Hiển thị các bài đăng có nhãn thời tiết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thời tiết. Hiển thị tất cả bài đăng

12/6/11

"THÁNG SÁU NÓNG NHƯ ĐỔ LỬA..."


Những ngày trời rất lạ. Nắng mang theo hơi nóng xuyên qua khung cửa sổ, đánh thức vạn vật trong phòng dậy từ khi chiếc kim to mập trên đồng hồ mới chậm chạp nhích dần đến con số 5.

5 giờ chiều, sau gần 12 tiếng liên tiếp nung nóng mặt đường, nhà cửa, cây cối, nắng nhạt dần. Nhưng đừng nghĩ như thế là trời đã mát - ai không phải vì việc chẳng đặng đừng mà lao ra đường giờ này sẽ có cảm giác của một con gà bị đem đặt vào lò vi sóng. Nguyên nhân là vì mặt đường bê tông bên dưới ta đang đi, rồi xe cộ, nhà cửa hai bên đều đang nhất loạt ùn ùn nhả ra thứ hơi nóng kinh khủng mà chúng đã giữ suốt nửa ngày trời trước đó.

Hơi nóng hầm hập, mồ hôi dính người, bụi đường bẩn thỉu, khí thải từ dòng xe cộ đổ ra đường trong giờ tan làm khiến không khí trước mặt nhìn như bị một sức mạnh vô hình nào đó vặn vẹo đến biến dạng... Người ta cứ cắm cúi chịu đựng chừng đó thứ cực hình, để nhích dần lên giữa dòng xe cộ đông nghẹt, mong cho mau mau, chóng chóng trở về nhà với chiếc điều hòa (hoặc quạt điện) chạy vù vù, với một ly nước mát và một chiếc khăn ướt nước lạnh...


Thế rồi trong một phút chốc, hơi nóng như không còn nhả ra nữa, tiếng ồn từ dòng xe cộ náo nhiệt như không còn tồn tại nữa, bụi đường như không bốc lên nữa, mồ hôi như không còn bết bát nữa... Tất cả đã bị xóa đi không thương tiếc trong những giọt nước mưa to đùng và buốt lạnh đang rào rào đổ xuống từ trời cao.

Khi ấy, nếu may mắn đang được ở yên ấm trong nhà, đừng quên mở một cánh cửa ra mà nghe mùi đất đang len lỏi xộc vào. Nếu kém may mắn hơn, thì hãy dừng lại trú chân ở đâu đó đợi cho mưa ngớt rồi hãy về. Chỉ trong có mấy buổi chiều tối mưa giông như thế, mà Hà Nội đã xảy ra bao tai nạn thương tâm...


Cơn mưa nặng hạt như một chiếc chổi lá trong tay người lao công khổng lồ. Xoẹt, xoẹt, xoẹt... và không còn chút dư vị nào của một ngày nắng nóng chói chang. Hạnh phúc nhất là những người nghèo, rồi thứ đến là những người đã có một ngày lao động vất vả. Họ thở phào vì đêm nay, trong cái không khí se se lạnh ấy, họ sẽ tìm được một giấc ngủ ngon mà không lo chuyện điện bất thần bị cắt, hay phải nằm ngủ mê mệt trong hơi lạnh nhân tạo của những chiếc điều hòa ngốn điện trong thời buổi giá điện lại đang đòi được tăng.

Để rồi đến sáng hôm sau, cái vòng quay thời tiết kì lạ đó lại lặp lại theo một chu kỳ chính xác đến ngạc nhiên. 5 giờ sáng nhé... 5 giờ chiều nhé... 1 tiếng đồng hồ sau nhé... Và rồi chúc ngủ ngon nhé...!

Tôi viết những dòng này tại cơ quan lúc 5 giờ chiều. Chuẩn bị khóa cửa phòng, bước ra đường để hiến thân một con gà quay trong chiếc lò vi sóng khổng lồ ngoài kia. Trong khi mải miết quệt những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán, tôi sẽ mơ về một trận mưa nữa đêm nay. Một trận mưa rào của những ngày đầu Hạ. Cho “tháng Sáu nóng như đổ lửa” đang về...

TEPPI

Nguồn:
“Tháng Sáu nóng như đổ lửa…”



8/6/11

MƯA HUẾ



Mưa Huế là một cách nói, chứ thực ra, từ tháng 9 đến tháng 12 âm lịch, cả ba tỉnh Bình - Trị - Thiên đều có những đợt mưa dai dẵng, dài đến mấy chục ngày đêm. Trừ khi sắp có bão hay ngay trong cơn bão sẽ có mưa như trút nước, còn bình thường, mưa Huế, mưa Bình - Trị - Thiên cứ rỉ rả, như thể nếu mưa lớn quá thì trời sẽ hết nước!

Mưa Huế là một loại mưa dầm dề, ủ ê, thúi trời thúi đất, mà chỉ có ở khúc giữa của miền Trung Việt Nam. Tháng 9, tháng 10 âm lịch chưa phải mùa rét, nhưng khi bắt đầu có mưa thì Huế trở lạnh, đất trời, cảnh quan chìm trong màn nước đùng đục, tà áo dài trắng học trò, tà áo dài tím thiếu nữ, tà áo dài nâu của các o, các mệ phải ủ trong áo choàng, áo len; sông Hương thôi trong xanh mà bàng bạc nước dâng, những con đò như bơi giữa mây mù.

Nếu là những ngày mưa bụi, hạt mưa nhỏ như hạt bụi giăng kín trời kín đất, nếu không phải lo kiếm sống thì có thể đầu trần đi dạo một vòng cho mưa ướt tóc, sẽ thấy như mình được thiên nhiên ấp ủ, tâm hồn nhẹ tênh.

Mưa lất phất kèm gió bấc đầu mùa, dù chưa hun hút, nhưng vào công sở, vào lớp học, cứ xuýt xoa kêu lạnh, cũng là một cái thú. Anh xích lô, chị hàng gánh, bác cày ruộng quen với mưa Huế như là nhu cầu, bởi có mưa Huế khách mới đông, ruộng không thiếu nước.

Mưa Huế làm người ta nhớ nhung, khi thì mông lung, lúc lại rất cụ thể. Như tôi, Thu Đông 1975, lần đầu về Huế hưởng hòa bình, thấy mưa, lại quay quắt nhớ trắng rừng trắng suối mưa giăng trong những năm đánh giặc dọc Trường Sơn; lại bồn chồn hơi ấm của em những đêm chung mưa từ chiến khu vượt quốc lộ 1A, len lỏi giữa các ổ phục kích của quân Đại Hàn, quân Cộng hòa để về đồng bằng Trị - Thiên làm phóng sự chiến tranh.

Nỗi nhớ mưa rừng của em, mà không nói ra, những cô gái ngày nay không hiểu, là nếu không hong bằng than củi thì phơi hằng tháng trời áo quần vẫn không khô, do hơi nước trong lán cũng ngang bằng với mưa lâm thâm ngoài rừng...

Mưa Huế làm ta thèm hơi ấm người thân, thèm hơi ấm ngọn lửa, thèm được quây quần...
Nhu cầu thưởng ngoạn mưa Huế là có thật, nhưng thưởng ngoạn một cách tự nhiên như bấy lâu nay thì đâu có gì đặc biệt. Có phải vì thế mà có người đưa ra ý tưởng lấy mưa Huế làm sản phẩm du lịch, hay nói cách khác, dùng mưa Huế để thu hút du khách.

Nhiều nước trên thế giới đã có loại hình du lịch thiên tai (như du lịch trong bão, lụt), du lịch trách nhiệm (du lịch cứu trợ đồng loại vì thiên tai, địch họa) và du lịch trải nghiệm (du lịch trong không gian bất thường). Mưa Huế chỉ có thể tạo ra sản phẩm du lịch trải nghiệm bởi rất hiếm nơi có hiện tượng thiên nhiên này và bởi nó tạo ra rất nhiều cung bậc cảm xúc tùy tâm trạng con người.

Hãy hình dung... Trong một sảnh mở (có thể có vách kính di động) ở một tầng lầu nào đó, du khách có thể vừa nhâm nhi cà phê và ngắm kinh thành xưa mờ ảo trong mưa bay la đà. Hãy hình dung...

Trong một nhà vườn nào đó ở Kim Long, du khách được thưởng trà pha bằng chính nước mưa đang tý tách ngoài hiên, trên tay là một quyển sách ưa thích. Hãy hình dung...

Trong một ngôi nhà rường bên sông Hương, du khách có thể vừa nghe nhạc, vừa hưởng chiều mưa phố buồn trôi qua khung cửa mà thấm thía sự lẻ loi, cô đơn của con người, để rồi vấn vương hoài với kỷ niệm ấy.

Hãy hình dung... Trên một con đò ngược sông Hương lên bến Tuần, lên nữa, sao cho càng xa phố thị càng tốt, du khách ngồi trên chiếu như ngồi thiền, vừa nghe ca Huế, vừa thả hồn trong mưa sa nước sỉa giăng mờ tỏ đôi bờ, mờ tỏ những đỉnh núi Trường Sơn...

Nhưng bấy nhiêu không đủ làm nên những tour du lịch trải nghiệm. Phải tổ chức cho du khách mặc áo mưa đạp xe đạp ra vùng nông thôn Huế để họ biết thế nào là “mưa thúi trời thúi đất”, để họ có thể cùng nông dân Hương Thủy, Hương Trà trồng rau, đơm cá, cùng ăn với nông dân bữa cơm đạm bạc trong cảnh mưa phùn gió bấc, với bếp lửa củi quyện hơi ấm bên thềm nhà.

Nhà văn Trần Thùy Mai từng đề xuất với ngành du lịch xây dựng những vỉa đường ngắm mưa, có mái che, trên những vỉa đường ấy có quán cà phê, có quán rượu với thức ăn nhẹ, để nếu muốn, du khách tha hồ thong dong với Huế trong những ngày mưa não nề.

Và từ những vỉa đường ngắm mưa ấy, du khách có thể lang thang phố này sang phố khác để biết thêm thế nào là “mưa lá”, mà như một người Huế xa xứ, khi nhớ Huế, đã mô tả: Đang đi dưới những tàn cây xanh, bỗng nghe tiếng gió ào qua biển lá, vô số mảnh nước đọng trên lá sẵn chờ gió lay, ồ ạt rơi xuống phủ lấy con người, phủ lấy mặt đường. Tiếng lá ướt xào xạc kéo dài trong gió, nghe như tiếng thở dài kỳ bí của hồn mưa.

Mưa là đặc sản kỳ thú của Huế. Nhưng làm sao để “đãi khách” món đặc sản này cho khách vừa lòng đây?...

PHƯƠNG HÀ

Nguồn:
Mưa Huế



20/1/11

RÉT ĐAU


Thay vì tài trợ cho các cuộc thi người đẹp, nếu ai đó đồng ý tài trợ cho cuộc thi người chịu lạnh giỏi nhất thì vương miện chắc chắn thuộc về người nghèo.

Người nghèo đang “trình diễn” sức chịu đựng giỏi giang của mình. Trong khi người ta quấn các loại vải vóc kín mít mà miệng vẫn luôn trách móc ông trời thì người nghèo chẳng nói chẳng rằng, chỉ với mỗi cái áo khoác mỏng, cũ, thậm chí mặc áo mưa, vẫn đạp xe, phóng xe chở rau cỏ phăm phăm ngoài phố.

Người nghèo cũng chẳng cần ăn nhiều, chỉ cái bánh mì nhỏ xíu, hay gói xôi, dĩa cơm bụi mươi, mười lăm ngàn. Bà bán cơm còn dọa: “Sau đợt rét này, giá sẽ khác”.

Ở Hà Nội có những cửa hàng bán quần áo, đồ dùng cho chó, mèo với giá cả triệu đồng mỗi món thì nhiều đứa trẻ con nhà nghèo vẫn mong manh trong gió buốt thấu xương. Trong khi nhiều người lũ lượt sắm quần áo, ô tô lên núi xem băng tuyết thì cũng có những người chảy nước mắt vì trâu bò, gia cầm chết, ruộng vườn héo hon. Anh bạn làm ở công ty du lịch nhấp ngụm nước chè: “Đi chơi vùng càng nghèo, càng đẹp”.


Lửa là thứ duy nhất để chống rét của người nghèo bởi các thiết bị sưởi bằng điện quá đắt đỏ. Nhưng cũng chính vì dùng than, lửa để sưởi mà các tai nạn chết người đã xảy ra. Rét làm lộ ra hết sự nghiệt ngã trong đời sống của người thu nhập thấp. Bình thường, sự khốn khó có thể che đậy bằng những tấm áo hoa, nhưng vì nó quá mỏng nên đã không giấu nổi sự giả vờ no ấm.

Rét còn làm lộ ra văn hóa của một số người giàu, có thể mua sắm hàng lô lốc hàng hóa nhưng vẫn cù cưa bớt một thêm hai với một phụ nữ co ro trong tấm áo mưa bán mớ rau vừa hái dưới ruộng lên chỉ vì vài ngàn đồng.

Rét cũng làm các viên chức lấy cớ để “tiện thể” nhiều thứ. Cô nhân viên làm giấy tờ chứng thực ở phường được dịp “đi vắng” từ 3 giờ chiều. “Rét mướt thế này phải cho người ta về sớm, ai đón con tôi?”, cô quấn khăn đi ra cửa, bỏ lại một dấu hỏi cho người dân đang chờ làm thủ tục hành chính. “Tại sao không cho trẻ con nghỉ đông thay vì nghỉ hè?”. Ừ, mà chúng nó có hè đâu cơ chứ!

Giá như bên cạnh một tòa nhà cao nhất, con đường đẹp nhất, mâm cỗ to nhất, hay lễ hội hoành tráng nhất, có thêm một vài nơi trú chân cho những người lao động ngày ngày cặm cụi bươn bải trên mọi nẻo đường đang phải giấu mình đâu đó trong cái thành phố tắc nghẽn ô tô này.

Những hôm thế này người nhà quê gọi là rét ngọt, nhưng là rét đau, bạn tôi bảo thế. Ông trời còn “khuyến mãi” thêm mấy hạt mưa cho thấm thía. Chỉ thương những bờ vai gầy, chẳng áo nào che…

Hồng Phúc

Nguồn:
RÉT ĐAU

Ảnh: Khánh Huyền (VNExpress)


5/4/10

THỜI TIẾT



Đồng nghiệp từ Sài Gòn ra công tác dài ngày tại Hà Nội. Có vẻ phấn khởi vì thời tiết ngoài này dễ chịu quá. Lành lạnh, mưa rơi lâm thâm, sương mờ.

Nhưng có biết đâu rằng cái thời tiết ấy khiến nhiều người khốn khổ vì bị viêm xoang hành hạ.

Đồng nghiệp bảo Sài Gòn đang cao điểm nắng nóng, khó chịu lắm. Phải đến giữa tháng Tư, mùa mưa thì trời mới dịu đi phần nào.

Mưa Sài Gòn làm buổi chiều Sài Gòn dịu mát hẳn. Nắng nóng chỉ ngự trị vào buổi trưa.

Tôi nói: "Mùa hè Hà Nội khó chịu lắm đấy. Trưa oi bức thế nào thì đêm cũng vẫn oi bức như thế."

Đồng nghiệp nói đã biết cái nóng của Hà Nội rồi. Hy vọng là chịu đựng được.

Còn giờ thì đang tận hưởng cái không khí đầy hơi nước và ẩm ướt này.



6/4/09

THÁNG TƯ LẠ LÙNG



Tháng Tư này là một tháng Tư lạ lùng.

Mùa đông năm nay không giá lạnh như mùa đông năm ngoái, nhưng nó lại kéo dài. Tháng Tư rồi mà vẫn còn gió mùa đông bắc. Trời mưa, gió se lạnh.

Không thấy tháng Tư gió hát mùa hè. Hồi học phổ thông, có lần đi cắm trại 26.3, nắng như thiêu, nóng chảy mỡ. Thế mà tháng Tư này lại lạnh.


Cây bằng lăng trồng dưới đường vươn cánh lên cửa sổ tầng hai trổ ra những cái búp mầu đồng. Lạ thật, cái cây bằng lăng này năm nào cũng trổ lá muộn. Năm đầu tiên khi ông anh họ đưa nó về đây trồng, đã tưởng nó chết hẳn sau mùa đông. Nhưng không, nó vẫn trổ lá muộn, nở hoa cũng muộn rồi rụng lá cũng muộn.




Tháng Tư có hoa loa kèn. Những bông hoa trắng nổi bật trên cành lá xanh mướt đem lại mùi hương thật nồng nàn.


Nhưng tháng Tư này lại ở một chỗ không có hoa loa kèn. Thế là không biết rằng tháng Tư đã về...


23/4/08

HÀ NỘI CHIỀU MƯA



Chiều hôm qua, Hà Nội mưa.

Đầu giờ chiều còn mưa lây phây, rả rích, có vẻ thơ mộng. Đến 3 giờ thì bắt đầu nặng hạt.

Một nữ đồng nghiệp trưng lên blast: "Mưa rửa đền Hùng, năm nào sau lễ hội cũng vậy".

Hà Nội xa đền Hùng, thôi thì mưa rửa đường, rửa cây, rửa xe, tốt chán.

Nhưng đúng vào giờ tan tầm thì mưa như trút nước và các đường phố Hà Nội bắt đầu ngập. Chẳng còn thấy "Em ơi, Hà Nội phố!" đâu nữa.

Và lát sau vấn nạn của Hà Nội đã xảy ra. Mưa thì ngớt, nhưng đường thì tắc. Những con phố ngập sâu tới nửa mét trở thành thiên la địa võng không cho người đi xe đạp, người đi xe máy, người đi ôtô thoát khỏi.

Tất cả ken vào nhau dày đặc, mạnh ai nấy đi, mỗi người một hướng không theo luồng nào. Tất cả các loại phương tiện tráo trở đầu đuôi, kề vai sát cánh cùng tắc.

Một anh đưa con đến bệnh viện, nhìn thấy cái bệnh viện ở bên kia đường mà không biết làm cách nào để vào được bệnh viện. Chị vợ đành bế con len lỏi sang, còn anh thì đứng chôn chân cùng xe máy ở bên này.

Một cô đi lên sân bay để bay đi nước ngoài hốt hoảng sợ nhỡ giờ bay. Cô bỏ cả xe taxi, chuyển sang 2 chiếc xe ôm cho cơ động, vừa đi vừa sợ xe chở vali bị lạc, mất đồ.

Suốt từ 5 giờ đến 8 giờ tối các đường phố mới được giải thoát. Không biết có sản phụ nào đẻ rơi trong vụ tắc đường chiều qua không?

Đường có lẽ không tắc nghẽn như thế nếu như ý thức của người tham gia giao thông tốt hơn. Ai cũng giành đường để vượt lên. Chẳng ai chịu nhường ai, nên tất cả mới tự nhồi nhét chật cứng trong cái gọi là đường.

Hệ thống cống ở Hà Nội nghe nói chịu được mưa 100mm. Cơn mưa hôm qua chỉ giao động trong khoảng từ 50-65mm, nhưng đường phố vẫn ngập. Điều đó chứng tỏ hoặc hệ thống cống không đạt chuẩn, hoặc bị tắc, nước không thoát được.

Mặc dù nguyên nhân sâu xa của mưa lớn gây ngập tắc đường là hệ thống cống có vấn đề. Song nếu người đi đường cứ từ từ mà tiến, đừng có tranh cướp đường của nhau thì chắc là không tắc lâu đến như vậy.

Hà Nội đã đến lúc phải sắm mấy chiếc máy bay trực thăng để chở bệnh nhân, sản phụ đến bệnh viện.

Ảnh: Báo Lao Động

28/1/08

CHỐNG CHỌI GIÁ RÉT


Rét mà vẫn xinh!

Các tỉnh miền Bắc đang vô cùng giá lạnh. Giới thiệu với mọi người vài biện pháp chống chọi giá rét.
  1. Mặc nhiều lớp quần áo nhẹ, thay vì một lớp dầy. Cách này giúp bạn đỡ bị mất nhiệt. Nếu bạn cảm thấy nóng, bạn có thể cởi bỏ một (hai) lớp quần áo và ngược lại nếu bạn chưa đủ ấm, bạn hãy cấp tốc bổ sung thêm một (hai) lớp.
  2. Giữ cơ thể khô ráo, tránh bị ướt mưa cũng như bị đổ mồ hôi.
  3. Không nên mặt quần áo quá chật, để hơi ấm không chuyển sang quần áo.
  4. Quần áo bằng vải thô dệt tay giữ ấm không thua kém len, trong khi lại nhẹ hơn.
  5. Các loại trang phục chống thấm cũng có tác dụng ngăn cản sự bài tiết trên da. Vào những hôm trời mưa, nên thay quần áo ít nhất một lần.
  6. Giầy thể thao thường không đủ sức giữ ấm cho đôi chân. Nên đi những đôi giày hoặc bốt có tráng lớp chống thấm bên ngoài. Nếu đi giầy bình thường, nên khoác thêm một lớp bọc bằng cao su hoặc nilon.
  7. Nếu đi giày có lớp chống thấm, nên thay tất (vớ) ít nhất một lần trong ngày.
  8. Nên đi hai lớp tất, một lớp tất cotton bên trong lớp tất len.
  9. Không nên sử dụng găng tay bằng len khi đi xe máy, để tránh bị cước. Hãy dùng găng tay da. Tốt nhất là găng tay do Mông Cổ sản xuất, tuy không đẹp về hình thức nhưng da rất mềm và giúp bạn điều khiển xe máy được dễ dàng.
  10. Chùm một chiếc mũ mỏng (thường bán kèm với áo jacket) lên đầu rồi hãy đội mũ bảo hiểm ra bên ngoài. Chiếc mũ (hoặc khăn mỏng) sẽ giúp bạn giữ ấm được đôi tai.
  11. Đeo khẩu trang khi đi xe máy.
  12. Khăn quàng cổ nên là vật bất ly thân trong thời tiết giá lạnh. Khi có triệu chứng đau họng, hãy uống ngay một ly trà gừng thật nóng.
  13. Giấy báo cũng có thể giữ ấm nếu bạn dùng nó quấn quanh người rồi mặc một lớp áo khác ra bên ngoài.
  14. Đến chỗ làm nên bỏ chân ra khỏi giầy (có thể cho lên ghế… hehe), vì để chân trong giầy dễ bị lạnh chân. Cố gắng giữ chân ấm để không bị cảm lạnh.
  15. Nếu đi ngoài trời về bị ướt và lạnh, bạn hãy vào nhà tắm đứng dưới nước vòi hoa sen từ mức ấm cho đến nóng nhất có thể chịu đựng được. Đứng như vậy khoảng 5-7 phút, bạn có thể tránh bị cảm lạnh.
Ảnh: VNE

15/1/08

TRO LẠNH



Hôm nay là ngày lạnh nhất từ đầu mùa đông đến giờ. Đúng cảnh mưa dầm gió bấc. Chui vào xe thấy nhiệt kế chỉ nhiệt độ bên ngoài là 12 độ C. Hẳn nào lạnh thế. Nhưng chắc vẫn chưa phải là ngày lạnh nhất từ nay cho đến hết mùa đông.

Chương trình buổi sáng là dự một cuộc họp và sau đó đi ăn đám cưới.

Đúng giờ họp mà số người đến mới lác đác. Chờ thêm 10 phút nữa mới được một nửa số người đến. Chờ thêm 5 phút được thêm chục vị nữa đến. Cái sự vắng này chắc chắn nguyên nhân là do trời lạnh. Vị chủ toạ đành bắt đầu cuộc họp.

Cuộc họp diễn ra khá nhanh so với mọi lần. Vị trưởng lão hay phân tích diễn giải và thích tổng kết một nhỏ hai nhỏ hôm nay không đến họp. Chẳng biết có phải do trời lạnh hay không? Chắc là không phải rồi. Tan họp còn những 1 giờ 15 phút nữa mới đến giờ đi đám cưới.

Về cơ quan rồi lại đến chỗ cưới thì không đủ thời gian. Đi thẳng đến chỗ đám cưới thì lại sớm quá. Đi ngang qua hiệu sách quen, mua được "Và khi tro bụi" của Đoàn Minh Phượng vừa đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn 2007. Kiếm một quán càphê ấm áp, gọi một ly cà phê nóng và giở sách ra đọc để giết thời gian...

"Chồng tôi mất vì xe rơi xuống núi, ở một đoạn đèo, trong một đám sương mù, khoảng 5 giờ một buổi chiều tháng 11. Anh ấy đi đâu qua đoạn đường ấy vào ngày ấy, giờ ấy, không một ai biết. Anh không có công việc gì cần làm hoặc người quen ở vùng con đường ấy dẫn tới. Tôi không hoàn toàn hiểu cái chết của anh".

Câu chuyện mở đầu như thế. Bằng một cái chết. Đau buồn đẩy nhân vật "tôi" - một người phụ nữ trẻ - vào hành trình 3 tháng tìm cái chết.

Chưa bao giờ được đọc một câu chuyện về sự buồn đau của một người sau cái chết của người thân lại buồn đến như thế. Một nỗi buồn rất thực, tê tái như chính lưỡi dao lạnh buốt của mùa đông xỉa vào phần thịt da nào đó của ta trót để hở ra.

Người viết về nỗi đau ấy hẳn phải sống trong nỗi đau ấy, thở bằng nỗi đau ấy và đau bằng nỗi đau ấy. Những con chữ của chị viết thấm vào ta một cách tự nhiên và trọn vẹn. Ta đã từng đau như thế, nhưng chỉ có điều không đủ chữ nghĩa, không đủ cảm nhận để lôi nó từ tim óc ra giấy mà thôi.

Hành trình vô định trên những chuyến tàu hoả kiếm tìm kết cục của người phụ nữ thốt nhiên thật có ý nghĩa.

Tại sao lại cứ phải qua một biến cố, một mất mát, ta mới thấy rằng sự tồn tại của ta thật vô nghĩa trong thế giới này? Tại sao ta lại cứ phải phụ thuộc, phải chịu sự chi phối của những ràng buộc? Tại sao ta không tự nhấc ta khỏi mớ bòng bong ấy trước khi mọi sự diễn ra để có được tự do của chính mình, sống với chính mình?

Quán ấm, càphê nóng. Mà sao lại cảm thấy lạnh thế này? Tro lạnh...

18/12/07

RÉT MUỘN



Mùa chuyển lâu rồi mà sao không thấy rét?

Thèm cái lạnh giá rét.

Thèm một buổi sáng sương muối đậm, ra đường không nhìn thấy những gì cách 5m.

Thèm một lần được ngồi bên đống lửa, ăn một củ khoai vùi nóng hổi.

Thèm mùi ngô nướng vương hè phố lúc gần nửa đêm.

Thèm nghe tiếng gió cào trên vách liếp, tiếng gió hú lồng lộn qua thung lũng.

Thèm nhìn giếng nước bốc khói mù mịt vào sáng sớm.

Thèm thấy những bụi cây trĩu sương bên bên đường đi.

Thèm được thấy cái lạnh len lỏi qua quần áo khiến ta rùng mình.

Thèm rét!


24/5/07

NÓNG, NÓNG, NÓNG!



Hà Nội bắt đầu bước vào cao điểm nắng nóng.

Hôm qua hôm nay nhiệt độ mới chỉ 35-36 độ C thôi, những cũng lãnh đủ rồi.

Cái máy điều hoà trong phòng làm việc, mọi hôm toàn phải chĩa flap ngang nóc tủ, hôm qua chúc hẳn xuống bàn làm việc, hạ nhiệt độ xuống còn 18 độ C mà trong phòng vẫn oi bức và ngột ngạt.

Một vài bạn phóng viên chạy tin về đến cơ quan nằm vật xuống vì say nắng. Toàn thanh niên trai tráng cả, chứ có già nua gì đâu. Thế mới biết thời tiết khủng khiếp thật.

Tối qua 10h mới về đến nhà. May quá vừa mất điện và về đến nhà thì có điện.

Bây giờ lại thấy thèm mưa phùn gió bấc của mùa đông rồi.

Free blog counter

14/5/07

THÁNG NĂM MÙA THU



Trời Hà Nội mấy hôm nay đột nhiên có gió mùa đông bắc. Sáng ra đường nắng vẫn tươi, nhưng không khí thật trong lành và dịu mát.

Hiếm khi nào đến giữa tháng Năm rồi mà tiết trời vẫn dịu mát như vậy.

Mọi năm, dịp này đã bắt đầu phải hứng cái nóng như đổ lửa rồi. Cũng dễ hiểu thôi. Năm nhuận mà. Bây giờ mới là cuối tháng Ba âm.

Còn nhớ cách đây không lâu, một đồng nghiệp báo điện tử lo âu không biết năm nay có rét nàng Bân?

Cũng có và dai dẳng, nhưng không đến nỗi lạnh để nàng Bân phải đan áo. Cứ ra phố mua tặng cái áo sơmi Việt Tiến hay May10 là được rồi.

Giữa mùa đông năm rồi đột ngột thấy cây bàng trổ lá. Đã thấy đó là điều lạ.

Bây giờ Tháng Năm trời lạnh. Đi ở đoạn Trần Phú, Hoàng Diệu thấy lá sấu vàng rơi đầy. Hay là mùa thu đã về????

17/2/07

GIAO THỪA NÓNG



Lâu lắm mới thấy một cái Giao thừa nóng như năm nay.

Trước Tết thấy Khí tượng thủy văn hứa là Tết sẽ lạnh. Nhưng mà chẳng thấy lạnh đâu.

30 Tết gì mà nóng gần bằng mùa hè, chẳng khác gì ở trong Nam. May mà bây giờ nhà nào cũng có tủ lạnh, chứ nếu không thức ăn sẽ hỏng hết.

Cầu truyền hình Giao thừa ở Bờ Hồ thấy có cảnh một số người mặc áo phông. Cô Đan Lê mặc cái áo dài mầu hồng mỏng tang đứng ở Bờ Hồ lộng gió nhanh nhẩu bảo rằng trời nóng thế này chị em phụ nữ sẽ được tha hồ mặc diện.

Hic. Mồng Một ra đường thấy chị em mặc áo hai dây thì cũng vui mắt, nhưng mà chán chết. Tết nhất chẳng có không khí gì cả.

Tội nghiệp cho mấy người bạn từ miền Nam ra hưởng Tết lạnh ở Hà Nội mà lại vớ ngay phải cái Giao thừa nóng. Chắc từ nay có các vàng cũng chẳng ra Bắc đón Tết nữa.

Tóm lại là khí hậu thay đổi. Năm mới ở Châu Âu không có tuyết. Festival băng tuyết ở Nhật thì bị dính mưa rào.

Đêm qua ở Hà Nội sấm chớp như mưa rào mùa hạ.

Đêm hôm kia thì có mưa đá.

Toàn chuyện lạ. Nhưng người ta vẫn chờ một Giao thừa lạnh. Và nó đã lỗi hẹn.

Đành nhủ thầm: "Thôi chờ Giao thừa năm sau".

Chỉ hy vọng Giao thừa nóng sẽ là điềm lành.

8/8/06

Trăng mưa



Rằm tháng Bảy ở Hà Nội mưa. Tóm lại là trăng mưa. Mặc dù hầu như không thấy trăng đâu cả. Vợ chồng Ngưu Lang - Chức Nữ bắt đầu mùa hạnh ngộ rồi đây. Mưa suốt từ sáng, lúc ào ào lúc rả rích, lúc lại lất phất. Nói chung là khó chịu.

Trưa nay nhận được tin nhắn của một người bạn thân ở Sài Gòn: "Thời tiết Hà Nội thế nào? Có ra chơi được không?". Đành phải đáp thật: "Đang mùa mưa ngâu. Mưa suốt. Đừng ra". "Chán quá nhỉ!" - người bạn than thở. Thứ Bảy này cả nhà bạn đi Huế chơi, nhân thể bay quá đến Hà Nội để đi shopping ngày Chủ nhật. Ừ, nhưng mà biết đâu đến thứ Bảy lại hết mưa thì sao???

Chiều nay để ý thấy có người phải đội nón ra ra vỉa hè đốt vàng mã. Lửa bùng lên trong màn mưa lất phất trông thật đẹp. Nếu là tháng Giêng thì cảm giác đó sẽ gợi hơn. Cái cảm giác một chút ấm áp trong mưa phùn gió bấc rất nhiều người xa Hà Nội thèm muốn.

Tối về nhà cũng phải đi đốt vàng mã ở ban công. Trời vẫn hơi mưa. Lửa cháy phần phật. Bỗng nhớ tới bức tranh "Rainy Moon" của hoạ sĩ Nhật Bản Yoshitoshi. Nghe nói nó được vẽ từ năm 1889. Một bức tranh rất gợi, mà mình lại không biết nó được vẽ trong hoàn cảnh nào và nhân vật trong bức tranh là ai?

"Trăng mưa" ... Tại sao lại là "Trăng mưa"?



 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết