Hiển thị các bài đăng có nhãn hàng không. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hàng không. Hiển thị tất cả bài đăng

17/8/09

BAY HÀ NỘI, "KHUYẾN MÃI" THÊM CÁT BI


Sân bay Cần Thơ hôm nay

Chiều thứ Bảy, tôi đáp chuyến bay từ Cần Thơ, thủ phủ Đồng bằng sông Cửu Long về Hà Nội. Lẽ ra là bay chủ nhật, nhưng vì công việc xong sớm, nên đành dứt áo về sớm.

Đến Cần Thơ nhiều lần rồi, nhưng đây là lần đầu tiên được bay thẳng từ Cần Thơ về Hà Nội, nên cũng cảm thấy phấn khích. Mọi lần toàn phải lặn lội xe đò từ Cần Thơ lên Sài Gòn, chặng đường chưa đến 200 km mà mất đến 5 giờ đồng hồ, sau đó lại vượt qua những nẻo đường kẹt xe ở cái ổ kiến lớn nhất nước mới tới được Tân Sơn Nhất đặng đáp máy bay về Hà Nội, nên lần này thấy cái viễn cảnh chỉ sau 2 giờ 10 phút bay là ra đến Nội Bài mà cảm thấy lòng phơi phới.

Sân bay Cần Thơ cách trung tâm thành phố khoảng 10 km. Nó nằm ở một chỗ thật khuất nẻo, trông nhỏ bé lắm. Nhà ga lớn hiện đại đang được xây dựng, đường sá chưa được làm, nên lối rẽ từ quốc lộ vào sân bay trông như đường làng, cảnh tượng tương đối đìu hiu.

Nhà ga nhỏ xíu và đơn sơ, chỉ có vài quầy làm thủ tục. Cũng phải thôi, vì hiện tại Sân bay Cần Thơ mỗi ngày chỉ phục vụ vài ba chuyến đi Hà Nội. Đưa vé cho em nhân viên, em xem rồi lễ phép nói: "Tên của anh chưa có trong hệ thống, phiền anh quầy ngoài kia nói họ bỏ tên vô rồi quay lại đây em làm thủ tục."

Sực nhớ ra là vừa nhờ người ở Sài Gòn (mà người này lại phải nhờ một người khác ở tận Hà Nội) book lại vé lúc sáng nay, nên vui vẻ ra quầy ngoài. Ở đó đã có một hàng dài những hành khách (đa phần là người Bắc). Vài phụ nữ lên tiếng gắt gỏng, sao lại thế này, sao lại thế kia. Một chị còn bốc điện thoại gọi đi đâu đó, hạch sách: "Đấy, em không có chỗ đây này, anh xem thế nào. Cái sân bay này lạ thật, lần nào đi cũng mua vé đàng hoàng mà vẫn không có chỗ là thế nào? Đây, anh nói chuyện với nhân viên nhé".

Sau 15 phút chờ ở quầy ngoài thì tên tôi cũng được bỏ vô mạng. Quay trở lại quầy làm thủ tục, thì cô nhân viên đã tươi cười đưa thẻ lên tầu. Hôm trước ở Nội Bài, thấy các nhân viên mặt đất đều đeo khẩu trang, nhưng cô này (và nhiều nhân viên khác ở SB Cần Thơ) lại không đeo , nên tôi tò mò hỏi: "Sao đang có dịch cúm mà em không đeo khẩu trang?". Cô vui vẻ nói: "Mấy ngày đầu khi có quy định, em cũng đeo. Nhưng vướng víu khó chịu quá. Thấy có người không đeo mà cũng không sao, nên em bỏ luôn cho tiện".

Tạm biệt cô, tôi đi đến cửa kiểm soát an ninh. Chuyến bay của tôi theo đúng thời gian ghi trên vé sẽ cất cánh lúc 15h40. Lúc này là 15 giờ. Vừa chuẩn bị bước qua máy dò kim loại, thì hệ thống loa phóng thanh hoạt động: "Vì lý do máy bay đến trễ, chuyến bay VN288 sẽ khởi hành chậm hơn. Thời gian khởi hành mới là 17 giờ 15 phút". Như vậy là sẽ phải chờ 2 giờ 15 phút nữa...

Tôi định quay trở lại nội thành Cần Thơ, nhưng nghĩ cũng chẳng giải quyết vấn đề gì. Thử ngồi chờ ở sân bay mới này xem thế nào.

Phối cảnh sân bay Cần Thơ trong tương lai

Phòng chờ của SB Cần Thơ ở tầng hai. Máy lạnh hoạt động hết công suất, nhưng không khí vẫn ngột ngạt, oi bức, bởi không có quạt. Mấy anh chàng người Pháp hay người Bỉ gì đó chiếm hết các ngồi ngay dưới ô xả khí của máy lạnh. Khu vực cantine với vài hàng ghế bán các loại nước giải khát đóng chai và sinh tố. Không có quầy bán sách báo. May mà còn có wifi để lướt web qua điện thoại di động.

Thật kém may mắn là ba người phụ nữ, một luống tuổi, một trung niên và một trẻ (đều người Bắc) nói điện thoại oang oang, làm cái không khí như đặc quánh trong phòng chờ thêm nặng nề. Người phụ nữ luống tuổi liên tục gọi điện cho con cháu thông báo lịch trình bị chậm. Người phụ nữ trung niên thì bàn thảo các hợp đồng với đối tác. Chị vừa nói vừa nhìn quanh như muốn chứng tỏ với mọi người: Xem này, thấy tôi quan trọng chưa. Còn cô gái thì hình như có anh bồ bị nặng tai. Chuyện yêu đương rô-man-tích mà cứ bô bô, chán thật.

Cuối cùng thì vào lúc 16.30 máy bay cũng đến. Chuyến bay khởi hành đúng giờ như đã thông báo. Không có gì đáng phàn nàn ngoài chuyện các nữ tiếp viên xinh đẹp phải đeo khẩu trang để hở mỗi hai con mắt được kẻ vẽ công phu. Dịch cúm mà cứ kéo dài thế này, họ tiết kiệm được khối tiền son phấn.

Sau hai giờ bay, tiếp viên trưởng thông báo máy bay sẽ hạ độ cao để hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Mươi phút sau, cơ trưởng thông báo, đại ý là hiện tại khu vực sân bay Nội Bài đang có giông lớn, máy bay sẽ phải bay vòng quanh để chờ ngớt giông mới có thể hạ cánh được.

Hành khách xôn xao. Máy bay vẫn bay đều đều, không có dấu hiệu gì là đang bay qua vùng thời tiết xấu. Ngó qua ô cửa, thấy các quầng sáng Hà Nội lung linh, không có vẻ gì là giông bão cả. Sau chừng hai mươi phút máy bay "lượn tròn lượn khéo", tôi nói với đồng nghiệp ngồi bên cạnh: "Có khi lại phải đáp xuống Hải Phòng rồi đi xe buýt về Hà Nội chưa biết chừng". Cô nhìn tôi bán tín bán nghi.

Mấy phút sau, giọng cơ trưởng lại vang lên qua loa phóng thanh: Giông ở Nội Bài vẫn chưa ngớt, chúng ta sẽ phải bay đến Cát Bi và chờ ở đó cho đến khi điều kiện thời tiết được cải thiện. Cô bạn đồng nghiệp nói: "Anh nói thiêng thế. Đã bao giờ anh phải bay đến Cát Bi chưa?". Tôi đáp chưa, đoán thế thôi, vì sân bay gần nhất có thể đáp xuống chỉ có thể là Cát Bi.

Hành khách nhốn nháo. Người thanh niên ngồi cùng hàng ghế với chúng tôi không biết Cát Bi ở đâu. Anh ngơ ngác hỏi: "Mình phải bay sang Trung Quốc hả anh chị?". Không, Cát Bi là sân bay Hải Phòng, chúng ta bay đến Hải Phòng thôi.

Không có gì đáng để cười trong trường hợp này. Ở Việt Nam, sân bay thường có tên khác với địa phương nơi nó tọa lạc. Ví dụ, ở Huế là sân bay Phú Bài, ở TP Hồ Chí Minh là Tân Sơn Nhất, ở Đà Lạt là Liên Khương. Ngay cái sân bay Cần Thơ, tên của nó thực ra là Trà Nóc.


10 phút sau chúng tôi hạ cánh xuống Cát Bi. Đã thấy có 3 chiếc máy bay đỗ sẵn ở đó. Sau mới biết 2 chuyến từ TP HCM, một chuyến từ Đà Nẵng đều phải đỗ tạm xuống đây...

Hành khách được yêu cầu ngồi nguyên tại chỗ (có thể tháo dây an toàn), không được sử dụng buồng vệ sinh (thật ái ngại cho các quý ông...). Tất cả điện thoại được bật lên, mọi người thi nhau kể cho gia đình, bạn bè về sự cố phải hạ cánh xuống Hải Phòng. Vài ba người có ý kiến hay ra ngoài, lấy taxi đi về Hà Nội cho nhanh... Vấn đề là hành lý còn cả trên máy bay, không lấy được và cũng không được xuống thì làm sao đi taxi về được.

Một ông đòi uống trà. Tiếp viên nói máy bay đang tiếp nhiên liệu, không thể đun nước nóng được, bác thông cảm. Một ông khác nói người nhà ở Hà Nội báo tạnh mưa rồi, tiếp viên lại kiên nhẫn giải thích: Mưa tạnh, nhưng điều kiện mây, tầm nhìn chưa cho phép thì cũng không thể bay được... Một người vừa đứng lên duỗi chân duỗi cẳng cho đỡ mỏi thì đã được tiếp viên nhắc nhở ngồi xuống.

Tóm lại là sau một giờ ngồi chờ trên máy bay ở Cát Bi, cơ trưởng cũng thông báo là máy bay sẽ bay trở lại Nội Bài. May mà trong suốt thời gian đó hệ thống điều hòa vẫn hoạt động, nên dân tình không ai bị bốc hỏa. Mùa hè 1996, trong chuyến bay từ Moskva về Hà Nội, máy bay hỏng ở Calcutta (Ấn Độ), hệ thống máy lạnh không hoạt động, trong khi chờ đợi hãng Aeroflot thương thuyết với giới chức Ấn Độ cho hành khách nhập cảnh chờ máy bay khác đến giải cứu, chúng tôi đã phải ngồi trong khoang máy bay nóng hầm hập dưới cái nóng 45 độ C suốt mấy giờ đồng hồ, mồ hôi ướt đầm đìa, khổ hết chỗ nói.

Sau 10 phút bay, chúng tôi cũng hạ cánh êm ả xuống Nội Bài lúc 21 giờ đêm. Thế là chuyến bay bão táp - hành trình đầu tiên của tôi bằng máy bay từ Cần Thơ về Hà Nội kéo dài từ 15 giờ đã kết thúc như thế. Đi Hà Nội mà được "khuyến mãi" thêm Cát Bi! Chuyện thời tiết không trách ai được. Nhưng nếu máy bay đến đúng giờ thì sẽ không mắc phải cơn giông quái ác này.

Tiếng tiếp viên nói bằng Anh ngữ lúc chia tay: "We hope you enjoyed our flight and we're looking forward to meeting you soon".

Chắc là sẽ vẫn gặp nhau thôi, nhưng quả thực là không enjoy chuyến bay này!



4/7/07

BAY GIÁ RẺ



Thấy dân tình kháo nhau đi máy bay giá rẻ thích lắm, nên hồi nghỉ lễ 30.4 - 1.5 vừa rồi cũng thử lấy thẻ tín dụng mua một cái vé của Air Asia xem như thế nào.

Chuyến đi Hà Nội - Kuala Lumpur không có gì đặc biệt, ngoại trừ việc không thể mua được đồ ăn vì không có tiền Ringgit. Cái bảng ghi giá đồ ăn viết rất rõ là bán bằng local currency nơi máy bay xuất phát hoặc bay đến, nhưng túm lại là Air Asia không dùng tiền VNĐ.

Đến Kuala Lumpur là hơn 12 giờ đêm, phải lấy taxi về downtown. Nhìn giá taxi mà giật mình, đắt hơn 20% so với bình thường. Hỏi lại em bán vé, thì em ấy vui vẻ bảo: "Bây giờ là quá nửa đêm rồi thưa ông. Giá xe khuya là như vậy".

Không được ăn, phải đi bộ từ máy bay vào phòng chờ, đi taxi đắt hơn... đó là những bất tiện hiển nhiên của đi hàng không giá rẻ.


Lúc từ Kuala Lumpur bay về Hà Nội thấy có mấy điều "vui vẻ" nữa.

Chuyện thứ nhất, phát hiện ra một bác đại gia cho gia đình đi KL chơi bằng máy bay giá rẻ. Hơi ngạc nhiên: Sao một bác giàu nứt đố đổ vách như thế mà lại đi lowcost nhỉ? Tuy nhiên, sờ lên gáy thì tự trả lời: Chắc bác ấy cũng như mình thử đi giá rẻ xem thế nào.

Khi xếp hàng lên máy bay, em nhân viên mặt đất của Air Asia yêu cầu hành khách xếp thành hai hàng, những người già (từ 60 tuổi trở lên) được xếp trước để ra máy bay trước. Thấy bác ấy nhảy ngay vào vị trí đầu tiên. Ô hay, bác này sinh năm 1962, năm nay mới 47. Của đáng tội, trông bác cũng hơi già, nhưng việc gì bác phải làm thế nhỉ???

Khi mình lên đến máy bay thì thấy bác í đã nghễu nghện ngồi ở hàng ghế đầu tiên rồi. VIP mà! Kể cả đi lowcost, giá vé đồng hạng thì tôi vẫn là VIP nhá. Thấy mà thương cho cái uy tín của bác.

Chuyện thứ hai, giá vé rẻ nên được các em công nhân xuất khẩu lao động sử dụng nhiều. Phải đến 2/3 hành khách trên chuyến bay là các em công nhân. Nói chung các em cũng tươi tốt, ăn mặc đẹp đẽ. Nếu như không nói to, gọi nhau í ới thì chắc chẳng ai biết các em là công nhân xuất khẩu.

Đương nhiên, chẳng em nào biết tiếng Anh cho ra hồn, nên khi tiếp viên yêu cầu hành khách tắt điện thoại di động thì các em vẫn sử dụng như không. Máy bay sắp cất cánh, tiếp viên phải chạy đến giằng điện thoại khỏi tay một số em và tắt máy thì các em mới chịu.

Nhưng chưa hết, khi máy bay đã bay trên không trung rồi thì vẫn nghe thấy những tiếng tít tít của điện thoại di động và các em bí mật nói chuyện với người dưới đất. Một em gái ngồi hàng ghế sau nói với bạn: "Lày, vẫn gọi được đấy. Tuấn vừa gọi cho tao, bảo nhớ tao lắm, bao giờ mới về mà gặp nhau hả mày!".

Đành phải quay lại bảo: "Các em muốn máy bay rơi hay sao mà vẫn dùng điện thoại di động hả?". Hai em im bặt, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Khi máy bay bắt đầu hạ độ cao để hạ cánh xuống Nội Bài, lại nghe thấy tiếng tít tít. Em gái phía sau thì thào: "Về đến Việt Lam mà vẫn nhận được tin nhắn đấy".

Lại một lần nữa phải quay lại và gắt: "Nào có tắt không hay là thích rơi xuống kia thành đống thịt lẫn xương đây?"

Hay thật đấy, sao các em này không có một chút ý thức, không có một chút sợ hãi là thế nào nhỉ? Chịu thật.

Kinh nghiệm đi hàng không giá rẻ là như thế. Ai có gì hay xin kể vào comment.

Free counter

22/5/07

ĐÀN ÔNG PHẢI CỞI... Ở NỘI BÀI



Sáng nay 4h30 đã phải lóp ngóp dậy để đi lên Nội Bài đáp chuyến máy bay 6h30 đi Đà Nẵng.

Đến nơi là 5h30. Sớm hẳn một tiếng. Đang định xếp hàng check-in thì một em áo dài xanh tuơi tắn hỏi: "Anh có hành lý ký gửi không ạ". Mình bảo không có, thế là em ấy chỉ ra một quầy ở sát chỗ kiểm tra an ninh: "Thế anh ra quầy kia check-in cho nhanh ạ".

Gớm hôm nay là ngày gì mà sáng ra đã may thế.

Hai em check-in hành khách không có đồ ký gửi cũng rất tươi cười. Còn cho mình một chỗ ở phía trên khá tốt.

Đến khâu kiểm tra an ninh, quen như mọi lần, chỉ cho túi, ví, điện thoại, chìa khóa, tiền xu vào máy soi. Nhưng không ngờ lần này anh an ninh nói mặt rất nghiêm trọng: "Anh cởi thắt lưng ra!".

Nghe mà giật mình. Đây là sân bay chứ có phải phòng khám tuyển nghĩa vụ quân sự đâu nhỉ?

Thấy mình đần mặt, anh ta giải thích cặn kẽ hơn: "Cái thắt lưng của anh có khóa sắt, anh tháo ra cho vào cái giỏ nhựa này. Trong người anh còn cái gì là kim loại thì bỏ ra nốt!".

Mình y lệnh, tháo thắt lưng, cho vào giỏ nhựa, rồi bước qua máy soi kim loại. May quá, chẳng thấy kêu leng keng gì. Người mình không có kim loại bên trong. Hì hì.

Quay lại lấy thắt lưng mới để ý thì hóa ra cứ phàm là đàn ông đều bị yêu cầu cởi thắt lưng cả. Có một bác Đài Loan to béo, mặc quần rộng, bỏ thắt lưng ra, phải giữ chặt quần cho khỏi tụt, rón rén bước qua máy soi, trông rất tội nghiệp.

Qua công đoạn này, cả lũ đàn ông đứng lại để thắt lại dây lưng trước mặt bàn dân thiên hạ. Nhìn thật thảm hại, chẳng anh nào còn tí hùng dũng cho ra hồn người.

Cái sân bay này nếu bắt người ta cởi dây lưng vì lý do an toàn, thì cũng nên dựng lên mấy cái vách ngăn di động cho anh em đứng vào đấy thắt lại dây lưng nhỉ. Chứ như thế này trông chẳng văn minh lịch sự tí nào!

Free website counter

13/1/07

PHÀN NÀN HỘ MỘT HÀNH KHÁCH VIETNAM AIRLINES



Tôi đáp chuyến bay của Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) lúc 17h ngày 10.1 từ Hà Nội đi thành phố Hồ Chí Minh. Đây là chuyến bay Hà Nội - Melbourne, quá cảnh TP Hồ Chí Minh. Nói thế không có nghĩa là mình đi Melbourne, mà chỉ là tham gia lấp chỗ trống từ Hà Nội - đến TPHCM thôi.

Chuyến bay bị delay 20 phút vì máy bay tới Nội Bài chậm. Như vậy coi như không có vấn đề gì, vì có lần tôi đã bị ngồi chờ tại Nội Bài từ 7 giờ sáng đến 3 giờ chiều rồi. Thế vẫn là OK nếu so với việc tôi đã đôi ba lần ngồi chờ 9 tiếng tại Los Angeles, Bangkok và Frankfurt.

Tôi hầu như chưa bao giờ có vấn đề với Vietnam Airlines. Ở quầy check-in thích xin chỗ nào là được chỗ ấy. Nếu đứng ở waiting list thì cũng vẫn có chỗ. Có lần đi nước ngoài về phải quá cảnh ở TPHCM chuyển máy bay khác bay ra HN, bị thừa cả 10kg hành lý, nhưng rồi vẫn được cho đi trót lọt. Xin mở ngoặc đơn là tôi chẳng có thẻ vàng thẻ kim cương gì của Vietnam Airlines đâu nhé. Thế nên ai chê gì thì chê, tôi vẫn khoái bay Vietnam Airlines. Vì cảm giác mình bay bằng máy bay của mình.

Thời cách đây 10 năm, mỗi lần quá cảnh ở các phi trường Bangkok, Dubai, Paris hay Frankfurt, thấy máy bay trắng toát với cái logo con cò bay trong vòng kim cô nhỏ nhoi giữa một rừng máy bay khổng lồ mà thấy xót xa. Nay thì những Boeing, Airbus màu xanh thẫm với logo bông sen vàng đã thực sự tạo nên sự khác biệt và ấn tượng trên sân bay xứ người. Thỉnh thoảng nhìn thấy các em tiếp viên mặc áo dài đỏ bordeaux kiêu hãnh sải bước ở các hub hàng không thế giới, được hành khách ngoái lại ngắm nhìn, cảm thấy lòng vui lạ.

Trở lại với chuyến bay từ Hà Nội vào TP HCM mà tôi đã nêu ở trên.

Tôi xin được một chỗ ở cửa thoát hiểm, để duỗi chân cho thoải mái. Ngồi cạnh tôi là một anh chàng Do Thái chừng 30 tuổi to kềnh càng. Rất dễ nhận ra điều đó, vì gương mặt đặc trưng và chiếc mũ đen nhỏ xíu được gắn trên mái tóc đen.

Tôi và anh ta cũng chỉ gật đầu chào nhau và không nói gì thêm cho mãi đến khi các tiếp viên đưa xe chở thức ăn tới.


- Ông dùng mì thị heo hay cơm cá? - Cô tiếp viên nở nụ cười lịch duyệt, hỏi bằng thứ tiếng Anh khá tốt. Tôi nghe mà giật mình. Hình như cô ta không được học cách nhận biết tôn giáo qua những biểu trưng mà người ta mang theo.

Anh chàng Do Thái không nỡ trách người đẹp Việt Nam vô tâm. Anh nói: "Tôi là người ăn kiêng. Xin cô cho đồ ăn riêng".

Nữ tiếp viên nói: "Xin ông cho xem boarding pass".

Anh chàng Do Thái lấy thẻ lên tàu đưa cho tiếp viên. Cô xem, khẽ chau mày rồi hỏi lại: "Ông có thông báo cho hãng chúng tôi ba giờ trước khi check-in rằng ông ăn kiêng và đặt đồ ăn đặc biệt không?"

Anh chàng Do Thái dường như đã quá quen với tình huống này, nên trả lời: "Có. Họ nói với tôi là mọi chuyện đều OK".

Cô tiếp viên nhấc ông nghe, chắc là gọi điện cho tiếp viên trưởng. Rồi cô tần ngần quay sang vị hàng khách đặc biệt. "Rất tiếc, phi hành đoàn của tôi không được thông báo và cũng không ai đặc đồ ăn kiêng cho ông. Trên boarding pass của ông cũng không thấy có ghi chú rằng ông là người ăn kiêng".

Anh chàng Do Thái mất hết kiên nhẫn: "Ồ, không thể như vậy được. Tôi đã gọi điện đến ba lần. Cô phải mang đồ ăn kiêng cho tôi!".

Một nữ tiếp viên khác giọng khàn nói tiếng Anh dở hơn chen vào: "Nhưng chúng tôi không có thông tin. Ông dùng bánh mì đi".

Cô tiếp viên số một cố gắng thật nhã nhặn: "Tôi rất xin lỗi. Ông dùng cơm với cá nhé. Dù sao thì đấy cũng không phải là thịt".

Đến nước ấy thì chàng trai Do Thái đành chấp nhận. Chàng xúc hết cá ra khỏi hộp cơm và... đưa cho tôi: "Ông ăn hộ chỗ cá này!".

Tôi hơi bị bất ngờ. Cá lại là món tôi không ưa. Tôi cảm ơn anh ta và chìa hộp mì thịt heo với khoảng 1/3 là rau cải của tôi cho anh ta: "Tôi không ăn cá. Anh hãy lấy hết chỗ rau này đi". Chàng trai mừng rỡ, và lấy hết chỗ rau không hề khách sáo và chén ngon lành với chỗ cơm còn lại trong suất ăn của anh ta.

Đợi anh ta ăn xong, tôi hỏi: "Anh có hay gặp chuyện tương tự không?". Anh ta nói: "Cũng đôi lần. Mỗi lần đi máy bay tôi đều phải báo trước, và thường thì các hãng hàng không đều chiều tôi. Biết Việt Nam là nước ít người theo đạo Hồi, Do Thái giáo, tôi đã báo trước cho Vietnam Airlines. Thậm chí tôi đã gọi 3 lần, thế mà họ vẫn không đáp ứng".

Tôi thật sự áy náy. Thế là VN chúng ta rơi vào danh sách ít ỏi những nước không biết chiều khách của anh ta. Nhưng điều đó không đáng ngại bằng việc anh ta có thể bị đói. Mà "hungry man is angry man".

Khi đi trong đường ống từ máy bay vào nhà chờ của sân bay Tân Sơn Nhất, tôi dặn anh ta: "Lát nữa làm thủ tục đi Melbourne, anh nhớ nhắc lại anh là người ăn kiêng nhé!".

Anh ta đáp: "Hiển nhiên rồi. Liệu có chuyện Vietnam Airlines không biết chế biến đồ ăn kiêng không ông?"

Tôi phì cười: "Chắc chắn là họ biết nấu đồ ăn kiêng đấy. Anh nhớ nhắc họ và kiểm tra xem họ có đưa thông tin ấy vào hệ thống không. Nó sẽ hiển thị trên boarding pass của anh đấy".

Anh chàng Do Thái cảm ơn. Tôi chúc anh một chuyến đi may mắn theo kiểu chúc của Vietnam Airlines: "Thank you for chosing Vietnam Airlines. We hope you will have a pleasent fligth. Once again thank you and good bye".

Tôi cứ băn khoăn mãi. Sao mấy em tiếp viên không xử lý được tình huống ấy một cách êm đẹp hơn nhỉ? Chỉ cần dồn rau từ hai suất mì thịt heo cộng thêm một chiếc bánh mì và nước quả. Thế là có một suất ăn kiêng rồi. Mời chàng Do Thái dùng tạm vì chặng bay quá ngắn, rồi báo cho tiếp viên trưởng để chỉnh lại đồ ăn cho hành khách trong chặng kế tiếp. Thế có phải là không khiến hành khách bực mà vẫn giữ được thể diện quốc gia không? Vietnam Airlines là bộ mặt của đất nước, chứ có phải là chỗ để trần tình và mong được thông cảm đâu?

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết