Hiển thị các bài đăng có nhãn môi trường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn môi trường. Hiển thị tất cả bài đăng

26/8/10

NÚI VÀNG TRONG RÁC THẢI



Mỗi năm có 40 triệu tấn thiết bị điện tử trở thành rác thải. Bị vứt bỏ cùng với chúng là một lượng lớn kim loại quý: trong 41 điện thoại di động có một lượng vàng tương đương lượng vàng trong một tấn quặng vàng. Cùng với khái niệm “khai thác mỏ ở đô thị”, đã xuất hiện nhiều hãng tái chế rác điện tử ở châu Âu.

Để khai thác kim loại, con người phải đầu tư, chi phí rất lớn, phải đào và thiết kế hầm lò ở độ sâu hàng nghìn mét, phải phá ủi cả một quả núi hay sàng lọc, đãi cát cực kỳ vất vả. Trong khi đó, người ta có thể khai thác tài nguyên kim loại quý hiếm ít vất vả tốn kém hơn nhiều: trong chất thải công nghiệp và thiết bị, máy móc phế loại của các hộ gia đình chứa đựng một khối lượng lớn vàng, bạc và các kim loại quý hiếm khác. Bởi vậy Liên Hợp Quốc (LHQ) đang kêu gọi các quốc gia hãy tăng cường khai thác nguồn tài nguyên từ phế thải điện tử.

Theo báo cáo của Cơ quan LHQ về Môi trường UNEP, mỗi năm thế giới thải ra khoảng 40 triệu tấn rác loại này. Ông Rüdiger Kühr làm việc tại trường Đại học của LHQ (United Nations University) cho rằng lượng kim loại quý hiếm có thể thu hồi từ thiết bị điện tử phế thải lớn hơn nhiều so với khai thác mỏ; do đó Kühr đề cập tới khái niệm “khai thác mỏ ở đô thị”.

Thường thì để khai thác được một gram vàng, doanh nghiệp phải đào bới vận chuyển một tấn quặng. Việc tái chế để có được lượng vàng này từ chất phế thải công nghiệp và gia đình đơn giản hơn nhiều: một lượng vàng tương tự có trong 41 điện thoại di động. Ngay cả các mỏ có tỷ trọng khai thác cao như mỏ Kalgold ở Nam Phi thì để lấy được 5gr vàng người ta phải đào bới, vận chuyển một tấn đất, đá. Trong khi đó hãng tái chế Umicore tại Brussels có hàng triệu tấm vi mạch máy tính và người ta có thể thu hồi được 250gr vàng từ một tấn tấm vi mạch này, cao gấp 50 lần so với mỏ Kalgold.

Ngành kinh doanh tái chế điện tử ngày càng trở nên hấp dẫn hơn. Đã xuất hiện nhiều hãng tái chế điện tử ở châu Âu. Do những năm gần đây giá kim loại không ngừng tăng nên các hãng này thu được lợi nhuận ngày càng cao. Cái khó là ở chỗ phần lớn thiết bị điện tử phế loại không được thu gom để đưa vào tái chế. Sự lãng phí nguồn tài nguyên này rất lớn, nhất là ở các nước nghèo.

Theo một báo cáo của LHQ, thông thường ở các nước nghèo, thiết bị vi tính, điện thoại di động hư hỏng đều bị vứt bỏ chứ không được thu gom để tái chế. Một nhà nghiên cứu của UNEP đã tính mức độ lãng phí về vấn đề này ở các nước đang phát triển và cung cấp số liệu cho Spiegel Online.

Riêng ở Trung Quốc mỗi năm có khoảng bốn tấn vàng, 28 tấn bạc và 6.000 tấn đồng ở trong máy tính và điện thoại di động hỏng bị vứt vào bãi rác. Lượng vàng này trị giá 100 triệu Euro - và tương đương lượng vàng được khai thác ở một số nước. Cũng theo bản báo cáo của UNEP thì trong năm 2010, ở Trung Quốc sẽ có 2,3 triệu tấn rác thải điện tử gồm 500.000 tấn tủ lạnh, 1,3 triệu tấn máy truyền hình và 300.000 tấn computer.

Trung Quốc xếp hàng thứ hai sau Mỹ về lượng rác thải điện tử, theo ước tính thì năm 2010 Mỹ có khoảng 3 triệu tấn rác thải điện tử. Điện thoại di động và computer chiếm một khối lượng lớn kim loại: 15 % cobalt, 13% palladium và 3% lượng vàng, bạc khai thác hằng năm trên thế giới được dùng trong công nghiệp sản xuất điện thoại di động và computer. Phần lớn lượng kim loại quý hiếm này cuối cùng lại trở thành rác thải.

Trong năm 2008, riêng lượng vàng, bạc, đồng, palladium và cobalt dùng để sản xuất computer trị giá 2,7 tỷ Euro. Theo điều tra của UNEP, do thiếu một quá trình tái chế nên các nước đang phát triển cũng như các nước mới nổi đang tự làm mất đi một lượng lớn các loại nguyên liệu quan trọng. Trong khi đó ở các nước EU, nhà sản xuất thiết bị điện, điện tử có trách nhiệm tiếp nhận lại những sản phẩm cũ của mình. Những người kinh doanh kim loại và nguyên liệu phế thải thì hy vọng ngành tái chế sẽ mang lại lợi nhuận không nhỏ.

Đối với việc tái chế, thu hồi kim loại đồng người ta đã đạt được kết quả khả quan, thí dụ Đức thu hồi được khoảng 50% lượng đồng đã sử dụng trong quá trình sản xuất, tuy nhiên, bất chấp các quy định, một lượng lớn kim loại đã không được đưa vào hệ thống tái chế. Theo báo cáo của UNEP, ở châu Âu các kim loại như vàng, bạc và palladium ít được đưa vào quá trình tái chế, vì thế châu lục này mỗi năm bị thất thoát trên 5 tỷ Euro.

Do sản xuất thiết bị điện tử sẽ tăng mạnh trong thời gian tới nên sự lãng phí nguồn tài nguyên cũng sẽ tăng gấp bội so với hiện nay. Một số công nghệ tương lai như tế bào chất đốt hay quang điện sẽ tăng nhu cầu đối với nhiều loại kim loại quý hiếm. Cho đến thời điểm 2007, toàn thế giới đã tiêu thụ tới 1 tỷ điện thoại di động.

Các chuyên gia cho rằng ở nhiều nước, rác thải điện tử sẽ tăng đáng kể: thí dụ ở Trung Quốc và Cộng hòa Nam Phi, lượng rác điện tử năm 2020 sẽ tăng gấp bốn lần so với năm 2007, mức tăng ở Ấn Độ là năm lần. Ở các nước châu Phi thí dụ như Senegal hay Uganda, mức tăng này thậm chí tới tám lần.

Hiện tại châu Phi đã trở thành bãi chứa thiết bị điện tử phế thải, lỗi thời của các nước phương Tây. Theo một Hiệp định của LHQ ký năm 1989, Công ước Basel, cấm không được tuồn rác sang các nước khác nếu không có sự chấp thuận của các nước đó. Tuy nhiên vẫn có nhiều thiết bị điện tử cũ, chất phế thải tuồn lậu bằng nhiều kênh khác nhau vào các nước đang phát triển.

Riêng nước Đức mỗi năm xuất khẩu khoảng 100.000 tấn rác điện tử. Việc tuồn lậu rác thải sang các nước khác rẻ hơn nhiều so với việc tái chế đúng quy định. Những chiếc ô tô cũ xuất khẩu của Đức thường chứa đến tận ngọn rác thải điện tử.

Thường rác thải được xuất sang châu Phi và tại đây các thiết bị điện tử sẽ được tháo dỡ thủ công. Tuy nhiên các loại kim loại không được tận thu, khoảng 75% số lượng vàng bị bỏ phí.

Khi bị đốt để thiêu hủy, những núi rác điện tử gây tác động chết người đối với môi trường và con người. Các loại kim loại nặng bị đốt cháy có thể gây ung thư, nhất là đối với những người làm việc gần bãi rác. Nguồn đất và nước ở khu vực rác thải bị đốt cũng bị nhiễm độc nghiêm trọng.

Xuân Hoài dịch Theo Spiegel

Nguồn:
NÚI VÀNG TRONG RÁC THẢI - TẠP CHÍ TIA SÁNG

Entries liên quan
Ô NHIỄM VÌ TIỄN ÔNG CÔNG ÔNG TÁO
HAI CUỘC ĐỐI THOẠI VỀ VỊNH HẠ LONG
CÒN BAO NHIÊU DÒNG SÔNG SẮP QUA ĐỜI?
TẠI SAO CỨ PHẢI DÙNG NƯỚC ĐÓNG CHAI?



19/7/09

TẠI SAO CỨ PHẢI DÙNG NƯỚC ĐÓNG CHAI?




Câu chuyện thứ nhất:

Bà Viện trưởng Viện Nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore cách đây 12 năm kể: Bà đi công tác ở một nước trong khu vực. Xứ đó nổi tiếng có trà ngon. Ngồi họp, người ta phát cho mỗi người một chai nước. Bà nói: "Cho tôi xin tách trà". Người ta trợn mắt: "Không, bà phải uống nước đóng chai". Nói cách nào họ cũng không nghe. Họ nghĩ người đến từ thế giới văn minh thì phải dùng thức uống văn minh, không thể dùng thứ trà quê mùa của họ được.

Câu chuyện thứ hai:

Em tôi kể, ở công ty của nơi nó ấy đang làm việc có một nữ đồng nghiệp rất điệu: Quần áo son phấn đã đành, nhưng đến nước cũng phải chọn. Ăn cơm trưa xong nhất định cô phải đánh răng (chuyện bình thường), nhưng nhất thiết phải đánh răng bằng nước đóng chai hiệu La Vie hoặc Aquafina. Đánh răng bằng nước máy theo cô là không sạch, là mất vệ sinh, thà không đánh răng còn tốt hơn!

Câu chuyện thứ ba:

Mốt sử dụng nước đóng chai đã xâm nhập vào đời sống gia đình. Nhiều nhà nhất định không sử dụng nước sôi để nguội để uống nữa mà phải gọi công ty mang bình nước nhựa đến cho sành điệu. Hết nước lại gọi điện người ta mang bình khác đến thay. Một số gia đình còn nhất định không dùng nước máy để nấu nướng. Nước cho vào đồ ăn thức uống nhất định phải là nước đóng chai. Nước đóng chai mới sạch, mới hợp vệ sinh.

Câu chuyện thứ tư:

Thị trưởng Gavin Newsom của San Francisco (Mỹ) vừa cấm sử dụng tiền ngân sách để mua nước đóng chai cho công chức của thành phố. Ông nói: Nước máy ở khu vực Bay Area có chất lượng cao nhất nước Mỹ, mỗi năm được thử hơn 100 nghìn lần để bảo đảm tiêu chuẩn an toàn vệ sinh. Quyết định của ông mở màn cho chiến dịch vận động dân chúng sử dụng nước máy thay vì nước đóng chai.

Có mấy nguyên nhân sau đây, mà người ta nên sử dụng nước máy:

- Nước đóng chai đặt hơn từ 240 đến 10 nghìn lần so với nước máy. Tiền để mua một chai nước hiệu Evian đủ để trả cho 1.000 galon nước máy.
- Nước đóng chai đắt vì chi phí đóng chai, vận chuyển, tiếp thị, bán lẻ và lợi nhuận.
- Vận chuyển nước đóng chay rất tốn kém, vì giá xăng dầu tăng cao. Riêng số nguyên liệu dùng để sản xuất chai cho người Mỹ trong một năm ngồn tới 47 triệu gallon dầu, đủ để 100 nghìn chiếc xe hơi hoạt động và thải ra môi trường 1 tỉ pound khí carbone.
- Chai nhựa không được tái chế, gây ô nhiễm môi trường. Riêng bang California mỗi năm phải xử lý 1 tỉ vỏ chai nước, phải mất 1.000 năm số chai này mới tiêu hủy được.

Tóm lại, vì tương lai con em chúng ta, hãy ngừng sử dụng nước đóng chai!

19/4/09

ĐỪNG ĐỂ MẤT VIÊN NGỌC BA BỂ



Cùng với Vịnh Hạ Long, động Phong Nha..., hồ Ba Bể là một trong những báu vật mà thiên nhiên ban tặng cho Việt Nam. Nằm giữa những dãy núi đá vôi ở độ cao 145 m so với mặt nước biển ở tỉnh Bắc Kạn, hồ Ba Bể quả là điểm đến hấp dẫn.

Khá hoang sơ, hầu như không có dịch vụ gì - đó là những điểm nổi bật của Ba Bể. Nghe nói Bắc Kạn đã yêu cầu những công ty lớn muốn tìm cơ hội làm ăn trên địa bàn tỉnh đều phải đưa ra một dự án thu hút du khách đến với Ba Bể.

Tôi cứ mong nơi đây không biến thành điểm du lịch, để cái hồ ấy xứng đáng là viên ngọc của vùng rừng núi phía bắc của đất nước. Du khách mà đến đây thì chẳng mấy chốc mà mất cái hồ đã được Hội nghị hồ nước ngọt thế giới đưa vào danh sách 20 hồ nước ngọt đặc biệt của thế giới cần được bảo vệ.

Từ bến đò Buốc Lốm, xuôi theo dòng sông Năng, chui qua động Puông ta sẽ đến Hồ Ba Bể. Phong cảnh hai bên bờ khi thì nên thơ, khi thì hoang dã dữ dội.





Người dân chở trâu bò và đánh bắt tôm cá trên sông Năng

Cảnh đẹp trên Hồ Ba Bể










8/10/08

TIẾC CỦA HIGHLANDS HỒ TÂY



Cà phê Highlands Hồ Tây là một trong những nơi tôi thích ngồi nhất ở Hà Nội.

Thử tưởng tượng thế này: Thứ Bảy, sáng mùa thu lành lạnh, ngồi ở chiếc ghế cao sát mạn tàu phóng tầm nhìn qua ô cửa kính ra Hồ Tây lảng bảng sương khói, nhâm nhi ly cà phê nóng hổi, thật không gì thư thái và thoải mái hơn.

Thế nhưng, thú vui ấy nay không còn nữa.

Hà Nội đã buộc di dời tất cả các nhà thuyền trên Hồ Tây và Hồ Trúc Bạch từ 1.10.2008. Nguyên nhân nêu ra trong thông báo ngày 27.6.2008 của Sở Giao thông công chính Hà Nội là do các nhà thuyền này đã "gây mất vệ sinh môi trường, mỹ quan và trật tự văn minh đô thị".

Có thể Highlands Coffee cũng như các nhà thuyền khác đã "gây mất vệ sinh môi trường" vì xả thẳng nước thải chưa xử lý xuống hồ. Nhưng nói những nhà thuyền này ảnh hưởng xấu tới mỹ quan và trật tự văn minh đô thị thì tôi không tán thành.

Tôi luôn phục Highlands Coffee vì họ biết chọn những địa điểm đẹp nhất trong thành phố.

Quán Highlands Coffee Hồ Tây với cách bài trí trang nhã, sang trọng là công trình tô điểm thêm cho Hồ Tây. Hồ Tây trở nên đẹp hơn, lung linh hơn, lãng mạn hơn, thú vị hơn khi có những nhà thuyền như vậy.

Bạn bè tôi từ trong nam ngoài bắc đến đây ngồi đều thích.

Rõ ràng là không thể chấp nhận việc các nhà thuyền, trong đó có Highlands Coffee, gây ô nhiễm môi trường. Hồ Tây là báu vật mà thiên nhiên ban tặng cho Hà Nội, gìn giữ nó cho muôn đời sau là nhiệm vụ tối quan trọng.

Nhưng không thể bắt Hồ Tây đang được trang điểm phấn son, phải mặt mộc đừng dầm mình không một ai nhòm ngó.

Cách đây 13 năm, đi công tác Berlin, tôi ghé vào một quán Imbiss (bán thức ăn nhanh) của vợ chồng anh bạn. Hai người kể rằng để xin được giấy phép mở quán này, họ phải chứng minh cho nhà chức trách biết nguồn nước dùng để chế biến thức ăn, nước thải được thoát đi đâu, có phù hợp với các quy định về đảm bảo vệ sinh môi trường hay không?

Chuyện đơn giản như thế sao các bác giao thông công chính Hà Nội không áp dụng nhỉ?

Bắt dỡ hết nhà thuyền gây ô nhiễm trên hai cái hồ, nhưng lại để nguyên Nhà hàng Bánh tôm Hồ Tây, ngự tọa ngay trên bờ hồ Trúc Bạch. Cái nhà hàng này gây ô nhiễm có khi còn hơn mấy cái nhà thuyền, nhưng vì nó ở trên bờ, nên chẳng di chuyển đi đâu được hết.

Sao cứ không quản lý được là lại cấm thế thì còn gì là gương mặt văn minh đô thị!

Hay là Hồ Tây đã quay lại kỷ nguyên "Vẻ đẹp tiềm ẩn" rồi?

Ảnh: Mattpowelluk (muivi.com)

18/9/08

CÒN BAO NHIÊU DÒNG SÔNG SẮP QUA ĐỜI?



Sông Thị Vải đã bị Cty Vedan bức tử.

Hàng ngày hàng triệu bà nội trợ, hàng vạn đầu bếp rắc thứ bột ngọt do công ty này sản xuất vào thức ăn cho chồng con, khách hàng thêm ngon miệng. Chúng ta vui vẻ ăn đồ ăn ấy và quả thực nhờ có bột ngọt mà vị giác của chúng ta bị đánh lừa.

Tôi đã không ăn mì chính, hay bột ngọt từ lâu rồi.


Không ăn không phải vì Vedan bức tử sông Thị Vải. Không ăn vì thấy nó chẳng bổ béo gì.

Cách đây chục năm, báo chí Tây rộn lên thông tin "hiệu ứng nhà hàng Tầu", chỉ ra rằng bột ngọt (mì chính) khiến người ăn bị đau đầu, nôn mửa, choáng váng... Các nhà hàng Tầu ở Châu Âu vì thế bị cấm sử dụng bột ngọt.

Nhưng chúng ta là người châu Á, chúng ta sống ở châu Á, chúng ta cho Vedan vào đầu tư ở nước ta, nên ta vẫn chén bột ngọt. Chúng ta bị đau đầu, nhưng có vì những chuyện khác nhiều hơn, chứ không phải chỉ vì riêng bột ngọt.

Không sao, đau đầu đã có Panadol.


Chúng ta ăn bột ngọt Vedan. Và không biết rằng cái công ty ấy xả nước thải không được xử lý xuống sông Thị Vải một cách tinh vi. Trong nước thải ấy có chất cianure cực độc.

Bây giờ chúng ta biết dòng sông ấy sắp "qua đời", mà không biết rằng nó có thể khiến những người sống bên đôi bờ Thị Vải (kể cả con cháu họ) phải chịu đựng hậu quả khôn lường từ chất độc này trong tương lai.


Thị Vải có nguy cơ trở thành Minamata thứ hai.

Nhưng không chỉ có Thị Vải sắp "qua đời", ở Việt Nam còn nhiều con sông cũng ở trong tình trạng tương tự.

Sông Thương nước chảy đôi dòng, bên đục bên trong, chỉ còn là chuyện của ký ức. Nay con sông này khi chảy vào sông Cầu có thêm một dòng nữa là dòng nước thải công nghiệp. Chẳng mấy chốc mà ta sẽ mất "Sông Cầu nước chảy lơ thơ".

"Dòng sông Đáy quê em" cùng với sông Nhuệ (Hà Tây cũ - Hà Nội mới) cũng đang gồng mình gánh mỗi ngày khoảng 30 nghìn mét khối nước thải của Hà Nội, trong đó 96% là nước thải công nghiệp.

Sông Hoài xinh đẹp ở Hội An cũng bị ô nhiễm khi mỗi ngày phải gánh đến 8.310 mét khối nước thải sinh hoạt và du lịch. Không khéo sắp tới đến du lịch ở đô thị cổ Hội An, du khách phải sắm khẩu trang.

Tháng 7 vừa qua, cá trên sông Bồng Miêu (Quảng Nam) chết hàng loạt vì bị nhiễm độc do nước thải của Cty Khai thác Vàng Bồng Miêu.

Sông Sài Gòn bị ô nhiễm Mangan từ đầu những năm 2000 và tỉ lệ amoniac trong nước ngày một gia tăng.

Vào Google gõ "ô nhiễm sông" ta sẽ được 2,4 triệu kết quả. Tức là chúng ta đã viết, đã nói rất nhiều về chuyện này.

Chẳng mấy chốc chúng ta, con cháu chúng ta, sẽ không còn những con sông nữa...

Nếu chỉ hô hào tẩy chay bột ngọt Vedan không thôi thì không bao giờ đủ! Các con sông vẫn sẽ "qua đời".

Ảnh: Sông Thị Vải bị ô nhiễm.

THAM KHẢO:
1. Từ câu chuyện Vedan và dòng sông Thị Vải: Đừng là bài học Minamata thứ hai (Lao Động)
2. Vedan "thoải mái" đầu độc sông Thị Vải vì có giấy phép? (Lao Động)

3/9/08

HAI CUỘC ĐỐI THOẠI VỀ VỊNH HẠ LONG



Đối thoại 1 (qua Yahoo! Messenger):

- Này, cái Hồ Baikal của nước cậu vừa nhoi thêm 5 bậc lọt được vào danh sách 77 ứng cử viên rồi đấy?

- Ứng cử viên gì? Nước tớ bầu cử tổng thống xong rồi.

- Ơ, cậu không biết có cuộc bầu chọn này à?

- Bầu à? Tớ chán ba chuyện bầu bán lắm. Thời buổi làm ăn, đến bầu cử Tổng thống còn chẳng mấy người quan tâm nữa là!

- Ờ, đại loại như sau: Có một trang web tổ chức cuộc bầu chọn toàn cầu để chọn ra 7 kỳ quan thiên nhiên của thế giới.

- Tức là cứ cái nào được nhiều phiếu thì được công nhận là kỳ quan à?

- Ờ, về nguyên tắc là như vậy.

- Vớ vẩn.

- Sao lại vớ vẩn? Họ đưa ra quy định chi tiết rõ ràng, minh bạch lắm.

- Vớ vẩn ở chỗ kết quả có thể không chính xác. Nước 10 triệu dân không thể có nhiều phiếu bằng nước 100 triệu dân và lại càng ít phiếu so với nước 1 tỉ dân.

- Nhưng đây là bầu chọn toàn cầu. Người dân toàn thế giới đều có thể bình chọn và nếu muốn bầu cho một thắng cảnh của mình thì phải chọn thêm 6 cái khác của thế giới.

- Dù sao tớ vẫn thấy đó là vớ vẩn.

- Cậu thấy vớ vẩn cũng được, nhưng tớ đã bầu cho Hạ Long và đã bầu cả cho Hồ Baikal rồi đấy.

- Ý cậu muốn tớ bầu cho Hồ Baikal rồi nhân thể bầu cho Vịnh Hạ Long à?

- Ừ, cậu có thể làm thế, có mất gì đâu?

- Đúng là không mất gì, nhưng tớ thấy không ổn. Tớ chưa đi Hạ Long, tớ không biết cái vịnh ấy như thế nào, làm sao tớ có thể tùy tiện chọn nó là kỳ quan thiên nhiên được?

- Nhưng họ đâu có truy xét là cậu đã đến đó hay chưa? Họ chỉ cần biết là cậu đã click vào Vịnh Hạ Long, thế là OK.

- Nói chung tớ không quan tâm đến bầu chọn, nhưng một khi đã tham gia, thì tớ phải có trách nhiệm đối với lá phiếu của mình. Do vậy xin lỗi cậu, tớ sẽ không bầu chọn cho Vịnh Hạ Long. Mà tóm lại, tớ cũng sẽ không bỏ phiếu cho Baikal. Cả thế giới biết nó là cái hồ nước ngọt sâu nhất thế giới, chứa đến 1/5 lượng nước ngọt của toàn trái đất. Nó xứng đáng là kỳ quan thiên nhiên số 1 mà không cần ai phải bỏ phiếu. Hồ Baikal ở trong tim tớ, thế là đủ. Tớ tin là Vịnh Hạ Long cũng có trong tim cậu.

- Có!

- Vậy còn cần thêm một cái danh hiệu hão làm gì?

- Nhưng nó có thể giúp thu hút du khách...

- Thế thì cậu sai rồi đấy. Kỳ quan thiên nhiên càng ít người đến càng tốt. Nhiều người đến chỉ khiến nó mau hỏng. Tớ mong Baikal mãi mãi hoang sơ, để nó mãi là "con mắt xanh của Siberia".


Đối thoại 2 (trong một quán càphê trông ra Vịnh Hạ Long):

- Cậu có tham gia bỏ phiếu cho Vịnh Hạ Long không?

- Em bỏ rồi, 3 phiếu. Nhưng nó tụt xuống vị trí 12-13 gì rồi.

- Thay vì bỏ phiếu, cậu nên vận động mọi người ra đây vớt hết những túi nilon trôi lềnh phềnh trên biển và những thứ rác rưởi dạt vào bãi biển thì hơn.

- Ô, thế không ai làm những việc ấy hả anh?

- Có. Nhưng mà làm không xuể. Cậu thấy mấy cô nàng mắt xanh mỏ đỏ kia không? Lát nữa đáp tàu ra Vịnh, các cô ý sẽ vứt xuống biển vỏ cam vỏ bưởi, thậm chí cả túi nilon đựng những thứ nôn ra. Các chàng trai thì ném vỏ đồ hộp và lén tè xuống nước. Ai cũng bỏ vài ba phiếu bình chọn cho Vịnh Hạ Long cả đấy.

- Anh không muốn Hạ Long trở nên nổi tiếng à?

- Tôi nhớ cách đây mươi mười lăm năm, mỗi ngày qua phà Bãi Cháy ở bến Cửa Lục, tôi lại thả sức hít hà không khí biển tinh khiết ở đây. Nay mà hăng hái hít thở như cũ thì không khéo mà viêm mũi.

- Em vẫn thấy nó tinh khiết đấy chứ?

- Năm thì mười họa cậu mới xuống đây một lần, phân biệt thế qué nào được. Tôi sống ở đây gần hết đời người rồi, thấy Hạ Long sao bây giờ ô hợp thế!

- Vậy theo anh phải làm thế nào?

- Làm thế nào ấy à? Phải hướng dẫn những người dân sống ở đây, cũng như du khách bớt gây ô nhiễm cho cái vịnh này. Cả Bãi Cháy lẫn Hòn Gai xả nước thải sinh hoạt xuống vịnh đấy. Hạ Long đã bị quá tải. Đừng làm cho nó bị quá tải thêm nữa. Không cấp cứu cho nó nhanh thì nó chết không biết chừng.

17/8/07

GIÀU MỚI CÓ TIỀN ĐỂ PHÁ...



Gần một nửa số người từng dùng các sản phẩm từ động vật hoang dã là doanh nhân và 1/3 là cán bộ, công chức nhà nước, trong đó chủ yếu họ dùng chiêu đãi đồng nghiệp hoặc khách hàng bằng các món đặc sản thú rừng.

Các bữa ăn này diễn ra trong những dịp một người nào đó đứng ra chiêu đãi và thường muốn gây ấn tượng với khách mời.

Kết quả chính thức của cuộc khảo sát 2000 người ở Hà Nội về thái độ của người dân với các sản phẩm động vật hoang dã do tổ chức Traffic tiến hành, cho thấy, lý do chính người dân Hà Nội ăn thịt thú rừng là họ nghĩ các món này ngon, ngoài ra cứ 10 người thì 4 người khẳng định họ ăn bởi được mời trong những dịp tụ tập giao lưu chứ không hẳn do thích, 1/3 số khác dùng là vì muốn thử cho biết.

Đáng chú ý là đa số những người chưa dùng sản phẩm động vật hoang dã là do quá đắt, hơn 1/3 số người khác vì chưa có nhu cầu chứ ít ai vì quan tâm đến tác động tới môi trường hay bởi cho rằng như thế là bất hợp pháp.

Ngoài ra, nam giới có xu hướng sử dụng các sản phẩm động vật hoang dã nhiều hơn phụ nữ. Cứ 10 người nam được hỏi thì có tới 6 người thừa nhận từng dùng các sản phẩm này, trong khi nữ chỉ có 3 người. Cánh mày râu chủ yếu sử dụng dưới dạng ăn đặc sản thịt rừng và dùng các sản phẩm bồi bổ sức khỏe.

Xu hướng doanh nhân và công chức nhà nước có tỉ lệ sử dụng cao nhất cho thấy việc ăn thịt thú rừng gắn liền với sức ép mang tính công việc và xã hội của họ.

Các bạn doanh nhân có tiền ăn chơi hoành tráng thì rõ rồi. Con gì cũng có thể bỏ vào mồm được. Có lần tôi được một doanh nhân mời ăn con dúi (hay giúi nhỉ), tưởng là con gì, ai ngờ bồi mang ra một con chuột to tướng, trông bẩn thỉu và hôi hám. Anh ta giải thích: "Đây là chuột rừng, không phải chuột cống đâu".

Thế mà cái con dúi (hay giúi) đó được mang đi cắt tiết, cho vào rượu uống, thậm chí còn được đánh thành tiết canh nữa. Nghĩ đến đã thất kinh!

Không hiểu có bổ béo gì không, chứ máu cái con vật ấy chắc vô số vi trùng của những căn bệnh hiểm nghèo. Chính thú vui ăn thịt cầy hương của bà con Trung Của, mà bệnh SARS xuất hiện ở TQ và ở ta cách đây mấy năm.


Nông dân và sinh viên là những người ít sử dụng các đặc sản thú rừng nhất. Đúng, họ làm gì có tiền mà ăn.

(Có sử dụng thông tin của VNExpress)

11/2/07

Ô NHIỄM VÌ TIỄN ÔNG CÔNG ÔNG TÁO



Sáng nay đi qua Hồ Thủ Lệ thấy hai anh công nhân Cty Môi trường Đô thị chèo thuyền đi vớt rác ở cái hồ rất đẹp này của thủ đô Hà Nội. Chiếc thuyền khá nặng, chở đầy những túi nilon lớn bé chứa tro hoá vàng các thứ gửi cho ông Công ông Táo trong ngày tiễn các ông lên trời diện kiến Ngọc Hoàng 23 tháng Chạp.

Phong tục đẹp của Việt Nam đang bị biến thành thành thói quen xấu do sự vô ý thức của nhiều người.

Cá được phóng thích thì ngay cạnh đó đã có vài ba người đàn ông dùng cần câu (ảnh) và lưới bắt trở lại. Chẳng hiểu ông Công ông Táo nhà ấy còn phương tiện gì để lên trời nữa hay không.

Thả cá xong, các khổ chủ còn liệng xuống những túi tro hoá vàng. Hàng nghìn túi xanh hồng nghìn tía dập dờn trên mặt nước. Có những chú cá không thoát khỏi ma trận túi tro, ngáp miệng chờ chết trông rất thương.

Tóm lại các hồ nước tuy rất đẹp nhưng vốn đã bẩn, nay lại bẩn thêm.

Có dịp mục kích sở thị mới thấy đi thả cá và liệng tro toàn là người lớn. Rất nhiều người mặt mũi sáng sủa, ăn mặc lịch sự, ắt hẳn thuộc trình độ dân trí không đến nỗi nào. Thế mà vẫn ngang nhiên xả rác như vậy.

Chắc sang năm công an nên cử vài ba chú cảnh sát đến các hồ, thấy bác nào liệng rác xuống hồ, thì phạt vi cảnh 100 nghìn cho tởn. Bà con thấy sao? Có ai có cao kiến nào chấm dứt hiện tượng này, xin ghi vào comment.

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết