Hiển thị các bài đăng có nhãn vật nuôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vật nuôi. Hiển thị tất cả bài đăng

15/2/09

TRI NHÂN



Lời cảm ơn của nhân vật trong entry "Chữ tín của một con chó".

Anh không chơi blog, nên có thể không biết rằng câu chuyện về con chó của anh đã được viết trên blog của tôi. Câu chuyện có một vài tình tiết khác so với nguyên gốc, nhưng về cơ bản thì là câu chuyện về con chó nhà anh.

Con anh vào blog của tôi, đọc và nhận ra chuyện nhà mình liền báo cho anh.

Anh đọc, và thực sự cảm động vì comment của mọi người.

Anh nhờ tôi gửi bài thơ sau đến những ai đã chia sẻ cảm xúc của mình đối với sự ra đi của người bạn của anh.

Tri nhân

Ai biết ta đang gặp ưu buồn,

nói lời an ủi lúc cô đơn?

Ai cùng ta bước trên đường vắng,

chia sẻ cùng ta những mất còn?


Ai đến với ta lúc ta chờ,

Ai hiểu điều ta vẫn hằng mơ,

Chìa tay mỗi lúc ta cần vịn,

Giúp thuyền ta đi tới bến bờ?


Ai kể được tên những nỗi buồn,

Ai tả hết màu của hoàng hôn,

Ai biết đường đi qua mê lộ,

để tới bên kia của tâm hồn?


Ai khóc cười nghe chuyện của người,

Thương thầm, yêu trộm tháng ngày trôi?

Ai còn nhớ nữa bao miền vắng,

đã đến, từng qua giữa cuộc đời?


Ai giúp ta nguôi những nỗi niềm,

thắp lên ngọn lửa sưởi con tim?

Tri nhân giờ ở nơi nào nhỉ,

để ta vẫn mãi phải kiếm tìm?

LPA

P/S: Anh đã xin được một con chó mới. Nó hãy còn bé và rất hoắng huýt, khiến anh khá mệt nhưng cũng đỡ buồn hơn.

Entry trước:
CHỮ TÍN CỦA MỘT CON CHÓ

15/1/09

CHỮ TÍN CỦA MỘT CON CHÓ



Mấy năm trước, anh xây xong ngôi nhà mơ ước sau nhiều năm "cày bừa" vất vả.

Ngôi nhà ba tầng trên một khu đất khá rộng, nhưng lại ở giữa một cái làng trong thành phố, đường xá đi lại ngoắt nghéo. Dọn về được vài hôm, anh thấy một con chó lông vàng bên cổng nhà mình. Thấy anh về, nó ngoe nguẩy đuôi mừng rỡ như nhìn thấy chủ.

Anh ngỡ vợ anh hoặc con gái mua hoặc xin con chó ở đâu về, mở cửa cho nó vào nhà, lấy cơm cho nó ăn. Lát sau vợ anh đi làm, con gái anh đi học về, nhìn thấy con chó đều hỏi: "Anh (bố) ơi, con chó ở đâu ra mà xinh thế này?"

Anh ngẩn người, hoá ra đó là con chó lạc. Anh đi khắp ngõ hỏi xem có nhà ai bị mất chó không? Không một ai mất chó cả. Anh lại gọi cho mấy người bạn thân, anh chị em trong gia đình xem có ai đem chó đến tặng không? Tất cả đều nói không.

"Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì giàu", các cụ nói thế. Anh giữ con chó lại. Đằng nào thì nhà anh cũng cần một chú chó giữ nhà.

Từ khi sang nhà mới (chẳng nhẽ lại nói từ khi có con chó), gia đình anh bắt đầu gặp may mắn. Đầu tiên là chị vợ ký được hợp đồng làm việc cho một công ty đa quốc gia ở nước ngoài. Hợp đồng ban đầu chỉ 3 năm, mỗi năm 2 lần về phép, nhưng do chị làm việc tốt nên được kéo dài thêm 2 năm nữa.

Anh ở nhà với con gái (tất nhiên có cả chú chó nữa). Con gái anh học cấp 3, không cần đến sự chăm sóc của bố mẹ nhiều lắm. Anh thì đã ở độ tuổi U50, nên sống xa vợ cũng không phải là điều gì khó khăn.

Khi chị được gia hạn hợp đồng, thì cũng là lúc con gái học xong phổ thông và đi du học ở nước mà vợ anh đang công tác. Đến lúc này, thì đúng là chỉ còn anh ở lại một mình trong căn nhà rộng thênh thang với con chó. Nó thực sự trở thành bạn anh. Mỗi tối, anh với nó ăn cơm cùng nhau (chủ ăn trên bàn, chó ăn dưới đất, đồ ăn đôi khi cũng giống nhau). Anh vừa ăn, vừa nói chuyện với nó.

Hết hạn hợp đồng, chị về nước. Thì cũng khi ấy, anh nhận được lời mời đi giảng dạy ở một trường đại học nước ngoài. Hợp đồng 3 năm. Chị nói: "Anh đã ở nhà cho em đi làm, nay chẳng nhẽ em lại giữ anh ở nhà thì ích kỷ quá. Thôi anh cứ đi đi, giờ có tiền rồi mình sẽ qua lại thăm nhau!"

Duy chỉ có điều là chị không chịu ở một mình trong ngôi nhà rộng nằm tận cùng trong ngõ sâu thế này. Chị mua một căn hộ tại chung cư cao cấp, dọn về đó ở cho có đông người xung quanh. Ngôi nhà của họ thông báo cho thuê, nhưng không có khách. Ngõ sâu quá, ôtô không vào được, công ty thuê làm văn phòng không thích hợp. Thuê để ở thì giá lại cao quá. Anh định cho người quen ở nhờ, nhưng chị ngăn lại vì e rằng sau này lại nảy sinh chuyện này chuyện khác.

Chị bảo anh yên tâm hàng ngày sẽ đảo qua nhà cho chó ăn. Đồ đạc quý giá trong nhà mang đi hết, chỉ để lại mấy thứ đồ gỗ.

Trước khi đi, anh ôm cổ con chó và nói: "Mày phải sống cho đến khi tao về đấy nhé". Con chó nhìn sâu vào mắt anh.

Trong ba năm đi công tác, năm nào anh cũng về, khi thì Tết, lúc thì hè. Con chó vẫn sống lầm lũi một mình trong ngôi nhà gần như bỏ hoang ấy. Mặc dù ngày nào nó cũng được vợ anh cho ăn đầy đủ, song anh biết là nó buồn.

Cuối năm 2008, anh về hẳn và đau lòng khi thấy con chó già và yếu quá. Nó mừng rỡ rụi đầu vào chân anh, mắt ầng ậng nước. Anh nói: "Tao về hẳn rồi, sẽ chăm mày cẩn thận, sẽ đưa mày đi bác sĩ khám bệnh. Chịu khó ít bữa nữa nhé".

Anh ở tạm căn hộ cùng vợ, chờ sửa sang lại ngôi nhà rồi hai vợ chồng mới dọn về nhà cũ.

10 ngày sau, toán thợ anh thuê sửa nhà đến. Họ ở tạm trong phòng khách.

Đêm đó, trở trời. Gió mùa đông bắc thổi về kéo theo một cơn mưa lạnh.

Sáng sau anh đến mang theo đồ ăn cho cả tốp thợ lẫn con chó. Nhưng anh không thấy nó ra cổng đón như mọi ngày.

Anh ngạc nhiên, xăm xăm bước tới ngôi nhà nhỏ bằng gỗ của nó trong góc vườn. Con chó nằm đó lặng thinh.

Nó đã chết.

Nó chết sau khi giữ lời hứa với anh.

Nó chết khi biết chắc chắn rằng chủ của nó sẽ quay trở lại ngôi nhà mà nó một mình canh giữ suốt ba năm ròng.

3/1/07

BÉ GÁI THÔNG MINH



Dì từ Hải Phòng lên đem tặng hai bà cháu một con mèo trắng muốt. Bé năm nay 10 tuổi, đi học lớp 4 rồi, ít có thời gian ở nhà với bà. Bố mẹ đi làm cả, bà ở nhà một mình cũng buồn. Hết lau nhà, rửa bát, nấu cơm, giặt quần áo, lại chẳng có việc gì làm. Những lúc ấy bà vừa xem tivi vừa ngủ gật. Có con mèo để bà ôm, vuốt ve, bà cũng vui hơn.

Bé cũng thích mèo. Nhưng bé chỉ chơi với mèo lúc đã học bài xong. Tóm lại, con mèo được cả hai bà cháu yêu quý.

Được khoảng 2 tuần thì xảy ra chuyện. Con mèo đột nhiên biến mất. Cả ngày bà ngoại ra ngẩn vào ngơ, thẫn thờ trong căn hộ ở khu chung cư hiện đại mà chẳng biết làm gì.

đi học về, thấy bà ngoại thông báo thế, khóc hu hu. Em mèo trắng xinh thế, yêu thế mà bị mất.

Bố bảo: "Chắc nó bị bọn bắt trộm đem bán cho các quán tiểu hổ thịt làm đặc sản rồi.

Mẹ nói: "Anh này vớ vẩn, bọn bắt tiểu hổ làm sao lọt được vào chung cư này. Bảo vệ ngồi ngay bên dưới. Có khi hàng xóm bắt làm thịt ấy chứ. Hoặc nó rơi vào chỗ đổ rác.

Bé thấy mẹ có lý và cho rằng nó lạc quanh đâu đây thôi. Rồi bé đi từng gia đình sống cùng cầu thang máy, bấm chuông hỏi: "Có em mèo trắng của cháu lạc vào đây không ạ?

"Đa phần đều hỏi han quan tâm: "Con mèo trông như thế nào, có khoang không? Mũi có đỏ không? Mất từ bao giờ?", rồi đều lắc đầu: "Không thấy!"

Nhưng khi bé bấm chuông nhà cô Len, thì cô chỉ hé cửa. Cô hỏi: "Cháu cần gì thế?". Bé lặp lại: "Có em mèo trắng của cháu lạc vào đây không ạ?" Cô Len trừng mắt: "Vớ vẩn, mèo nào lạc vào đây?".

Đúng lúc ấy thì bé nghe thấy tiếng mèo kêu não nuột từ trong vọng ra. Bé nói: "Đúng em mèo cháu đang kêu trong nhà cô". Cô Len bỗng nhiên đổi giọng: "Không phải mèo của cháu đâu. Nhà cô cũng có mèo. Đấy là con mèo nhà cô kêu đấy. Thôi cháu thử đi tìm ở các nhà khác xem!". Nói rồi cô Len đóng sập cửa lại.

Bé tức quá, chạy về nhà mách: "Đúng là em mèo trắng ở nhà cô Len. Con nghe rõ tiếng em kêu trong nhà cô ấy. Nhưng cô ấy bảo là không phải, nhà cô ấy cũng có mèo!".

Bố nhận thức được rõ tình hình là không thể xông vào nhà cô Len để lấy em mèo trắng ra, nên an ủi: "Đúng nhà cô Len cũng có mèo đấy con ạ. Để mai bố đi mua cho con em mèo khác nhé!". Bé phụng phịu: "Con ứ thèm, con muốn em mèo trắng cơ!"

Bà nói chêm vào: "Thôi, mai bố đưa bà cháu mình đi tìm em mèo trắng khác".

Bé tức lắm, nhưng bé không biết phải làm cách nào. Ăn cơm tối xong, bé trèo vào lòng bà thì thầm: "Sáng mai khi đi chợ ấy, bà nói với các bà khác thế này nhá. Bà nói là em mèo trắng chưa tiêm phòng dại, bà nhé. Bà cũng chẳng tiếc nó đâu, nhưng bà ngại là em mèo chơi với trẻ con, cào lên người trẻ con thì nguy hiểm lắm. Bà chỉ cần nói thế thôi!".

Bé đi học bài rồi đi ngủ. Trước khi lên giường, bé còn chạy sang phòng bà : "Mai bà nhớ làm thế nhá". Bà gật đầu: "Ừ, bà nhớ rồi!"

Sáng hôm sau, khi đi tập dưỡng sinh với các bà trong khu, bà nói y như thế.

Bé đi học trường bán trú, đến tối mới được bố đón về. Về đến nhà , bé mở cửa ra thì đã thấy em mèo trắng muốt nằm trên xalông rồi. Bé xà vào ôm lấy em mèo. Em mèo cũng mừng rỡ. Thế là sau một ngày bị lạc, mèo trắng đã trở về nhà nhờ sự thông minh của bé.

Ai có chuyện nào hay về sự thông minh của trẻ con thì kể góp vui trong comment nhá.
 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết