Hiển thị các bài đăng có nhãn Thuỵ Điển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thuỵ Điển. Hiển thị tất cả bài đăng

1/12/09

STOCKHOLM PANORAMA



Cảnh sắc mùa hè Bắc Âu ở Stockholm tháng 7.2008









2/10/09

NHỮNG BỨC ẢNH ẤN TƯỢNG


Du khách bàng hoàng trước cảnh hoàng hôn trên Hồ Baikal (Nga).
Ảnh chụp ngày 5.7.2009

Khóa xe chống trộm tại Stockholm (Thụy Điển)
Ảnh chụp ngày 6.8.2008

Đơn lẻ.
Ảnh chụp tại San Francisco (Mỹ) ngày 14.11.2008

Nhìn cái gì?
Ảnh chụp tại Washington D.C. ngày 14.11.2008

Em yêu Obama!
Ảnh chụp tại Harrisonburg (bang Verginia - Mỹ) ngày 28.10.2008

Sóc Nhà Trắng rất dạn người.
Ảnh chụp tại Washington D.C. ngày 26.10.2008.

Người đẹp và kangaroo!
Ảnh chụp tại Great Ocean Road (bang Victoria - Australia) ngày 3.12.2005

Ru cho vợ ngủ.
Ảnh chụp tại Busan (Hàn Quốc) ngày 10.12.2006

Mê hoa.
Chụp tại Genting (Malaysia) ngày 1.5.2007

Chụp bậy hả? Thụi cho một quả bây giờ!
Ảnh chụp tại Jakarta (Indonesia) ngày 27.4.2008

BẠN THÍCH BỨC ẢNH NÀO?
HÃY CHO BIẾT Ý KIẾN TRONG COMMENT.
CẢM ƠN!



22/3/09

STOCKHOLM HÈ 2008















Giới thiệu với mọi người những bức ảnh thủ đô Stockholm (Thụy Điển) mà tôi chụp được trong chuyến đi tới thành phố được mệnh danh là Venice phương Bắc hồi cuối tháng 7 năm ngoái. Magiclinh yêu cầu chú thích, nhưng thật khó chú thích. Các tấm ảnh được chụp quanh Tòa thị chính, Hoàng cung và khu phố cổ và cảng tàu du lịch. Cảm giác chung là Stockholm thanh bình và sạch. Không khí sạch, nước sạch và sạch về văn hóa... Một thành phố rất đáng để sống.

19/8/08

GẶP ĐỒNG HƯƠNG Ở SÂN BAY LẠ



6h30 sáng máy bay của Vietnam Airlines đưa tôi đến Frankfurt (Đức). Tại đây, tôi phải nhập cảnh vào Liên minh Châu Âu (EU), làm thủ tục check-in với hãng Scandinavian Airlines (SAS) lấy boarding pass đi tiếp Stockholm.

Chuyến bay tiếp theo của tôi khởi hành lúc 12h30. Phải đợi ở sân bay Frankfurt 6 tiếng đồng hồ. Làm thủ tục cũng chẳng có gì phức tạp. Duy chỉ có điều hỏi đường 3 nhân viên của sân bay đến quầy check-in của SAS, thì mỗi người nói một phách. Thật chẳng ra sao!

Sau khi thực hiện các công đoạn window shopping, uống càphê, đọc cuốn sách mang theo và ngủ vạ vật trên một chiếc ghế dài, thì cũng đến lúc qua cửa kiểm soát an ninh, đến cửa ra máy bay.

Chiếc xe buýt chở khách ra máy bay đã khá đông người. Tôi bước lên và len vào trong, đứng bên một chiếc ghế trống. Người đàn ông ngồi bên cạnh ngẩng lên. Một người Châu Á! Anh ta nói bằng tiếng Anh: "Sit down, please".

Tôi cảm ơn và ngồi xuống cạnh anh ta và tình cờ nhìn thấy tên anh trên chiếc boarding pass mà anh cầm trong tay: LI NAM QUANG (MR).

- Anh là người Việt Nam? - tôi hỏi bằng tiếng Việt. Người đàn ông nhìn sang: "Vâng! Anh ở trong nước sang hay từ đâu bay qua đây?"
- Tôi ở trong nước sang.
- Vậy hả, tui cũng vừa từ Hà Nội qua nè. Đi máy bay của Vietnam Airlines qua sáng nay. Trời đất, không hiểu sao mà nó book cho mình cái vé phải chờ tới 6 tiếng lận? - Anh như tìm được người để than phiền về 6 tiếng phải chờ ở cái sân bay Frankfurt này.
- Thì tôi cũng đi chuyến ấy!
- Ủa, sao tôi không nhìn thấy anh?
- Máy bay chở tới 400 hành khách. Đông quá, làm sao nhìn thấy hết được? - Tôi cười.

Hỏi han một chút thì biết Quang di tản sang Thuỵ Điển vào đầu thập niên 1980. Hiện giờ đang làm một công việc liên quan đến vận tải. Anh thỉnh thoảng về Việt Nam chơi, vừa rồi bay ra Hà Nội thăm cô bạn gái người Bắc, nhưng không may đúng vào lúc nhà cô có tang. Quang than phiền là về nước lần này thấy cái gì cũng đắt đỏ (lạm phát mà).

Anh tỏ ra quan tâm hỏi xem tôi sang Thuỵ Điển làm gì, đi bằng tiền của nhà nước hay tiền túi. Tôi nói đi hội nghị do Thuỵ Điển mời.

Xe chuẩn bị đỗ, tôi nói: "Khi đến sân bay Stockholm, cảm phiền anh chỉ giúp tôi đến quầy dịch vụ Flygbusarna để tôi mua vé về nội thành Stockholm nghe!". Anh nhướn mày ngạc nhiên: "Ủa, ban tổ chức hội nghị không đón anh sao?".

- Không, anh ạ. Gần 1000 đại biểu bay hàng trăm chuyến khác nhau, làm sao họ đón cho xuể được. - tôi trả lời.

- Vậy thì thế này, em rể tui sẽ đón tui ở sân bay Arlanda. Tui sẽ nói nó cho anh quá giang về downtown (trung tâm), - anh nói.

- Như vậy có tiện không anh? - tôi hỏi.

- Tiện chứ. Tui cũng về qua ngả đó mà. Lát nữa xuống máy bay nhớ tìm tui nghe, - anh đáp niềm nở.

Chuyến bay kéo dài 2 giờ rưỡi đồng hồ. Máy bay hạ cánh xuống Arlanda vào lúc hơn 15 giờ một chút.

Tôi theo đường ống ra ngoài. Anh ngồi ở hàng ghế trước nên ra trước. Nhớ lời anh dặn trước khi lên máy bay, tôi đi nhanh cố bám kịp theo anh. Nhận ra tôi, anh nói: "À, thôi lát nữa anh tự đi nghe, tại thằng em rể nó đón tui mà!"

Chuyện em rể đón thì anh đã nói với tôi rồi. Nhưng lúc trước chính anh đề xuất việc cho tôi đi nhờ kia mà? Tôi thấy chưng hửng, nhưng vẫn nói: "Không sao".

Chúng tôi phải đứng chờ hành lý khá lâu. Lấy xong anh đi thẳng, cũng không thèm chỉ dẫn tôi đến quầy vé của Flygbusarna nữa.

Chả hiểu anh có chuyện gì? Gặp người đồng hương ở sân bay lạ lúc đầu thấy ấm áp, nhưng sau sao thấy lạnh lùng. Giá đừng hồ hởi, niềm nở thì đỡ thấy chạnh lòng.

6/8/08

LÃO BÀ VÀ KÉP TRẺ



Hội thảo kết thúc vào trưa thứ 6. Trước khi bế mạc, Joanna - cô gái người Ba Lan vui tính, hỏi: "Chiều nay anh còn ở Stockholm không? Nếu còn thì đi picnic với chúng tôi cho vui. Tôi có cậu em trai sống ở ngoại ô, cạnh nhà nó có cái hồ đẹp lắm. Trời thế này đi picnic thì tuyệt".

Cũng chẳng có gì làm vào chiều thứ 6, nên tôi đồng ý nhập hội với Joanna, bao gồm 2 người Nga, một người Pakistan, một người Ấn Độ. Cả hội góp tiền đi mua thịt gà, thịt lợn, bánh trái, hoa quả và hai hộp than để nướng barbecue.

Đi tàu điện ngầm từ trung tâm Stockholm chừng 40 phút, chúng tôi xuống một sân ga vắng vẻ. Ra khỏi ga thì thấy một chàng trai trẻ đứng cạnh chiếc xe hơi vẫy tay và cười. Đó Wojciech - em trai của Joanna. Chị em họ ôm hôn thắm thiết. Cậu thân mật bắt tay từng người trong số chúng tôi.

Wojciech rời thành phố tỉnh lẻ ở Ba Lan sang Stockholm từ hai năm nay. Ba Lan gia nhập EU, nhiều công dân nước này chạy sang Tây Âu để kiếm mức lương cao hơn ở quê nhà. Wojciech cũng trong làn sóng đó, cậu làm cho một công ty tin học ở thủ đô Thụy Điển.

Wojciech nói tiếng Anh tốt, vui vẻ và thân thiện hệt như cô chị, nên mọi người đều thấy thoải mái. Chúng tôi có 6 người, nên Wojciech phải đi 2 chuyến xe mới chở hết mọi người về nhà.

Khi tất cả đã tụ tập đông đủ trong sân, cậu dẫn mọi người vào căn hộ ngay ở tầng một của ngôi nhà chung cư 7 tầng. Một người phụ nữ đứng tuổi (chừng 55-57 tuổi), còn khá xinh đẹp, thân hình mảnh dẻ gợi cảm, mặc áo hai dây, để lộ bộ ngực đầy đặn ra mở cửa. Bà chào chúng tôi bằng tiếng Anh và xưng tên: Catherine.

Cả Wojciech và Joanna đều không nói bà là ai.

Wojciech nói: "Cái hồ ở cách đây 30 phút đi bộ, nhưng đó là khu bảo tồn thiên nhiên, nên chúng ta sẽ phải nướng thịt ở nhà, ăn uống xong xuôi rồi mới ra đó tắm. Họ cấm xả rác ở đó".

Chúng tôi đi ra khoảng sân rộng ở đằng sau nhà, lục tục thắp bếp và nướng thịt. Hình như đầu ai cũng lơ lửng câu hỏi: Người đàn bà này là ai?

Lựa lúc thích hợp, anh chàng Pakistan hỏi Joanna: "Người phụ nữ kia là thế nào với chị em bạn vậy"?

Joanna trả lời ngay mà không suy nghĩ: "She's my brother's friend. She teachs dancing. My brother learns dancing with her" (Bà ấy là bạn của em trai tôi, bà ấy dạy nhảy, em trai tôi học nhảy với bà ấy).

OK. Tất cả tạm hài lòng với lời giải thích đó.

Chúng tôi bận rộn nướng thịt, còn Catherine thì dọn bát đĩa, bầy bia ra chiếc bàn gỗ kê sẵn ngoài sân dưới một chiếc dù lớn.

Lát sau tất cả ngồi vào bàn. Wojciech ngồi xuống cạnh Catherine. Tay cậu vòng qua lưng Catherine. Rồi âu yếm nhìn bà ta, cậu tuyên bố với mọi người: "Đây là bạn gái của tôi!".

Hai người Ấn Độ và Pakistan dù nãy giờ vẫn hồ nghi nhưng nay nghe lời khẳng định đó vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Nàng nhìn chàng đắm đuối. Rồi cả hai hôn nhau.

Sau bữa ăn, tất cả lên đường đi ra hồ. Catherine mặc chiếc váy ngắn như thiếu nữ 18. Nhìn xa thì thấy cặp chân rất thẳng, nhưng nhìn gần thì thấy làn da đã khá nhăn nheo, dẫu chủ nhân dành nhiều thời gian chăm sóc. Catherine có hai con chó lông xù màu đen. Nàng dắt con chó lớn. Chàng dắt con chó nhỏ.

Họ tung tăng như một cặp tình nhân 8X đi ra hồ.

Đến nơi, chàng thổi một chiếc phao nệm khá lớn màu sắc rực rỡ. Nàng trút bỏ chiếc váy ngắn, mặc bộ bikini và rón rén leo lên tấm nệm. Chàng lội xuống nước đẩy nàng ra giữa hồ.

Họ quấn quít bên nhau như thế, có phần thích thú trước ánh mắt ngạc nhiên của nhiều người đi nghỉ.

Stockhom tháng Bảy, gần 23 giờ mới hoàng hôn.

Khoảng 22 giờ, viện cớ phải chuẩn bị cho chuyến bay sáng mai, tôi và hai người Nga đi về trước. Dọc đường từ hồ ra ga tàu điện ngầm, câu chuyện chỉ xoay quanh đôi tình nhân kỳ lạ này.

- Sao một chàng trai 25 tuổi lại có thể yêu một phụ nữ đáng tuổi mẹ mình như thế nhỉ? Trông rất chướng! - Dmitri nói.

- Không loại trừ có những chàng trai có sở thích như vậy. - tôi nói.

- Chẳng có gì đáng ngạc nhiên. - Alexei thủng thẳng đáp. Rõ ràng là bà ta chỉ thích trai trẻ và tỏ ra rất có kinh nghiệm trong việc cua loại trai này. Xem cái cách giữ gìn dáng vóc và bộ ngực bơm silicon của bà ta thì biết ngay. Tôi hỏi rồi, Wojciech mới chỉ có working visa (thị thực làm việc). Cậu ta phải sống ở đây ít nhất 3 năm mới được thẻ cư trú. Một mối quan hệ đối tác kiểu này có thể giúp cậu ta có được tấm thẻ ấy. Đôi bên cùng có lợi. Tin tôi đi, sau khi có thẻ cư trú, cậu ấy sẽ bái bai người tình già, để trở về với đời sống tình ái đúng nghĩa của mình. Còn bà ta thì sẽ lại đi tìm một chàng trai Đông Âu trẻ khác...

(Click vào ảnh để chiêm ngưỡng chàng và nàng từ phía sau)

27/7/08

CẢNH SÁT VÀ KẺ MÓC TÚI



Đến gần lối vào cổng của Bảo tàng Vasa ở Stockholm, tôi thấy một đoàn người dài xếp hàng. Hai viên cảnh sát đứng ở đầu hàng chăm chú hỏi han từng người rồi mới lần lượt cho họ vào.

Đột nhiên dấy lên một cảm giác lo lắng và bất an vô cớ.

Mấy phút sau rồi cũng đến lượt tôi. Một viên cảnh sát hỏi bằng tiếng Anh: "Anh từ đâu đến đây?".

- Việt Nam! - tôi đáp.

- Ồ thế à? Chúng tôi lại không có bản tiếng Việt. Anh biết tiếng Anh chứ?

- Thì chúng ta đang nói chuyện bằng tiếng Anh mà.

- À, đúng rồi. Anh cầm lấy cái này.

Viên cảnh sát đưa cho tôi một mảnh bìa nhỏ màu đỏ tươi khổ 9 x 6 cm. Trên đó in dòng chữ màu đen rất bắt mắt "Watch out for pick-pockets!" (Hãy coi chừng bọn móc túi).

Tôi cười xòa nhẹ nhõm. Hóa ra là như vậy! Và tôi cảm ơn viên cảnh sát.

Anh ta cũng cười và vỗ vai tôi: "Enjoy your stay in Stockholm".

Tôi đi vào trong và đọc kỹ mảnh bìa. Nguyên văn lời cảnh báo như sau:

Information from the CityPolice and city in cooperetion

WATCH OUT FOR PICK-POCKETS!

For your safety and pleasant stay in Stockholm City.

* Keep your handbag closed and in front of you.

* Keep your wallet in an inside pocket in your jacket.

Citypolisen


Tạm dịch như sau:
"Thông tin chung của Cảnh sát thành phố và Thành phố
HÃY COI CHỪNG BỌN MÓC TÚI
Để bạn được an toàn và có thời gian lưu lại thú vị tại Stockholm
* Hãy giữ túi xách gần mình và trước mặt mình
* Hãy để ví ở túi trong của áo khoác
Cảnh sát thành phố"

Tôi đã từng thấy những dòng cảnh báo "Hãy cẩn thận với bọn móc túi" ở một số nước. Nhưng chưa bao giờ thấy chuyện cảnh sát ân cần nhắc nhở từng người một như ở đây.


Tự hỏi tại sao họ lại phải tốn công tốn sức như vậy? Sao không làm một cái bảng cảnh báo, hay một cái gì đó đại loại như vậy?

Rồi tự trả lời: Làm như thế này NGƯỜI hơn.

Ảnh chỉ có tính chất minh họa.

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết