Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ sĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ sĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

20/8/11

NGHỆ SĨ VÀ CHÍNH TRƯỜNG


NSND Đặng Nhật Minh

Nghệ sĩ mở công ty, nghệ sĩ trở thành đại biểu quốc hội hay nghệ sĩ đảm nhận các cương vị quản lý... không còn là chuyện mới. Liệu khi ấy họ có còn là nghệ sĩ và “chất” nghệ sĩ có đồng hành với công việc đang gánh vác?

Văn nghệ sĩ vinh dự được bầu chọn là Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) có thể kể đến nhà thơ Vũ Quần Phương, NSND Đặng Nhật Minh, NSND Chu Thúy Quỳnh, NSND Trà Giang, nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân...

Gần đây, nghệ sĩ trẻ Hồng Ánh được UBMTTQ Việt Nam TP.HCM giới thiệu ứng cử ĐBQH khóa XIII. Khá nhiều nghệ sĩ của TP.HCM cũng đã trúng cử Đại biểu Hội đồng Nhân dân (ĐBHĐND) TP.HCM đợt này: NSƯT Hồng Vân, ca sĩ - diễn viên Thanh Thúy, nghệ sĩ cải lương Quế Trân...

Danh cao, phận dày

Hồng Ánh là nghệ sĩ duy nhất được Liên hiệp Các hội Văn hóa Nghệ thuật (VHNT) TP.HCM giới thiệu ứng cử ĐBQH. Theo người của Ban chấp hành (BCH) Hội Điện ảnh TP.HCM (tổ chức ban đầu giới thiệu Hồng Ánh ứng cử), cô hội đủ các yếu tố về tuổi tác, đạo đức và năng lực để có thể đại diện cho giới văn nghệ sĩ TP.HCM ở nhiệm kỳ này.

Chưa đảm nhiệm cương vị lãnh đạo hay ở trong BCH của tổ chức nghề nghiệp nào, Hồng Ánh mới chỉ được biết đến qua các vai diễn và giải thưởng điện ảnh.

Là Phó giám đốc Công ty TNHH Hãng phim Xanh, cô vừa mới bắt tay vào sản xuất một số dự án.

Điều này càng nối dài những vinh dự và cả những thử thách với cô trên con đường trở thành đại biểu của nhân dân, trước hết là cất lên tiếng nói của giới nghệ sĩ TP.HCM đã gửi gắm nơi cô, nếu cô trúng cử.

Thế nhưng, không phải nghệ sĩ nào cũng sẵn sàng cho thử thách ở nghị trường. Tại Hà Nội, Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội đã nhắm giới thiệu một nữ diễn viên chèo và một phóng viên báo hình, cả hai đều có tên tuổi, xinh đẹp và trẻ trung, nhưng họ khước từ vì... bận.

Theo nhà thơ Bằng Việt, Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT TP. Hà Nội, các kỳ trước có khá nhiều nghệ sĩ được giới thiệu là ứng cử viên ĐBQH nhưng họ đều từ chối, như nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ (lúc đó ở trong BCH Hội Nhà văn Hà Nội), nhà biên kịch Bành Mai Phương (Hãng phim Truyện Việt Nam)...

Theo họ, xung quanh cuộc sống và nghề nghiệp của người nổi tiếng vốn đầy thị phi.

Trong khi đó, bước vào con đường của “ông nghị, bà nghị” đồng nghĩa với hình ảnh và tên tuổi của nghệ sĩ cần xứng đáng với vị trí chính trị họ đang nắm giữ. Các nghệ sĩ tiền bối là ĐBQH ở vào thời kỳ showbiz chưa phát triển sôi động và nghệ sĩ cũng không bị dư luận “săm soi” như bây giờ.

Tuổi họ đều cao, nên ít chịu ảnh hưởng bởi những “dư chấn” từ dư luận và truyền thông. Bây giờ thì khác. Khi thông tin Hồng Ánh là ứng cử viên ĐBQH vừa phát ra, lập tức nhận được lời bàn tán, chỉ trích về nhân cách của cô từ một người trong giới, kèm theo đó là hàng trăm bình luận của độc giả, người ủng hộ, người phản đối.

May mắn cho cô, cô vẫn thắng phiếu tuyệt đối (dù chuyện tai bay vạ gió đó xảy ra trước khi lấy ý kiến cử tri nơi cư trú) và là một trong 22 người đạt tỷ lệ 100% trong cuộc bỏ phiếu kín tại Hội nghị Hiệp thương lần ba.

Diễn viên điện ảnh Hồng Ánh

Áp lực trách nhiệm cao nên nhiều nghệ sĩ cũng không “mon men” tới chính giới. Nhà thơ Bằng Việt, tốt nghiệp cử nhân luật ở nước ngoài, từng được nhắm đến để đưa vào danh sách ứng cử viên ĐBQH năm 1995.

Ông cười giải thích với người tín nhiệm, sở dĩ ông từ chối là “vì muốn có thời gian để tự do bù khú với bạn bè, đi đây đó và làm những việc mình thích. Một nhiệm kỳ ĐBQH mà nói không ra hồn thì dân mắng cho, nói nhiều lại dễ bị vạ miệng”.

Ở cương vị Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT TP. Hà Nội, có dịp gặp gỡ, thuyết phục và vận động những người có khả năng và đủ điều kiện để đưa vào danh sách ứng cử viên, nhà thơ Bằng Việt có thể hiểu lý do của sự khước từ còn ở chỗ đời sống cơm áo và những nhu cầu vật chất vẫn còn theo đuổi văn nghệ sĩ, trong khi nếu có danh tiếng ở cương vị chính trị cũng không đi kèm lợi ích vật chất.

Sân khấu - cuộc đời

Ở các nước, việc nghệ sĩ trở thành chính trị gia không còn xa lạ và hai vị trí này có tác động tương hỗ khá mật thiết.

Xuất thân từ nghệ sĩ hay đang tham gia lĩnh vực nghệ thuật nên trong sự nghiệp chính trị, họ dành nhiều sự ưu tiên cho giới của họ là chuyện dễ hiểu.

Các nghệ sĩ ở ta phần nào phát huy được vai trò này, nói được tiếng nói cần thiết của cử tri và người trong giới mình.

NSND Đặng Nhật Minh trong nhiều khóa làm ĐBQH đã dành sự quan tâm đặc biệt đối với Luật Điện ảnh và cuối cùng luật này đã được thông qua, ghi nhận nhiều nỗ lực của ông trên cương vị ĐBQH, dù Luật chưa thực sự hoàn chỉnh.

Chia sẻ với báo giới, NSƯT Hồng Vân chẳng hề giấu giếm ý định sẽ... “xin cái nhà hát” nếu trúng cử ĐBHĐND TP.HCM. Ở chiều ngược lại, ở cương vị mới, nghệ sĩ có điều kiện thâm nhập thực tế sâu sát hơn.

Nhà thơ Vũ Quần Phương chia sẻ với báo giới, làm ĐBQH cho ông cơ hội thấy tình cảnh của người dân, qua đó ảnh hưởng đến nhận thức xã hội để bước đến văn chương, thay đổi khuynh hướng sáng tác...

NSND Trà Giang thổ lộ, những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc với người dân khơi dậy trong bà sự cảm thông, giúp bà hiểu được tâm tư, tình cảm của họ.

Có ý kiến lo lắng, nghệ sĩ thì cứ hãy là... nghệ sĩ, chính trường không phải là “sân khấu” nên không phù hợp với họ. Khi họ chưa kịp trở thành một chính trị gia giỏi thì xã hội đã mất một nghệ sĩ, hoặc họ chỉ có thể trở thành chính trị gia... diễn giỏi mà thôi.

Nói gì thì nói, vẫn không thể phủ nhận việc nghệ sĩ nước nhà ngày càng có nhiều cơ hội tham gia chính trường, khi mà tầm ảnh hưởng của những người nổi tiếng ở lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật có tác động lớn, thậm chí rất lớn đến công chúng.

Nhưng trên hết, như nhà thơ Bằng Việt nhấn mạnh, không phải có mặt nghệ sĩ để “đẹp đội hình, mà người được lựa chọn có biết ăn nói có ích cho văn nghệ sĩ và phong trào chung hay không”.

CUNG CẦU


Nguồn:
NGHỆ SĨ VÀ CHÍNH TRƯỜNG





1/8/11

CỨ CỐNG HIẾN ĐI, ĐỜI SẼ KHÔNG QUÊN ANH




Họa sĩ ĐỖ ĐỨC

1. Nhân chuyện lùm xùm trong giới nghệ sĩ biểu diễn và sáng tác âm nhạc (và trước đó là điện ảnh) về xét giải thưởng Nhà nước năm nay tôi lại nhớ đến một câu tục ngữ đồng quê: “Một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp” còn đang tồn tại trong đời sống tinh thần chúng ta. Cái tâm lí so sánh, ganh tị đua chen, con gà tức nhau tiếng gáy còn đang quá nặng nề trong xã hội.

Tiền nong của giải tuy to nhưng chắc không phải mục đích chính để người ta kiện cáo, đòi, mà chính là cái danh. Đã nói đến cái danh, tức là cái tiếng để đời “làm trai sống ở trong trời đất/phải có danh gì với núi sông” (Nguyễn Công Trứ). Cho nên sự tìm kiếm cái danh đôi khi người ta cũng làm khổ cho mình, cho đời lắm.

2. Nói đến danh, lại nhớ có chính danh và có cả danh hão. Chính danh thì mọi người dễ hiểu, đó là cái danh giữa cuộc đời mặc nhiên được cả xã hội thừa nhận, biết đến và tôn vinh. Trong lĩnh vực mỹ thuật, dù chẳng có cái bằng công nhận nào nhưng hầu như ai cũng biết đến cụ Nguyễn Gia Trí. Trong âm nhạc thì Trịnh Công Sơn cũng vậy. Đó là những giá trị lao động tự nó được xác lập trong xã hội chứ không phải bằng sự công nhận của một tổ chức với giấy má và con dấu.

Còn cái danh tuy lớn nhưng lại không xứng với tài, đức của mình thì chỉ là cái “áo mượn” để khoác ra bên ngoài. Thiên hạ có câu “áo rộng hơn người” để chỉ những nghệ sĩ, nhà khoa học tuy có danh vị to lớn, hoành tráng, như cây đa, cây đề, nhưng xét đến tác phẩm thì lại chẳng có gì đáng kể. Vì cái “áo mượn” đó mà đôi khi có sự chen lấn. Cũng vì sự chen lấn mà dễ xảy ra lối ứng xử xin- cho...

3. Lại nhớ thời còn chiến tranh, Bác Hồ được Nhà nước Xô viết gợi ý tặng Huân chương Lê-nin nhưng Bác đã từ chối vì không muốn riêng mình được hưởng vinh dự đặc biệt to lớn. Người đề nghị Liên Xô tạm hoãn việc trao tặng phần thưởng cực kỳ cao quý ấy. Ðến ngày nhân dân Việt Nam đánh đuổi được bọn đế quốc Mỹ xâm lược, giải phóng hoàn toàn đất nước Việt Nam, Người sẽ đại diện cho toàn thể nhân dân Việt Nam trân trọng và vui mừng lãnh lấy Huân chương mang tên Lê-nin vĩ đại.

Vâng đó là cái chí của chim hồng, chim hộc, bay cao và nhìn xa.

4. Giải thưởng Nhà nước và Giải thưởng Hồ Chí Minh là 2 giải thưởng vô cùng cao quý, là sự ghi nhận “chính danh” của Nhà nước và nhân dân đối với những cống hiến của các văn nghệ sĩ, nhà khoa học... Điều đó đã thể hiện rõ trong tiêu chí của giải. Nhưng có một điều cũng nên đặt ra bàn, đó là cách thức xét giải, để làm sao có thể tránh được những ì xèo không đáng có.

Theo thiển ý của tôi thì khi xét giải mà cá nhân phải tự khai báo thành tích, có xác nhận, rồi hội đồng các cấp mới xét theo tờ khai và áp vào tiêu chuẩn thì chưa linh hoạt. Và một khi lại xảy ra thắc mắc để dẫn đến kiện cáo thì nơi xét giải đã biến thành cái chợ mất rồi.

Tôi thấy trên thế giới, nhiều văn nghệ sĩ, nhà khoa học được trao giải mà họ có phải xây dựng hồ sơ đâu, có khi họ còn không được biết trước nữa kia. Nhờ thế, lễ công bố giải càng trở nên cao quý, ý nghĩa; càng vỡ òa ra niềm vui, hạnh phúc của người được trao; càng đề cao được sự liên tài của người hay tổ chức trao; và càng khẳng định được một quy luật muôn đời, ấy là anh cứ cống hiến cho đời đi, đời sẽ không quên anh.

Nguồn:
"Đừng để giải thưởng kém thiêng"



28/6/11

NSND QUÝ DƯƠNG - TÀI HOA VÀ NGHỊ LỰC



PGS, TS LƯƠNG QUỲNH KHUÊ

Thế hệ những người đã làm nên kỳ tích của một “Điện Biên Phủ trên không” đều biết đến Quý Dương như một “Giọng ca vàng”, một nghệ sĩ opera hàng đầu của nền thanh nhạc Việt Nam hiện đại.

Quê gốc ở Gia Lâm Hà Nội, song lại được sinh ra ở Hải Dương, cha mẹ ông chọn tên gọi Quý Dương để đặt cho con với hàm nghĩa “quý tử” sinh ở đất “Hải Dương”, kỷ niệm nơi người cha làm việc khi đó.

Tốt nghiệp Trung học phổ thông Chu Văn An Hà Nội năm 1956, Quý Dương cùng với những người bạn sau này cũng trở thành những nghệ sĩ nổi tiếng như Trần Hiếu, Hồ Quang Bình.. cùng thi vào khoa Thanh nhạc trường Âm nhạc Việt Nam. Sau khi tốt nghiệp (1959 ), Quý Dương được giữ lại làm giảng viên thanh nhạc của trường. Sự nghiệp ca hát của ông bắt đầu từ đấy.

Trong ký ức của người Hà Nội hẳn không thể quên những vở ôpêra trong lộng lẫy ánh đèn sân khấu Nhà Hát Lớn Hà Nội vào những năm 60 - 70 của thế kỷ trước như “Épghênhi Ônhêghin” của nhạc sĩ vĩ đại người Nga Traicôpxki (dựa theo tác phẩm thơ của Puskin) do các đạo diễn Liên Xô dàn dựng hay “Núi rừng hãy lên tiếng” của Triều Tiên do chính các chuyên gia Triều Tiên đạo diễn. Tiếp đó là nhiều vở nước ngoài khác như “Madam Butterfly”, “Ruồi Trâu”, “ La vie Parisiene” (Đời sống người Pari ) …

Lớp nghệ sĩ opera Việt Nam đầu tiên trong các vở diễn trên như Quý Dương, Trần Chất, Trần Hiếu, Ngọc Dậu …đều là những người chưa được học tập, đào tạo về opera một cách bài bản mà chỉ được truyền thụ trực tiếp qua các chuyên gia Liên Xô, Triều Tiên, Trung Quốc lúc đó (thậm chí, Ngọc Dậu xuất thân là một nữ Nghệ sĩ Cải lương). Vậy mà, các chuyên gia nghệ thuật nước ngoài đã phải thốt lên kinh ngạc trước sự thông minh, tài hoa của các nghệ sĩ Việt Nam khi Quý Dương và các đồng nghiệp của ông thể hiện thành công những vở opera kinh điển của thế giới trên sân khấu Nhà Hát Lớn Hà Nội.

Bầu không khí nghệ thuật ấy đã thúc đẩy các Nhạc sĩ Việt Nam sáng tác những vở opera nói về đất nước, con người Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Nhạc sĩ Đỗ Nhuận viết hai vở “Cô Sao” và “Người tạc tượng”, nhạc sĩ Nhật Lai viết vở “Bên bờ Krông pa”...

Với những vở opera nước ngoài hay trong nước nói trên, nghệ sĩ Quý Dương luôn được chọn vào những vai “nặng”, những vai chính có nội tâm phức tạp như vai Ônhêghin (Epghênhi Ônhêghin) – một trí thức quý tộc Nga đầu thế kỷ XIX chán ghét cuộc sống nhàm chán của tầng lớp quý tộc, có hoài bão lớn lao, có khát vọng tự do, song bế tắc và bất lực trước cuộc sống; vai ông già yêu nước Triều Tiên (Núi rừng hãy lên tiếng), đặc biệt là vai Hồng y giáo chủ Montaneli (Ruồi Trâu) là một nhân vật có sự giằng xé nội tâm vô cùng phức tạp v.v…

Những năm 1979 – 1983 Quý Dương được Nhà nước cho đi học thanh nhạc ở Bungari.a Đây là thời gian giúp ông được trang bị phương pháp Bel Canto, tức phương pháp thanh nhạc cổ điển của thế giới một cách bài bản và hệ thống. Song không dừng lại ở đó, cái quý giá là ở chỗ ông đã dùng phương pháp Bel canto kết hợp với cách xử lý của nghệ thuật ca hát dân gian Việt Nam để tạo ra một cách hát rất bác học mà vẫn gần gũi với thị hiếu âm nhạc của người Việt. Trong nghệ thuật thanh nhạc, ông đã tạo ra một phong cách kết hợp nhuần nhụy giữa kỹ thuật thanh nhạc cổ điển với cách hát dân gian Việt Nam bằng trí tuệ và trái tim của một nghệ sĩ mà cuộc sống luôn gắn bó với nhân dân và dân tộc.

Ông luôn tâm niệm rằng, một nghệ sĩ chân chính, một tài năng nghệ thuật đích thực trên lĩnh vực ca hát đòi hỏi phải có bốn yếu tố: Kỹ thuật thanh nhạc tốt, hiểu sâu ngôn ngữ dân tộc, có tâm hồn dân tộc và một tình yêu đất nước.

Một đạo diễn ôpêra đã đánh giá Quý Dương là một nghệ sĩ thuộc loại hiếm có bởi ông là người hát ca khúc nghệ thuật và hát cổ điển, cả hai phương diện ấy ông đều có những dấu ấn vượt thời gian. Quý Dương cũng là người “mở đường”, nói về ông người ta nhắc nhiều đến hai tiếng “đầu tiên” như một “điệp khúc” đáng tự hào: Ông là giảng viên thanh nhạc đầu tiên của Nhạc viện Hà Nội, là nghệ sĩ hát opera đầu tiên của Việt Nam, là người vào vai chính của vở opera kinh điển của nước ngoài lần đầu tiên được dàn dựng và công diễn ở Nhà Hát Lớn Hà Nội, là người đầu tiên và có lẽ là duy nhất mang opera đến trại phong Quỳnh Lập (Nghệ An), hát cho những bệnh nhân đang mắc căn bệnh mà ngoài các thày thuốc ra, ai cũng ngại ngần khi gặp họ. Vậy mà Quý Dương đã đến, đến một cách lặng lẽ, mang tấm lòng và tiếng hát của mình sẻ chia với các số phận kém may mắn, giúp họ có thêm tình yêu cuộc sống để chiến thắng bệnh tật …

Vào giữa những năm 80, trong cương vị Phó Giám đốc Nhà hát Nhạc Vũ kịch Việt Nam, Quý Dương cùng với nghệ sĩ piano Hoàng My và nhiều người bạn khác nữa đã đề xướng tổ chức “Đêm nhạc Văn Cao”, giới thiệu những ca khúc cách mạng và trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Văn Cao với đông đảo công chúng Hà Nội và cả nước. Trong hai năm 1986 – 1987, hơn 60 “Đêm nhạc Văn Cao” đã được tổ chức ở Hà Nội và nhiều tỉnh thành phố khác. Thành công vang dội này đã góp phần quan trọng khẳng định lại giá trị của Văn Cao, của Âm nhạc Văn Cao với những tác phẩm sống mãi với thời gian như Tiến quân ca, Trường ca sông Lô, Ngày mùa, Đàn chim Việt, Suối mơ, Thiên thai, Trương Chi v.v… Đó không chỉ là tấm lòng tri âm của một người nghệ sĩ với một người nghệ sĩ mà còn là lương tâm và trách nhiệm của thế hệ đi sau đối với thế hệ đi trước mà Quý Dương và những người bạn của ông đã nêu một tấm gương đẹp.

Hiện nay, ở tuổi 71, vừa lặng lẽ và kiên cường chống lại bệnh tật vừa tiếp tục dạy thanh nhạc cho những người yêu thích nghệ thuật ca hát: Sinh viên thanh nhạc, giảng viên đại học, cô giáo, kỹ sư, công nhân… Nhìn ông ngồi bên cây đàn pianô, nghe âm vang tròn đầy trong giọng hát sang trọng của ông, không ai có thể hình dung được rằng, vừa mới đây ông còn phải nằm lọc máu ở bệnh viện vì căn bệnh nan y mà ông đã phải chịu đựng từ gần 20 năm qua.

Những ca khúc kinh điển của nước Ý, của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng trên thế giới và Việt Nam luôn vang lên trong ngôi nhà nhỏ của ông. Đến với ông, người học không chỉ được tiếp cận với kỹ thuật thanh nhạc, được hiểu biết và trân trọng những giá trị âm nhạc đích thực mà còn đựợc cảm nhận từ ông một niềm đam mê sự nghiệp, một tình yêu cuộc sống, nghị lực phi thường. Ở tuổi 71, ông vẫn đẹp, phong thái vẫn tài hoa...

Danh hiệu cao quý Nghệ sĩ Nhân dân mà Nhà nước phong tặng cho ông vào đầu những năm 1990, khẳng định những cống hiến nghệ thuật đáng trân trọng của ông. Phục hồi Nhà hát opera, đào tạo lớp nghệ sĩ opera trẻ tuổi, sáng tác những vở opera phù hợp với đời sống và cảm xúc của con người Việt Nam hiện nay là ước mong lớn nhất của NSND Quý Dương và nhiều nghệ sĩ cùng thế hệ với ông hiện nay. Mong sao mong ước của ông sẽ trở thành hiện thực...

Người Việt Nam đầu tiên hát opera trên sân khấu Nhà hát lớn Hà Nội,
giảng viên thanh nhạc đầu tiên của Nhạc viện Hà Nội -
người đã hát Tình em bên các mâm pháo của trận địa phòng không
trong 12 ngày đêm “Hà Nội - Điện Biên phủ trên không” -
NSND Quý Dương đã qua đời chiều 28-6
sau gần 10 năm chiến đấu với bệnh thận hiểm nghèo, thọ 75 tuổi.

Nguồn:
NSND Quý Dương: Tài hoa và nghị lực

BONUS: CÁC BÀI HÁT DO NSND QUÝ DƯƠNG THỂ HIỆN

TÌNH EM
Sáng tác: Huy Du



LÁ ĐỎ
Sáng tác: Hoàng Hiệp


BÀI CA XÂY DỰNG
Sáng tác: Hoàng Vân


TRƯỜNG CA SÔNG LÔ
Sáng tác: Văn Cao


CHIỀU HẢI CẢNG
Nhạc Nga
Biểu diễn: Các NSND Quý Dương, Trung Kiên, Trần Hiếu




1/4/11

NGƯỜI ĐÀN BÀ TỪ BỎ SÂN GA


Lyudmila Gurchenko, nữ diễn viên điện ảnh thượng thặng của Nga, người được khán giả Việt Nam ngưỡng mộ qua vai diễn Vera trong bộ phim "Ga dành cho hai người", đã qua đời hôm 30.3.2011, thọ 75 tuổi.

Nổi danh từ vai diễn Lena Krylova trong phim "Đêm hội hóa trang" «Карнавальная ночь» năm 1956, Lyudmila Gurchenko chứng tỏ mình là một diễn viên đa tài. Sở hữu một vẻ đẹp trong sáng, hồn hậu và thánh thiện, cô vừa biết diễn, vừa biết hát, vừa biết nhảy múa. Vai diễn trong "Đêm hội hóa trang" xuất sắc đến nỗi suốt từ 1956 cho đến 1982, Lyudmila Gurchenko không có vai nào xuất sắc hơn trên màn ảnh.

"Đêm hội hóa trang" trở thành tác phẩm kinh điển của điện ảnh Xôviết, từ khi ra đời đến nay, đêm giao thừa nào nó cũng được truyền hình Liên Xô và bây giờ là truyền hình Nga phát sóng.

Năm 1982, Lyudmila Gurchenko tái hợp với đạo diễn Eldar Ryazanov (Эльдар Рязанов) trong tác phẩm bất hủ "Ga dành cho hai người" (Вокзал для двоих). Bạn có thể đọc lại bài giới thiệu bộ phim và vai diễn của Gurchenko mà tôi viết nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 75 của bà cách đây hơn 3 tháng.

Ngoài ra, bà còn ghi dấu ấn diễn xuất trong các tác phẩm điện ảnh khác như "Năm buổi tối" của Nikita Mikhalkov, "Người đàn bà yêu dấu của anh thợ cơ khí Gavrilov" của đạo diễn Petr Todorovsky, "Hai mươi ngày không có chiến tranh" của đao diễn Nina Nikolaevna... Bà cũng nổi danh trên sân khấu kịch nói, ca nhạc và đạo diễn điện ảnh.

Báo chí Nga ca ngợi bà là "huyền thoại sống", "nữ diễn viên kiệt xuất" của điện ảnh Nga.

Gurchenko và người chồng cuối Sergei Senin

Lyudmila Gurchenko có 5 đời chồng, tất cả đều là những người nổi tiếng, trong đó có nam danh ca Iosif Kobzon. Ông hiện là nghị sĩ Duma Quốc gia - Hạ viện Nga.


Bà qua đời tại nhà riêng chiều 30.3 sau một cơn đau tim. Đó là lúc 6h30 phút chiều, hai vợ chồng đang ngồi uống trà và nói chuyện thì bà đột ngột cảm thấy khó thở và đau nhói ở tim. Bà chỉ kịp nói với chồng điều đó và bất tỉnh. Ông Sergei Senin đã làm hô hấp nhân tạo và xoa bóp tim, nhưng vô hiệu. "Bà ấy qua đời trong vòng 1 phút" - ông Senin nói với các nhân viên y tế đến cấp cứu bà sau đó 21 phút đồng hồ.

Đúng vào dịp lễ tình nhân năm nay, khi dẫn chó đi dạo, Gurchenko đã bị ngã và gẫy xương hông. Không những thế, bà còn bị đập đầu vào chiếc xe hơi đỗ cạnh vỉa hè. Sau một thời gian được điều trị tại bệnh viện, bà đã được xuất viện trước ngày 8.3. Bà có tiền sử bệnh tim, mà theo lời các bác sĩ, là hậu quả của những ca phẫu thuật thẩm mỹ giúp bà trẻ hơn tuổi thực 30 năm.

Người đàn bà đã từ bỏ sân ga...

HUYỀN THOẠI ''GA DÀNH CHO HAI NGƯỜI"
NGƯỜI HAM TỎA SÁNG
Людмила Гурченко - Wikipedia




28/12/10

CHUYỆN TÌNH CỦA NGƯỜI HÁT "TÌNH CA"



Khi nhạc sĩ Hoàng Việt viết Tình ca, ông không ngờ Quốc Hương sẽ mang lại cho nó một ngọn lửa lan toả mạnh mẽ. Bài hát ấy còn góp phần nuôi dưỡng tâm hồn một thế hệ thanh niên đầy lý tưởng. Trong số đó, có cô gái phương Nam sau này là vợ của nghệ sĩ Quốc Hương, chị Thu An.

Nguyễn Lê Thu An xuất thân từ một gia đình trí thức Sài Gòn. Cha chị là chủ bút tờ báo Tiếng Dân, mẹ là thi sĩ Ngọc Sương, cậu ruột là thi sĩ Bích Khê. Cô nữ sinh 16 tuổi của trường Trưng Vương tham gia phong trào học sinh sinh viên, bị bắt và bị đày ra Côn Đảo. Năm 1975, đất nước thống nhất, chị về TP.HCM làm phó bí thư quận đoàn Bình Thạnh.

Cuộc gặp gỡ kỳ lạ

“Tôi được các anh chị trong tù dạy thuộc lòng hai bài hát Tình ca của Hoàng Việt và Màu xanh và ánh mắt của Phan Nhân. Khi còn hoạt động ở Sài Gòn, tôi được nghe Tình ca qua đài ngoài Bắc và tiếng hát của Quốc Hương đeo đuổi tôi suốt chặng đường tuổi trẻ. Giọng hát anh dẫn dắt chúng tôi đi trên con đường chông gai, gian khó của những ngày ấy”, chị nói. Đôi mắt của người phụ nữ goá chồng gần hai mươi năm nay đến giờ vẫn ẩn chứa nhiều lẩn khuất.

Chị chậm rãi kể tiếp: “Lần đầu tiên tôi gặp anh Quốc Hương khi anh xuống quận đoàn hát cho thanh niên nghe. Thấy ai cũng yêu cầu bài hát, tôi thì không, anh quay sang hỏi tôi: “Giang Thuỳ (bí danh của tôi), em thích nghe bài gì?” – “Dạ, em thích bài Tình ca của Hoàng Việt”. Anh sững người nhìn tôi. Rồi anh đến đứng trước mặt tôi, cất giọng hát… Mọi người đều nổi da gà, và khi anh hát câu cuối: Giữ lấy đức tin bền vững em ơi, giữ lấy trái tim đòi sống yêu đời… thì tôi không cầm được nước mắt. Sau này anh nói với tôi, anh từng nguyện nếu cô gái nào đề nghị anh hát bài Tình ca thì anh sẽ lấy làm vợ.

Rồi anh tự giới thiệu mình đã có vợ là diễn viên điện ảnh và một con trai. Anh như một cuốn sách mở cho mọi người cùng biết, anh khoe cả hình con trai. Tôi cũng lởi xởi: “Con trai anh dễ thương quá, khi nào anh về Hà Nội em gửi quà cho cháu”. Giọng anh chùng xuống: “Tôi sẽ không về Bắc nữa, chúng tôi đã chia tay, chị ấy đã chọn ở lại miền Bắc. Tôi sẽ ở lại miền Nam hát cho đến chết!” Rồi bỗng nhiên anh đứng dậy nói: “Em đã trải qua những gian khổ và hy sinh cả tuổi thanh xuân, do đó em mới hiểu được bài Tình ca và hiểu được anh. Em, anh rất yêu em!” Anh nhìn mặt tôi: “Em sẽ là vợ anh!”, câu tiếp theo là “Em phải là vợ anh!” Tôi quá sợ hãi vì đám đông nhiều thanh niên đang nhìn mình. Tôi nhìn đồng hồ: “Em xin lỗi anh, em đi họp Đoàn xí nghiệp”, miệng nói chân đứng dậy chào mọi người. Đi xuống thang lầu như ma đuổi chỉ mong thoát thật nhanh khỏi chỗ đó. Tôi chợt nghe anh nói sau lưng: “Xin lỗi các bạn, để tôi đưa Giang Thuỳ xuống”, và trái tim tôi lặng đi một lúc.

Một tuần sau, anh Quốc Hương lại được mời hát cho đại hội Đoàn. Anh hát đúng 18 bài, mở đầu là Tình ca của Hoàng Việt. Anh nói với tôi: “Anh hát chương trình này để tặng riêng em”. Giữa đường về, chúng tôi nói chuyện và biết thêm anh quen với chị của tôi, tôi đề nghị: “Hay cho em làm em gái anh”. Anh nghiêm mặt: “Anh là người cộng sản chân chính, anh không bao giờ đùa giỡn với phụ nữ, vì thế khi anh nói yêu em là anh yêu thật sự chứ không anh em gì với em cả”. Rồi bỗng anh cầm tay tôi và hỏi: “Anh nói vậy có xúc phạm gì em không?” – “Dạ không!”, thế là anh ôm tôi. Lúc đó anh đã 58 tuổi, còn tôi mới 29.

Khi biết anh yêu tôi, lãnh đạo không ai chịu vì anh quá lớn tuổi.



“Anh ấy quá trẻ so với tôi”

Lần đầu tiên đến nhà anh tôi mặc áo dài lụa trắng, lên lầu hai ngôi nhà 146AB Nguyễn Thị Minh Khai, anh ở phòng 207 – 208. Các phòng đều trống trơn, độc nhất có cái ly và chai nước. Góc nhà có một cây đàn piano. Anh vào phòng mở tủ ra lấy một món quà tặng tôi, đó là bản chép tay bài Tình ca trên đó Hoàng Việt ghi: “Tặng giọng ca đầm ấm Quốc Hương”.

Không hiểu sao những ngày sau đó tôi mê anh một cách kinh khủng. Tôi mê anh và khao khát có thể với tới được tâm hồn của anh. Khi họp chi bộ, tôi nói: “Đến với anh Quốc Hương, tôi phải vói lên mới bằng tầm vóc của ảnh. Tài sản duy nhất của anh là giọng hát, ngoài ra chỉ còn cái đồng hồ và cái balô để sẵn lòng đi bất cứ nơi đâu mà người dân cần. Bất cứ lúc nào anh cũng hành quân với tiếng hát của mình. Anh hát để cho mọi người ngộ ra lẽ phải, lẽ sống với niềm tin vào tương lai tốt đẹp”.

Tổ chức vẫn không chịu, tôi bèn mời tất cả đảng viên và các lãnh đạo xuống dự để “báo cáo tình yêu của tôi”. Tôi thấy mình như một luật sư trình bày toàn bộ mối tình của mình, cuối cùng khẳng định: “Tôi lấy anh Quốc Hương vì anh ấy quá trẻ so với tôi, anh luôn sống như một thanh niên xung kích, sức sống của anh mãnh liệt và luôn sáng tạo trong từng lời ca với sức truyền lửa… Ở bên anh Quốc Hương, tôi luôn cảm thấy anh ấy làm mình trẻ lại”.

Ba tháng sau, ngày 9.1.1978 chúng tôi đăng ký kết hôn. Trong khi các lãnh đạo quận la rầy tôi thì có bạn đoàn viên viết thư: “Em cám ơn mối tình của chị, qua đó em mới thấy thế nào là sự quyết liệt người cộng sản”.

Đám cưới, anh không có nhẫn, tôi sẵn có chiếc nhẫn vàng bạn tù cho ngày xưa mà tôi quấn len rất kỹ, đem đánh ra thành hai chiếc mỏng dính. Sống chung với anh một thời gian, phát hiện anh bị ung thư vòm họng đã di căn. Nhưng anh vừa xạ trị, vừa đi hát. Anh mất năm 1985, sau bảy năm chung sống ngắn ngủi. Lúc đó tôi mới sinh bé gái tên An Hương. Năm tuổi, tôi cho An Hương học nhạc trên cây đàn của anh. Trước đó cây đàn đó đã phải gán nợ vì lúc anh bệnh, nhà tôi không còn đồng nào. Sau này có tiền, tôi chuộc về ngay và An Hương đã theo đuổi sự nghiệp âm nhạc bằng cây đàn này. Tôi tính năm nay đưa An Hương về quê nội cho biết. Nó đã 27 tuổi rồi.

Khi nằm bệnh, anh vẫn còn hỏi tôi: “Em từ đâu đến? Sao em lại đến với anh?” Mỗi lần anh hạnh phúc, anh cũng luôn hỏi câu đó. Đến giờ, mỗi đêm, khi quờ tay sang bên cạnh để tìm chiếc gối, tôi lại nghĩ hình như mình đang chạm vào một linh ảnh thân thương nào đó, rồi lẩm bẩm một mình: “Em đang ở đây, còn anh đi đâu mất rồi!”

Ngân Hà ghi

Nguồn:
Chuyện tình của người hát Tình ca


15/11/10

AYLEN PRITCHIN - TÀI NĂNG VIOLON GỐC VIỆT



Aylen Pritchin, nghệ sĩ vĩ cầm Nga gốc Việt, đang lưu diễn ở Việt Nam trong khuôn khổ chương trình "Nhữn ngày văn hóa Nga tại Việt Nam". Đêm 15.11, tại Nhà hát Lớn Hà Nội, bằng ngón đàn điêu liệu Aylen Pritchin đã chinh phục hoàn toàn khán giả qua "Khúc phóng tác" phỏng theo chủ đề từ vở nhạc kịch "Chú gà trống vàng" của N. Rimsky-Korsakov và E. Tsimbalist.

Aylen Pritchin sinh năm 1987 tại cố đô Nga St. Petersburg, có mẹ là người Nga, bố là người Việt. Tốt nghiệp Trường trung học âm nhạc đặc biệt thuộc Nhạc viện St. Petersburg mang tên Rimsky Korsakov (lớp của Zaitseva), năm 2005 anh thi đỗ vào năm thứ nhất Nhạc viện Mátxcơva đúng vào lớp của cây vĩ cầm Nga huyền thoại, Nghệ sĩ Nhân dân Liên Xô Eduard Grach. Ngay từ khi đó Aylen đã thường xuyên tham gia vào các chương trình biểu diễn của Dàn nhạc Thính phòng “Moskovia” dưới sự chỉ đạo của NSND Grach.

Ngồi trên ghế nhà trường, Aylen nhận được học bổng của các quỹ quốc tế như “Những tên tuổi mới”, “Nghệ thuật biểu diễn Nga”... Anh còn theo học các khóa học âm nhạc quốc tế mùa hè ở Viện Hàn lâm Kostomushka (Karelya) và Israel.

Khi mới 12 tuổi. Aylen nhận được giải thưởng đầu tiên: giải Nhì tại cuộc thi tài năng trẻ quốc tế mang tên Kotorovich tại Kharkov. Năm 2000, cậu đoạt giải Nhất cuộc thi liên vùng tại Nizhnyi Novgorod. Năm 2002 đoạt giải Nhì cuộc thi Gartow Stiftung (Đức).

Năm 2004, anh đoạt giải Nhất và huy chương vàng cuộc thi quốc tế Tchaikovsky dành cho tài năng trẻ lần thứ 5 (Nhật Bản). Cũng năm đó, anh được tặng thưởng danh hiệu “Ngôi sao Viện sĩ Likhachev”. Năm 2006, anh giành chiến thắng tại cuộc thi vĩ cầm quốc tế Yapolskyi lần thứ 5 tại Mátxcơva. Năm 2007, Aylen đoạt giải Nhất cuộc thi quốc tế Vladigerov (Bulgaria) và giải đặc biệt trình diễn xuất sắc nhất tác phẩm của Vladigerov.

Năm 2009, Aylen đoạt giải Nhất và giải đặc biệt cho phần trình diễn xuất sắc nhất tác phẩm hiện đại tại cuộc thi vĩ cầm quốc tế Canetti ở Italia; giải Ba và giải đặc biệt cho phần trình diễn xuất sắc nhất tác phẩm hiện đại tại cuộc thi vĩ cầu Sion-Valais ở Thụy Sỹ.

Cây đàn mà Aylen đang sử dụng hiện nay là Stradivarius do Carlo Bergonse - học trò của nhà chế tác vĩ cầm nổi tiếng Italia Stradivari làm ra. Cùng với tài năng, thì cây đàn là tài sản vô giá của Aylen.

Nghệ sĩ mang 2 dòng máu Việt - Nga này luôn mong muốn trở về ngôi nhà thân thương của ông bà nội ở rất gần Nhà hát Lớn Hà Nội. Đêm 15.11, nguyện ước được biểu diễn trước khán giả Việt Nam của anh đã trở thành hiện thực và anh đã nhận được sự đón tiếp nồng hậu của người yêu nhạc cổ điển của thủ đô.

Tối 20.11, anh sẽ biểu diễn tại Nhạc viện TP Hồ Chí Minh.

Aylen đã lưu diễn tại Nga, Đức, Thụy Sỹ, Pháp, Tây Ban Nha, Nhật Bản. Anh thường xuyên biểu diễn tại các festival âm nhạc quốc tế ở Nga và nước ngoài.

Hãy nghe Aylen Pritchin trình tấu bản Mephisto của Liszt-Milstein năm 2008.



(tiếp tục cập nhật)

13/11/10

HUYỀN THOẠI ''GA DÀNH CHO HAI NGƯỜI"


Gurchenko trong vai Vera

''Ga dành cho hai người" (tên nguyên bản trong tiếng Nga "Вокзал для двоих") là tác phẩm của đạo diễn bậc thầy của điện ảnh Xôviết Eldar Ryazanov (Эльдар Рязанов) do xưởng Mosfilm sản xuất năm 1983.

Không rõ tôi đã xem bộ phim này bao nhiêu lần kể từ khi nó ra đời đến nay. Lần đầu xem bằng tiếng Nga, sau giờ học chỉ kịp mua hai cái bánh rán trên phố rồi chạy vào rạp xem phim. Tiếng Nga hồi đó còn lõm bõm, có nhiều tình tiết không hiểu (ví dụ tại sao nhạc sĩ dương cầm Ryabinin phải đi tù). Nhưng vẫn thấy hay.

Đi xem về, hỏi các bạn Nga cùng ký túc xá, mới biết nhân vật chính đi tù thay cho vợ. Chị vợ là xướng ngôn viên truyền hình, lái xe gây tai nạn, Ryabinin thương vợ nên tự nhận đã ngồi sau vô lăng khi đó. Nhưng một phụ nữ nổi tiếng thì không thể có chồng bị đi tù. Chị ta đã ly dị.

Nhân vật gây ấn tượng mạnh nhất trong phim là Vera, người phụ nữ trung niên, phục vụ bàn ăn trong restaurant ở một nhà ga. Chị xinh đẹp, chắc đã đi qua những đổ vỡ, giờ bằng lòng với công việc không tốt không xấu, với cuộc sống một mình trong một căn nhà tuềnh toàng ở ngoại ô một thành phố nhỏ. Niềm vui duy nhất của chị đó là năm bữa nửa tháng được gặp chóng vánh anh bồ trẻ làm nghề soát vé mỗi khi đoàn tầu của anh ta dừng lại khoảng hai chục phút trên ga.

Cái nhà ga không lớn không bé ấy cũng chính là nơi Ryabinin bị nhỡ chuyến tầu khi đang trên đường đi thăm cha trước khi thụ án tù ở Siberia. Họ gặp nhau trong bối cảnh chẳng ra gì. Ryabinin chẳng những bị nhỡ tầu, mà còn vô tình bị anh bồ trẻ của Vera cầm mất giấy tờ, rồi sau đó lại bị kẻ cắp móc hết tiền bạc...

Vera - người gián tiếp gây ra những phiền toái cho Ryabinin buộc phải giúp đỡ người đàn ông này. Chị lấy đồ ăn thừa trong nhà hàng mang cho anh; cùng anh đi bán dưa hấu ngoài chợ; cùng đi tìm một toa tầu trống làm chỗ ngủ qua đêm. Trong vài ngày cùng vạ vật ở nhà ga đó, họ tình cờ khám phá ra những nét đẹp của nhau. Một tình yêu muộn màng cho hai con người dường như không còn trông mong điều gì tốt đẹp nữa khi sắp bước sang tuổi xế chiều.

Phim hấp dẫn không chỉ ở câu chuyện giầu kịch tính, những tình huống hài cười ra nước mắt, tính nhân bản cao cả, mà còn nhờ tài nghệ diễn xuất tuyệt vời của các ngôi sao điện ảnh lừng lẫy của Liên Xô trước đây và Nga ngày nay: Lyudmila Gurchenko (vai Vera), Oleg Basilashvili (vai Ryabinin), Nikita Mikhalkov (anh bồ trẻ).



Lyudmila Gurchenko vào vai Vera ở tuổi 48. Lúc đó bà đã là một tên tuổi lớn của điện ảnh Xôviết với những vai diễn thành công vang dội như Lena Krylova (phim ''Đêm hội hóa trang" - Карнавальная ночь năm 1956, phim này hay đến nỗi từ khi sản xuất đến nay, đêm 31.12 nào nó cũng được phát sóng trên kênh 1 Truyền hình Trung ương Liên Xô và Nga), Taia (phim Bản tình ca Siberia - Сибириада năm 1978)...

Với vai Vera, Gurchenko có đủ đất để phô diễn tài nghệ diễn xuất đặc sắc của mình. Người ta thấy trong bà một phụ nữ đầy mâu thuẫn, đa tính cách, ghê gớm, sắc sảo, nhưng lại rất nữ tính, rất đằm thắm và rất nhân hậu. Bà rất thành công khi diễn ra những cảm xúc khác nhau trong những đoạn diễn không lời kéo dài vài phút nhưng chỉ bằng một cú bấm máy quay.

Ví dụ như trong đoạn dưới đây. Vera đến Siberia thăm Ryabinin đang thụ án tù. Chiêu đãi sở nằm cách trại giam 10 km. Ryabinin được lệnh đến thăm "vợ" một đêm, kèm thêm nhiệm vụ lấy cây đàn phong cầm vừa sửa xong và phải mặt tại trại giam đúng 7 giờ sáng hôm sau, nếu không muốn bị coi là bỏ trốn. Chắc khó có diễn viên nào diễn được những cung bậc cảm xúc của một người phụ nữ đi gặp người yêu trong bối cảnh gian nan ấy. Chị lo cơm nước cho anh và hạnh phúc khi được anh khen "đồ ăn ngon"...



Họ dậy muộn. Chị chạy theo anh, động viên anh vượt qua chặng đường 10km trên tuyết trắng: "Em đi cùng anh, em không bao giờ bỏ anh". Câu nói của chị khi họ đi gần đến trại giam và anh đã gần như kiệt sức đã trở thành kinh điển trong dân gian: "Anh đi giỏi lắm, rất giỏi. Chỉ có điều là chậm quá".

Đó cũng là lúc điểm danh tù nhân buổi sáng. Họ không có cách nào để có mặt tại trại giam. Điều này đồng nghĩa với việc án tù của Ryabinin có thể bị kéo dài. Chính Vera đã nghĩ ra một cách, chị hối hả mở hộp đàn, ấn chiếc phong cầm vào tay Ryabinin: "Anh kéo đàn đi. Họ sẽ nghe thấy anh". Hai con người kiệt sức tựa lưng vào nhau. Ryabinin kéo đàn. Tiếng đàn lọt qua bức tường trại giam và người sĩ quan quản giáo điểm danh mỉm cười.

Gurchenko đã nhận nhiều giải thưởng diễn xuất cho vai diễn này.

Bà không chỉ là diễn viên điện ảnh xuất sắc, mà còn là ca sĩ nhạc nhẹ, diễn viên kịch. Ở vai trò nào, Gurchenko cũng để lại dấu ấn cá tính độc đáo.

Gurchenko ở tuổi 72

Gurchenko tròn 75 tuổi vào ngày hôm qua (12.11). Bà được Tổng thống Medvedev ký sắc lệnh tặng thưởng Huân chương Phụng sự tổ quốc hạng nhất (trước đó bà đã được nhận các huân chương này hạng nhì và ba). Trải qua cuộc đời nhiều thăng trầm với 5 cuộc hôn nhân, ở tuổi 75 bà vẫn có chỗ đứng trên sân khấu với một sắc vóc trẻ trung (nhờ phẫu thuật thẩm mỹ) và một vòng eo chỉ giao động từ 58-60 cm suốt từ khi đóng vai Lena Krylova đến giờ.

BONUS
Ở tuổi cổ lai hy xưa nay hiếm,
Gurchenko trông vẫn gợi cảm và hát hay như thế này:

3/10/10

CHIM SƠN CA GIỌNG 5 QUÃNG TÁM



Được mệnh danh là “chim sơn ca của đất nước Peru”, Yma Sumac là ca sĩ được ghi tên vào sách kỷ lục Guiness vì sở hữu một giọng hát độc nhất vô nhị với âm vực cực rộng, trải dài suốt 5 quãng tám, tức là hát được mọi nốt như một cây đàn piano. Điều mà Yma Sumac tự hào là bà không hề học qua thanh nhạc ở bất cứ một trường lớp nào, nhưng chinh phục cả thế giới trong thập niên 1950.

Tự xưng là hậu duệ trực hệ của Atahualpa, hoàng đế cuối cùng của người Inca qua đời năm 1533, Yma Sumac sinh tháng 9.1922 ở Ichocan (Peru) với tên lọt lòng là Zoila Augusta Emperatriz Chavarri del Castillo. Từ khi còn bé, Zoila đã đứng trước núi rừng, tưởng tượng những hòn đá là khán giả của mình và trình bày những bản dân ca.



Zoila bắt chước tiếng hót của các loài chim trong rừng và người ta phát hiện ra rằng cô có âm vực rất rộng. Năm lên 13, cô bé được đưa đến hát ở đài phát thanh và chẳng bao lâu sau, giọng hát của cô lan rộng khắp Nam Mỹ.

Năm 1943, Zoila gặp và kết hôn với nhà soạn nhạc Moises Vivanco và đổi tên thành Imma Sumack (người đẹp). Cùng với cô em họ Cholita Rivero và Vivanco đệm đàn guitar, cô thành lập nhóm Tam ca Inca Taky chuyên hát nhạc của người Inca.


Âm vực giọng của Yma Sumac

Sumac ghi âm các bản dân ca với các nhạc cụ truyền thống ở Peru, nhưng khi đến Mỹ và ký hợp đồng thu âm đầu tiên với Capitol Records năm 1950, nhạc sĩ Les Baxter đã kết hợp giọng hát của cô với những bản hòa âm giàu màu sắc do dàn nhạc giao hưởng chơi. Đối với ông, giọng của cô là một công cụ biến ảo và ông biết cách sử dụng kỹ thuật tạo vang tân kỳ để làm nổi bật giọng hát có một không hai đó. Ông cũng đổi tên cô thành Yma Sumac.

Bao gồm các bài hát Peru truyền thống, đĩa “Voice of The Xtabay” (1950) đã thành công ngoài sức tưởng tượng với 100 nghìn bản được bán ra. Mặc những bộ trang phục sặc sỡ, Sumac cùng Baxter và cô em họ biểu diễn ở những nhà hát sang trọng nhất nước Mỹ.



Năm 1951, Sumac lên sân khấu Broadway đóng vai công chúa trong vở nhạc kịch Flahooley năm. Sau đó cô được mời đến Hollywood tham gia các phim “Secrets Of The Incas” (1954) và “Omar Khayyam”(1956). Nhưng thành công không đem lại hạnh phúc cho Sumac. Có một con trai từ cuộc hôn nhân sóng gió với Vivanco, Sumac ly dị ông, rồi tái hôn, rồi lại ly dị năm 1965.

Sumac cho ra đời một số album nổi tiếng như : Legend Of The Sun Virgin (1952), Inca Taqui (1953), Mambo! (1954), Legend Of The Jivaro (1957) và Fuego Del Ande (1959). Mặc dù không có một đĩa đơn nào trở thành hit, nhưng năm 1952 bà đã sử dụng giọng hát đặc biệt của mình để thể hiện bản dân ca Nam Phi “Wimoweh”.



Thập niên 1960, Sumac dành thời gian đi lưu diễn toàn thế giới. Bà cho ghi âm album thu trực tiếp từ chương trình Recital ở Bucharest (Romania). Tức giận vì một nhà phê bình âm nhạc cho rằng bà không nên trông chờ những lời nhận xét tốt của báo chí, bà đã hát một đoạn trong vở Cây sáo thần của Mozart mà không cần nhạc đệm, khiến toàn bộ khán giả phải đứng dậy vỗ tay.

Bà cũng rất nổi tiếng ở Liên Xô, được cựu nhà lãnh đạo nổi tiếng lúc đó Nikita Khrushchev đón tiếp trang trọng. Đáp lại thịnh tình đó, bà đã lưu diễn ở Liên Xô suốt 6 tháng năm 1961.



Mặc dù có những bất đồng với Baxter, nhưng năm 1972, bà đã tái hợp với ông để thu âm album nhạc rock “Miracles”. Nhưng kết quả không khiến bà hài lòng và bà từ chối quảng bá album đó. Năm 1988, bà được hãng Disney mời tham gia làm album “Stay Awake” cùng một số ca sĩ hàng đầu khác. Bà thể hiện một bài hát ru – vốn là sở trường của bà.

Yma Sumac qua đời ngày 1.11.2008, thọ 86 tuổi.

Entries liên quan:
CHỈ CÓ MỘT LÊ DUNG
NGƯỜI ĐÀN BÀ HÁT... LẶNG IM
NHỚ VỀ NGHỆ SĨ "XA KHƠI"
TUẤN NGỌC GÃY CẦU Ở HÀ NỘI
Jose Cura - giọng hát đẹp nhất thế giới



21/9/10

CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN (4)



Nhưng vị bác sĩ lại không dọa nạt gì, ông chỉ nói: "Chị xếp hàng chờ nhé!". Đến đây thì Larisa nổi xung. Là diễn viên nổi tiếng, lại còn là người quen mà phải ôm bụng chờ xếp hàng à? Ông bác sĩ lạnh tanh: "Chị phải ngồi chờ thôi!". Larisa tức tối đi về. Chị gặp Igor ở cửa nhà. Anh nói: "Anh van em. Hãy bình tâm và hãy sinh con". Chị tru tréo: "Thôi đủ rồi. Sao anh cứ không chịu hiểu tôi là thế nào? Tôi cứ làm như tôi đã tính!".

Bình tĩnh được một lát, mẹ chị lại lên tiếng an ủi: "Thôi, để đẻ đi con. Con đẻ thêm là xinh ra đấy. Con thấy không, ngoài thằng Igor ra thì con còn sống được với ai nữa chứ? Đừng làm cho nó đau nữa. Con đẻ đi, mẹ sẽ nuôi cho. Đừng ngại!". Trong người Larisa bỗng trào lên một cơn điên cuồng: "Các người hãy để cho tôi yên. Tôi tự biết, không cần các người phải khuyên nhủ".

Igor im lặng, không một lời mát mẻ, không một lời giận dữ. Anh chỉ nhắc đi nhắc lại một câu: "Hãy giữ con!". Larisa tìm cách khác. Chị nói: "Thôi, anh với em ta thỏa thuận thế này: Lần này em sẽ không sinh. Mình sống thế này thêm 1-2 năm. Rồi nếu anh muốn, thì chúng mình sẽ có con". Nhưng Igor kiên quyết: "Anh muốn đứa bé này".

Mãi về sau, Igor mới kể lại rằng trong chuyến đi Israel lần ấy, khi hai người đứng bên Bức tường Khóc than, Igor đã viết vào mảnh giấy để lại trên bức tường: "Tôi muốn một đứa con gái giống như Larisa". Còn Larisa thì sao? Chị viết muốn được nổi tiếng, được giàu có, muốn có tàu thủy, máy bay, muốn có những vai tầm cỡ thế giới. Muốn đạt được tất cả những thứ mà người đời phải lồng lộn uất hận ghen tức.

Ngày Larisa đi nạo thai, trong nhà trở nên yên ắng lạ thường. Cả mẹ chị lẫn Igor đều im lặng. Larisa gặng hỏi: "Mẹ sao thế?". Bà nói giọng lạnh tanh: "Không, có gì đâu. Thôi, chị đi đi. Tôi chẳng có gì để nói với chị cả!". Larisa ra đường. Chị vừa đi vừa nhủ thầm: "Á à, các người tẩy chay tôi phải không? Đã thế, tôi sẽ đẻ, rồi mặc kệ các người!"

Thay vì đi bệnh viện, chị rẽ vào beauty salon, sau đó gọi nhà hàng đặt bàn, rồi gọi điện cho cả nhà đến. Khi mẹ, người tình và con trai có mặt đông đủ, chị gọi loại rượu champagne đắt nhất, rồi nói: "Có tin quan trọng cho cả nhà đây". Họ ngồi nghe, mặt đầy cảnh giác. Chị kéo dài thời gian chờ đợi của mọi người, rồi buông một câu: "Tôi sẽ đẻ".

Tất cả sung sướng, cười nói như hóa điên.


Ngay lập tức Larisa hỏi Igor: "Anh định tặng em cái gì?". Igor đáp: "Bất cứ thứ gì em muốn". Larisa nói chị ước ao có được chiếc đồng hồ nạm kim cương. Đương nhiên, yêu cầu của chị được Igor đáp ứng.

Chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời Larisa bắt đầu.

... Đưa con gái Lelya từ bệnh viện về nhà, Larisa ngay lập tức quỳ gối xin Chúa tha tội. Chị không hiểu chính bản thân mình, tại sao chị lại có suy nghĩ điên rồ là hủy hoại cái bào thai mà giờ đây là đứa bé gái vô cùng xinh đẹp này. Mẹ chị an ủi: "Thôi chuyện qua rồi, con quên đi, đừng tự dày vò mình như thế". Chị dập đầu: "Con biết ơn những người chồng đã tặng cho con hai đứa trẻ thiên thần này cho đến khi con phải chui vào quan tài!".

Mẹ chị giữ lời, giành quyền chăm sóc đứa bé, giải phóng Larisa khỏi hầu hết những vất vả của người phụ nữ sau khi sinh.

Nhưng Larisa dường như không tin vào hạnh phúc của chính mình. Có lần chị hỏi Igor: "Này anh, nếu có chuyện xảy ra, không phải do cố ý mà là do ngu ngốc em phản bội anh, thì anh có tha thứ cho em không?". Igor trả lời: "Nếu một lần, thì anh sẽ tha thứ".

Và cái phút giây ngu ngốc ấy thực tế đã xảy ra. Larisa vội vã thú nhận với chồng. Và lần đầu tiên trong đời, người đàn ông vị tha bậc nhất thế giới ấy đã giơ tay lên. Anh còn có thể phản ứng bằng cách nào khác sau lời thú tội như vậy? Larisa tức tưởi: Em hứa, em hứa sẽ không làm anh phải đau đầu nữa, em hứa sẽ không bao giờ để chuyện này lặp lại.


Mặc dù Igor nhiều lần khẳng định với Larisa rằng, ngoài chị ra anh không để mắt tới người phụ nữ nào khác. nhưng chị vẫn không tin chắc vào chuyện đó. Một người đàn ông thông minh, đẹp trai, làm nghề kinh doanh như anh, làm sao lại không có chuyện đi ngang về tắt. Ai cũng chỉ có một cuộc đời, anh lại là người đàn ông bình thường, gặp người phụ nữ đẹp, chẳng lẽ anh lại không sử dụng những khả năng của mình?

Igor ôn tồn: "Anh không lừa dối em, và như thế anh cảm thấy dễ chịu hơn. Anh thấy hài lòng với cuộc sống hiện nay, anh còn cần gì nữa? Em thử nói cho anh biết xem đời anh còn thiếu thứ gì nữa? Chẳng lẽ có những người phụ nữ khác xinh hơn em, thông minh hơn em, gợi cảm hơn em? Anh không thấy có người như vậy".

Larisa cứ vật vã với suy nghĩ như vậy cho đến khi con trai chị phải thốt lên: "Nếu mẹ làm chú Igor bỏ đi, thì con sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ. Con cũng sẽ đi ở cùng với chú ấy, bởi vì không có ai tốt hơn chú ấy".

Lời cảnh cáo của con trai đã thức tỉnh Larisa. Chị biết rằng cứ mỗi khi chị uống rượu là trong chị lại trỗi dậy một con người khác, không liên quan gì đến thực tại. Con người đó dường như tồn tại bẩm sinh trong chị, hoặc sót lại sau thời tuổi trẻ điên cuồng, hoặc là kết quả của những căng thẳng tinh thần mà chị phải chịu đựng. Mỗi khi con người đó trỗi dậy là Larisa lại muộn la hét, muốn gây tổn thương cho những người xung quanh.

Igor hiểu rằng đó là những di chứng của một thời nghiện rượu mà Larisa phải chống chọi trong những tháng ngày đưa người chồng đầu tiên đi cai nghiện ma túy. Anh hiểu và tha thứ tất cả.

"Tôi với Igor không chỉ là vợ chồng, mà còn là bạn bè. Sự khát khao rồi cũng giảm đi theo thời gian và trở nên nhàm chán. Khi đó thì còn lại gì? Nếu vợ chồng mà không có đồng cảm thì thật là thảm họa" - Larisa tâm sự. Theo chị, khi còn trẻ, người ta thường nhầm lẫn giữa "ham muốn" và "tình yêu",còn giờ đây khi đã bước sang tuổi trung niên, nhận thức về đàn ông của chị đã trưởng thành.

"Tôi không cần ai hết, ngoài Igor. Tôi không thể sống thiếu người đàn ông này. Không có anh ấy tôi thấy đời thật vô vị. Tất nhiên, với tính cách của tôi thì tôi thường xuyên "hút máu" anh ấy. Nhưng tôi rất sợ mất anh ấy. Tôi đã tỉnh ngộ và những điều tồi tệ nhất giữa chúng tôi đã qua. Bây giờ tôi sẽ là người vợ tuyệt vời nhất thế giới".

Entries liên quan:
CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (1)
CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (2)
CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (3)


20/9/10

CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN (3)



Igor Bukharov gặp Larisa khi anh mới 17 tuổi, vừa theo gia đình trở về Mátxcơva từ nơi người cha đóng quân ở Weimar (CHDC Đức). Larisa hơn Igor một tuổi, đang theo học Đại học Sân khấu Leningrad. Từ thành phố nhỏ bé, thanh bình, Igor ngỡ ngàng trước Mátxcơva khổng lồ, trước đám bạn trẻ trung, xinh đẹp mỗi người một kiểu từ hippy đến punk, quần áo rách bươm, tóc tai dựng ngược.

Larisa thường đáp tầu hỏa từ Leningrad lên Mátxcơva. Larisa xinh đẹp, được nhiều người theo đuổi, nên đương nhiên không thèm để mắt tới cậu nhóc đó. Igor nhớ lại: "Hầu như không thể tiến lại gần Larisa. Cô ấy có rất nhiều vệ tinh quanh quanh. Những người khác chỉ còn nhỏ nước dãi mà tiếc".

Igor biết rằng cô gái xinh đẹp kia không phải dành cho mình. Cậu thi trượt đại học y, nên phải nhập ngũ làm nghĩa vụ. Xuất ngũ, cậu xin chân học nghề đầu bếp ở nhà hàng Budapest. Thỉnh thoảng cậu vẫn gặp Larisa ở đâu đó, nhưng cũng chỉ là những cuộc gặp tình cờ, không có nghĩa gì cả. Khi Igor được làm bếp trưởng, thì anh thi đỗ vào trường Đại học Kinh tế Plekhanov - trường đại học chuyên về kinh tế và kinh doanh hàng đầu Liên Xô thời bầy giờ.

Cả Igor và Larisa đều có cuộc sống riêng. Igor cũng có gia đình, nhưng không sao thoát khỏi hình bóng của Larisa. Xem phim "Bản tình ca nghiệt ngã", Igor nhủ thầm: "Ước gì mình cưới được cô gái này làm vợ". Nhưng Larisa luôn ở đâu đó rất cao, không thể với tới được. Có lần gặp nhau, biết tình cảm mà anh dành cho cô, Larisa cả cười: "Anh thích tôi à? Thế thì để dành tiền đi!".

Igor không hề coi đó là lời nói đùa.

Nhưng Larisa như một con ngựa bất kham, lúc thì cô lấy người này làm chồng, lúc lại có quan hệ tình ái với một người khác.

Chia tay với người chồng thứ hai, cô đưa con trai trở lại Mátxcơva. Cuộc sống của người mẹ đơn thân không có tiền trong căn hộ tồi tàn ở Leningrad trở thành gánh nặng quá sức đối với cô. Đến thủ đô, cô chỉ mong sao ổn định cuộc sống càng nhanh càng tốt. Khi đó Larisa vẫn còn rất đẹp. Cô nghĩ: "Mình phải nắm lấy cơ hội bằng mọi giá. Hoặc là bây giờ, hoặc là không bao giờ".

Đúng lúc đó xuất hiện một ông chủ nhà băng, giàu có, chịu chơi. Larisa lao vào cuộc tình đó mà không hề đắn đo.

Một lần, nữ diễn viên nổi tiếng Vera Glagoleva, bạn thân của Larisa mời cô đến khám phá một nhà hàng mới. Ông chủ nhà hàng chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Igor. Hai người chào nhau, Igor hỏi thăm. Larisa trả lời: "Tôi đang ở Mátxcơva với mẹ và con trai. Nhờ trời, đã mua được căn hộ. Hy vọng sẽ trụ lại đây lâu dài. Đã tìm được một anh tương đối giàu có, nhưng chưa chắc đã trông cậy được. Nếu thi thoảng anh giúp được vài ba việc thì tốt".

Quả thực, Larisa khi đó có rất nhiều vấn đề, nên chị nhờ vả rất tự nhiên. Igor đồng ý. Và anh đã giúp chị hơn bất cứ một người ruột thịt nào.

Một lần ông chủ nhà băng mời mẹ con chị cùng cậu con trai 6 tuổi đi nghỉ ở Thổ Nhĩ Kỳ. Và trên máy bay chuyện không may đã xảy ra. Tiếp viên đánh đổ nước sôi vào người cậu bé khiến cậu bị bỏng nặng. Larisa chỉ còn biết trông cậy vào Igor. Vài giờ sau, cậu bé đã nhận được sự sơ cứu cần thiết. Igor đặt vé cho gia đình chị quay trở lại Mátxcơva ngay và từ sân bay đưa họ thẳng về trung tâm bỏng.

Cậu bé khỏi bệnh. Larisa áy náy khôn nguôi, không biết phải cám ơn Igor bằng cách nào. Chị nói với mẹ: "Con đi ăn với Igor mẹ nhé, con muốn ngồi nói chuyện với Igor". Họ ngồi ăn với nhau, rồi sau đó đến một khách sạn...


Đêm đó là một đêm kinh hoàng đối với Larisa. Trong thâm tâm chị, chung giường với Igor chẳng khác nào ngủ với anh trai của chính mình. Igor cáu kỉnh: nữ thần của anh hóa ra lại nặng nợ trần gian quá. Sáng sau, anh chở Larisa về nhà với gương mặt cau có. Chị biết chị đã làm cho Igor thất vọng. Nhưng cũng chính từ thời điểm đó mọi chuyện bắt đầu dần dần thay đổi.

Hè năm đó, Larisa cho mẹ và con trai về quê. Chị sửa soạn đi Cyprus theo lời mời của một vài người giàu có. Chị hứa với Igor: "Anh yên tâm, sẽ không có chuyện gì xảy ra giữa em với bất cứ ai trong số đó". Nhưng Igor đáp: "Anh cũng muốn đi. Sao chúng ta không đi Israel?". Larisa đồng ý đi chung với một điều kiện: Hai người sẽ ở riêng.

Tới Jerusalem, Igor thuê một suit 2 phòng, mỗi phòng lại có khu vệ sinh riêng. Nhìn qua thì như là riêng rẽ, nhưng thực ra là vẫn ở chung. Vài ngày trôi qua trong bình yên. Larisa bỗng nhiên gặp một nhóm bạn nghệ sĩ từ Nga sang lưu diễn. Chị bỏ Igor ở khách sạn một mình, tung tăng đi xem, rồi tụ tập nhậu nhẹt thâu đêm.

Sáng hôm sau quay trở lại khách sạn, Larisa hốt hoảng thấy những giọt nước mắt trên gương mặt Igor. Mọi thứ trong chị bỗng chốc đảo lộn. Chị nghĩ thầm: "Không, không thể như thế này được nữa. Trời sẽ trừng phạt mình!". Và bỗng nhiên, xuất hiện một thứ tình cảm nào đó lớn hơn, nghiêm túc hơn và cũng lạ lẫm hơn.

Larisa đã quá quen với cách hành xử khác của đàn ông. Họ trèo qua bancon để tặng hoa, nói những lời có cánh, nhưng họ cũng có thể lên lớp dạy dỗ và giở giọng đểu giả. Chị chưa bao giờ được ai đó xót thương, thấu hiểu và cảm thông. Khi đó chị đã nghĩ: "Anh ta cứ tát mình còn thấy dễ chịu hơn là nhìn mình với đôi mắt đẫm lệ thế kia!"

Quan hệ nghiêm túc giữa hai người bắt đầu chính từ chuyến đi Israel năm đó.

Một lần, Igor bảo: "Mình về sống với nhau nhé? Anh sẽ đưa em mọi thứ anh có". Larisa vặc lại: "Nhưng ông chủ nhà băng hứa sẽ đưa em số tiền mà anh chẳng thể có". Igor cười khẩy: "Em tin thằng cha đó à? Rồi sau đó hắn sẽ lấy lại hết cho mà xem...". Larisa hiểu anh nói đúng, nhưng chị chưa dám công khai với mẹ và con trai về mối quan hệ của họ. Chị sợ làm con trai tổn thương. Dọn về nhà Igor ở thì chị không muốn, vì như vậy Igor sẽ nắm được đằng chuôi. Hai người chỉ còn cách gặp nhau trong xe hơi.

Mùa đông đến. Một buổi tối Igor sửa soạn ra về và Larisa chuẩn bị "tiễn" anh ra xe như thường lệ, thì mẹ chị nói: "Này con, con không thấy xấu hổ khi về đến nhà nằm duỗi chân duỗi tay ra là ngủ ngay, còn thằng bé thì phải lặn lội bão tuyết thế này?". Larisa hỏi: "Thế theo mẹ thì thế nào?". Mẹ chị đáp thản nhiên: "Có gì là khó hiểu đâu? Cứ để nó ngủ đêm ở đây. Tôi quá biết rõ chị đi "tiễn" gì mà "tiễn" đến gần sáng mới về thế?"

Igor ở lại. Sáng sau, con trai chị hé cửa nhìn vào. Larisa vô cùng lo lắng không biết phản ứng của nó ra sao? Thằng bé bỗng hô toáng lên: "Chú Igor ngủ ở đây ạ?! Hoan hô!". Và nó nhảy thẳng lên giường, chỗ Igor nằm.

Nhưng Larisa nhất quyết không chịu đi đăng ký. "Cưới xin làm gì? Em đã hai lần lấy chồng. Có chuyện gì tốt đẹp đâu? Tốt nhất là cứ sống thế này" - chị nói. Nhưng Igor thì lại không muốn như vậy. Khi đó Larisa vẫn chưa chính thức ly dị với người chồng thứ hai. Anh ta sống ở Tbilisi và khi đó chính sự ở Gruzia rất căng thẳng.

Đúng lúc đó thì Larisa có mang. Chị không muốn có thêm con. Chị cố tình làm cho sảy thai bằng mọi cách: leo trèo, nhảy, mang vật nặng. Mẹ chị có lần quát: "Con điên, mày định chết đấy à?". Làm đủ cách mà không ăn thua, Larisa tìm đến bác sĩ quen. Chị không biết rằng Igor đã gọi điện trước cho bác sĩ: "Anh hãy nghĩ ra điều gì đó dọa để cô ấy sợ".

(còn tiếp)

Entries liên quan:
CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (1)
CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (2)

BONUS





17/9/10

CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN (2)



"...Đôi khi tôi đã ngu ngốc từ chối những vai diễn hay. Chẳng hạn như đáng lẽ phải nhận lời đóng tác phẩm kinh điển "Ngày hôm trước", thì tôi lại đâm đầu vào vào bộ phim khủng khiếp "Kỳ phùng địch thủ" - Larisa tâm sự. Bộ phim khủng khiếp ấy trở thành định mệnh của Larisa. Tại trường quay phim này chị đã gặp người đàn ông sau này trở thành người chồng đầu tiên của chị.

Anh là Ilya, trợ lý đạo diễn. Chính Larisa cũng không hiểu tại sao chị yêu người đàn ông không có gì nổi bật đó, trong khi chị có vô số người có máu mặt theo đuổi. Ilya không học hành gì, thuộc diện trên răng dưới các-tút, đã hai lần ngồi tù, người đầy hình xăm. Duy nhất một điều không thể phủ nhận: Anh yêu chị thực sự. Hai người sống với nhau 8 năm. Larisa kinh hoàng phát hiện ra chồng chị bị nghiện ma túy. Để che giấu vợ, anh chích thuốc vào các ven ở chân.

Đó là giai đoạn đầy bi kịch trong cuộc đời của Larisa. Chị là ngôi sao điện ảnh hàng đầu ở Liên Xô, được hàng triệu người ngưỡng mộ, nhưng chồng lại là con nghiện. Chị yêu chồng và không hề muốn bỏ rơi chồng. Dùng những mối quen biết và cả uy tín của một ngôi sao, chị gõ tất cả các cửa để cai nghiện cho chồng. Chị tin vào những lời thề thốt của chồng, phát điên lên vì sợ hãi và đau đớn trước số phận của anh. Và hơn hết, chị muốn có một đứa con. Trong nỗi tuyệt vọng, chị đã tìm đến với rượu...

Rồi một ngày khi đã rời xa chồng, chị nhận được tin anh chết thảm vì sốc ma túy trong một công viên. Người ta nhận ra anh chỉ nhờ vào những vết xăm trên người.


Thời gian trôi đi và làm nguôi ngoai phần nào bi kịch của Larisa. Chị nhận được lời mời đến Gruzia (một nước cộng hòa thuộc Liên Xô trước đây) đóng vai chính trong bộ phim nói tiếng Gruzia có nhan đề "Ý trung nhân" . Tại Tbilisi, số phận lại mỉm cười với chị.

Trên trường quay, chị gặp người biên tập phim tên là Kakha. Anh cũng diễn một vai ngắn là linh mục. Chị nhìn thấy anh và sửng sốt: "Lạy chúa tôi, sao lại có người đàn ông đẹp thế!", và tự nhủ thầm: "Cầu trời phù hộ cho con có một đứa con với anh ấy và con sẽ không đòi hỏi gì nữa".

Nhưng Kakha lại không để mắt tới cô diễn viên người Nga xinh đẹp. Larisa đã không bỏ lỡ cơ hội nào để lọt bằng được vào mắt của Kakha. Cuối cùng, chị cũng chinh phục được người đàn ông Gruzia khó tính. Larisa chỉ muốn có với Kakha một mối tình đẹp, nhưng là một người có học thức lại trung thành với những giá trị văn hóa của người Gruzia, Kakha đã kiên quyết buộc Larisa phải đến phòng đăng ký kết hôn.

Kakha chuyển đến Leningrad sống chung với Larisa. Người đàn ông trí thức, hào hoa, nói thạo mấy thứ tiếng đã làm cho cuộc sống của Larisa thay đổi. Chị tự so sánh: "Bên cạnh chồng tôi thực sự là một đứa con gái vô học. Nếu tôi có được những phẩm chất như của anh ấy, tôi đã có thể thống trị cả thế giới". Chị ép chồng phải làm cái này, làm cái kia, nhưng anh chỉ trả lời ngắn gọn: "Nếu thế giới không muốn quay xung quanh anh, thì anh sẽ không bao giờ quanh xung quanh nó cả".

32 tuổi, Larisa mới sinh con đầu lòng. Thằng bé giống cha như đúc và được đặt tên là Grigori. Cơn đau đẻ đã làm chị kinh hoàng và thề sẽ không bao giờ sinh con nữa. Nhưng sau này, chị sửa lại suy nghĩ đó: "Nếu có đứa con thứ hai, có lẽ mình sẽ không yêu được nó như đứa đầu".

Chị trở lại trường quay ngay và hầu như không biết thế nào là nghỉ đẻ. Chị sợ cái cảnh suốt ngày nằm trên đi-văng không biết phải làm gì. "Tôi chưa bao giờ đặt hy vọng vào bất cứ ai. Có thể vì do tôi không có cha, không được chiều chuộng, nên phải tự làm tất cả".

Larisa sốt ruột khi những người kém nổi tiếng hơn chị, không thông minh như chồng chị đi trên xe Mercedes, mua những ngôi nhà tuyệt đẹp và nghỉ hè ở những bãi biển của giới thượng lưu. "Tại sao họ có mà chúng ta không có?" - chị cự nự. Những lời mè nheo của chị khiến Kakha chán nản. Anh xách vali quay về Gruzia, bỏ Larisa ở lại với đứa con trai bé bỏng trên tay. Đó là thập niên 1990 điên rồ của nước Nga.

Sau này, Larisa rút ra kết luận: "Tôi vỡ lẽ ra một điều: người chồng đầu tiên cần để dạy ta một điều gì đó; người thứ hai để giúp ta sinh con và người thứ ba để yêu".

(còn tiếp)

CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (1)

BONUS:




16/9/10

CẶP MẮT ĐẸP DÃ MAN! (1)



Hôm qua, khi đi tìm một tấm hình người Di Gan, lần mò thế nào lại vớ được clip một đoạn trong bộ phim nổi tiếng của Liên Xô năm 1984 "Bản tình ca nghiệt ngã". Phim dựng từ vở kịch "Cô gái không có của hồi môn" của kịch tác gia cổ điển Nga N.A. Ostrovsky.

Larisa Ogudalova, cô gái xinh đẹp đa tài - con gái một gia đình quý tộc sa sút, trở thành vật trao đổi giữa các đại gia và chết thảm vì phát súng của một kẻ si tình. Vai chính trong phim do nữ diễn viên Larisa Guzeeva thể hiện. Trong phim có đoạn cô hát bài "Em nói lời cuối" với ánh mắt đầy tâm trạng và khắc khoải.

Clip được post lên blog, bạn Vhlinh gửi comment: "Làm sao có thể chống đỡ được những đôi mắt như trên cái clip "Em nói lời cuối"? Đẹp dã man". Tôi trả lời: "Cách chống đỡ tốt nhất là không chống đỡ gì cả".

"Người đàn bà có cặp mắt đẹp dã man" hóa ra lại là một phụ nữ nổi loạn với cá tính rất độc đáo...

... Larisa Guzeeva sinh ngày 23.5.1959 tại tỉnh Orenburg (vùng núi Ural - Nga). Chị không thích nhớ lại tuổi thơ của mình: "Có quá nhiểu điều bị cấm đoán, nhiều điều bị che giấu".

Larisa chưa một lần gặp cha ruột. Cô được mẹ và cha dượng nuôi nấng. Đến tận năm học lớp 10, Larisa vẫn không được cha dượng cho phép xem trên TV những bộ phim có cảnh hôn nhau. Cô học phổ thông ở chính ngôi trường mà mẹ chị là cô giáo dạy sử. Cá tính mạnh, Larisa luôn tìm cách đi ngược lại những giáo điều của thời bấy giờ: cô mặc váy ngắn đền trường, son phấn ngất trời, thậm chí còn phì phèo thuốc lá, khiến mẹ cô trong các giờ ra chơi rất ngại bước chân vào phòng nghỉ của các thầy cô giáo. Bà sợ bị họ đem con gái ra đàm tiếu.

Larisa thời đó rất gầy. Để trong "ngon" hơn, cô mặc đến 3 lớp quần nịt. Nói chung là phải thu hút sự chú ý bằng bất cứ giá nào.

Học xong lớp 10, ở tuổi 17 Larisa đến Leningrad (St. Petersburg) thi vào Đại học sân khấu, âm nhạc và điện ảnh Quốc gia. Cô dễ dàng vượt qua kỳ thi. Không có gì ngạc nhiên, vì cô mơ ước làm diễn viên từ khi còn bé. Mẹ cô luôn nói với cô: "Con gái mẹ là xinh nhất đấy". Biết rõ lợi thế nhan sắc của mình, nhưng Larisa vẫn muốn tạo cho mình một hình ảnh khác. Để thực sự nổi bật trong đám các cô gái tóc dài đến ứng thí diễn xuất, cô đã quyết định cạo trọc đầu...

5 năm học ở trường, Larisa không bao giờ cho phép mình nhạt nhòa trong đám đông mà luôn chứng tỏ mình không giống những người khác. Chẳng hạn, cô thuộc lòng những đoạn dài trong bộ tiểu thuyết "Nghệ nhân và Margarita" của Bulgakov. Cô hút thuốc, uống rượu, ăn mặc cực mốt (mẹ cô có tài may quần áo)... Hầu hết các sinh viên đều không ưa cô, thậm chí e ngại cô. Năm cuối cùng, khóa cô sang Bulgaria trao đổi sinh viên, tất cả các bạn đồng khóa đã bỏ phiếu phản đối cô đi cùng với họ.

Larisa không khoái những sinh viên suốt ngày chúi mũi vào học, mà thích giao du với loại thanh niên cấp tiến, trào lưu hippy, đi làm người mẫu kiếm tiền và dành nhiều thời gian ngồi ở quán càphê của giới nghệ sĩ Leningrad có tên là "Sài Gòn". Ở đó Larisa có rất nhiều người trồng cây si, trong đó có những tên tuổi nổi tiếng như các ngôi sao nhạc rock Viktor Tsoi và Boris Grebenshikov, nhạc sĩ jazz Sergei Kurekhin...


Khóa sinh viên đi Bulgaria trở về được Larisa đón tiếp bằng một điều bất ngờ. Họ gần như bổ chửng khi hay tin trong khi họ vắng mặt, Larisa đã đóng xong vai cô gái không có của hồi môn trong bộ phim chuyển thể của đạo diễn lừng danh Eldar Ryazanov. Các bạn đồng khóa ghen tức và căm ghét cô. Sau này, trong khóa sinh viên năm đó chỉ có Larisa và nam diễn viên Aleksandr Lykov trở nên nổi tiếng.

Trước đó Larisa đã có những vai nhỏ, diễn viên kỳ cựu Sergei Shakurov phát hiện ra cô và giới thiệu cô sinh viên chưa ra trường với đạo diễn Ryazanov lúc đó đang đi tìm nữ diễn viên phù hợp cho vai cô gái không có của hồi môn.

Nhân vật là một cô gái quý tộc từ thế kỷ 18, nhưng Larisa đến casting trong bộ dạng hippy không hơn không kém: quần bò rách tươm, đi dép xăng-đan thò ra những chiếc móng chân 7 sắc cầu vồng. Cô rít thuốc và nhổ nước bọt. Thế nhưng, Larisa lại lọt vào mắt xanh của đạo diễn Ryazanov, ông thích type phụ nữ trong con người cô.

"Tôi chẳng có gì chung với nhân vật cả. Khi đó tôi 23 tuổi, nhưng chưa bao giờ biết đau khổ vì tình. Tôi là cô gái kiêu ngạo, đặt cái "tôi" lên rất cao... Nếu không có các bạn diễn, thì tôi chẳng thể thể hiện được những đớn đau dằn vặt trên màn ảnh". - Larisa nhớ lại.

Giọng nói và giọng hát của nhân vật trong phim đều là của người khác, nhưng diễn xuất tài năng của Larisa đã chinh phục khán giả. Bộ phim "Bản tình ca nghiệt ngã" trở thành hiện tượng điện ảnh Liên Xô năm 1984, được khán giả bình chọn là phim hay nhất năm đó. Mặc dù còn vô danh và ít tuổi nhất trong dàn sao đóng phim này, nhưng Larisa trở nên sáng chói với diễn xuất không hề thua kém các bậc kỳ danh.

Ánh mắt buồn khắc khoải của một trong những cặp mắt phụ nữ đẹp nhất thế giới đã mê hoặc bất cứ khán giả nào từng xem "Bản tình ca nghiệt ngã". Larisa tới tấp nhận được những lời mời đóng phim, cô chạy từ phim trường này sang phim trường kia với đủ loại vai diễn: vận động viên, du kích, nông trang viên... "Trước mắt tôi mở ra mọi cánh cửa. Nhưng người ta chỉ nhớ tới tôi ở vai diễn đầu tiên, chứ không phải 30 vai diễn sau" - Larisa nói.

Một đạo diễn nổi tiếng mời chị đóng phim và trong quá trình quay, ông đã không ngần ngại bày đủ trò để ép buộc Larisa phải quan hệ tình ái. Bị người đẹp thẳng thừng từ chối, ông dọa: Nữ diễn viên Larisa Guzeeva sẽ không bao giờ được đóng phim nữa. Và quả thực, ông đã không bao giờ mời chị...

(còn tiếp)

BONUS:




Entries liên quan:
NGƯỜI ĐÀN BÀ HÁT... LẶNG IM
AKIRA KUROSAWA - HOÀNG ĐẾ ĐIỆN ẢNH NHẬT
CHẾT LÀ CÁNH CỔNG ĐỂ KHỞI HÀNH
KHOẢNG TỐI CỦA NHÀ THỜ
BỘ PHIM MÀ CÁC PHI HÀNH GIA PHẢI XEM



 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết