
Tại cuộc triển lãm "Their Past Lives Here" ở Bảo tàng Bralorne Pioneer (Canada) có một tấm ảnh chụp năm 1941 mà nếu chỉ nhìn qua người ta sẽ không phát hiện ra điều gì đặc biệt. Một đám đông hân hoan dự lễ khai trương cây cầu mới, dựng lên thế vào chỗ cây cầu bị lũ cuốn trôi.
Tuy nhiên trong đám đông có một người đàn ông trẻ với ngoại hình hoàn toàn khác biệt với những người xung quanh.
Kiểu tóc hợp thời trang, áo phông cotton có in chữ trước ngực, kính râm mắt to bản, áo len dệt kim, máy ảnh cầm tay… Hẳn đây không phải là mốt của thập niên 1940.
Một số người vừa nhìn thấy tấm hình đã phải thốt lên: chàng trai sành điệu kia là người du ngoạn xuyên thời gian, vì kết quả phân tích kỹ tấm hình cho thấy nó không hề được biến đổi bằng kỹ thuật Photoshop.
Một số người cố gắng tìm cách lý giải hình mẫu “hippy” của thập niên 1940: hãng Kodak khi đó đã bán máy ảnh cầm tay; áo len thì do bà ngoại đan chứ không phải đồ dệt kim, còn kính đen có quai da hai bên dùng để che nắng và gió đã được các nhà leo núi đeo từ thời đó.
Phức tạp lớn nhất là chiếc áo phông có in chữ. Các nhà khoa học khẳng định rằng vào đầu thập niên 1940 chưa có công nghệ in hình (hoặc chữ) trực tiếp lên vải cotton.
Vì thế nên, nếu bạn mặc một chiếc áo bành tô có tuồng cắt kỳ dị, hay đeo cặp kính râm khiến người khác tưởng bạn bị điên, thì chẳng việc gì phải ngượng ngùng. Bởi chính bạn có thể trở thành một người cực kỳ sành điệu trong mắt hậu thế - một người đi trước thời đại, hay người du ngoạn xuyên thời gian chưa biết chừng.
Tuy nhiên trong đám đông có một người đàn ông trẻ với ngoại hình hoàn toàn khác biệt với những người xung quanh.
Kiểu tóc hợp thời trang, áo phông cotton có in chữ trước ngực, kính râm mắt to bản, áo len dệt kim, máy ảnh cầm tay… Hẳn đây không phải là mốt của thập niên 1940.
Một số người vừa nhìn thấy tấm hình đã phải thốt lên: chàng trai sành điệu kia là người du ngoạn xuyên thời gian, vì kết quả phân tích kỹ tấm hình cho thấy nó không hề được biến đổi bằng kỹ thuật Photoshop.
Một số người cố gắng tìm cách lý giải hình mẫu “hippy” của thập niên 1940: hãng Kodak khi đó đã bán máy ảnh cầm tay; áo len thì do bà ngoại đan chứ không phải đồ dệt kim, còn kính đen có quai da hai bên dùng để che nắng và gió đã được các nhà leo núi đeo từ thời đó.
Phức tạp lớn nhất là chiếc áo phông có in chữ. Các nhà khoa học khẳng định rằng vào đầu thập niên 1940 chưa có công nghệ in hình (hoặc chữ) trực tiếp lên vải cotton.
Vì thế nên, nếu bạn mặc một chiếc áo bành tô có tuồng cắt kỳ dị, hay đeo cặp kính râm khiến người khác tưởng bạn bị điên, thì chẳng việc gì phải ngượng ngùng. Bởi chính bạn có thể trở thành một người cực kỳ sành điệu trong mắt hậu thế - một người đi trước thời đại, hay người du ngoạn xuyên thời gian chưa biết chừng.









