Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

16/5/12

CẢ NGÀY TRONG CUỘC HỌP TÔI NGỒI


(Nhân kỷ niệm 102 năm ngày sinh của Olga Berggoltz: 1910 - 2012)

Cả ngày trong cuộc họp tôi ngồi
Rồi biểu quyết, rồi nói điều giả dối
Lời hổ thẹn sao chưa làm tôi chết nổi?
Nỗi chán chường không khiến bạc đầu thêm?

Bước ra đường, tôi ngồi xuống bậc thềm
Nơi tôi được là mình, ngồi thật lâu không nhúc nhích
Qua khe cổng cùng người coi sân chia điếu thuốc
Vào quán chiều chiêu vài ngụm vốt-ka

Nơi tủi cực này có nhiều uất ức được nói ra
Trong câu chuyện của hai phế binh héo hắt
 (Năm Bốn ba từng là hai chàng trai anh dũng nhất
Chiếm lấy Krasnyi Bor - rừng thông đỏ máu rực trời)

Thức tỉnh trong tôi hoài niệm chói ngời
Dĩ vãng hào hùng rũ tro tàn đứng dậy:
Những phạm binh đây như lại đang băng qua bãi mìn bỏng rẫy
Những trinh sát viên quả cảm phi thường

Ai đó được tung hô sau khốc liệt chiến trường
Số còn lại nằm lặng thầm mãi mãi
Máu đổ xuống đất lành không mưu toan lời lãi
 Có hay đâu để chuộc mọi lỗi lầm
 Chưa bao giờ phạm phải với lương tâm!

Khó nhọc thu trí tàn trong cơn giận tím bầm
Qua cơn say tôi kêu lên đau khổ:
“Lũ ngoan đạo kia, ta chán các người đến tận cổ
Và yêu sao ôi bao kẻ tội đồ!”

1948-1949

NGUYỄN THỤY ANH dịch

Nguyễn Thụy Anh là tiến sĩ giáo dục học. Chị là tác giả cuốn sách "Olga Berggoltz của tôi" với nhiều bài thơ của nhà thơ nữ Xôviết này do chính chị dịch.

14/8/11

MESSAGE



NGÔ MAI PHONG

Anh khoẻ không
Anh sống vui không
Anh đang ốm
Anh sống rất buồn
(Thật ra anh đang rất khoẻ
Rất vui)

Em khoẻ không
Em sống vui không
Em đang ốm
Em sống rất buồn
(Thật ra em đang rất khoẻ
Rất vui)

Anh khôe không
Anh sống vui không?
Anh khoẻ
Anh rất vui
(Thật ra anh đang ốm
Anh sống rất buồn)

Em khoẻ không
Em có vui không
Em khoẻ
Em rất vui
(Thật ra em đang đau ốm
Em sống rất buồn)

Nhiều năm sau
Khi mọi chuyện không còn
Những dòng tin còn lưu
Trong cửa hàng đồ cũ...




21/4/11

CÂU HỎI



Bình nguyên này lúa không trổ bông mà trổ hoa
Bởi nông dân toàn là thi sĩ

Con đường này ngựa xe tan hoang
Bởi xe ngựa chở toàn thi sĩ

Con sông này đục khiến cá vỡ mắt
Bởi xác thơ phơi trắng mặt dòng

Dải núi này cỏ không mọc nổi
Bởi dấu chân chằng chịt hội tao đàn

Đành ném lên trời xanh câu hỏi:
Có thật đất này nhiều thi sĩ thế không?

NGÔ MAI PHONG



24/3/11

KHÔNG TIẾC THƯƠNG...




Не жалею, не зову, не плачу,
Все пройдет, как с белых яблонь дым.
Увяданья золотом охваченный,
Я не буду больше молодым.

Сергей Есенин, 1921

Không tiếc thương, kêu gọi, khóc than
Sẽ tản hết như khói vườn táo trắng
Màu vàng úa phủ trùm phẳng lặng
Thời trẻ trai không quay lại nữa rồi.

Sergei Esenin, 1921
VMC dịch




22/3/11

THÍNH VŨ


Hôm qua, khi post "Bố cục mưa" - bài viết của Phạm Trần Lê, tôi không nghĩ lại nhận được sự hưởng ứng tích cực như vậy của độc giả blog này. Bạn HY thậm chí còn viết hẳn một bài bình tác phẩm "Thính vũ" (Nghe mưa) của Nguyễn Trãi. Mọi người có thể tìm đọc ở đây.

Để tìm hiểu kỹ hơn "Thính vũ", xin gửi đến các bạn nguyên bản của Nguyễn Trãi, bản dịch nghĩa và các bản dịch khác. Bạn đừng quên nói bạn thích bản dịch nào hơn cả và nói rõ điều đó trong phần comment. Xin cảm ơn.

Bản tiếng Hán

聽雨

寂寞幽齋裏,
終宵聽雨聲。
蕭騷驚客枕,
點滴數殘更。
隔竹敲窗密,
和鐘入夢清。
吟餘渾不寐,
斷續到天明。

Bản dịch nghĩa:

Vắng vẻ trong phòng tối tăm,
Suốt đêm nghe tiếng trời mưa.
Tiếng não nùng làm kinh động gối khách,
Giọt thánh thót suốt mấy canh tàn.
Cách bụi trúc tiếng khua nhặt vào cửa sổ,
Lẫn tiếng chuông vẳng vào giấc mơ nhẹ nhàng.
Ngâm rồi vẫn không ngủ được,
Nghe đứt nối cho đến trời bình minh.

Phiên âm Hán - Việt

Thính vũ

Tịch mịch u trai lý,
Chung tiêu thính vũ thanh.
Tiêu hao kinh khách chẩm!
Điểm trích sổ tàn canh.
Cách trúc xao song mật,
Hoà chung nhập mộng thanh.
Ngâm dư hồn bất mị,
Đoạn tục đáo thiên minh.

1. Bản dịch của Lê Cao Phan

Nghe mưa

Phòng tối u tĩnh mịch
Đêm trường lắng mưa rơi
Nhẹ nhàng lay gối khách
Giọt nối giọt canh dài
Cửa ngoài tre sột soạt
Nhập mộng chuông khua hoài
Thơ ngâm rồi khó ngủ
Dứt nối đến trời mai.

2. Bản dịch của Hạt Cát

Mơ màng phòng trai vắng lặng,
Suốt đêm nghe tiếng mưa rơi
Giật mình xác xao gối khách
Ðếm canh từng giọt chơi vơi
Khóm trúc xạc xào song cửa
Chuông ngân mộng mị bồi hồi
Ngâm vịnh chán còn chưa ngủ
Nối, ngưng cho đến sáng trời.

3. Bản dịch không rõ tác giả

Tịch mịch phòng trai tối
Nửa đêm nghe tiếng mưa
Buồn buồn lay gối khách
Giọt giọt điểm canh mờ
Luồn trúc gõ song cửa
Theo chuông vào giấc mơ
Ngâm xong nằm chẳng ngủ
Đến sáng nhặt rồi thưa.

4. Bản dịch của Đào Duy Anh

Vò võ trai phòng vắng,
Suốt đêm nghe tiếng mưa.
Não nùng rung gối khách,
Thánh thót mấy canh dư.
Cách trúc khua song nhặt,
Hoà chuông động giấc mơ.
Ngâm rồi vẫn chẳng ngủ,
Đứt nối đến tờ mờ.

5. Bản dịch của Cao Nguyên

Tịch mịch trai phòng vắng,
Nghe mưa rơi suốt đêm.
Ngẩn ngơ bên gối khách,
Tiếng thời gian trôi êm.
Bên song trúc xào xạc,
Hòa với tiếng chuông ngân.
Đứt nối cho đến sáng,
Vẫn còn tiếng thơ ngâm.

6. Bản dịch của Phạm Thị Minh Mỵ

Vò võ chốn trai phòng
Suốt đêm nghe mưa rơi
Não lòng người lữ khách
Thánh thót sắp tàn canh
Nhặt thưa khua cành trúc
Chuông ngân tan giấc mộng
Ngâm ngợi hoài không ngủ
Đứt nối đến tinh mơ.

7. Bản dịch của Phụng Hà

Vắng vẻ nơi phòng tối,
Suốt đêm lắng mưa sa.
Ảo não rung gối khách,
Thánh thót điểm canh tà.
Ngoài cửa trúc khua động,
Trong mộng chuông ngân nga.
Ngâm rồi giấc chẳng đến,
Đứt nối đến sáng ra.

BONUS:

Bản dịch tiếng Anh của Do Nguyen và Paul Hoover

Alone in a dark, silent room.
Listening to the rain fall the whole night long.
The somber sound is a shock to the pillow.
Drop by drop falling melodiously, endlessly.
The sound of bamboo tapping on the window
And a ringing bell melt gently into my peaceful dream.
Mumbled some poems but can’t fall asleep,
Continually listening, drop by drop, until sunrise.

Bản dịch tiếng Nga (không rõ tác giả)

В темноте нахожусь‚ одинокий‚ без сна и без пищи.
Я всю ночь напролет слышу звуки дождя за окном.
Дудка плачет тревожно‚ мой сон беспокоя напевом‚
Капли падают мерно‚ считая часы до зари.
Отделенный стеною‚ бамбук неустанно стучится‚
Мирный колокол входит отчетливо в чуткий мой сон.
Я стихи сочинял: от волненья уснуть не под силу‚
С перерывами длится томленье мое до утра.

Entry liên quan
BỐ CỤC MƯA



24/1/11

TÔI LÀ CÔ ĐƠN



Trời trao cho tôi trái tim của bạn
Khi nào bạn cảm thấy cô đơn
Hãy đến với tôi đừng ngần ngại.
Tôi vẫn đi cùng bạn trên đường
Dẫu không thể nắm tay cùng bạn
Bạn ơi, tôi là CÔ ĐƠN!

Thơ Alfred de Musset


23/1/11

TẾT THA HƯƠNG


Tôi đánh cụm từ "Tết tha hương" vào máy tìm kiếm Google, trong nháy mắt nó đã liệt kê vô số trang có cụm từ này. Trong số đó, có khá nhiều bài thơ. Đương nhiên, xuân về tết đến nơi đất khách quê người ai mà chẳng có chút chạnh lòng, bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm nơi cố quốc. Trong mỗi bài thơ đều lấp lánh nỗi buồn của những người con xa quê.

Chép ra đây vài bài và mong mọi người chia sẻ những tâm sự của mình nếu đã một lần đón tết tha hương...

QUỲNH CHI

Tết đến tha hương tưởng hững hờ
Lòng còn rung mãi những đường tơ
Thanh âm ngày cũ còn vang vọng
Pháo nổ dòn trống giục gần xa

Tết đến nơi đây tuyết trắng loà
Nhắc bao mộng ước thuở xa xưa
Viết lên trang giấy đầu năm mới
Tâm hồn trong trắng những ngày thơ

Tết đến vườn sau mới nở hoa
Lạp mai thay hoa tết quê nhà
Cánh hoa trong suốt hương thầm kín
Mộng đầu xuân e ấp lòng hoa

Tay nhẹ xoa từng hạt nếp ngà
Bánh chưng mới gói nấu đêm qua
Không mứt, sẵn quả khô: hồng, táo
Đơn sơ lễ mọn một bình hoa

Tết đến nơi đây chẳng mọi nhà
Âm thầm đón tết chỉ riêng ta
Trầm hương nhè nhẹ lan theo gió
Thoảng đưa về hương tết ngày qua

(1/2006)


ĐÀO NGUYÊN

Gặp buổi xuân về lại ở xa

Đêm ngày mong mỏi cõi sơn hà
Phương trời đen nọ mây còn vẩn

Mái tóc xanh này tuyết đã pha

Ngao ngán quê người đau dạ trẻ

Bâng khuâng đất khách xót gan già
Xuân này tạm biệt nơi quê cũ
Chờ mấy xuân sau trở lại nhà
.

VIÊN PHƯƠNG
Tết đến rồi ư, ở xứ người,
Năm cùng tháng tận, có gì vui,

Nhìn về đất mẹ, nghe chua xót,

Ngoảnh lại quê cha, luống ngậm ngùi,


Tết ở quê người, đến giữa Đông,

Chẳng thấy cây nêu, xác pháo hồng,

Chỉ thấy bốn bề đầy tuyết trắng,

Trắng đồi, trắng núi, trắng ngàn thông.


Tết đến sao mà, chẳng thấy xuân?

Nhìn qua song cửa tuyết đầy sân,

Cây đào hôm trước cành không lá,

Giờ đã long lanh, tuyết trắng ngần.


Tết đến rồi sao? Xuân ở đâu?

Ngàn cây sao chửa thấy xanh màu,
Chỉ nghe buốt lạnh và sương tuyết,

Chỉ thấy thương quê, nhớ nghẹn ngào.

MINH TUẤN

Xuân đã về rồi có phải không
Mà sao tuyết trắng vẫn phơi đồng
Bầu trời gió lạnh còn vương vấn
Tết chốn quê xa… Lệ thấm lòng.

Cũng bánh chưng xanh với kiệu hành
Rượu hồng pháo đỏ với treo tranh
Mai đào quất bưởi bày mâm tết
Sao vẫn buồn lan …Bởi cội cành.

Xuân đến quê cha ngập nắng vàng
Hoa tươi bướm lượn gió thênh thang
Ngoài đường thiên hạ vang câu chúc
Một bóng nhà ta …Thở khẽ khàng .

Hương bay gió thả ngát tình xuân
Buồn trái tim côi mặc chẳng cần
Xuân đến xuân đi năm một lượt
Vui gì thêm tuổi nặng thêm chân.

Thôi đành ngồi ngắm bóng xuân qua
Như thấy quê hương với nước nhà
Chén rượu chào xuân mình chúc bóng
Bánh chưng trao vị tết ông bà .



4/11/10

VIẾT GIỮA MÙA THU



Có một ngày
Rời chậu cảnh, cây ra ngoài đất bãi
Đất cằn hơn, bãi rộng dài hơn.
Có một ngày
Không vui sướng, cũng không sợ hãi
Tôi rẽ vào ngã đời
Khó khăn hơn và thanh thản hơn...
Tết này chẳng ai cho rượu ngoại
Ta nồng nàn men lá rượu ngô trong
Xuân này thôi họp hành lễ lạt
Cha dắt con đi chơi biển biếc, nắng hồng.
Giờ như muôn chú, cô, bác khác
Cha tìm nơi làm việc để nuôi con
Những gian khó cuối đời cha mới hiểu
Càng thương hơn bao thân phận, mất còn.

Thơ của một người bạn vừa rời bỏ công việc mình yêu thích trong 2 thập kỷ qua để đi tìm một công việc mới.




16/10/10

BỒ CÔNG ANH



Ngô Mai Phong

Anh hôn em như mưa
Như uống từng cơn mưa dài
Em tựa chiếc bánh dày trắng
Ấm và thơm

Sỏi dưới chân nhảy múa
Mặc bức tường câm
Những ngôi nhà âm u đang nhìn
Tóc em xù kín khuôn mặt anh
Ta đứng và hôn nhau
Đi và hôn nhau
Em tựa chiếc bánh dày trắng
Có vị mặn ngọt của muối

Người ta kéo hai con tàu buồm lên triền đồi
Kỳ dị như bọn cướp biển
Chợt nhận ra trời không màu
Và em như bông bồ công anh
Bỏ lại ta bên giấc mơ...

Entries liên quan:
BẦY DIỆC Ở HOÀNG SA
SỐNG
HOA LUÔN RẠNG RỠ
CHIM CÚ
KHÔNG CÓ SÂM



9/10/10

BẦY DIỆC Ở HOÀNG SA



Ngô Mai Phong

Họ đứng như bầy diệc
Bị chôn chân giữa dải đá ngầm
Bốn mặt sóng đen rầm chiến hạm

Những con diệc không thể bay
Không có chỗ ẩn nấp
Những con diệc lặng băng như ngọn cờ tuẫn tiết

Buổi sáng ấy chỉ mẹ tôi nhìn thấy
Có đàn chim đẫm máu về trời
Hai mươi năm Hoàng Sa thành Nam Sa

Hà Nội chiều nay thanh bình thế
Triệu Vi hát trên truyền hình
" Thu thủy vô ngân * -
Nước mùa thu không vết dấu" ...

--------------------
* Lời một bài hát trong phim " Kinh hoa yên vân" do Triệu Vi - diễn viên và ca sĩ nổi tiếng của Trung Quốc thể hiện.

Một đoạn của tượng đài "Hải đội Hoàng Sa"

Entries liên quan:
THIỀN SƯ
VỀ NHÀ
CHIM XANH
MIỀN ĐÔNG
BÌNH LIÊU
THƯ PHÁP CÁ


2/10/10

THIỀN SƯ



Ngô Mai Phong

Trong bữa ăn
Thiền sư bảo với ba người
Một cảnh sát
Một nhà buôn
Một ký giả
Kiếp trước các anh là người tu hành

Một năm sau
Viên cảnh sát mỗi tháng lên chùa một lần
Hai năm sau
Nhà buôn trở thành nhà từ thiện
Ba năm sau
Ký giả quay sang nghề bút lông

Hình như cả ba đều tin
Kiếp trước mình là người tu hành.




28/9/10

SỐNG



Gửi VMC

Long lanh thành rêu ngấn nước
Giông đêm đi qua dài vệt biếc
Vịt đồng kêu ran ban mai

Người đàn bà mang lụa ra phơi
Lụa óng bóng hồ
Hồ biếc thi với liễu

Liễu biếc thi với núi
Núi mọc thi với cỏ
Cỏ chạy thi chân trời
Chân trời đuổi theo dòng sông

Đất lại sống như chưa từng chết


Hỡi cây khát vọng của ta
cơn mưa của mi đâu?

Ngô Mai Phong


Entries liên quan:
VỀ NHÀ
CHIM XANH
MIỀN ĐÔNG
BÌNH LIÊU
THƯ PHÁP CÁ



22/9/10

HOA LUÔN RẠNG RỠ



Thơ Ngô Mai Phong

Hoa luôn rạng rỡ
Những bông trang nở giữa đầm lầy
Không ai chào đón
Tôi đang chẳng có gì ăn

Hoa luôn rạng rỡ
Những bông tóc tiên ven lối đổ nát
Không ai có tâm trạng ngắm nhìn
Đàn kiến đang lo chạy bão

Hoa luôn rạng rỡ
Những đóa hồng nơi thánh đường tràn ngập ánh sáng
Không ai rung động
Họ mải nhìn các cô phù dâu

Hoa luôn rạng rỡ
Những bông thạch lựu đỏ rực trong đám tang
Không ai để ý
Người ta chỉ nhìn xuống bàn chân mình cuộc tiễn đưa

Dù yêu hay không yêu
Dù vui hay không vui
Trên sự dửng dưng mỗi ngày
Hoa luôn rạng rỡ...



27/5/10

KHÔNG CÓ SÂM



Hãy lật tất cả những cái xác đó lên
Hãy tìm chiếc túi áo nào có sâm
Bản đồ chỉ huy sẽ nằm ở đó

Những chiếc áo màu cỏ úa loang đỏ
Lại bị dao găm rạch toang lần nữa
Không có, vẫn không có

Không thấy chiếc túi áo nào có sâm…

Thơ Ngô Mai Phong



10/5/10

CẬU BÉ "GIỜ THỨ 38"



Dạo này có duyên được tặng thơ. Tuần trước, gặp cô giáo Hải Phòng Phạm Thúy Nga. Cô tặng tập thơ “Sân người” mà tôi đã giới thiệu trong một entry trước. Cách đây mấy hôm đi hội thảo về truyền thông chống thuốc lá, tình cờ gặp một đồng nghiệp từng công tác ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Chị là mẹ của cậu bé làm thơ Đặng Chân Nhân, có thơ từ năm 8 tuổi.

Hỏi thăm về Nhân, chị nói cậu bé năm nay đã 17 tuổi, đang theo học phổ thông tại Anh, vẫn làm thơ và đã xuất bản tập thơ thứ hai (song ngữ) có nhan đề “Giờ thứ 38”.

Nhân đã gây xôn xao văn đàn cách đây vài năm khi những bài thơ quá già dặn so với tuổi của cậu xuất hiện trên báo chí. Người ta nói đến một thần đồng thơ thứ hai, sau Trần Đăng Khoa.

Quả thật, tôi không khoái từ “thần đồng”. Từ đó khiến tôi nghĩ đến một tuổi thơ bị đánh cắp, về những đứa bé bị tách biệt với cuộc sống đúng với lứa tuổi để làm những điều phi thường. Chúng phải trả giá cho sự nổi tiếng quá sớm.

Đem mối lo lắng đó hỏi chị đồng nghiệp, chị vui vẻ cho biết Nhân hoàn toàn là một cậu bé bình thường, hiếu động, hóm hỉnh và có giao tiếp rộng. Cậu không ru rú ngồi trong 4 bức tường để nặn ra những vần thơ triết lý. Chúng đến rất tự nhiên trong quá trình khám phá thế giới của một đứa trẻ. Các ông bố bà mẹ nhiều khi ngạc nhiên trước những câu hỏi của trẻ con. Trẻ con thường đưa những phát kiến đặc biệt về thế giới, gây ngạc nhiên phút chốc cho cha mẹ rồi quên. Còn Nhân, những phát kiến ấy được ghi lại bằng thơ và làm sửng sốt chúng ta – những người lớn không liên quan đến cậu.

Thơ của Nhân càng lớn thì càng dung dị hơn, chuyển từ khám phá thế giới sang khám phá chính nội tâm của mình.

Giới thiệu cùng mọi người một vài bài thơ của Chân Nhân mà tôi cảm thấy hay.

SỢ HÃI


Nó bám theo bạn; lúc nào cũng ở trước mặt
hét lên trong đau đớn; nhưng bạn không thể chạy
ám ảnh bạn đến chết; nó không để bạn yêu
cố gắng nhắm mắt; nhưng nó không đi
nó như một con ma; bạn của quỷ
nó vào trong đầu bạn; và chào bạn
làm bạn lạnh, trắng bệch, và đông cứng.


ĐƯỜNG TẮT

Luôn luôn có một con đường ở trước bạn.
Con đường dài mà bạn đang đi, hướng tới đích.
Có một con đường ngắn hơn, cũng ở đó.
Con đường nhỏ, ngắn và dễ đi hơn.
Nó không dài, nó không tốn thời gian và không có một chướng ngại vật nào.

Nhưng
Con đường nhỏ ấy
Nó bỏ qua rất nhiều thứ.
Nó không có những công việc khó khăn.
Nó không cho bạn một tí kinh nghiệm nào.
Nó không làm cho bạn mạnh mẽ hơn.
Nó không làm cho bạn tốt hơn.
Và nó luôn là con đường sai.

Nhưng
Con người vẫn đi con đường nhỏ ấy.
Những kẻ trộm đi con đường ấy để trở thành kẻ giàu.
Những kẻ lừa dối đi con đường ấy để trở nên thành công.
Chúng dễ dàng đạt được những thứ người khác đạt được một cách khó nhọc.

Chúng trở nên thành công với những ý nghĩ vô học
Liệu chúng có thể tồn tại ?

Đặng Chân Nhân
Sinh năm 1993
Bắt đầu làm thơ từ 2001
Tác phẩm đã xuất bản : Hình dung (2008), Giờ thứ 38 (2009)



3/5/10

BỮA TIỆC ĐỜI



Trưa nay, nhóm blogger Hà Nội có cuộc gặp với Phạm Thúy Nga - một cô gái đất Cảng. Cô mang theo tập thơ vừa xuất bản của mình và tặng cho mỗi người một cuốn.

Tập thơ có nhan đề khá lạ: "Sân người".

Thế giới như một cái sân đông người, nhưng cô không tìm được trong đó người mà mình cần.

Cũng giống như tên một bài thơ trong tập này: "Đích thực". Bến đỗ mà cô đã định dừng chân hóa ra không phải là bến "đích thực".

Giới thiệu cùng mọi người bài "Bữa tiệc đời":

Em tha phương đất lạ
Con chữ dan díu làm bạn
Biết người thương như hạt cát
Dã tràng nhuốm bữa tiệc đau.

Người về đâu
Em phong lưu đời cát
Thổi ưu tư ào ạt
Vỗ về...

Người lỡ dại vì yêu
Em lỡ dại tha phương mà chìm xuân thì trong cái khát
Vạt áo ngấm giọt sương trong đáy mắt
Biết người tha phương nơi nao?

Lả lơi xâu chuỗi con chữ
Đón ngày rồi đón cả đêm
Thương nàng thơ lầm lụi khóc
Đổ chiều...

Bữa tiệc đời xuống dòng kết
Hạt cát còn góc cạnh với rêu
Em cạn yêu không đủ
Góc cạnh cả bữa tiệc đời.

Đọc thơ của Nga, mặc dù còn có "những hình ảnh từ ngữ mòn, cấu tứ xô lệch" như nhận xét của chính tác giả, nhưng ta bắt gặp ở đó khát khao của một người phụ nữ đang nỗ lực vượt qua những khó khăn bủa vây tứ phía.

Hy vọng số phận sẽ sớm chấm dứt thử thách Nga và mang lại hạnh phúc cho ba mẹ con cô.


free hit counters

2/1/10

CHIM CÚ



Gửi Phạm Ngọc Nam


Ở cái xứ sở đầy chuột bọ này

Nhiều kẻ sợ mi thế


Lũ chuột bọ sợ mi

Bọn cầu an sợ mi

Những người tử tế cũng sợ


Chuột bọ sợ móng vuốt của mi

Bọn cầu an sợ đôi mắt nhìn thấu bóng tối của mi

Những người tử tế sợ tiếng kêu báo trước điềm xấu


Này chim cú

Sự hôi hám bảo rằng mi là kẻ hôi hám

Chỉ có ngải đắng biết mùi thơm của đôi cánh


Mùa đông rồi

Bao nhiêu loài đã bỏ đi hết

Khu vườn như sân khấu kịch nô phủ đầy sương muối


Còn lại kẻ không mang mặt nạ

Đôi mắt thi nhân lặng phắc

Đậu lim dim như một quả chuông trầm.


NGÔ MAI PHONG


14/11/09

HÀNH



Ngô Mai Phong

Lại qua con sông ấy
Con sông màu nước đen


Có lúc đi trên tàu

Có lúc đi trên thuyền

Có lúc đi men theo bãi

Nhìn rõ đường sá, nhà cửa bờ bên kia
nhưng không rõ mặt những người cùng đi với mình

không biết qua sông rồi đi đâu

Lòng không còn tiếc thương

không vui buồn, không gì cả

con sông không chảy xiết mà đi mãi không tới

Sáng ra mở cửa
lập đông nắng trắng hiên nhà.


2009





16/6/09

CHỢ BIỂN



Thơ Ngô Mai Phong

Chợ ướt như chui từ bụng cá

Đầm đìa sương sớm


Cá trong nón trong nia

Mỗi con mang một hy vọng

Những vi hồng, vẩy trắng

Những mắt thủy tinh ngấn vàng

Những dày mỏng tròn dài mềm mại

Bất ngờ mở ra tươi rói ban mai


Ai mua cá mối

Làm chả thìa là

Ai mua cá đé

Về nướng than hoa

Ai mua riềng già

Về om cá gúng

Ai mua kẹo đắng

Về thả cá kìm

Ai nhặt đinh thuyền

Về kho cá nóc...


Chợ biển nắng loang biến mất

Những cườm tay tròn lẳn lên nâu

Những tờ bạc quăn queo

Làm bằng dớp cá

Những vành khăn âm u

Cất giấu bao niềm xa lạ


Cất giấu cả những chân trời bão tố

Những cuộc đời như khoảnh khắc ban mai...


Ảnh lấy từ đây


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết