Hiển thị các bài đăng có nhãn văn phòng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn phòng. Hiển thị tất cả bài đăng

10/7/11

ĐÃ XẤU LẠI CÒN NGOAN



Gái ế văn phòng. Nghe cụm từ đấy khối cô đã giật nảy, không ít các cô khác chạnh lòng. Văn phòng có hai đứa suýt băm, tự nhiên một đứa đi lấy chồng, còn lại một đứa. Xong! Cả là một áp lực không bàn phím nào tả xiết. Các chị, kẻ may mắn thoát đời gái ế, kẻ nhanh nhảu một chồng hai con đủ tiêu chuẩn, được dịp xúm vào quân sư quạt mo gỡ rối tơ lòng.

Xem nào, nhỏ nhắn đáng yêu, nói chuyện duyên dáng, hài hước ra phết, con nhà gia giáo, lại còn giỏi nữ công gia chánh, từ chuẩn bị cả mâm cơm ngày tết cho đến làm bánh, nấu chè. Một cậu đồng nghiệp đi ngang nói đỏng: “Đã xấu lại còn ngoan thì ế là phải”.

Ôi cái thằng độc mồm độc miệng, em nó kể ra ngoan thật, hết giờ đi làm là về nhà cơm nước cho bố mẹ, một tuần chỉ có chiều thứ sáu sinh hoạt bia hơi vỉa hè nghe các anh đồng nghiệp cũ chém gió và phá mồi. Nhưng như thế là không được rồi, cần phải mở rộng mối quan hệ, cần phải giao lưu diện rộng. Thế em có học ngoại khoá gì không, có tham gia câu lạc bộ nào không. Không à, thế thì phải đi học cấp tốc, học gì cũng được.

Em nghe theo, tuần sau hăm hở đến khoe các chị rằng em đã sắm cây đàn mandolin, đã liên hệ thầy giáo, tuần này bắt đầu học. Các chị đồng nghiệp đáng mến lại xúm vào, ơ kìa sao học cái món gảy đàn tưng tưng đấy, thế thầy trẻ không, có bồ chưa? Thầy sắp về hưu ở nhạc viện, một tuần đến nhà thầy học ba buổi tối. Không được rồi, các chị lại nhiệt tình can ngăn, em phải học cái gì ngoài trời, đông vui vào, làm sao khoe được cái sự duyên dáng của em ý.

Em lại nghe theo, qua cuối tuần đến văn phòng hớn hở khoe với các chị, em đã bắt đầu đi tập tennis rồi. Hay đấy, lớp đông không? Học mấy giờ? Học với ai? Em học với hai đứa em họ và một con bạn gái. Giời ạ, thế mà gọi là mở rộng mối quan hệ, mở rộng network à? Các chị ré lên, sao không học belly dance, ballroom dance, hay ít nhất là bỏ chút chi phí đầu tư cho cái thẻ membership ở phòng gym nào đấy? Nhưng em trót nộp học phí và sắm đồ nghề cho hai môn đó rồi, các chị đành haizzzzzz ngao ngán.

Nhưng vẫn chưa hết hy vọng, vì em vẫn còn rất nhiều hy vọng. Các chị lại tiếp tục bàn tán và quân sư. Phải cải tổ bề mặt bên ngoài, đàn ông nhìn vào mình nó cứ phải thấy mình mơn mởn và tươi mới nó mới thèm lân la. Em không nói ra nhưng ngấm ngầm nghe theo. Em cấp tốc mua ngay tờ tạp chí hàng đầu dành cho… các bà nội trợ để nghiên cứu xu hướng thời trang. Em hỏi một lượt các chị xu hướng thời trang chủ đạo năm nay là gì.

Chị bảo block color (màu choé), chị bảo lace (ren), chị bảo flowery (hoa hoè hoa sói), em ghi nhận tất tật. Cuối tuần nắng chói chang, em bay lên chợ vải, em sắm một miếng ren hoa màu càrốt. Em mang ra tiệm may đo ngay cổng chợ, thế là thứ hai đầu tuần, các chị được chiêm ngưỡng em trong bộ váy ren bó chịt ngắn trên đầu gối 15cm cổ tàu huyền bí. Mấy chú đồng nghiệp mắt lác mắt chột, các chị kính mến á khẩu không nói nên lời.

Bữa nay cả công ty đi dự tiệc chiêu đãi, em xúng xính mắt xanh môi hồng, trông em vẫn còn phơi phới lắm so với cái tuổi của mình. Các chị lại rỉ tai, tiệc to đấy, nhiều chú ngon ra phết, thấy con cá nào được là quăng lưới chén luôn nhé. Lại cái thằng đồng nghiệp hay thích chen vào chuyện chị em nửa đùa nửa thật: “Mua xe còn phải chạy thử đấy…”

Em nhảy cẫng lên, không được, phải tìm hiểu tử tế, phải biết rõ về nhau, về sở thích, cá tính của nhau rồi mới đi đến quan hệ chính thức. Em giảng giải cho thằng đồng nghiệp nhiều chuyện, và cả các chị một chập. Thôi thì tầm này rồi mà em còn muốn giữ giá làm gỏi, thì các chị cũng bó tay. Hay là em về đi cắt tiền duyên như lời ông thầy bói phán đầu năm?

Linh Xinh

Nguồn
Đã xấu lại còn ngoan...



4/4/11

FACEBOOK CÔNG SỞ


"Mẹ à, con giờ nhiều bạn lắm!"

Chín giờ sáng đến văn phòng. Mở laptop. Chương trình đầu tiên được click vào là Outlook Express để kiểm tra hộp thư của công ty. Liền ngay sau đó sẽ là Internet Explorer và nhanh tay đánh vào địa chỉ: www.facebook.com, và từ sau đó cửa sổ Facebook luôn luôn mở cho đến khi tắt máy hết giờ làm việc.

Trước kia có thể là Yahoo Mail, sau đó là VnExpress. Nhưng bây giờ thì Facebook trở thành cửa thông tin duy nhất nhưng khá đầy đủ để cập nhật tin tức khi bắt đầu một ngày mới. Những người thân gần xa có hình ảnh gì mới, bạn bè đang có những bức xúc gì, tin tức thời sự có thông tin gì nóng hổi, tình hình giải trí Việt Nam và thế giới có ngôi sao nào đang làm trò lố bịch nào… cũng được báo cáo, cập nhật đầy đủ và rất tức thời. Facebook với tôi giống như một bản tin tổng hợp với đầy đủ mùi vị, màu sắc, có thứ mình thích, mà cũng có thứ không hợp khẩu vị, nhưng chính sự đa dạng đó khiến cho việc cập nhật thông tin trở nên thú vị hơn bao giờ hết.

Và tôi tin rằng tôi không phải là người duy nhất có thói quen đó. Công ty tôi ước lượng có hơn 50% nhân viên sử dụng Facebook với mục đích hoàn toàn cá nhân mà chưa kể đến những hoạt động liên quan đến công việc trên Facebook. Và thế là Facebook trở thành nơi gặp gỡ “online” của các đồng nghiệp trong công ty. Một điều đáng ngạc nhiên rằng những gì xảy ra trên Facebook ngày càng trở nên “thật” và còn có phần cập nhật được nhanh hơn, chính xác hơn cả luồng tin chính thống tại công ty. Ai vừa dính bầu, ai vừa được tăng chức tăng lương, ai đang sắp sửa nghỉ, ai đang “cơm không lành, canh chẳng ngọt” với sếp đều được “chia sẻ” rất tức thì và chân thành.

Tất cả đều có một lý do rất chính đáng rằng đây là không gian của riêng tôi, nên tôi có quyền chia sẻ những tâm tư tình cảm của chính mình. Những công ty nước ngoài thường rất đố kỵ với chuyện nhân viên thường ngồi lê đôi mách về những gì đang xảy ra trong công ty, không ai có thể ngăn cản được chuyện đó, nhưng càng đáng sợ hơn khi những câu chuyện tám đó khi được đưa lên Facebook thì lại càng được nâng cao tần suất và độ “giàu” thông tin.

Cũng từ sự chân thành chia sẻ thông tin đó mà Facebook đã trở thành một xã hội công sở thứ hai, tồn tại song song với xã hội công sở thật ở ngoài đời với đầy đủ những hỉ, nộ, ái, ố. Và vì tất cả đều quá thật và xảy ra quá nhanh mà dù muốn hay không, những không gian trên mạng tưởng rằng vẫn là của riêng mỗi cá nhân giờ đây và ngày càng không còn là của riêng ai nữa. Các sếp hoặc “tai mắt” của sếp bắt đầu dòm ngó, kiểm tra, dè chừng và ghi nhận mỗi khi có bất cứ phát biểu nào liên quan đến công ty. Vô tình những hành động của mình trên mạng lại ảnh hưởng đến đánh giá từ đồng nghiệp và cấp trên về chính mình mà không ai có thể ngăn cản được.

Lại là một ví dụ khác của thế giới phẳng, khi làn ranh giới giữa online và offline ngày càng bị xoá nhoà. Có lẽ chẳng ai có thể ngăn chặn được sự xác nhập của hai thế giới này, nhưng thiết nghĩ bản thân mỗi người đều có thể tự ý thức một chút để tách biệt những gì thuộc về cảm xúc riêng tư và những gì không chỉ của riêng mình, để những gì vốn của riêng ta sẽ chỉ là của ta mà thôi!

Minh Tâm

Nguồn:
Facebook công sở



4/9/10

CON ÔNG CHÁU CHA



Báo chí đưa tin: Hôm 4.9, Ngoại trưởng Hàn Quốc Yu Myung Hwan (ảnh) đã đệ đơn từ chức, sau khi gặp phải phản ứng của dân về việc tuyển dụng con gái ông vào làm việc tại Bộ Ngoại giao. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hàn Quốc nói: "Bộ trưởng Yu đã quyết định từ chức vì ông cảm thấy phiền lòng đã gây ra tranh cãi không đáng có về việc tuyển dụng con gái mình".

Đầu tuần này, Bộ Ngoại giao đã tuyển con gái ông Yu, năm nay 35 tuổi, vào làm việc tại bộ phụ trách vấn đề thương mại tự do với mức lương khá cao. Ở lần tuyển dụng đầu tiên, Bộ này đã đánh rớt tám ứng viên, trong đó có con gái ông Yu, vào vị trí tương tự. Nhưng sau đó, con gái ông Yu lại được cho một cơ hội thứ hai từ 10 ngày đến gần một tháng để bổ sung bằng ngoại ngữ. Vì chứng chỉ ngoại ngữ mà cô gái nộp lần đầu tiên đã hết hạn. Cô là một trong ba ứng viên được lựa chọn.

Việc tuyển chọn này đã làm người dân rất phẫn nộ, còn trên website Bộ Ngoại giao nước này có rất nhiều lời chỉ trích Ngoại trưởng Yu và đòi ông phải từ chức. ông Yu khẳng định quá trình tuyển dụng đã diễn ra công bằng và không hề có sự đặc cách nào, nhưng cơn giận của công chúng không hề giảm đi. Ông Yu là Bộ trưởng có thâm niên lâu nhất trong nội các hiện tại, đã bắt đầu làm việc trong chính phủ của tổng thống Lee từ tháng 2.2008.

Đấy là chuyện ở xứ Hàn. Còn ở xứ ta thì sao? Ở nước ta thì con cái các vị quan chức cao cấp càng dễ được tuyển dụng, đề bạt.

Chắc mọi người còn nhớ mấy trường hợp tiêu biểu như sau :

Mai Văn Dâu, nguyên Thứ trưởng Bộ Thương mại, đưa con trai là Mai Thanh Hải, không những thiếu bằng cấp cần thiết mà còn là con nghiện vào Bộ Thương mại. Mai Thanh Hải được phân công vào Vụ xuất nhập khẩu – đơn vị mầu mỡ nhất của Bộ Thương mại, làm mưa làm gió trong việc cấp quota dệt may cho đến ngày bị bắt (10.2004).

Phạm Thanh Bình, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinashin, bổ nhiệm con trai là Phạm Bình Minh (sinh năm 1980) làm Viện phó Viện Khoa học Công nghiệp tầu thủy – một đơn vị trực thuộc của Vinashin. Nói chuyện với báo Tiền Phong trước khi bị bắt, ông Bình cho rằng, với năng lực hiện có, con trai ông có quyền lựa chọn vị trí tốt với mức thu nhập cao gấp nhiều lần nếu làm bên ngoài thay vì mỗi tháng lĩnh khoảng 7 triệu đồng ở Viện Khoa học Công nghệ tàu thủy. Cứ cho lập luận của ông là có cơ sở, thì tại sao con trai ông không làm ở chỗ khác để đỡ mang tiếng cho cha ? Hay là đằng sau còn có động cơ gì ?

Có thể kể ra ở đây những ví dụ khác nữa.

Không phủ nhận việc con cái một số quan chức có năng lực và trình độ, nhưng việc tuyển dụng và đề bạt họ tại những cơ quan, doanh nghiệp mà bố mẹ họ làm lãnh đạo khiến dư luận có quyền nghi vấn về sự khách quan và minh bạch trong quá trình tuyển dụng và đề bạt họ.

Đã đến lúc cần có những quy định khắt khe hơn trong việc tuyển dụng và đề bạt để tạo sự công bằng cho tất cả mọi người và để những người có tài nhưng lại không có mối quan hệ không bị mất cơ hội thăng tiến một cách oan uổng.



20/5/10

ĐỐI THOẠI QUA TIN NHẮN



1.
- Ai bảo chú là anh chuyển sang cơ quan khác?
- Ê, định nhắn tin cho ai mà nhắn nhầm sang máy tôi thế?
- À, thằng ku nhân viên tôi vừa nhắn tin hỏi có phải anh sắp chuyển không?
- Thế à? Nhân sự nóng, nhiều tin đồn lắm...
- Hic, họ dương đông kích tây. Tôi đã chọn đây làm điểm đỗ cuối cùng, nếu đi thì tôi ở lại cơ quan cũ làm sếp, việc gì phải đi đâu nữa?

2.
- Em chưa đi thăm chị N được anh ạ. Lý do là sau chuyến đi nước ngoài vừa rồi về thì em biết mình có bầu, nên nghỉ phép liền tù tì và hạn chế đi lại. Mọi người đi thăm chị ấy về đều bị sốc và bảo em nên chờ qua 3 tháng đầu hãy đi.
- Thôi, em đi thăm sau cũng được. Chúc mừng em có tin vui nhé. Đúng là sang đất Phật, được Phật thương.
- Cảm ơn anh. Bắt chước cô đào Ý của anh.
- Bắt chước cô nào?
- Monica Bellucci ấy. Cô ấy có bầu đứa thứ hai ở tuổi 46. Ghê chưa?
- Ồ, vụ này anh không biết.
- Cô ấy còn khoe bụng bầu trên tạp chí, vì ở tuổi đó mà tự nhiên có con là hiếm lắm.
- Đúng là trời thương nhỉ?
- Vâng. Nhưng em mới 41 thôi. Nên chưa phải là của hiếm như cô Bellucci của anh.

3.
- Anh ơi, có người bố nào nói như thế này khi được hỏi về sự trợ giúp nuôi con không? "Em nhận nuôi con mà! Anh nghèo, không nuôi được con, em nghĩ cách để cho chúng nó sống. Anh không biết gì nữa". Em thấy đau cho con mình quá.
- Em làm một cái giấy đi. Ghi rõ là anh ta từ chối đóng góp tài chính, đổi lại anh ta không được phép đòi nuôi con.
- Em giữ lại hết mọi tin nhắn anh ta xúc phạm, chửi bới em và từ chối nuôi con. Đó là bằng chứng khi ra tòa. Nhưng em vẫn cảm thấy đau lắm.
- Hiển nhiên là đau rồi. Nhưng không thể ngồi đó ôm nỗi đau được đâu. Em phải mạnh mẽ, cứng rắn lên để vượt qua. Em mạnh mẽ thì các con em mới được hạnh phúc.
- Thật ra từ lâu rồi em vẫn luôn xác định sẽ tự thân nuôi dạu con. Nhưng khi người ta buông ra những lời như thế em vẫn cảm thấy buồn tủi. Một chút thôi, anh ạ. Em đủ mạnh mẽ mà. Kêu với anh một chút để em nhẹ lòng.
- Ừ, anh hiểu. Đừng liên lạc với anh ta nữa.



4/3/10

CHUYÊN NGHIỆP VÀ CHẢNH



1. Anh gọi điện cho tôi, tự xưng là thư ký tòa soạn của một ấn phẩm khá nổi tiếng. Anh nói có một chuyên đề rất hay muốn cộng tác để đăng tải trên báo tôi. Tôi hỏi tên của chuyên đề, anh nói chủ đề rồi sốt ruột: "Đấy, vấn đề rất hot đúng không? Tư liệu rất oách, nguồn tin độc quyền, phân tích sâu, đảm bảo đăng rất hợp trên báo anh".

Tôi nói: "Vâng, anh cứ gửi đến đây. Tôi xem rồi sẽ trả lời anh sau."

Người đàn ông có vẻ phật ý: "Anh không thể quyết ngay được à?"

Tôi trả lời: "Tôi chưa được đọc thì không thể có ý kiến gì được. Có những bài báo rất hay, nhưng có khi lại không hợp với báo tôi, thì cũng không sử dụng được anh ạ".

Anh bực bội: "Thế anh cho tôi cái địa chỉ email".

Tôi đọc cho anh địa chỉ của tôi.

Một ngày, hai ngày, một tuần trôi qua... Tôi không nhận được email nào của anh.

Ít lâu sau tôi gặp phó tổng biên tập của ấn phẩm đó và hỏi thăm. Đúng người đàn ông đã nói chuyện với tôi làm ở đó. Tôi thuật lại chuyện cú điện thoại. Chị cười: "Hắn có nói với mình chuyện ấy, hắn bảo ông ấy làm gì mà chảnh thế. Người ta mang bài đến cho mà còn chê!"...

2. Chị liên lạc với tôi, đặt vấn đề muốn mời tôi tham gia giảng dạy về truyền thông. Tôi đề nghị chị gửi chương trình đào tạo, đề xuất hợp tác.

Khá nhanh chị gửi các văn bản cần thiết qua email. Tôi thấy chương trình đào tạo phù hợp với những vấn đề mà tôi biết, nên nhận lời.

Những ngày sau từng vấn đề bắt đầu được đào xới khá bài bản. Tôi gửi cho chị CV, lời giới thiệu về bản thân, chị hiệu đính và gửi lại.

Tiến trình chuẩn bị khiến tôi hài lòng.

Một ngày chúng tôi hẹn gặp nhau ở cty của chị để test chương trình.

Lòng vòng mãi tôi mới tìm được địa chỉ cty chị trong một khu dân cư đông đúc với đường sá lắt léo. Công ty tọa lạc ở một ngôi nhà ống 4 tầng.

Chị mời tôi vào phòng khách rộng chừng 15 mét vuông đặt ở tầng 1, bàn ghế kiểu nhà Minh, khá nhiều vật dụng khiến không gian có vẻ chật chội.

Chị giới thiệu đây là nhà chị, công ty đặt ở tầng 1 - tầng 2 để đỡ phải bỏ tiền đi thuê. Gia đình chị ở 2 tầng trên.

Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc, chị bảo: "Bây giờ anh test cái slide bài giảng của anh nhé."

Chị lôi trong tủ ra một cái máy projector, nối máy tính của tôi vào, chỉnh hình lên khoảng tường trắng đối diện.

Tôi hỏi: "Khóa đào tạo sẽ diễn ra ở đâu hả chị?"

Chị nói: "Ở đây!"

Tôi đưa mắt nhìn khắp căn phòng. Cái phòng khách này khéo ngồi thì được 10 người. Người sẽ ngồi trên ghế thời nhà Minh, người sẽ ngồi trên ghế nhựa. Sách vở ghi chép chắc để lên đùi. Lổn nhổn chứ không ra một không khí phòng học. Đã thế lại còn cái cầu thang từ tầng hai đâm thẳng xuống. Bất kể lúc nào cũng có người trong gia đình hoặc công ty chị hay khách hàng đi lên hoặc đi xuống.

Đây không thể là môi trường có tính sư phạm để đào tạo những kỹ năng giúp người ta kinh doanh tốt hơn, mà nhất là công việc đó lại thu tiền.

Tôi vẫn test slide cho chị xem, nhưng khi về đến nhà tôi gửi cho chị một email thông báo tôi không thể tham gia chương trình đào tạo của chị và gửi lời xin lỗi.

Chị gửi lại một email: "Lâu nay vẫn nghe tiếng anh chảnh, bây giờ mới biết là chảnh thật".

3. Tôi nghĩ cả hai người đều dùng nhầm từ. Đó không phải là chảnh, mà là thói quen làm việc một cách chuyên nghiệp mà thôi.



22/4/08

PHÁT ĐIÊN VÌ... NHÀ THÔNG MINH



Công ty bạn tôi hân hoan chuyển về trụ sở mới. Đó là một tòa nhà cao tầng hiện đại được bọc bằng kim loại và kính, tùy thời tiết và ánh sáng mặt trời mà có ánh bạc năng động trẻ trung hoặc ghi xám quyền lực.

Tuần đầu tiên làm việc ở trụ sở mới, bạn tôi rất sung sướng và hãnh diện. Không gian làm việc yên tĩnh, chuyên nghiệp; không khí trong sạch dịu mát không phải nghe tiếng ro ro của máy lạnh; Internet nhanh như tốc độ ánh sáng.

Thậm chí cái toilet cũng thơm phức. Đứng tè được thấy cái view cả thành phố đẹp đẽ hoành tráng.

Tóm lại là mọi thứ ngăn nắp, quy củ, sạch sẽ. Bạn tôi ca ngợi: "Đúng là tòa nhà thông minh, làm việc trong điều kiện thế này rất kích thích đầu óc sáng tạo".

Xin nói thêm một chút về tòa nhà thông minh. Sếp tổng của bạn là dân khoa học ứng dụng, rất thích công nghệ cao. Sau mỗi chuyến đi nước ngoài, ông luôn đem về những quan điểm rất mới và áp dụng ngay những kinh nghiệm mới học được vào công tác quản lý.

Smart office building là kế hoạch ấp ủ từ lâu của sếp tổng và nay khi nó được hoàn thành, khỏi nói ông tự hào như thế nào.

Sau tuần trăng mật kéo dài chừng ba tháng, bạn tôi bắt đầu than thở về cái sự thông minh của tòa nhà. Nó thông minh đến mức ai cũng khó chịu.

Thẻ từ

Mỗi người làm việc ở ngôi nhà được cấp một thẻ từ (ID pass). Phải sử dụng thẻ này thì mới ra vào được ngôi nhà. Không những thế, thẻ còn là công cụ giúp sếp giám sát thời gian làm việc của nhân viên. Mọi lần ra vào tòa nhà của nhân viên đều được ghi lại, và sếp có thể biết rất rõ tổng số thời gian mà nhân viên có mặt trong tòa nhà.

Đi ngang về tắt, đi muộn về sớm giờ đây trở nên vô cùng khó khăn. Công đoàn cũng không cần chấm công nữa. Khai khống làm thêm làm nếm để thăn tiền của công ty trở thành chuyện không tưởng.

Thế là xuất hiện tình trạng người này nhờ người kia quẹt thẻ hộ vào mỗi sáng. Phát hiện ra sự tinh ranh đó, sếp cho lắp cái camera ở chỗ quẹt thẻ. Mọi người đành bó tay.

Hệ thống điều hòa trung tâm

Công ty chuyển đến tòa nhà thông minh vào mùa xuân, trời lạnh, nên mọi người ai cũng dễ chịu. Chớm hè được vài hôm, ai cũng kêu oai oái. Số là vào đúng cái hôm trời nóng đầu mùa, nhiệt độ lên đến hơn 30 độ, đến 5.30 chiều mọi người phát hiện ra là hệ thống điều hòa tự động ngắt. Mồ hôi mồ kê túa ra như trong sauna.

Gọi điện hỏi kỹ thuật, thì được biết, hệ thống điều hòa trung tâm được set up tự động tắt vào lúc 17.30. Không ai có thể thay đổi được. Đã quá giờ làm việc 30 phút, mọi người nên rời khỏi nơi làm việc.

Thế là lục tục đi về, trong lòng đầy hậm hực, công việc chưa xong mà chẳng nhẽ ở lại trong cái lò nóng như rang này.

Sáng thứ Bảy, định trốn vợ con lên công ty ngồi chơi, lướt nét, thì phát hiện ra hệ thống điều hòa cũng không vận hành. Thôi, đành phải về cho vợ con hành hạ vậy. Chấm dứt chuỗi ngày sung sướng.

Nhà vệ sinh cảm ứng

Toilet ở đây tiết kiệm được cho mọi người công đoạn... xả nước. Mỗi bệ xí đều có gắn cảm ứng để dội lượng nước vừa đủ sạch bồn cầu, tránh tình trạng ai thích nhấn thế nào thì nhấn gây lãng phí nước - nguồn tài nguyên quan trọng số 1 đang có nguy cơ cạn kiện.

Nhưng than ôi, cái cảm ứng ấy lại bủn xỉn quá. Nhiều khi nó rỉ ra một lượng nước ít ỏi không trôi tuột được hết các thứ trong bồn cầu. Muốn nó trôi sạch, thì chẳng có cách nào khác là lại phải ngồi xuống, để cho nó cảm nhận và rồi lại đứng lên. Khi đó nó lại nhả ra thêm một lượng nước nữa, may ra mới cuốn được hết các thứ.

Thế là cái cảm ứng không những không tiết kiệm được nước mà còn khiến người ta phải lãng phí thêm thời gian ngồi trong một không gian không được thanh khiết cho lắm.

Đó là 3 chuyện bực mình nhất. Bạn tôi còn kể nhiều "tội" nữa của tòa nhà thông minh này.

Có ai làm trong những tòa nhà tương tự thì góp chuyện vào comment nhé.


26/10/07

CHỜ "ĐỘNG PHÒNG"



Cơ quan bạn có được một dự án. Một nhóm chuyên viên được bầu ra, giúp việc cho thủ trưởng, chỉ chuyên về dự án này. Không khí hồ hởi. Thủ trưởng ra lệnh cho văn phòng thu xếp một phòng làm việc riêng cho nhóm chuyên gia. Mỗi người sẽ được rút ra khỏi phòng làm việc lâu nay của mình, tập trung về phòng mới, dễ làm việc.

Bao nhiêu là sáng kiến. Bao nhiêu là đề xuất. Bao nhiêu là những hoạt động cụ thể phục vụ cho dự án. Chưa có phòng làm việc mới, các chuyên viên vẫn ai ở phòng nấy, nhưng không khí ban đầu vẫn náo nức. Họ hăm hở bắt tay vào thực hiện công việc, cũng không ai quá để tâm rằng chưa có phòng làm việc chung.

Ba tháng đầu, thủ trưởng bận theo một lớp bổ túc quản lý. Ông phó chẳng có lệnh thủ trưởng, chẳng việc gì mà phải quyết, mà chỉ là quyết một cái phòng làm việc.

Nửa năm sau, thủ trưởng có bao nhiêu là việc lớn lẫn việc bé phải làm.

Chín tháng mười ngày, một cái phòng làm việc vẫn chưa ra đời. Của đáng tội, trong một số cuộc họp giao ban, người ta cũng nhắc nhở chuyện hoài thai căn phòng. Phòng thì có đấy, ngay cạnh phòng thủ trưởng thôi, nhưng còn đang cân nhắc xem thủ trưởng có nên đổi phòng sang đó hay không? Địa thế tốt ơn, hướng tốt hơn. Phòng thủ trưởng tốt hơn thì mới ăn nên làm ra.

Rồi thêm mấy tháng nữa cho văn phòng tính toán: phòng dự án nên treo rèm màu gì? Bàn làm việc cho bốn chuyên viên có nên đặt loại cabin, loại giả gỗ hay lót nỉ? Máy tính đặt vào đấy là cái mới hay máy cũ mang từ phòng cũ sang? Bộ bàn ghế tiếp khách mẫu mã kiểu gì, nên mua của hãng nào?

Việc dự án thì không chờ. Các chuyên viên phân tán, ai vẫn ở phòng nấy, nhưng vẫn làm việc. Dần dần họ hầu như quên chuyện thủ trưởng hứa sẽ có một phòng làm việc chung.

Mãi lâu sau. Một hôm chánh văn phòng thông báo phòng làm việc của nhóm dự án sẽ được mở vào ngày mai. Mai sẽ cúng “động phòng”, đã bấm được ngày tốt. Đã qua hai cái chín tháng mười ngày, giờ mới “động phòng”. Mà cũng chỉ là dọn dẹp vài ba thứ linh tinh ra khỏi căn phòng cũ, chỉ còn lại căn phòng trống hơ trống hoác như phòng hoang.

Phòng được mở. Chỉ đơn giản là cô tạp vụ lên tra chìa vào ổ, mở khóa, rồi khép hờ. Chuyên viên nào có nhu cầu thì bê máy lên đấy mà làm việc.

Chẳng có chuyên viên nào lên. Một năm rưỡi qua họ hăm hở công tác mới, bao nhiêu ý định mới, bao nhiêu viễn cảnh của dự án và của cơ quan... Tất cả những cái ấy đã dần suy giảm, dần mòn mỏi, dần rơi rụng. Việc dự án cũng kéo lê đi rồi dậm chân tại chỗ vì nhiều nguyên nhân. Rồi họ quen dần với việc không chờ có phòng làm việc riêng.

Trong thâm tâm, thủ trưởng thì tự lý: đấy là để cho mọi người thấy, hiệu quả công việc là ở cái đầu chứ đâu phải ở cái phòng. Hay là một cái lý khác đầy tính triết học: mọi công việc chỉ thực sự bắt đầu ở nơi bốc đồng và hào hứng đã kết thúc.

Cũng còn một cái lý khác ở thâm tâm ông: mọi nhiệt tình đều có thể làm cho cạn kiệt, mọi hăng hái đều có thể làm cho mệt mỏi. Chỉ cần thời gian. Một khi nhiệt tình và hăng hái mài mòn đi, ở đó mới là sự hạ nhiệt cho những sáng kiến mà ông không thực sự muốn thực hiện. Để mài mòn, xin nhắc lại: chỉ cần sử dụng hiệu quả của việc kéo lê thời gian.

Bắt đầu từ khi ấy, thủ trưởng có cái lý: tôi đã tạo điều kiện phòng ốc đầy đủ nhưng nhân viên thiếu nhiệt tình.

Chắc ông rất nhớ tục ngữ Việt Nam:

Nước chảy đá mòn.
... Dãi nắng dầm sương, tương phải nát.

Hồ Anh Thái
(Tuổi trẻ Cuối tuần, 26-10-2007)

Blog counter

12/10/07

NGÀY MỆT MỎI...



Thứ Sáu không phải ngày 13 mà sao mệt mỏi quá.

Đúng là một ngày căng thẳng từ sáng sớm khi vừa đặt chân đến cơ quan cho đến tận lúc rời cơ quan về nhà lúc 9.45 PM.

Trưa ăn suất cơm hộp, tối ăn tô mì gói.

Cầu mong bình yên đến sớm.

7/8/07

CƠ QUAN LÀ...



Nhớ hồi mới ra trường, được đi làm ngay ở cơ quan nhà nước, hãnh diện lắm. Thời đấy còn bao cấp, sáng nào cũng phải dậy sớm nấu cơm, cho vào cạp lồng rồi trưa đến mấy anh chị em tụ tập nhau lại ăn chung.

Cạp lồng cơm của mình thì khiêm tốn lắm, toàn được các anh chị khác chia thức ăn cho. Đi làm được 3 tháng mà lên mấy ký.

Tình đồng nghiệp, quan hệ anh em cùng cơ quan cái thời bao cấp khá thân ái. Nghĩ lại nhiều khi vẫn thấy cảm động.

Nhưng cơ quan thời đó cũng nhiều điều thú vị:

- Cơ quan là nơi tắm táp, giặt giũ. Không phải ai cũng muốn lợi dụng nước chùa ở cơ quan, mà đơn giản là vì ở nhà không có nước.

- Cơ quan là cái bếp. Lúc nào cơ quan cũng sực nức các loại mùi như mùi thức ăn được xào nấu chế biến, mùi thuốc nam thuốc bắc sắc xình xịch trong các loại ấm đất nung. Nguyên nhân cũng là do ở nhà không có điện. Nếu ở nhà có điện thì cũng không thường xuyên, tốt nhất là mang đến cơ quan đun bằng điện chùa.

- Cơ quan là nơi phân phối lương thực, thực phẩm. Trong tủ làm việc hồ sơ thì ít, cá khô mắm muối thì nhiều. Thỉnh thoảng mua đâu được con lợn, cả cơ quan nghỉ việc để mổ lợn chia nhau, vui lắm.

- Cơ quan là nơi ghen tị. Nếu cơ quan có xuất đi học, đi tu nghiệp hay công tác ở nước ngoài, thì thôi rồi lượm ơi, đơn nộp hàng xấp, chí choé nói nhau tôi tốt nó xấu. Người nào được đi nước ngoài thì chỉ dám chắc là mình đã đi được, khi máy bay cất cánh.

Thời nay, những chuyện kể trên có lẽ không còn, nhưng xuất hiện những điều mới cũng thú vị chả kém:

- Cơ quan là nơi được dùng máy lạnh vô biên. Có anh chăm làm ở cơ quan đến tận 9-10 giờ tối. Đơn giản là nhà không có máy lạnh, về sớm làm gì?

- Cơ quan là phòng Internet chùa. Chát chít, download phim, nhạc, chơi game online. Cứ vô tư.

- Cơ quan là sàn catwalk. Chị em, anh em trình diễn thời trang, nước hoa, giầy dép... ngấm ngầm thi nhau xem ai sành điệu hơn.

Mọi người có đóng góp định nghĩa "cơ quan là gì?", thì chia sẻ trong phần comment nhé.

Free stats
 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết