấm gương trò nghèo vượt khó thực sự, cứ xoáy vào mấy chuyện nghèo mang tính tượng trưng kể trên thì không đúng thực chất.

3. Có thể trong rất nhiều trường hợp, cũng như thí sinh Hàn Quốc kia, họ bất đắc dĩ bị biến thành một hình mẫu nhân văn do ý đồ của người khác. Suy cho cùng thì chính họ bị thiệt. Ở đời cái gì nên đi cái ấy. Thi cử, thi thố thì phải căn cứ vào tài năng, kiến thức, và hãy tôn vinh họ bằng chính tài năng, kiến thức đó, còn chuyện nghèo khổ, vượt khó như thế nào chỉ là chuyện thứ yếu thôi. Đừng biến cái chính yếu thành cái thứ yếu mà vô hình trung lại đánh giá thấp tài năng của họ.

Chẳng cần tô điểm bằng quá khứ bán kẹo cao su, Choi Sung Bong hát hay, thế thôi.

Nguồn:
Chủ nghĩa nhân văn “cơ hội”





Example

29/3/11

SINH VIÊN HÀN QUỐC KIỂU MỚI (2)


Tại một phòng thi đại học ở Hàn Quốc

Một nghề chuyên môn mới ra đời: làm công tác tuyển sinh

Đại học Quốc gia Seoul, trường đại học công lập trọng điểm của đất nước, là một trong những trường đầu tiên bắt đầu áp dụng cơ chế tuyển sinh mới. "Khi mới bắt đầu, chúng tôi thậm chí còn không có chức danh thích hợp. Chúng tôi được gọi là chuyên gia nghiên cứu," theo lời Lee Seung Yeon, một viên chức của văn phòng tuyển sinh bắt đầu làm việc tại Đại học Quốc gia Seoul từ năm 2001. Trong vòng một thập kỷ trở lại đây, nhờ sự giúp đỡ của các nhà tư vấn từ ĐH California - Berkeley và ĐH Cornel, các nhà tuyển sinh cùng nhau xây dựng một phương pháp để xem xét tuyển sinh không chỉ dựa trên điểm số hoặc trình độ giáo dục mà còn dựa trên chất lượng chuẩn bị hồ sơ của các thí sinh.

Ngày nay đại học có 24 nhà tuyển sinh và một toà nhà độc lập. Phác thảo về các thiết bị hiện đại trong tương lai được treo tại văn phòng trưởng khoa. Văn phòng điều phối một hệ thống thông tin phức tạp theo ba định hướng tiêu chí trong việc tuyển chọn 3.000 sinh viên hàng năm.

Định hướng tiêu chí chủ đạo cho phép sinh viên thể hiện sức mạnh của mình hơn là yêu cầu họ đạt điểm cao nhất trong mọi môn học. Hầu hết các thí sinh vẫn tham gia làm bài thi vào cao đẳng, nhưng họ được đánh giá dựa vào trình độ, bài giới thiệu tiến cử, các bài luận, và các tài liệu để thể hiện tài năng hoặc mối quan tâm về các lĩnh vực của họ.

Định hướng thứ hai nhằm đa dạng vùng miền bằng việc xem xét các sinh viên với điểm cao nhất ở mỗi trường trung học của Hàn Quốc, và nhà nước khẳng định các sinh viên này sẽ sớm được áp dụng các tiêu chí tuyển sinh mới khác nữa. Và định hướng thứ ba cân nhắc về điểm trung bình theo truyền thống và qua cuộc thi đầu vào của trường đại học. Vậy nên, trong khi một số sinh viên đang tìm kiếm sự xem xét trên những tiêu chí đặc biệt thì những sinh viên khác vẫn đang cặm cụi học suốt ngày đêm để làm sao đạt điểm kiểm tra cao nhất có thể.

Thông qua quá trình mở rộng tiêu chí tuyển sinh, các nhà tuyển sinh nói, họ đã nhận tuyển vào các trường đại học hàng đầu của đất nước những sinh viên vốn không thể được chấp nhận nếu căn cứ theo cơ chế tuyển sinh trước đây. Một số sinh viên gặp khó khăn trong những năm đầu nhưng sau đó lại trở nên thành công, hay một số là những học sinh đầu tiên của một tỉnh trong vòng 30 năm nay vào được nhóm các trường đại học hàng đầu, họ đến từ các trường trung học các tỉnh vùng nông thôn nơi có ít cơ hội tiếp cận với hình thức học phụ đạo tư nhân phổ biến như ở Seoul.

Các trường đại học đã phải giới thiệu hệ thống giảng dạy và các lớp học ở trình độ vừa phải hơn và hệ thống phụ đạo cho những em không theo kịp. Nhưng các nhà tuyển sinh tin rằng họ đang nhận vào nhiều hơn những sinh viên thực sự quan tâm về lĩnh vực của mình thay vì chạy đua theo uy tín bằng cấp. Nuôi trồng phẩm chất tò mò trí tuệ cũng là một ưu tiên hàng đầu mới của các trường đại học, với mong muốn thu hút được các nhà lãnh đạo tiềm năng của tương lai.

Hàn Quốc đang nỗ lực giải quyết điều nghịch lý được thể hiện qua các kỳ thi tầm quốc tế: trong khi kỹ năng của các sinh viên Hàn Quốc được xếp vào hạng cao nhất trên thế giới, các kết quả khảo sát lại chỉ ra rằng, sự hứng thú hay lòng tự tin của họ trong toán học hoặc khoa học là thấp hơn hẳn so với mức trung bình.

"20 hoặc 30 năm trước đây, chúng tôi cần những sinh viên có thể học được một số thứ và bám theo được lối mòn mà các nước tiên tiến tạo ra. Nhưng bây giờ Hàn Quốc đã trưởng thành, và chúng ta không nên chỉ đơn giản đi theo sau những gì người khác đã làm. Chúng ta cần những con người mới với óc sáng tạo mới," nhận định từ Seon Moon Suk, một cán bộ tuyển sinh tại Viện Khoa học Công nghệ Tiên tiến Hàn quốc, hay còn gọi là Kaist, tại trường đại học nghiên cứu khoa học công nghệ đầu ngành của quốc gia. Kaist đã sớm mở rộng cơ chế tuyển sinh. Bài kiểm tra đầu vào của trường đã trở thành không bắt buộc từ cách đây hơn một thập niên trước, và các sinh viên được đánh giá dựa trên các cuộc phỏng vấn, điểm số, và các nhận xét đề cử.

Nhiều sinh viên đến từ các trường trung học chuyên, nơi mà họ tập trung vào nghiên cứu và có thể tốt nghiệp sớm một năm và được nhận thẳng vào đại học mà không cần thi đại học.Vào năm 2008, Kaist bắt đầu thuê các chuyên gia tuyển sinh để xây dựng hệ thống mô hình để đánh giá hồ sơ cho các thí sinh từ các trường trung học đại chúng.

Mỗi trường đại học đang thực hiện theo một hệ thống riêng. Một số yêu cầu thi tuyển qua hệ thống thi của quốc gia hay các bài kiểm tra chuẩn hoá khác, như là Toefl; một số trường khác thì không.

Hầu hết các chuyên gia tuyển sinh cho biết họ đang tìm kiếm những sinh viên có thể suy nghĩ độc lập và không phụ thuộc nhiều vào gia sư riêng. Nhiều người tin rằng việc học thêm quá nhiều theo sự hướng dẫn của gia sư gây ra lối học thụ động và chỉ tập trung đối phó với thi cử.

"Chúng tôi muốn gửi một thông điệp mới rằng nếu bạn học hành chăm chỉ ở trường và biết tận dụng lợi thế tại trường của bạn, bạn có thể thành công," khẳng định từ Jung Hee An, một nhà tuyển sinh tại trường Đại học Ewha Womans, nơi mà một phần tư lớp sinh viên năm thứ nhất được lựa chọn căn cứ theo một đợt kiểm tra bao quát toàn diện hơn.

Trong khi các thí sinh đại học làm bài, mẹ của họ sẽ đến chùa cầu cho họ thi tốt.

Tư duy học thuật kiểu cũ vẫn giữ vai trò chủ đạo

Các trường đại học đang yêu cầu các trường trung học công lập cải cách để chuẩn bị cho học sinh một hành trang toàn diện hơn, tạo ra những con người tự lập hơn. Nhưng đây là một đòi hỏi thay đổi quá lớn cho một hệ thống tuyển sinh được xây dựng quanh một kỳ thi sinh tử, trong đó có vai trò tham gia ngày càng tăng của các trường tư. Tại nhiều trường học ở Seoul, các sân thể thao và lớp học vắng tanh sau tiếng chuông cuối cùng, vì tất cả sinh viên vội vã đến với các gia sư riêng hoặc các trường luyện thi, nơi họ chuẩn bị cho kỳ thi vào trường đại học.

Chính phủ đang đẩy mạnh viện trợ cho các trường để thu hút học sinh đến với các hoạt động ngoài giờ. Nhưng trong nỗ lực nhằm cạnh tranh với trường luyện thi và cạnh tranh lẫn nhau (điểm chuẩn các bài thi của từng trường được công bố công khai), nhiều trường công lập đang tập trung nguồn hỗ trợ này vào các môn học chủ đạo như tiếng Hàn Quốc, tiếng Anh, và toán học, và chấp nhận hi sinh các môn thể thao và mỹ thuật.

Yu Hwa Young, người sẽ bắt đầu học tại trường ĐH Sogang vào tháng ba, nói, cậu ta đã tham gia vào tờ báo ở trường trung học Posung, nhưng ở trường cũng có câu lạc bộ khác để tham gia. Cậu ta cũng tham dự nhiều hoạt động ở các nơi khác. Cậu đăng ký tham gia tại một học viện đặc biệt được thiết kế cho các sinh đăng ký theo các chương trình nghiên cứu về quốc tế. Trong suốt khoá học hai buổi mỗi tuần, cậu ta được nghe bài giảng về các vấn đề quốc tế và kinh tế, và được cho đọc sách giáo trình của Thomas L. Friedman và Noam Chomsky. Khoá đào tạo đã giúp cậu ta hình thành các quan điểm về các vấn đề quốc tế then chốt, và cung cấp cho cậu sự chuẩn bị quý báu cho cuộc phỏng vấn vào trường đại học.

Yu sống ở nước ngoài trong suốt ngững năm học trung học để học tiếng Anh, và cha mẹ của cậu ta cũng thuê gia sư để giúp cậu cải thiện điểm thi Toefl nhiều tháng trước kì thi. Yu cho biết: "Các trường cao đẳng thì nói họ không muốn điểm số cao, nhưng điểm cao vẫn luôn tốt hơn."
Trong khi các trường trung học công lập đang từ từ thay đổi, các trường tư lại nhanh chóng thích nghi với tư duy "chính thống" mới. Một danh mục các dịch vụ tư vấn và các học viện chào mời học sinh các cơ hội tình nguyện miễn phí, các khóa đào tạo chuẩn bị cho các cuộc thi quốc gia được tổ chức nhằm cải thiện hồ sơ đăng ký đại học của học sinh, và cung cấp lời khuyên học sinh nên xây dựng một hồ sơ cá nhân gồm điểm trung bình học kỳ, điểm bài thi, và tham gia các hoạt động như thế nào thì sẽ mang đến thành công.

Sự bùng nổ mới nhất này ở khu vực giáo dục tư nhân đang thổi bùng lời chỉ trích rằng, sự can thiệp của các nhà tuyển sinh đang làm tăng sự bất bình đẳng giàu nghèo thay vì giảm đi, vì những học sinh giàu có sẽ có được sự chuẩn bị đặc biệt hơn.

Tuy nhiên, Yang Hee Neyong, sinh viên trong nhóm dẫn đầu của một trường trung học danh tiếng mức trung bình ở miền trung Hàn Quốc nghĩ rằng hệ thống mới là cơ hội tốt nhất cho một sinh viên như cô để trở nên nổi bật khi đăng lý tai trường đại học Ewha Womans vào năm tới.
Đến từ một gia đình trung lưu ở một thành phố công nghiệp, cách ba tiếng đi từ thủ đô, cô ấy không có cơ hội để học ở nước ngoài hoặc để tham dự một trong những "học viện nổi tiếng của Seoul," như cô nói. Thay vào đó, cô ấy cố gắng đứng đầu lớp học tiếng Anh của mình bằng cách luyện tập ở nhà, với sự giúp đỡ thỉnh thoảng từ gia sư, và bằng cách lắng nghe các bài học trên băng và tự ghi lại giọng nói để thực hành phát âm.

Cô hy vọng sẽ gây ấn tượng với các nhà tuyển sinh nhờ sự đam mê học tiếng Anh, ước mơ trở thành người phiên dịch, và khả năng rèn luyện độc lập của mình. "Tôi nghĩ việc tôi tự học lấy đã thể hiện được tiềm năng của tôi," cô nói.

Để chuẩn bị cho việc vào trường đại học, cô ở lại ở trường cho đến 11h đêm mỗi ngày. Cô nghiên cứu bài thi nhưng cũng viết thơ và các đoạn văn bằng tiếng Anh để chuẩn bị cho các cuộc thi đấu. Ở nhà, cô duy trì một trang blog với các bài học ngữ pháp tiếng Anh hài hước, và cô cũng dịch sách của trẻ em bằng tiếng Anh sang tiếng Triều Tiên. Vào những buổi cuối tuần, khi nhiều bạn bè của cô đi học thêm tại các học viện tư nhân, thì cô làm tình nguyện ở viện dưỡng lão hoặc tự học lấy. Giáo viên của cô duy trì danh mục hồ sơ những thành tích đa dạng của cô và đưa ra những lời góp ý và động viên. Nhưng việc tránh các trường luyện thi trong một hệ thống nơi thứ hạng có vai trò quan trọng làm cho cô cảm thấy lo lắng, "lo lắng rất nhiều," cô nói.

Một buổi tối tháng mười một, cô bé nhìn lướt qua cuốn sách giới thiệu về trường Ewha, về hồ sơ của những sinh viên được tuyển chọn bởi các cán bộ tuyển sinh mới.

Cô bé đọc to những mô tả về các cô gái đã là chủ tịch lớp của họ, có người đã đi những nơi xa xôi trên Thế giới để làm tình nguyện, hoặc có người sáng lập ra câu lạc bộ hoạt động xã hội của riêng họ, và ở lớp học điểm số của những cô gái đó vẫn được duy trì ở mức gần như đứng đầu vì họ đã chăm chỉ đến sớm về muộn học bài hơn mọi học sinh khác. Sau vài phút, vẻ tự tin tươi tắn của Yang biến mất:

"Ôi trời ơi, sao tôi có thể làm được như vậy?"

Tác giả: Michael Alison Chandler
Bài đăng trên tạp chí "The Chronicle of Higher Education"
Người dịch: Phạm Trần Lê

Nguồn:
Hàn Quốc đi tìm một hình mẫu sinh viên kiểu mới



28/3/11

SINH VIÊN HÀN QUỐC KIỂU MỚI (1)


Sinh viên năm trên khích lệ thí sinh làm bài tốt trước khi bước vào phòng thi

“20 hoặc 30 năm trước đây, chúng tôi cần những sinh viên có thể học hỏi được một số thứ và bám theo được lối mòn mà các nước tiên tiến đã tạo ra. Nhưng bây giờ Hàn Quốc đã trưởng thành, và chúng tôi không nên chỉ đơn giản đi theo sau những gì người khác đã làm... Chúng ta cần những con người mới với óc sáng tạo mới.”

Trong khi gần 700.000 sinh viên trường cao đẳng ở Hàn Quốc đang miệt mài gắng sức cho kỳ thi vào đại học vào tháng mười một, thì Yu Hwa Young lại dành cả ngày đi tàu lượn siêu tốc và chụp hình tại Everland, một khu vui chơi giải trí.

"Mọi người đều ghen tị," một sinh viên sắp tốt nghiệp 19 tuổi của trường trung học Posung nói, Yu được miễn kỳ kiểm tra vì đã được nhận vào chương trình nghiên cứu quốc tế tại trường ĐH Sogang, dựa trên bảng điểm với điểm gần như tuyết đối trong bài thi tếng Anh, bài phỏng vấn, và các hoạt động ngoại khoá, ví dụ như tham gia làm báo ở trường và tham gia hội Mô hình Liên Hợp Quốc.

Các bài thi vượt rào then chốt được chuẩn hoá vốn từ lâu là cánh cửa dẫn đến đào tạo giáo dục cấp cao ở Hàn Quốc, nay đã không còn là con đường duy nhất để vào được các trường đại học. Hơn 10% sinh viên mới bắt đầu học vào tháng Ba sắp tới được chọn lựa bởi những cán bộ tuyển sinh kiểu mới, những người đã trải qua khóa đào tạo nhằm đánh giá những phẩm chất khó định lượng, như khả năng lãnh đạo và tư duy độc lập. Thay đổi trong các kỳ tuyển sinh là vấn đề trọng tâm của một loạt các cải cách về chính sách nhằm thúc đẩy sự sáng tạo của các sinh viên trước đây được đào tạo để ghi nhớ, và triệt để xử lý vấn đề về khối trường tư thục đang làm cho con đường tới các trường đại học ngày càng đắt đỏ.

Lee Ju Ho, Bộ trưởng Giáo dục, Khoa học, và Công nghệ, nói rằng, tuyển sinh đại học phải cải cách trước khi cải cách mọi lĩnh vực khác. "Mọi bậc cha mẹ thường muốn con của mình được học ở trường tốt nhất có thể. Đó là nguyên nhân dẫn tới hệ quả là văn hóa thi cử của chúng ta," ông nói. "Tất cả các nỗ lực bỏ ra chỉ để nâng cao điểm các bài thi, không phải nhằm phát triển óc sáng tạo hay bất kì khía cạnh tự nhiên nào khác của con người... Đó là thách thức lớn nhất của chúng tôi."

Bộ đã đầu tư 31 triệu đô-la Mỹ, hay 35 - tỉ won, vào năm 2010, tăng gần 2 triệu đô-la Mỹ so với năm 2007, để chi trả tiền lương và chi phí đào tạo cho các nhà tuyển dụng kiểu mới. Hệ thống đã mở rộng đến hơn 100 trường đại học, bao gồm cả một số trường không nhận ngân quỹ của chính phủ.

Các trường đại học ở những quốc gia khác, vốn từ lâu sử dụng cơ chế tuyển dụng dựa nhiều vào thi cử, nay cũng đang nỗ lực cải cách nhằm cải thiện chỗ đứng trên toàn cầu và thu hút các sinh viên ngoại quốc. Các trường đại học đứng đầu của Hồng Kông và đại lục Trung Hoa đang mở rộng các tiêu chí tuyển sinh để khích lệ những phẩm chất như khả năng sáng tạo và tham gia hoạt động cộng đồng. Hiệp hội Quốc gia Tư vấn Tuyến sinh Đại học của Mỹ đã và đang chào đón các du khách đến từ Romania, Ukraina cũng như Hàn Quốc, những người thực sự quan tâm với hệ thống giáo dục linh động hơn này.

Nhưng thay đổi hoàn toàn một nền văn hóa thi cử có hàng thế kỷ ở Hàn Quốc cũng khó khăn không kém nơi nào khác. Các trường học và các gia đình cần thời gian để theo kịp với tư duy mới, trong bối cảnh xã hội vẫn quan niệm rằng chương trình giảng dạy ngoại khóa nghĩa là các lớp toán và tiếng Anh nâng cao, và sự cạnh tranh vào các trường đại học hàng đầu là vô cùng khốc liệt, khiến việc phụ đạo thêm là khó tránh khỏi và sinh viên không có thời gian để làm bất cứ việc gì khác ngoài việc học. Nhiều bậc cha mẹ hoài nghi rằng cải cách định hướng này sẽ chẳng tồn tại nổi sau cuộc bầu cử tổng thống tiếp theo vào năm 2013.

Tuy thế, các nhà quan sát nói thay đổi mới hình thành đang thúc đẩy những cuộc đối thoại quan trọng ở Hàn Quốc trong một bối cảnh mang tính bản lề. Sinh viên trường trung học cơ sở đang bắt đầu nghĩ về những gì họ có thể làm ngoài việc học. Và các trường cao đẳng đang bắt đầu hỏi, "chúng ta đang cần những hình mẫu thanh niên tài năng gì, và chúng ta sẽ làm cách nào để tìm ra họ?" nhận định từ Chung Kwang Hee nhà nghiên cứu các chính sách tuyển sinh ở Viện Phát triển Kinh tế Hàn Quốc.

Cảnh sát Seoul giúp các thí sinh đại học lạc đường đến điểm thi đúng giờ.

Gốc rễ của việc cải cách

Hệ thống giáo dục của Hàn Quốc được sự ngưỡng mộ rộng rãi với nỗ lực thành công cứu quốc gia này ra khỏi cảnh nghèo đói sau cuộc chiến tranh Triều Tiên và mang lại sức mạnh cho nền kinh tế lớn thứ 13 của Thế giới chỉ trong sáu thập niên ngắn ngủi. 78% dân số Hàn Quốc mù chữ vào năm 1948 và một phần nhỏ của 1% đạt trình độ giáo dục sau trung học. Ngày nay, Hàn Quốc là một trong số những nước có tỷ lệ mù chữ thấp nhất trên thế giới (2 %) và tỉ lệ hoàn thành các chương trình học hệ cao đẳng khá cao: 58 % người trưởng thành trong độ tuổi từ 25 đến 34 có bằng đào tạo 2 hoặc 4 năm.


Người Hàn Quốc ca tụng những cổ tích về "những con rồng" "nổi lên từ mương rãnh," hoặc những người đạt được thành tựu vĩ đại từ những bước khởi đầu khiêm tốn, thường là nhờ giáo dục. Lee Myung Bak được sinh ra trong một gia đình nghèo và phải làm việc kiếm sống trong suốt thời kỳ học trung học và đại học, trước khi trở thành giám đốc điều hành tại Hyundai và cuối cùng trở thành Tổng thống.


Nhưng nhu cầu quá tải đối với giáo dục đại học cũng đã gây ra cuộc cạnh tranh dữ dội để dành những cơ hội được đào tạo giáo dục tốt nhất. Văn hoá cạnh tranh này đang hình thành nên nền công nghiệp giáo dục tư nhân với ước tính là 19 tỷ đô-la Mỹ, hoặc 21,6 nghìn tỷ won vào năm 2009. Ngày nay, hệ thống giáo dục nổi tiếng của quốc gia này bị đổ lỗi cho hiện tượng sụt giảm tỉ lệ sinh nở, những số liệu về tình trạng tự tử, và hố ngăn cách giàu nghèo ngày càng sâu hơn.

Nhiều sinh viên có đủ nguồn tài chính đã rời khỏi Hàn Quốc để theo đuổi nền giáo dục cao hơn. Số lượng sinh viên học ở nước ngoài tăng từ 24.000 trong 1985 lên 218.000 vào năm 2007, theo số liệu thống kê của chính phủ, với một phần ba số sinh viên trên đang học tại Bắc Mỹ. Ngày càng nhiều sinh viên còn lại đang rời các trường trung học hoặc trường trung học cơ sở để học tiếng Anh và để dành thời gian chuẩn bị cho việc vào các trường đại học Phương Tây.

"Ngày nay nếu bạn muốn hóa rồng, bạn phải có tiền," Kwon Heok Seung, Phó Trưởng phòng tuyển sinh tại Đại học Quốc gia Seoul nói.


(còn tiếp)


Tác giả: Michael Alison Chandler
Bài đăng trên tạp chí "The Chronicle of Higher Education"
Người dịch: Phạm Trần Lê

Nguồn:
Hàn Quốc đi tìm một hình mẫu sinh viên kiểu mới


27/3/11

BẮC TRIỀU TIÊN TRONG MẮT DU KHÁCH


Anh lính gác trẻ.

Chân dung một nữ quân nhân.

Cựu chiến binh.

Gái ngoan tìm chồng giữa chốn ba quân.

Người Triều Tiên xếp hình rất giỏi.

Đông - tây kết hợp.

Hai vợ chồng chụp ảnh dưới chân dung các vị lãnh tụ.

Súng rất cũ.

Dưới chân tượng đài.

Nhan sắc.

Giờ tan trường.


Chìm dưới cơn mưa.

Tranh cổ động.

Làm nhiệm vụ giữa đại lộ không xe.

Kiểu ảnh kỷ niệm.

Họa sĩ.

Mùa xuân đến.

Trẻ em Triều Tiên được khuyến khích học nhạc.

Một ngày nghỉ lễ.

Học bắn cung

Dắt chó đi dạo.

Nữ cảnh sát giao thông, biểu tượng đẹp của thủ đô Bình Nhưỡng.

Từ ô cửa sổ.

Triều Tiên đã có mạng điện thoại di động.

Trên cả thời trang.


Nguồn:
Северная Корея глазами туриста



26/12/10

RỂ VIỆT CHINH PHỤC BỐ MẸ VỢ HÀN QUỐC



VĂN NGUYỄN

Tôi yêu nàng từ khi nàng mới 19 tuổi. Thấm thoắt đã 9 năm trôi qua, giờ đến lúc cam go nhất là thuyết phục được bố mẹ nàng cho hai đứa làm đám cưới.

Tôi sang Hàn Quốc năm 23 tuổi, quen nàng vài tháng sau khi đặt chân tới xứ này. Nàng lúc đó bắt đầu học đại học. Vì biết rằng xã hội Hàn Quốc có tinh thần tự tôn dân tộc rất cao, thậm chí cực đoan và bảo thủ, nên cả hai đều giấu mối quan hệ tình cảm.

Sau 9 năm yêu nhau, chúng tôi quyết định đi tới hôn nhân. Còn nhớ, hồi tháng 8, tôi đăng một status lên trang facebook rằng giờ G đã đến. Đó là ngày nàng về Daejon gặp bố mẹ để nói ra một sự thật là "bạn trai con không phải người Hàn mà là người Việt Nam". Đó là ngày nàng quay lại Seoul với đôi mắt sưng húp vì bố mẹ quyết liệt phản đối. Bên ngoài tôi rất bình tĩnh nhưng thật ra lúc đó cũng chỉ còn hy vọng 50% mà thôi.

Còn hy vọng vì bố mẹ nàng là nhà giáo, có hiểu biết về cuộc sống. Còn hy vọng vì dù gì cũng là tình nghĩa đôi lứa 9 năm rồi, ai nỡ phá huống chi cha mẹ! Còn hy vọng nếu tình yêu của nàng đủ mạnh để cho mình cơ hội thuyết phục ông bà cụ.

Còn hy vọng vì tôi đã tự tay viết một bức thư dài gần 20 trang, sau đó lại tự mình vận dụng hết tiếng Hàn (cỡ bằng ... A tiếng Anh) để dịch rồi nhờ nàng sửa lại. Bức thư đó hai ông bà chưa đọc nhưng rồi sẽ đọc. Còn nếu họ giận quá xé thư vứt đi thì mình sẽ lại viết, lại gửi. (Ngồi "vẽ" chữ Hàn Quốc khoảng 2 ngày mới xong, tranh thủ bất cứ khi nào nghỉ giải lao trong lab).

Còn hy vọng vì tôi đã, đang và sẽ luôn xử sự bằng sự chân thành và lễ nghĩa hết mực của người Việt Nam, những gì mà tôi được kế thừa bởi ông bà tổ tiên, bởi sự giáo dục của thầy cô, cha mẹ. Bao năm nay tôi không còn mơ gì du học Mỹ hay châu Âu mà chỉ ở Hàn ra sức làm việc và học tập để "nâng cấp" mình lên xứng với nàng hơn, và cũng có một chút ít thành quả để tự tin khi đứng trong xã hội Hàn hay đối diện bất kỳ ai ở Hàn Quốc.

Tạm không nói đến chuyện sau đó suốt hơn 1 tháng cho đến ngày Chusok. Tôi vừa an ủi nàng, vừa tìm cách thu hẹp khoảng cách với gia đình nàng qua nói chuyện điện thọai với dì ở Mỹ và anh trai, vừa nghe ngóng xem có gì không. Và rồi cơ hội đã đến!

Nàng nói rằng bà mẹ vào Daum Cafe Việt - Hàn để hỏi những người Hàn lấy vợ Việt hoặc những người Hàn ở Việt Nam rằng đàn ông Việt Nam thế nào. Thì ra bà cụ đã có ý cho mình cơ hội. Cụ ông thì vẫn quyết liệt lắm vì nghe đâu dân Việt Nam là dân nghèo, "hiếu chiến", "lười biếng". Vả lại danh dự và tự ái của người đàn ông Hàn là rất lớn. Ông cụ sẽ là người đại diện cho gia đình tiếp xúc với xã hội mà.

Vậy là tôi mò vào Daum Cafe theo đường link của nàng chỉ. Vận dụng hết vốn tiếng Hàn nghèo nàn, tôi lần ra được cái topic gần đây nhất có nội dung: "Con gái tôi muốn lấy người Việt Nam". Và thế là nhào vào "chiến đấu" trước những giọng điệu miệt thị, cực đoan của người Hàn. Tiếng Hàn của tôi yếu lắm, làm sao đủ sức! Nhưng dù yếu cũng phải đứng ra bảo vệ danh dự dân tộc và cũng là vấn đề liên quan trực tiếp đến mình, chứ làm sao có thể nhịn nhục để họ hiểu sai về Việt Nam và xúc phạm danh dự người Việt phải không ạ? Vài bạn trong trường tôi biết chuyện này và cũng "chia lửa".

Có "chính nghĩa", có lý luận bài bản, nên phần "thắng" dần dần nghiêng về phía anh em tôi. Chúng tôi cho họ thấy rằng những nhận xét vơ đũa cả nắm, bâng quơ phiến diện của họ về đàn ông Việt Nam là không chính xác. Vả lại, nếu áp dụng ngay những nhận xét ấy của họ về phía đàn ông Hàn Quốc thì có khác gì đâu! Chẳng qua họ giàu có hơn nên họ quy chụp với con mắt tự cao tự đại vậy thôi.

Trước khi "rút quân", tôi để lại địa chỉ email, đàng hoàng tự giới thiệu mình là "giáo sư nghiên cứu" ở Đại học Kyunghee, bạn Hàn Quốc nào muốn tìm hiểu thêm về Việt Nam thì tôi luôn sẵn sàng nhiệt tình trả lời, bởi vì tôi cho rằng quan hệ hữu nghị của hai dân tộc chỉ bền vững nếu hai bên hiểu và thông cảm lẫn nhau. Còn như ngay trong một gia đình, nếu không lắng nghe, không tôn trọng nhau, thì dù là cha mẹ con cái, anh em ruột thịt , hay vợ chồng ... cũng khó có hạnh phúc với nhau.

Thế là ... Tôi nhận được email với tựa đề: "Có phải Văn Nguyễn đang làm việc với vị trí giáo sư nghiên cứu ở Kyunghe Dae không?" từ mẹ của nàng.

Cơ hội đã đến ...

Thật ra có nhiều chuyện không thể kể hết trong thư trao đổi. Nhưng sự ác cảm của bà mẹ vợ tương lai dần dần giảm xuống. Âu cũng là trời thương! Chuyện đáng nhớ nhất là như sau.

Cụ hỏi: "Đàn ông Việt Nam ai ở Hàn cũng bảo là lười biếng. Tôi thì không biết cậu thế nào, nhưng giờ làm việc mà tranh luận mất bao nhiêu thời gian trên Daum Cafe, tôi nghĩ rằng họ đúng".

Tôi trả lời : (dịch sang tíêng Hàn chắc không hay bằng tiếng Việt đâu vì tiếng Hàn của tôi í ẹ lắm hehe).

- Thưa bác, giáo sư cháu rất nghiêm. Mọi người phải ở lab từ 10 giờ sáng đến 11-12 giờ đêm, thậm chí 1-2 giờ sáng nếu công việc nhiều. Cháu luôn nỗ lực làm xong mọi việc giáo sư giao. Còn những khi cháu viết bài trên Daum Cafe thì là cháu tận dụng hết thời gian nghỉ của mình đấy ạ.

Những người Hàn Quốc trên Daum Cafe Việt-Hàn chủ yếu là lấy vợ Việt Nam. Họ sang Việt Nam thấy nước cháu còn nghèo, lại về miền Tây quê vợ là nơi chỉ có nghề làm lúa. Nông dân Việt Nam làm việc rất vất vả dưới trời nắng nhiệt đới. Sau mùa gặt đến lượt phụ nữ tuốt lúa, còn đàn ông nghỉ lấy lại sức. Có lẽ những người Hàn đó thấy đàn ông miền này đúng thời điểm như vậy nên nghĩ sai rằng đàn ông Vịêt Nam lười biếng.

Còn thực ra, cháu có thể trình bày cùng bác mấy minh chứng sau đây cho thấy họ nghĩ sai :

1. Hàng năm, hàng nghìn người lao động Việt Nam là anh em đồng bào của cháu sang Hàn Quốc làm việc vẫn một tăng. Đó là vì các anh chị em làm việc rất tốt, có tinh thần trách nhiệm, lại khéo tay, sáng tạo. Cho nên các công ty Hàn Quốc rất ưa thích.

2. Trong 20 năm qua, Việt Nam là quốc gia có nền kinh tế tăng tốc ở châu Á, chỉ sau Trung Quốc. Cháu không nghĩ rằng thành quả đó lại là thành quả của một dân tộc lười biếng.

3. Bản thân cháu được giáo sư tín nhiệm, luôn hoàn tất mọi công việc nghiên cứu được giao. Sau tốt nghiệp PhD, giáo sư cháu lại giữ cháu ở lại làm postdoc, rồi lại tiếp tục đề cử lên nhà trường cho cháu đứng vào hàng ngũ giảng viên nghiên cứu. Cháu biết ơn giáo sư và tự đánh giá mình ít ra cũng không phải là lười biếng.

Tôi cũng giới thiệu cho bác những tấm gương đàn ông Việt như Đặng Lê Nguyên Vũ, chủ tịch HĐQT công ty cà phê Trung Nguyên đại diện thế hệ 7x; Hồ Vĩnh Hoàng, chủ tịch HĐQT công ty robot Tosy đại diện thế hệ 8x, và các em học sinh nhà nghèo đậu thủ khoa đại học trong kỳ thi vừa rồi thuộc thế hệ 9x.

Thực sự mà nói, khi viết đến đoạn này mũi tôi thấy cay và mắt thì trào nước. Tại sao? Tại vì chúng ta người Việt Nam mình còn nghèo nên mới phải chịu sự xem thường, hồ nghi của người nước ngoài. Nước mắt trào ra cũng vì tự hào dân tộc, nếu không vì dân tộc mình đáng tự hào như vậy, làm sao mình có được những câu chuyện để kể ra. Nước Việt Nam nghèo, dân Việt Nam kém, nay muốn vươn lên thì có khác gì hình ảnh mấy em thủ khoa đại học nhà nghèo kia đâu phải không các bạn? Cám ơn anh Vũ, bạn Hoàng, và những em thủ khoa đại học con nhà nghèo đã làm nên những "duyên lành" giúp tôi thuyết phục được các cụ Hàn Quốc.

Và sau cái email đó thì bà mẹ vợ đã "chịu đèn". Kết quả tiếp theo là ông bố vợ. Và cuối cùng thì: xuống Daejon ăn Chusok với bố mẹ vợ, cũng quỳ lạy làm lễ y chang trong phim Hàn mà các bạn có dịp xem trên truyền hình.

Nguồn:
Tôi chinh phục bố mẹ vợ Hàn Quốc thế nào?

Entry liên quan
LẤY CHỒNG HÀN QUỐC
TẠI SAO GỌI CHÚNG TÔI LÀ "NỖI NHỤC QUỐC THỂ?"



9/12/10

TẠI SAO GỌI CHÚNG TÔI LÀ "NỖI NHỤC QUỐC THỂ?"



TRẦN THỊ NGUYÊN

Tôi là một trong 40.000 cô dâu Việt trên xứ Hàn. Dù trong hay ngoài nước, ở đâu chúng tôi cũng bị báo chí và dư luận lên án. “Ô nhục”, “món hàng mất giá”, “khinh rẻ”… là những từ thường dùng nhất để nói về chúng tôi.

Chúng tôi đã khiến bao người Việt trong hay ngoài nước cảm thấy xấu hổ!

Tôi và nhiều cô dâu khác không được học hành tới nơi tới chốn, nhưng cũng còn khá hơn nhiều chàng trai làng khác. Tôi sợ hãi ngày mình sẽ ở cùng nhà với những thanh niên ít học, rượu chè, cờ bạc và thô lỗ. Tôi cũng không muốn gia đình tôi mãi mãi chỉ là một túp lều mà cả đời lao động vất vả cũng không thể làm nó khang trang hơn.

Ai sẽ cứu vớt tôi ngoài chính tôi?

Trước cuộc phiêu lưu, tôi biết trước con đường sẽ vô cùng vất vả. Trước khi được "chấm", chúng tôi bị nhìn ngắm, thậm chí bị sờ mó như những món hàng. Tôi những tưởng đây là cơ thể tôi, tôi nhịn nhục để thay đổi cuộc đời nhưng hóa ra không phải vậy. Cơ thể tôi dường như là sở hữu của mọi công dân Việt Nam! Thế nên tất cả mọi người đùng đùng nổi giận, lấy làm nhục nhã vì cơ thể tôi bị người khác nhòm ngó, chọn lựa. Trong khi trước đó, tôi bị vùi dập bởi những người đồng hương thì mọi người cho đó là chuyện bình thường.

Những người con gái quê miền Tây như chúng tôi bị coi là "nỗi ô nhục quốc thể" từ việc chúng tôi bị người nước ngoài kén vợ. Chúng tôi còn cảm thấy mọi người ít nổi giận vì chúng tôi ngu ngốc trở thành hàng hóa mà thật ra cơn phẫn nộ chính của mọi người xuất phát từ việc chúng tôi cam tâm lấy chồng ngoại và rời bỏ quê hương xứ sở. Nhưng ai sẽ cứu vớt cuộc đời tôi?

Lấy chồng Hàn Quốc rồi, tôi ngộ ra nhiều điều. Dù cách thức đi đến hôn nhân không tốt nhưng tự trong tâm thức người chồng hay vợ đều đã tìm kiếm và mong ước được yêu thương. Nó gắn liền và dần dần hòa hợp chúng tôi. Tôi biết tình hình các cô dâu Việt ở Hàn Quốc hay Đài Loan tuyệt đại bộ phận là tốt đẹp hoặc bình thường! Tôi nghĩ là có một tỉ lệ khoảng 10 % cô dâu gặp khó khăn và chừng 200 trường hợp “nguy hiểm” trên tổng số 160.000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc và Đài Loan.

Nhưng đừng nghĩ người Hàn hay Đài Loan phân biệt chúng tôi. Chính tôi được nhiều bạn Hàn giúp đỡ và chia sẻ. Ở nơi công cộng, người Hàn không phân biệt được tôi là người nước ngoài. Con cái tôi được no ấm, học hành và có một tương lai tươi sáng. Đặc biệt, chúng được sống trong một môi trường văn hóa – xã hội mà ở quê tôi có nằm mơ cũng không thấy.

Tại sao lại gọi chúng tôi là “nỗi nhục quốc thể”?

Chính người Việt mới là luồng dư luận làm chúng tôi khổ sở, ưu tư. Tôi đã gặp may khi có được cuộc sống bình thường. Nếu như chẳng may gặp tình huống xấu hơn thì tôi cũng cố xoay sở được. Tôi không thiết gì số phận của mình. Tôi quyết tâm tìm kiếm một cuộc đời khác, dù phải trải qua cực khổ bao nhiêu tôi cũng chịu được.

Xóm tôi có hơn 100 cô dâu có chồng Hàn Quốc, Đài Loan. Nó lan tỏa dần dần và ngày càng rộng ra. Lan đến đâu, nhà ngói, vườn tược xanh tươi đến đó. Tôi đã hết sức làm một nàng dâu tốt, chẳng lẽ gia đình chồng lại không rộng mở với tôi? Tôi nghĩ điều này cũng bình thường. Đôi khi, cả họ hàng nhà chồng tôi kéo về Việt Nam đi du lịch và thăm quê tôi. Ai cũng ấn tượng với phong cảnh thiên nhiên, thức ăn và nhất là dân quê mộc mạc chúng tôi.

Chúng tôi lấy chồng nước ngoài trong khuôn khổ luật pháp Việt Nam và quốc tế. Chúng tôi đã giữ gìn danh dự của một cô dâu, một người Việt Nam với cộng đồng người Hàn Quốc. Chúng tôi đã lan truyền tên gọi Việt Nam, thức ăn, phong tục tập quán của người Việt vào tận vô số những gia đình xa lạ kia. Chúng tôi đã, đang và sẽ góp phần xây dựng Việt Nam tốt đẹp hơn, đa dạng hơn. Với con số 160.000 và còn hơn thế nữa, chúng tôi sẽ xây dựng một thế hệ vừa khác biệt vừa rất Việt Nam.

Vậy thì tại sao mọi người lại gọi chúng tôi là “nỗi nhục quốc thể”?

Ảnh: Tô Thị Viên cười tươi trong tấm ảnh cưới. Chị và người chồng Hàn Quốc đang sống hạnh phúc.

Nguồn:
Tại sao gọi chúng tôi là “nỗi nhục quốc thể"?

Tham khảo: LẤY CHỒNG XA XỨ - SÀI GÒN TIẾP THỊ
Kỳ 1: Một túp lều tranh, hai trái tim vàng
Kỳ 2: Ảo vọng phương xa

Entry liên quan
LẤY CHỒNG HÀN QUỐC




26/11/10

HOÀNG HẢI NÓNG GIỮA MÙA ĐÔNG


Ngày 23.11, CHDCND Triều Tiên đột ngột nã pháo sang đảo Yeonpyeong của Hàn Quốc khiến 4 người chết (2 binh sĩ và 2 dân thường), làm bị thương 18 người, phá hủy một số ngôi nhà và gây ra nhiều đám cháy. Đây là vụ đụng độ nghiêm trọng nhất giữa hai miền nam - bắc Triều Tiên trong vài thập kỷ qua.

Triều Tiên cho rằng hành động của họ là nhằm trả đũa đợt pháo kích trước đó của Hàn Quốc. Phía Hàn Quốc khẳng định đúng là họ có bắn pháo, nhưng là bắn tập và không bắn vào lãnh thổ Triều Tiên. 70 nghìn lính Hàn Quốc đang tiến hành cuộc tập trận thường niên trên toàn quốc có tên gọi "Bảo vệ Dân tộc". Cuộc tập trận được tiến hành cả ở gần địa điểm chiếc tầu hải quân Hàn Quốc bị chìm hồi tháng 3 vừa qua khiến 46 thủy thủ thiệt mạng. Hàn Quốc đổ lỗi Triều Tiên đã gây ra vụ chìm tầu.

Vụ tấn công này trùng với thời điểm công luận quốc tế phát hiện ra Triều Tiên đang tiếp tục theo đuổi chương trình hạt nhân của mình, khiến căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên bị leo thang. Dư luận lo ngại không biết diễn tiến tình hình sẽ đi đến đâu.

Một người dân Yeonpyeong đang cố gắng dập lửa tại ngôi nhà bị cháy do pháo kích.

Lính cứu hỏa Hàn Quốc dập cháy tại Yeonpyeong, hòn đảo nằm trong vùng lãnh hải tranh chấp trên biển Hoàng Hải.

Những ngôi nhà bị trúng pháo kích trên đảo Yeonpyeong.

Bên trong ngôi nhà bị trúng pháo kích.

Khung cảnh hoang tàn như vừa trải qua một cuộc chiến thực sự.

Người dân đảo Yeonpyeong trú ẩn, tránh pháo kích.

Một quả đạn pháo của Triều Tiên.

Lực lượng tuần tra bờ biển Hàn Quốc giúp người dân Yeonpyeong đi sơ tán.

Người sơ tán đến cảng Incheon.

Một bà lão trên đường sơ tán tại cảng Incheon.

Báo chí phỏng vấn một phụ nữ sống sót trong trận pháo kích.

Hai người Hàn Quốc quan sát khu vực do quân sự kiểm soát tại đài quan sát Imjingak ở Paju, gần khu phi quân sự chia cắt hai miền nam - bắc, cách thủ đô Seoul 55km về phía bắc.

Yang Chun Song của Triều Tiên (phải) và Kim Dai-sung của Hàn Quốc thi đấu tại vòng 1/8 môn vật tự do hạng 66 kg tại Á vận hội 16 ở Quảng Đông (Trung Quốc), một ngày sau vụ nam - bắc pháo kích lẫn nhau. Yang Chun Song thắng.

Cụ già Hàn Quốc gạt nước mắt chia tay người thân từ Triều Tiên (ngồi trong xe buýt) sau khi tham dự cuộc đoàn tụ các gia đình ly tán sau chiến tranh Triều Tiên 1953. Cuộc đoàn tụ diễn ra tại khu nghỉ mát Kumgang ở miền nam Triều Tiên hôm 31.10.2010.

Nguồn:
Tension in the Koreas



 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết