Hiển thị các bài đăng có nhãn lễ hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lễ hội. Hiển thị tất cả bài đăng

15/6/11

HƯỚNG CỦA KẺ GIAN



1. Trong chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã từng phải đương đầu và chiến thắng oanh liệt trước nhiều kẻ thù có sức mạnh quân sự gấp nhiều lần. Đó là những chiến thắng kỳ diệu được làm nên bởi ý chí quật cường, sức mạnh tổng hợp của toàn quân, toàn dân với chiến lược “lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn”, “cả nước chung sức, trăm họ là binh” như thời nhà Trần ba lần đánh thắng quân Nguyên Mông là một thí dụ.

Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, dân tộc ta, nhân dân ta đã sử dụng triệt để nghệ thuật đánh địch và thắng địch từ thấp đến cao, từ nhỏ đến lớn, từ vũ khí thô sơ quy mô nhỏ của các đơn vị bộ binh tiến lên tác chiến hiệp đồng binh chủng với quy mô ngày càng lớn. Và đặc biệt, chúng ta đã phát huy tốt tư tưởng “lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn” để tự tạo lợi thế cho mình... Quân dân ta luôn dành được chiến thắng theo tôi còn do một yếu tố nữa, đó là nhân dân ta luôn tỉnh táo và xác định đúng hướng đối tượng tác chiến.

2. Tôi từng thắc mắc màn múa cờ trong lễ hội Gióng (đền Phù Đổng, xã Phù Đổng, Gia Lâm) là tại sao trong màn múa này, các nghệ sĩ múa chỉ hướng về một phía nhất định chứ không hướng lên khán đài hoặc một hướng nào khác. Tìm hiểu kỹ, tôi được biết, màn múa cờ lệnh trong Lễ hội Gióng chỉ hướng về phía bên kia, chứ không quay về phía khán đài như ở nhiều lễ hội là vì ở trong đó, tiềm ẩn một tư duy, một ý nghĩa rất sâu xa của người dân. Ấy là do kẻ thù thường hay đến từ hướng đó”.

Nối dài tư duy chiến thuật này, trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, quân dân ta sau khi đã xác định đúng hướng địch, chủ yếu là tập trung ở vùng núi nên đã cho phép ta tập trung lực lượng đánh những trận then chốt trong quá trình phát triển chiến dịch, biến hướng tiến quân của địch trở thành tử huyệt của chính chúng, tiếp tục giải quyết mâu thuẫn “lấy nhỏ thắng lớn, lấy ít địch nhiều” của nghệ thuật quân sự.

3. Kẻ thù cũng giống như một tên trộm, chúng luôn mắt la mày lét theo dõi chủ nhà và mò vào nơi có của từ bất kỳ hướng nào. Tôi chợt nghĩ đến hình ảnh bà già gánh cam đi chợ, nom được đằng trước thì kẻ cắp lẻn đằng sau, nhưng khi kẻ cắp thò tay nhón một quả đã bị bà đảo vai, trợn mắt. Hóa ra khi gánh cam trên đường, bà cụ luôn giữ mắt vào bóng của rổ cam bị ngược nắng in xuống đường nên thành thử “hướng tiếp cận” của kẻ gian đã bị bà phát giác.

Từ câu chuyện nhỏ này, tôi thấy cũng thấm thía, rằng cần phải hiểu “đối thủ”, đoán được ý đồ của đối thủ từ đó ngăn chặn chúng, đó là cơ sở của chiến thắng.

Có thể coi đây là một kinh nghiệm, hay chỉ là lời thiển cận, cạn nghĩ của riêng tôi thì vẫn xin nói: hãy bình tĩnh, tỉnh táo và xem lại ngôi nhà của mình xem hướng nào khả năng kẻ cướp, kẻ cắp có thể lẻn vào để mà biết đường xử lý!

Phạm Nguyễn

Ảnh: Các bé trai tại lễ hội Gióng.

Nguồn:
Hướng của kẻ gian



23/2/11

"PHÁ CƯỜNG ĐỊCH BÁO HOÀNG ÂN" CŨNG THÀNH HÀNG HÓA?


Lá cờ vuông (khổ 40x40cm) này được cho là phỏng theo cờ lệnh của Trần Quốc Toản,
đang được bán tại đền Bảo Lộc với giá 30.000 đồng/chiếc.

Lễ khai ấn đền Trần Nam Định đã khép lại và mặc dù nhiều người của BTC lễ có dùng từ “phát lộc ấn”, nhưng với hình ảnh khách hành hương phải chi mỗi lá ấn 20.000 đồng, thì nhiều người gọi chính xác đây chính là hình thức… “bán ấn”. Cách đền Trần không xa, tại đền Bảo Lộc (xã Mỹ Phúc, huyện Mỹ Lộc), còn có hiện tượng… “bán cờ” với giá 30.000 đồng/chiếc.

Theo ông Đặng Huy Quân - thủ nhang của đền - thì: Cờ chính là cờ mô phỏng theo cờ lệnh của Trần Quốc Toản. Cờ gồm có 3 loại. Một loại cờ đuôi nheo, một loại cờ hình vuông tầm 40x40cm. Cả hai loại này có điểm chung là một mặt đề chữ Trần, một mặt đề “Phá cường địch, báo hoàng ân” đều bằng chữ Hán. Một loại khác hình vuông nhưng to hơn, cả hai mặt đều có chữ Trần (bằng chữ Hán).

Ông cho biết thêm: “Cách đây khoảng 20 năm, tự dưng có một đoàn khách ở Ninh Bình về bảo 24 giờ 24 tháng giêng âm lịch là lúc Trần Quốc Toản ra quân, rồi họ đứng ra hò hét”(?!). Thế là trong nhiều năm sau, lễ “cướp cờ” đã được tổ chức tại đền. Đúng 24 giờ 24 tháng giêng âm lịch, cờ lệnh được mang từ trong đền ra sân. Thế rồi, màn “cướp cờ” diễn ra giữa khách hành hương. Vì chỉ có 1 lá cờ, trong khi rất đông người, nên màn “cướp cờ” diễn ra rất hỗn loạn. Người ta tìm mọi cách để có được lá cờ. Nhiều người, nhất là các cụ bị chen lấn đến ngất xỉu. Có người còn mang cả... dao để “xẻo” cho được một mảnh của lá cờ.

Chính vì nguy hiểm, mất trật tự như vậy, nên mấy năm nay, đã thôi tổ chức màn “cướp cờ”. Thay vào đó, trước giờ được cho là Trần Quốc Toản xuất quân, đền đã “bán cờ” với giá 30.000 đồng/chiếc cho khách có nhu cầu. Năm nay, theo ông Quân, đền đã làm hơn 1.000 cờ các loại. Đến thời điểm xuất quân, thì mỗi người trong tay một lá cờ đã mua, cầm một nén hương, rồi sau khi có hồi chiêng trống, mọi người hò hét rồi... kết thúc. Ông Quân cho biết: Không ai đứng ra tổ chức lễ, mà chỉ là thời điểm đó thì khách về, rồi mọi việc diễn ra, chính quyền cũng như nhà đền chỉ làm công tác giữ gìn an ninh trật tự(?!).

Ông Đặng Hùng Hậu - thủ từ đền Bảo Lộc - cho biết: “Trong đền không có bàn thờ Trần Quốc Toản. Chính sử không thấy ghi chép về ngày giờ Trần Quốc Toản ra quân, mà chỉ là truyền thuyết dân gian. Địa phương cũng đã tìm trong chính sử để khôi phục lại, nhưng chưa tìm được”.

Khi chưa có căn cứ lịch sử, nhưng đền Bảo Lộc vẫn tổ chức “bán cờ” được cho là theo cờ lệnh của Trần Quốc Toản khi xuất quân, có phải chăng đó là một thái độ thiếu tôn trọng lịch sử? Hơn nữa, việc này còn mang nặng tính thương mại hoá.

Chiều 22.2, khi có mặt tại đền Bảo Lộc, PV chứng kiến không khí sôi động tại đây. Rất nhiều hàng quán viết sớ, cấp ấn trạch, bùa hộ mệnh, bán hàng mã, cờ, đổi tiền lẻ... san sát ở hai bên đường vào đền. Nhiều loại cờ cũng được bày bán tại các cửa hàng. Lực lượng ăn xin cũng túc trực ngay ngoài cửa đền, tạo ra cảnh tượng không đẹp mắt.

Tất Thảo



Nguồn:
Nam Định: Hết “bán ấn” đến “bán cờ”?



18/9/10

MEXICO CŨNG THÍCH DUYỆT BINH



Tuần qua, Mexico kỷ niệm 200 năm phát động cuộc chiến tranh giành độc lập. Tháng 9.1810, linh mục Miguel Hidalgo y Costilla kêu gọi nhân dân Mexico đừng lên chống lại thực dân Tây Ban Nha. Cuộc chiến tranh giành độc lập của nhân dân Mexico kéo dài một thập niên cuối cùng cũng dẫn đến thắng lợi.

Người Mexico không tính thời điểm được độc lập là năm 1820, mà tính từ khi cuộc chiến tranh được phát động. Đó cũng là điều thú vị. Họ độc lập ngay từ khi đứng lên cầm súng chống lại chủ nghĩa thực dân.


Kỷ niệm 200 năm, hàng vạn người đã đổ ra các đường phố Mexico City để ăn mừng. Lễ kỷ niệm diễn ra trong bối cảnh bạo lực đẫm máu của cuộc chiến chống ma túy, cũng như những chỉ trích gay gắt về việc chính phủ vung tay quá trán cho những màn trình diễn hoang phí.


Xem những tấm ảnh dưới đây, ta sẽ thấy có những điểm giống nhau về tư duy giữa Mexico và Việt Nam về duyệt binh.



Cũng có cảnh sân khấu hóa nhân dân vùng lên tiêu diệt kẻ thù



Cũng có các nữ du kích tham gia duyệt binh.















Nguồn:
Mexico's Bicentennial

19/4/08

LOẠN LỄ HỘI



Báo Đấu thầu của Bộ Kế hoạch Đầu tư số ra ngày 18.4 dẫn nguồn Cục Văn hoá Thông tin cơ sở (Bộ Văn-Thể-Du) cho biết cả nước hiện có 8.902 lễ hội, trong đó có 7.005 lễ hội dân gian truyền thống, 1.399 lễ hội tôn giáo, 409 lễ hội lịch sử cách mạng và 25 lễ hội du nhập từ nước ngoài vào Việt Nam.

Như vậy nếu đem chia có 365 ngày thì tính trung bình mỗi ngày ở đất nước chúng ta có 24.839, làm tròn số là 25 lễ hội. Nghe con số mà giật mình, sao lại lắm hội hè đình đám thế? Thời gian đâu mà làm ăn, nghỉ ngơi nữa?

Thế vẫn chưa hãi. Cũng theo tờ báo trên, thì có tỉnh mỗi năm tổ chức hơn 10 lễ hội lớn với số tiền chi phí cho mỗi lễ hội khoảng 2-3 tỉ đồng. Bỏ rẻ ra tỉnh này mỗi năm tốn khoảng 25 tỉ đồng vào ăn chơi nhảy múa.

Bắc Ninh chẳng hạn, một tỉnh nhỏ bé ở Bắc Bộ có đến 7 tháng trong năm có lễ hội. Có lễ hội kéo dài đến 20 ngày. Tỉnh này đã phải dành riêng một khoản ngân sách trị giá 30 tỉ đồng cho việc tổ chức các lễ hội. Đó là chia kể khoản ngân sách của nhà nước chi cho một số lễ hội diễn ra tại tỉnh này.

Thực ra cuộc sống không có lễ hội thì rất buồn. Nhưng nếu lễ hội nhiều như nấm sau mưa thế này thì cũng chẳng có gì là hay ho gì, nhiều lễ hội chỉ là dịp tiêu tiền vô ích.

Ở Bắc Bộ cho đến tận giờ vẫn còn lưu giữ một nét đẹp truyền thống "con gà hơn nhau tiếng gáy". Hội làng này dứt khoát phải hơn hội làng kia, hội của huyện này chắc chắn phải hoành tráng hơn hội của huyện khác. Điều này đã khiến cho các làng, các xã, các huyện thi nhau bỏ tiền để dứt khoát làm cho hội sau phải hơn hội trước, tạo nên "cuộc chạy đua vũ trang" rất ngoạn mục.

Lễ hội ở các địa phương thường nhằm mục đích lưu giữ những nét đẹp văn hoá truyền thống, các giá trị dân tộc đặc sắc. Nhưng trên thực tế, vì chạy đua, nên "hương đồng gió nội" đã bị bay đi rất nhiều. Đến Hội Lim chẳng hạn, sẽ chẳng thấy liền anh liền chị hát giao duyên, mà là các diễn viên của đoàn nghệ thuật quan hộ Bắc Ninh.

Nhiều lễ hội ngày một nhuốm màu mê tín dị đoan, các hoạt động văn hoá nghệ thuật bị sân khấu hoá với trang phục kim tuyến loè loẹt không còn thấy màu sắc dân gian đâu nữa.

Mấy năm gần đây còn có mốt các tỉnh đua nhau làm lễ hội du lịch. Nào lễ hội du lịch Hạ Long, nào lễ hội du lịch Đồng bằng Sông Cửu Long, nào lễ hội du lịch biển Vũng Tầu, nào lễ hội về nguồn Phú Thọ, nào lễ hội du lịch Sapa. Lễ hội nào cũng có đêm khai mạc tưng bừng được truyền hình trực tiếp trên sóng truyền hình quốc gia.

Nhưng than ôi, dường như đêm khai mạc nào cũng giống nhau. Cũng những màn ca múa mở đất khai khẩn, đấu tranh với thiên nhiên và giặc ngoại xâm và cuối cùng là khúc khải hoàn của tinh thần hoà bình, yêu lao động.

Chẳng có mấy điểm khác biệt giữa lễ hội này với lễ hội kia. Có chăng nếu là lễ hội vùng biển thì thấy có mô hình thuyền bè, lưới đánh cá. Nếu là lễ hội vùng núi phía bắc thì có thêm khèn và ô. Lễ hội Ninh Bình mới đây thấy có màn múa với bông lau. Nếu thay bông lau bằng bông lúa thì sẽ ra lễ hội Đồng bằng Sông Cửu Long.

Đêm khai mạc tiền chục tỉ cứ nhàn nhạt và chán như thế. Cũng dễ hiểu thôi, đội ngũ đạo diễn lễ hội quanh đi quẩn lại chừng 5-7 gương mặt, làm đi làm lại thì cũng hết chiêu. Hơn nữa chính quyền các địa phương cũng không thể bỏ thủ tục điểm lại lịch sử hào hùng của địa phương mình. Nên các kịch bản lễ hội cứ thế mà quay vòng.

Có đạo diễn nào mạnh dạn nghĩ ra chi tiết độc đáo thì cũng không có phương tiện kỹ thuật để thực hiện. Còn nhớ một lễ hội ở thủ đô có màn bắn máy bay B52 (mô hình bằng giấy) trông rất phản cảm.

Nói chung hiệu quả của các lễ hội không cao. Các buổi khai mạc đình đám được truyền hình trực tiếp không phải là thỏi nam châm khiến cho các tỉnh hút được thêm du khách. Giả xử du khách có đến thì cũng thất vọng vì hạ tầng du lịch, dịch vụ và sản phẩm du lịch cũng chẳng được nâng cấp bao nhiêu. Đi lễ hội nhiều khi mua bực mình vào người.

Tóm lại là nên bỏ bớt lễ hội, tốn tiền một cách vô lý!

Ảnh: Lễ hội Hoa Lư từ website Du lịch Ninh Bình.

18/4/08

LANG ĐẦM... XIN RÚT KINH NGHIỆM



Sau khi "sự cố" bánh dày giỗ Quốc tổ bị phát hiện độn mút xốp, nhân dân ai biết chuyện cũng bất bình. Người ta còn bẽ bàng hơn khi vỡ lẽ rằng đây không phải năm đầu tiên Lang Đầm dâng lễ vật dởm.

Năm ngoái, kịch bản "bánh dày đệm mút" đã được trình diễn mà không ai phát hiện ra. Năm nay, vì ham kỷ lục và muốn bánh của mình bự hơn, nên Lang Đầm chẳng những áp dụng lại chiêu cũ, mà còn gia tăng kích cỡ dụng cụ (tức mút xốp) để bắt mắt thiên hạ.

Vi-eo-ếch-rét dẫn tường trình của Lang Đầm cho hay, kỹ thuật làm bánh dầy khổng lồ bắt buộc phải có khung mút xốp bên trong. Việc sử dụng mút xốp nhằm tạo hình dáng ban đầu, sau đó đắp bột nếp lên xung quanh để tạo hình bánh. Rằng kỹ thuật khó như vậy, nhưng Lang Đầm vẫn quyết tâm làm bánh dầy khổng lồ cao 1,8 m, vì đó là con số tượng trưng cho 18 đời vua Hùng.

Nghe được câu này chắc 18 vị Vua Hùng buồn lắm. Không lẽ cứ phải vì tượng trưng đủ cả cho 18 vị, mà con cháu phải gian dối?

Lang Đầm còn lý luận: "Kích cỡ và số lượng nếp của hai chiếc bánh bắt buộc phải lớn, để thể hiện tinh thần tôn vinh truyền thống ngày giỗ Quốc Tổ" và thanh minh rằng Lang Đầm không nhằm khai thác lễ vật này để quảng bá thương hiệu.

Chịu khó nhặt nhạnh những tấm hình chụp "bánh chưng, bánh dày" dâng Giỗ tổ, thì thấy logo của Lang Đầm chăng đầy khắp nơi. Cái cần cẩu nâng bánh chưng (ảnh trên) cũng dính 2 cái logo, rồi cái bánh dày trong ảnh ở entry dưới đây cũng thấy có logo của Lang Đầm. Nơi đâu cũng thấy phóng viên bấm máy ảnh rào rào. Chẳng lẽ đó không phải là quảng bá thương hiệu?

Nhưng có quảng bá thương hiệu hay không thì cũng muộn rồi. Bây giờ bàn dân thiên hạ ai cũng biết Lang Đầm gian dối, thậm chí gian dối trong cả lễ hội cúng tổ tiên. Thế này thì còn xin rút kinh nghiệm làm gì?

Ảnh: TTXVN

16/4/08

SỰ TÍCH CHIẾC BÁNH DÀY KHÔNG DẦY



Ngày xửa ngày xưa, không rõ đời Vua Hùng thứ bao nhiêu, đất nước đã mở mang bờ cõi, người dân sống thanh bình, sung túc, thương gia nhiều không biết bao nhiêu mà kể.

Đúng vào ngày giỗ tổ, Hùng vương có bố cáo cho con dân biết sẽ mở hội và mong con cháu ở khắp nơi trên hoàn cầu hành hương hoặc hướng về quê cha đất tổ làm lễ tạ ơn tổ tiên. Hùng Vương cũng khuyến cáo: Hãy về với tấm lòng vì thời buổi cường thịnh giới chức địa phương đã lo đủ tinh thần vật chất rồi, không cần mang thêm sơn hào hải vị gì nữa.

Nhưng phú quý sinh lễ nghĩa, đi tay không đến ngày giỗ tổ chẳng ai đành lòng.

Thậm chí một số người còn cho rằng đây là dịp tốt để chứng tỏ cho thiên hạ thấy hậu duệ Lạc Việt đã ăn nên làm gia như thế nào.

Lang Biên nghĩ ra chiêu độc đáo, pha một ly to cỡ khủng long một loạt nước uống có xuất xứ từ bên kia bán cầu, rồi huy động phương tiện hiện đại chở cái ly ấy suốt từ miền đất phương Nam khai khẩn ra ngoài Bắc. Chẳng hiểu cái ly nước ấy sau mấy ngày đi đường có bị thiu không và có ai dám uống vào đúng lúc dịch tiêu chảy cấp hoành hành thế này.

Một Lang khác là Lang Đầm thì quyết làm lại phẩm vật mà Lang Liêu đã dâng tặng Hùng Vương đệ lục xưa kia là bánh chưng bánh dày. Nhưng chẳng nhẽ lại làm y chang thứ mà Lang Liêu đã làm? Còn gì là độc đáo và làm sao ghi được điểm nữa?

Lang Đầm bóp đầu bóp trán mấy hôm liền, nghĩ đến trò của Lang Biên, bèn "à" lên một tiếng: Ta sẽ làm một cặp bánh chưng bánh dày khổng lồ, vừa tỏ lòng thành kính với vua cha, vừa cho thiên hạ lác mắt, vừa làm pi-a (PR) luôn cho doanh nghiệp của ta.

Nói là làm. Nghi lễ gói hai chiếc bánh được tiến hành trang trọng, báo chí tới đưa tin rầm rộ. Sau đó là lễ rước sản vật về đất tổ. Nhà nhà ngóng đợi, người người trầm trồ.

Nhưng sự thể lại không kết thúc ngọt ngào như mong đợi. Khi người đi hành hương hớn hở ngóng chiếc bánh dày khổng lồ được cắt ra để thụ lộc, thì họ chưng hửng khi phát hiện ra chiếc bánh không dầy, mà chỉ là một lớp bột hấp chín cao chừng một tấc, phủ lên trên lớp xốp được đặt trên khung sắt.

Thương thay cho sự khôn ngoan của Lang Đầm. Đau đớn thay cho sự láu cá của Lang Đầm. Làm đồ giả ở đâu thì làm, sao cả gan dám làm sản vật giả để cúng tổ tiên bao giờ?

Khảo dị: Bánh dỏm dâng Vua Hùng của Bố cu Hưng
 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết