Hiển thị các bài đăng có nhãn ung thư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ung thư. Hiển thị tất cả bài đăng

20/6/10

NẾU TÔI CHẾT, AI SẼ DẠY CÁC CON GÁI TÔI?



Chuyện kể nhân Ngày của Cha

Bruce Feiler nhớ cái cảm giác hồi tháng 5.2008. Anh khỏe mạnh và đang ở trên chín tầng mây: Có cuộc hôn nhân hạnh phúc, là cha của 2 bé gái sinh đôi và là tác giả có sách bán chạy "Walking the Bible".

Nhưng trong ngày tháng 5 ấy, kết quả thử máu định kỳ đã khiến anh khựng lại. Bác sĩ nói anh có nồng độ phosphat kiềm nhẹ cao, chứng tỏ có điều gì đó không ổn đối với xương hoặc thận. Anh làm thêm một xét nghiệm nữa, thận ổn. Bác sĩ đề xuất làm scan toàn bộ xương. Anh đồng ý.

Kết quả scan cho thấy một khối u bên đùi trái. Bác sĩ nói, không đáng lo ngại. Feiler nhắc đi nhắc lại điều đó với cha mẹ, với vợ, và với chính mình: “Không phải ung thư, không có gì đáng lo ngại cả”.

Nhưng chị Linda, vợ anh thì lại linh cảm có điều gì chẳng lành.

Kết quả chụp X-quang và MRI đùi trái của Feiler cho thấy anh có một khối u ác dài khoảng 20 cm, nói theo ngôn ngữ y khoa là “xacôm xương”. Mỗi năm có khoảng 900 người Mỹ mắc căn bệnh này. 2/3 trong số đó ở độ tuổi dưới 40. Feiler năm đó 43 tuổi.


Thông tin về chẩn đoán bệnh khiến Feiler hoảng sợ: “Không có một khoảnh khắc nào mà tôi không bị bao phủ bằng cách này hay cách khác về ung thư, bệnh tật, về chuyện cái chết chẳng còn bao xa nữa”.


Feiler biết rằng anh có thể sẽ không còn sống để nhìn thấy hai bé gái sinh đôi Eden và Tybee trưởng thành: “Tôi đã nỗ lực suốt đời để mơ một giấc mơ không thể mơ được. Ai sẽ dạy chúng cách thức để mơ ước? Ai sẽ là người tư vấn cho chúng, nếu chúng muốn chạy marathon, mở nhà hàng, viết sách? Ai sẽ nói với chúng: “Con có thể làm được điều đó”?



Clip "The Council of Dads by Bruce Feiler"

Feiler đã đi đến một quyết định quan trọng. Anh tập hợp một nhóm 6 người đàn ông và gọi họ là “Hội đồng những người cha”. Đó là 6 người bạn xuất hiện vào những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời Feiler sẽ thay anh dạy hai bé gái những bài học cuộc đời mà anh không còn cơ hội để dạy.

Feiler gặp Jeff Shumlin trong một lần du lịch vòng quanh thế giới. Thoải mái tự tin trên chiếc máy kéo ở Maine, cũng như trên các sân ga ở Châu Âu, Shumlin sẽ dạy hai cô bé làm thế nào để thực sự nhận biết thế giới xung quanh. Đối với Shumlin, ngay cả vũng bùn cũng có thể là nơi thực hiện cuộc phiêu lưu. “Hãy nhảy xuống vũng bùn. Hãy vùng vẫy trong đó để thử cảm giác ở trong đó và bước ra với người đầy bùn như thế nào? Chỉ cần nhảy vào là sẽ luôn học được một điều gì đó” – Shumlin sẽ nói với hai cô bé như vậy.

Đối với Ben Edwards, người đã từng cùng Feiler nắm tay đi đến nhà trẻ, thì những con nòng nọc có thể lớn thành ếch mà hai người đã bắt trong một vũng nước cạn có ý nghĩa rất nhiều. Feiler coi đó là phép ẩn dụ: “Anh ấy là con nòng nọc của tôi. Anh ấy là người bạn có mặt ngay từ đầu, rồi lại quay trở lại vào thời điểm có thể có dấu chấm hết và nhắc nhở tôi về nơi xuất thân của chúng tôi”.

Edwards sẽ dạy hai cô bé nhà Feiler môn lịch sử, dạy chúng vui đùa và dạy chúng về tình bạn. “Bạn luôn muốn con bạn có được nền tảng về nơi chúng được sinh ra. Hy vọng tôi có thể cho chúng nền tảng đó và chúng sẽ nhớ rằng những nòng nọc và ếch đều là những khoảng thời gian hạnh phúc” – Edwards chia sẻ.

Bốn người đàn ông khác sẽ nắm giữ những khía cạnh khác trong nhân cách của Feiler. Đó là người ở cùng phòng với anh thời học đại học. Đó là đối tác kinh doanh của anh. Đó là một nhà văn đồng nghiệp. Đó là người bạn tâm tình gần gụi với anh nhất. Họ sẽ xuất hiện nếu xảy ra điều không thể hình dung nổi. Và trong suốt cuộc chiến chống ung thư của Feiler, họ sẽ kề vai sát cánh bên anh.

Một năm qua, cuộc chiến giành giật sự sống của Feiler đã đưa anh đến miệng hố tử thần. Liệu anh có qua khỏi? Đó vẫn là câu trả lời còn bỏ ngỏ.

(Theo CNN)

THAM KHẢO
Website Hội đồng những người cha



5/3/08

MỘT NĂM TRẦN TUYÊN RA ĐI



Hai ngày nữa sẽ là ngày giỗ đầu của Trần Tuyên, chàng trai Hà Nội ra đi ở độ tuổi còn rất trẻ, sau hơn 600 ngày đấu tranh ngoan cường với căn bệnh ung thư.

Một năm đã trôi qua thật nhanh, cái chết đã mang đi không chỉ Trần Tuyên, mà còn cả Kiều Oanh (Cóc trèo thang), một cô giáo trẻ xinh xắn ở Đồng bằng Sông Cửu Long. Nhưng cô gái ấy cũng đã ngạo nghễ cười Thần Chết giống như Trần Tuyên.

Nhưng không phải Thần Chết lúc nào cũng chiến thắng. Blogger Chuột thông báo rằng ung thư đang ngày một rời xa khỏi cô.

Hôm nay, gõ từ "Trần Tuyên" trên Google ta tìm được 7.160 kết quả. Hàng triệu người đã biết đến Tuyên qua các trang báo điện tử, các entries của các blogger, các diễn đàn... Rất nhiều người đọc về Tuyên và có thêm nghị lực, tìm thấy ý nghĩa cuộc sống.

Blog của Trần Tuyên vẫn mở và người ta vẫn ghé thăm. Hôm nay đọc lại, tôi mới phát hiện ra một điều thú vị. Một nữ y tá người Singapore gọi Tuyên là "Super Boy".

Cô ta nói thật đúng!

Đối với tôi thì Trần Tuyên vẫn còn ở đâu đây. Chiếc Nokia của tôi vẫn còn lưu giữ những tin nhắn mà Tuyên gửi cho tôi. Thỉnh thoảng tôi lại mở ra xem và mỉm cười. Cậu thật hài hước và yêu đời.

Ngày 6.9.2006

8.07: Sáng nay em lượn một vòng Hồ Gươm. Hà Nội mình đẹp thật. Mùa này là mùa em thích nhất đấy. Chúc bác một ngày làm việc vui vẻ nhé.

14.29 ngày 6.9: Anh ơi, lên báo em cứ thấy thế nào ý. Các anh làm thế này quả thực em không muốn đâu. Anh làm ơn nhắn cho anh gì bên báo Pháp Luật hộ em với, đừng viết gì về em nữa. Em thực sự không muốn.

14.33: À, mà anh viết: "Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng!" là không đúng đâu nhé. Em có tuyệt vọng bao giờ đâu cơ chứ. Cuối tuần đi offline anh nhé. Em sẽ cố gắng thu xếp.

14.36: Nhưng ở trên mạng là được rồi anh ơi. Em không thích mọi chuyện khoa trương. Cứ để cuộc sống bình yên thôi anh ạ. Em vẫn luôn cố gắng mà.

14.50: Em rất vui khi giúp được cho ai bất kỳ điều gì, nhưng em không muốn phô trương những gì mình làm được, vì em đâu có làm được gì lớn đâu?

14.56: Giá mà anh đừng đưa tên em lên báo thì hay biết bao. Hôm nào hẹn cả anh Hà (báo Pháp Luật) nữa, anh em mình sẽ ngồi với nhau lâu. Em cũng có nhiều chuyện muốn nói.

15.02: Triết lý đó là của một cô bé mới quen dạy cho đấy. Bây giờ cô bé đó đang là niềm vui lớn nhất của em, mặc dù bọn em chưa gặp nhau. Mong rằng sẽ là một tình yêu đẹp. Hehe...

15.52: Quả thực đó là người mà em phải cám ơn nhiều nhất trong thời gian vừa rồi. Cô ấy đã rất quan tâm và động viên em nhiều lắm. Số em may mắn.

15.56: Như thằng em đây chả có gì cả, nên thế mới gọi là may mắn được. Haha...

Ngày 8.9.2006

19.38: Xin lỗi anh nhé, hôm nay em thấy người mệt mỏi, vì thay đổi thời tiết nên ngủ cả ngày. Bây giờ em mới sờ vào cái máy điện thoại. Kiểu này chắc thứ 7 em không đi offline được rồi. Hy vọng tuần sau sẽ khá.

19.42: Thôi đành vậy, em đã gặp công chúa Cóc của em đâu? Em định hôm nào khoẻ mới gặp cơ. Cũng thấy hồi hộp phết anh ạ.

19.51: Cô rất rất có duyên và có cá tính. Hôm nào rảnh rủ em đi càphê rồi anh sẽ biết. Quan trọng nhất là em thấy cô ấy hiểu em khi nói chuyện.

Ngày 12.9.2006:

8.20: Em vẫn hơi sốt, nên chưa đi được đâu cả. Chắc phải vài hôm nữa anh ạ. Em hết đau đầu rồi. Nằm nhà chán quá đi mất. Cuồng chân lắm rồi!

8.26: Em vẫn chưa gặp Cóc, nhưng tối nào cũng buôn với nhau đến khuya. Hehe...

Ngày 14.9.2006:

9.56: Bệnh em lại tái phát rồi bác ơi. Sáng nay đi thử máu thấy có 25% tế bào bình thường. Chắc em phải quay lại Singapore sớm thôi. Chán quá!

Tuyên đã yên nghỉ được một năm và chúng ta chắc chắn vẫn chưa quên Tuyên. Cầu chúc Tuyên tiếp tục bình an.

Free web counter

22/11/07

CHIẾN THẮNG UNG THƯ



Em thường không đặt tên cho các entry trong blog của mình.

Trong entry mới nhất của mình, em post bức tranh một cô bé đứng trên bancông, người nhô ra như đón gió, mắt đăm đắm nhìn vào những cánh chim trời chao liệng trên bầu trời xanh. Bức tranh thật đẹp, vì toát lên một khát vọng sống mãnh liệt.

Nhìn bức tranh, biết rằng em đang vui lắm.

Em vừa chiến thắng thần chết. Em đã đẩy lùi được căn bệnh ung thư quái ác. Em như muốn trèo lên một nơi nào đó thật cao, thét cho cả đất trời biết rằng em đã vượt qua được thử thách cam go nhất. Và chặng đường phía trước sẽ chẳng có gì làm cho em sợ hãi được nữa.

Mạn phép em, tôi chép sang đây những dòng chữ khải hoàn của em:

"Đi khám.

Tin vui trước kia bây giờ thành tin ít vui hơn nhiều. Tái ông mất ngựa thôi. Không mong niềm vui vẹn toàn.

Rồi sẽ lại có cách giải quyết, ça va s'arranger.

Gặp ông bác sỹ thân thiết giữa bệnh viện, vẫn cầm tờ giấy chạy khắp các khoa cho bệnh nhân. Túm lấy nhau hồ hởi như mấy bà già trong Hội phụ lão gặp nhau ngoài chợ.

Thấy lòng nhẹ đi một khấc.

Đến phải viết đơn xin vào bệnh viện ở vài tuần, hì, vài tuần thôi nhé, rồi lại cho cháu về lại với cuộc đời."

Ngày 17.7 năm nay, tôi đã viết một entry về em với tựa đề "Món quà cuộc sống". Em lạc quan lắm. Lạc quan và dũng cảm giống như Cuội hàng không, giống như Cóc trèo thang. Em đã đau đớn bao nhiêu khi những người bạn đó lần lượt ra đi. Em ngậm ngùi khi thấy mình có đôi chút may mắn hơn họ.

Không phải ai cũng chiến thắng trong cuộc chiến cam go ấy. Và em đã chiến thắng. Tôi chúc mừng em. Mong sao từ nay về sau lúc nào em cũng như cô bé đứng trên bancông kia. Sẵn sàng đón những cơn gió trong lành từ bốn phương thổi tới. Và cũng sẵn sàng đương đầu với sấm chớp bão dông. Và lúc nào cũng chiến thắng, em nhé!

8/8/07

ĐỐI THOẠI VỚI THẦN CHẾT



Tôi biết đến em sau khi biết Trần Tuyên, chàng trai ngoan cường đấu tranh với bệnh ung thư và đã rời xa chúng ta hồi đầu năm nay.

Em là Cóc. Không phải Cóc - người yêu của Tuyên, mà là Cóc Trèo thang, một cô gái có hoàn cảnh giống Tuyên.

Cóc Trèo thang là biệt danh của Kiều Oanh, cô gái tự mô tả là "miền hồn nhiên". Em là giáo viên dạy văn, yêu học trò lắm, yêu văn thơ lắm, yêu đời lắm.

Tuyên bảo: "Oanh cũng bị ung thư đấy. Nhưng Oanh không muốn đông người biết đâu".

Oanh cũng như Tuyên, cũng đã đấu tranh kiên cường với căn bệnh ấy. Thỉnh thoảng tôi vẫn vào blog của em đọc những dòng tâm sự đầy da diết của em về cuộc sống.

Nhưng hôm nay, trên entry mới nhất của em chỉ còn 3 chữ: "... Cóc đi rồi" và 74 comment của bạn bè gửi lời chúc em an nghỉ.

Tôi còn biết nói gì hơn. Xin gửi đến mọi người 2 entry cuối cùng của em. Vĩnh biệt Cóc Trèo thang. Vĩnh biệt Kiều Oanh. Vĩnh biệt miền hồn nhiên...

Ngày 4.7

CHUYỆN TRÒ VỚI THẦN CHẾT

Này, anh bạn! Tính đến hôm nay là tôi sống thêm được 19 ngày. Bàn tay lạnh, anh đã nắm lấy bàn tay tôi bước vào vùng mịt mù, rồi lại để vuột mất tôi. Đừng trách tôi thất hứa.

Tôi đã cầu xin anh cho tôi đợi đến giây phút về nhà, bên những người đang khóc sẵn chờ tôi, rồi sau đó tôi sẽ không vùng vẫy nữa mà sẽ ngoan ngoãn rơi cùng những mỏi mệt và đớn đau, với anh.

Anh thấy đấy, tôi sức yếu, chỉ tại anh thế cô nên không giành lấy được tôi thôi. Không phải lỗi ở tôi.

Hai đứa mình nằm bên nhau thật buồn. Anh ở bên tôi bấy nhiêu lâu chắc đã không còn kiên nhẫn hiền từ. Giáng vào tôi thêm vài ba cơn đau. Giáng vào tôi vài đòn tra tấn. Anh giận.

Nhưng anh thấy không, Mẹ tôi nằm bên, nét mặt không hề thanh thản. Tôi là máu là thịt từ Mẹ mà đến trong cuộc đời này. Anh chẳng hiểu đâu, dẫu anh bất khả chiến bại trong những lần mang người ta đi vĩnh viễn.

Anh nhìn đi, có lẽ anh sẽ biết đôi chút lí do tại sao những người không còn cơ hội sống vẫn bền gan mà sống. Đó là vì Tình Yêu.

Anh nhớ không, tôi đã thách anh cầm nổi chân tôi, giam nổi trái tim tôi trước cuộc sống và trước con người. Anh ngạo nghễ cắt lòng tôi bằng vài ba lần thất vọng.

Thương thay, anh không thể trùm phủ tâm hồn tôi bằng màn đen tuyệt vọng và hoài nghi. Tôi khóc, anh gõ trống khua chiêng chờ tôi gục ngã. Lêu lêu chưa, tôi 26, vẫn trẻ và vẫn yêu!

Anh bạn cười đi, tôi đang sốt khô môi này. Từng khớp ngón tay, ngón chân tôi líu ríu, nhức nhức. Nhưng chiều nay, ba tôi chở tôi đi chơi đấy. Tôi ngồi sau lưng ba tôi, nhỏ bé và ấm êm.

Hai cha con gặp một cơn mưa đột ngột, trú vào một nhà chùa. Gió. Giông. Mưa. Và anh. Làm gì được Cóc Trèo Thang khi ba tôi run cầm ôm lấy tôi, quay lưng hứng hết lạnh giá và sợ hãi? Hai cha con vẫn cười. Tôi vẫn ấm. Rất ấm như luôn luôn là thế. Mặc anh!

Cám ơn anh bạn nhiều. "Đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa" - Trịnh Công Sơn nói thế. Từ ngày tôi và anh nhận ra nhau, anh đã dạy cho tôi biết trân trọng hơn những gì mình có.

Con bé bệnh máu trắng năm xưa, bây giờ là cô gái gầy với trái tim vẫn đỏ. Nhờ anh.

Anh dạy tôi biết sống cho người khác là hạnh phúc. Anh dạy tôi biết cười trước nỗi đau là lớn khôn. Anh dạy tôi biết nghị lực không là quà tặng từ trên trời.

Anh giỏi lắm! Những tưởng anh bên tôi chỉ biết lấy dần từng hơi thở của tôi, không dè chính anh là người thầy hun đúc khát vọng được yêu thương và được sống trong tôi. Cứ thế nhé, anh bạn.

Hãy an tâm, anh không phải là biểu tượng của sự hủy diệt. Anh xấu, ốm nhom như cây tăm, nhưng anh là mặt sau của một đồng xu 5000 VND xài vài lần đen thui. Anh có giá trị của anh, đừng tủi thân nhé anh bạn!

Đêm nay mưa. Tôi sẽ ngủ lành. Anh cứ thức canh tôi đi. Tôi không còn sợ bóng tối, không còn sợ những nỗi niềm.

Nhớ cho rằng, tôi không phải tay thường đâu nhé. Nhìn đi. Tôi là người có tay cán vá đây này. Hai cánh tay nhỏ xíu, xinh xinh. Tay này để viết blog, để lật mở từng trang sách, để vuốt ve bé chó bé mèo, để chống nạnh ẹo ẹo trước gương -"người mẫu ván ép" vẫn lung linh chán nhỉ?

Tôi sẽ nhẻm thèm anh bằng những bữa cơm ăn dặm nửa đêm, bằng những món uống luôn sẵn sàng trong tủ. Tôi sẽ kể mẹ tôi nghe mấy chuyện vui vui rồi hai mẹ con cùng cười khúc khích.

Đêm ngắn như cuộc đời tôi.

Chỉ mỗi tội, anh vẫn phải nằm chờ. Chờ thôi!

Ngày 6.7 (Kiều Oanh viết bài này trong làn sóng Tag)

1. Tui yêu màu tím. Nhưng không phải gặp thứ nào tím, tui cũng yêu. Tui có ít áo dài màu tím, nhiều lần thấy người ta mặc tím lại bực và ghét tím-không-hợp-chỗ vô cùng.

2. Trong đời, tui chỉ bị hai lời xúc phạm,nhưng nó nặng nề,tổn thương tui lâu dài lắm ,xảy đến khi tui 15 tuổi. Cô bạn thân đang giận nhau của tui đứng giữa lớp nói phong long: "Cái thứ giỏi chữ nghĩa là cái thứ thâm độc nhất. Nó dùng lời lẽ nào cũng nhẹ nhàng mà tòan là chửi trên đầu ông đầu cha người ta không đó!". Vài ngày sau, ông thầy dạy Tiếng Anh hét tóang giữa lớp: "Đồ nhà văn mất dạy!", cũng chỉ vì một câu trả lời nhẹ nhàng và rất hồn nhiên của tui. Sau một thời gian buồn bã oan ức, tức tưởi, tui thầm cám ơn hai người đó. Nhờ họ,tui biết tui có một vũ khí mà ít nhất có hai người đã tức phát điên, giận mất khôn vì nó. Hehe.

3. Ba mẹ tui là người lao động. Tui nghiện mùi mồ hôi trên chiếc áo nhàu của ba tui mỗi chiều đi làm về. Tui thích cái cách ba tui kêu: "Ngồi dậy đếm tiền đi con!", tiền ba tui mang về vẫn còn mùi mồ hôi trên đó. Tui có hai cái lọ đầy ắp tiền xu do ba tui trút vào. Ba nói: "Để dành cho con gái ở nhà ăn hàng" (nghĩa là ăn quà vặt). Tiếc là thời gian chủ yếu suốt mấy tháng nay, tui chỉ nằm vất nằm vưởng. Các chị các dì bán hàng rong đang rất nhớ tui!

4. Điều khó chịu nhất mà tui đang chịu là hai tai cứ ong ong, và ra đường hai lần rồi vẫn chưa nhìn rõ gì hết.

5. Kiêu hãnh. Rất nhiều phen trong đời, tui thấy sợ chính tui, vì tui xấu mà lại rất chảnh. Huhuhu. Có nhiều lúc tui van xin tui khiêm tốn nhưng tại có những người khiến tui không kiêu không được. Tạ lỗi. Tạ lỗi.

6. Có một nguyện vọng mà tui không thực hiện được. Đó là việc hiến xác cho khoa học, hoặc ít ra là hiến giác mạc mắt. Đã thử hỏi ý ba mẹ nhưng thấy ba mẹ buồn và không đồng ý nên không dám nói nữa.

7. Tui thích cái quảng cáo bánh Orien. Không phải vì thích anh đẹp trai Jang Dong Gun, mà thích hình ảnh của anh chàng này trong mẩu ad này. Nó gợi tui nhớ một sự xưa vớ vẩn. Híhí...mắt ốc nhồi và con hươu đạp xe.

Hết rùi. Hôm sau sẽ nghĩ xem 7 tên xấu số nào sẽ nằm trong tầm bắn. Kha kha kha.

Ngày14.7 (Entry cuối cùng)

Mình viết blog nhiều quá!

Mấy ngày này khóc nhiều bằng sự khóc của một năm gom lại. Xấu xí với những con quỉ trong con người. Nóng nảy, cáu kỉnh, đanh đá. Thất vọng đại khái sau lần vừa trừng mắt vừa quát mấy người già tuổi đời mà chưa chịu làm người. Dám chọc giận con cóc đang điên này ư? Không thấy mình hỗn, đến giờ vẫn muốn mắng thêm! Ba mẹ nói đừng quan tâm người dưng. Mình nghĩ, mình không quan tâm, chỉ muốn mắng chúng thôi!

Truyền 2 lít máu trong 4 ngày. Không gì để an tâm. Không gì để vui. Và không gì là không phải trả giá. Bây giờ, trên người mình gần như không còn nơi nào là không đau. Hai tay nát rách những vết kim. Mình cũng không hiểu tại sao các cô điều dưỡng ở BV CĐ chích kim vào đâu cũng sưng bầm lên thế này. Rồi những vất vưỡng dấu vết của cái chết dần đến.

Sáng nay thức dậy, thất kinh khi hai bàn chân không chịu nổi cơ thể. Chúng như bị nghiền nát trong một giấc mộng hãi hùng. Đau. Đơn giản là đau. Đi khập khiễng. May mà vẫn còn đi khập khiễng! Những cơn sốt đến đều đều,dồn dập hơn,dập tắt từng tia hi vọng trong tuyệt vọng của ba mẹ mình. Hôm qua, sốt đến 5 lần. Hôm nay là 2. Tất cả chỉ còn bám víu vào viên hạ sốt giảm đau nhanh.

Hôm nào nó từ chối ban ơn, mình sẽ làm gì trong cơn thiêu cháy từ ruột gan mình?

Ba bệnh rồi. Mẹ bệnh cũng lâu rồi. Mình là ai nhỉ? Xa lạ quá!!! Nói nhiều, viết nhiều, khóc cười nhiều, cuối cùng không tự mình viết nổi cái dấu chấm hết cho câu!

Mọi người hãy vào blog Cóc Trèo thang để khám phá thêm một tâm hồn đẹp:

http://360.yahoo.com/profile-J7Jy0CE4cKhrgIvW.iPhaF74s6I-?cq=1

Free stats

17/7/07

MÓN QUÀ CUỘC SỐNG



Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng mới 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kì lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng phải nằm trong nhà.

Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc theo con phố- con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ- từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cưả hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cưả kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành.- và chàng trai biết đó là "tình yêu từ ánh mắt đầu tiên". Chàng trai vào cửa hàng và lại gần bàn cô gái đang ngồi. Cô gái ngẩng lên hỏi :

- Tôi có thể giúp gì được cho anh?

Cô gái mỉm cười, và đó là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ...chàng trai lúng túng.

- Tôi muốn mua một CD...

Chàng chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không? Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Chàng gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cưả hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh.

Những chiếc CD đó, chàng đem về nhà và cất ngay vào tủ.

Anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái.

Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn.

Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói - như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

Reeeeeeeeeeeeeeng !!!

Mẹ chàng trai nhấc điện thoại :- "Alô?"

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ òa lên khóc :

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua...

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai.

Bà muốn sắp xếp lại quần áo cuả cậu, nên đã mở cửa tủ.

Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận, chưa hề được mở.

Bà mẹ rất ngạc nhiên, cầm một cái lên, mở ra xem.

Bên trong lớp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi : "Chào anh, anh dễ thương lắm - Jacelyn"

Bà mẹ mở thêm một cái nữa..

Lại thêm một mảnh giấy ghi : "Chào anh, anh khoẻ không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn"

Một cái nữa, thêm nữa... trong mỗi cái CD là một mảnh giấy.....


Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở tất cả những món quà mà cuộc sống đem lại.

*****

Tôi lấy câu chuyện này từ blog của một cô gái đang chống chọi với căn bệnh ung thư. Cô khác với chàng trai rụt rè kia. Hàng ngày, cô vẫn mở cửa bình thản đón nhận cuộc sống ùa vào.

Trong một entry khác cô viết:

Đổi màu thème!

Hóa ra để nền màu đen thì nhìn mọi chữ nghĩa hình ảnh lại rõ nét hơn hẳn!

Đôi khi trong đau khổ, tăm tối, người ta mới nhìn thấy rõ được những điều tươi sáng và đẹp đẽ..

Right?

Vâng, cô đang chấp nhận thua thiệt để nhìn đời thật tươi sáng và đẹp đẽ.

Tôi đã từng muốn công khai blog của cô, để bạn bè biết đến cô nhiều hơn. Nhưng cô muốn tự mình đứng bên ô cửa sổ nhìn ra khoảng trời bao la và rộn rã bên ngoài.

Cầu mong cô bình an.


Free counters

21/3/07

CẨM CHƯỚNG ĐỎ CHO TUYÊN



Đám tang của Tuyên toàn những vòng hoa trắng.

Bác Bi đến sớm, thay mặt cho hội Kẹo bột đặt một vòng hoa trắng.

Những vòng hoa trắng cho người chết trẻ chưa lập gia đình là lẽ đương nhiên.

Những người đã biết Tuyên, những người mới chỉ nghe câu chuyện của Tuyên, đã có mặt. Hai nhân vật đặc biệt là Giang (Nhóc lỳ) và Phượng (Yêu hoa sữa) chít khăn tang, mắt đỏ hoe.

Cô bé Hana, mặc dù đi đám tang lần nào về cũng ốm, nhưng hôm nay cũng đến. Cả BsTerexa, người đã từng chăm sóc Tuyên tại Viện Huyết học, cũng tham gia vào đoàn viếng của nhóm Kẹo bột.

Nhìn cáo phó treo ở Nhà tang lễ, mới biết Tuyên sinh ngày 28.12, tức là vừa qua cái mốc 27 tuổi được mấy tháng. Em ra đi ở độ tuổi quá trẻ, bỏ lại biết bao điều dang dở...

... dang dở ước mơ về mái ấm gia đình với những đứa con của chính mình,
... dang dở ước mơ về mở một cái nhà trẻ, nơi trẻ con khóc cười,
... dang dở ước mơ cầm bút viết báo,
... dang dở ước mơ về những chiếc máy bay,
... dang dở rất nhiều, rất nhiều ước mơ khác.

Tôi bỏ nỗi sợ hãi cố hữu của mình, không dám nhìn vào mặt người chết, để nhìn mặt Tuyên lần cuối qua tấm kính.

Tuyên nằm trong quan tài với gương mặt hoàn toàn thanh thản, không có bất cứ dấu tích nào của những cơn đau đớn quằn quại đã hành hạ cậu suốt bao lâu nay.

Nhưng chỉ sau vài giờ nữa, gương mặt đẹp đẽ nhân hậu của Tuyên sẽ tan thành tro bụi. Nghĩ mà xót xa...

Những vòng hoa trắng cứ nối tiếp nhau trôi qua.

Tôi thích cái lẵng hoa trắng mà nhóm những người bạn sinh năm 1980 (chắc cũng là những người thuộc một diễn đàn nào đó trên mạng) mang đến cho Tuyên.

Nhưng dẫu thế nào thì mầu trắng cũng vẫn đơn điệu quá, không phù hợp với tính cách sôi nổi và lạc quan của Tuyên.

Tôi muốn tặng Tuyên, rất muốn tặng Tuyên những bông cẩm chướng đỏ chói.

Rực rỡ như cuộc đời của Tuyên, chói chang như tâm hồn của Tuyên.

Bởi vì Tuyên là người chiến thắng.

18/3/07

CHÀNG TRAI TUYỆT VỜI ẤY ĐÃ RA ĐI



Chàng trai Hà Nội có gương mặt thông minh, cặp mắt thân thiện, nụ cười rạng rỡ. Tất cả toát lên một tình cảm đôn hậu và nồng ấm.

Đó chính là Trần Tuyên, chàng trai chống lại bệnh ung thư máu mà nhiều người trong chúng ta đã biết đến.

Tiếc rằng nụ cười tươi rói kia được ghi lại trong bức ảnh cuối cùng của Cuội.

Cuộc chiến ngoan cường chống lại căn bệnh ung thư máu của Trần Tuyên đã dừng lại lúc 10.02 phút sáng nay 18.3.


Chàng trai tràn đầy nghị lực sống, lạc quan đến tận giây phút cuối của cuộc đời, đã vĩnh biệt chúng ta.

Em ra đi, không phải vì không thể chống lại được căn bệnh quái ác đó.

Em chỉ tạm ngừng cuộc chiến thôi. Để vĩnh viễn không cho căn bệnh cơ hội để hành hạ thể xác và tinh thần em được nữa.

Như thế cũng là chiến thắng phải không?

Em vẫn còn ở lại trong lòng của rất nhiều người mà em đã tiếp cho họ sức mạnh.

Những trang blog của em cũng vẫn còn lại, như một minh chứng rõ nét nhất về cuộc đời của em, tinh thần của em, tình yêu của em.

Đối với tôi và nhiều người khác thì em vẫn sống. Mọi ký ức về em sẽ được lưu giữ và em sẽ còn nâng chúng tôi dậy mỗi khi ngã lòng.

Từ nay em sẽ được yên nghỉ. Cầu mong sự yên lành cho em.

Hà Nội sáng nay mưa lạnh. Từ lúc em đi, mưa như một nặng hạt hơn. Có lẽ đó là những giọt nước mắt mà trời đất tiễn đưa em, người con trai quả cảm của Hà thành.


TRÍCH BLOG CỦA BSTEREXA,
Y SINH THỰC TẬP TẠI VIỆN HUYẾT HỌC

(Ngày 17.3)


Hôm nay, đi trực Viện Huyết học.

Bệnh nhân nặng mà mình phải theo dõi là một chàng trai 28 tuổi, hơn mình chỉ đúng một tuổi mà thôi. TRẦN TUYÊN, môt bệnh nhân ung thư máu Lexemi cấp dòng lympho, một bệnh rất nặng.

Tuyên còn quá trẻ. Mang ống nghe và huyết áp và theo dõi toàn trạng cho Tuyên, mình rất bất ngờ vì trước mắt mình là một chàng trai trẻ, cao lớn và rất dễ thương nhưng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh.

Bất ngờ và thấy hơi shock. Mình đã từng thấy rất, rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh rất nặng, họ hàng giờ đối mặt với nguy cơ tử vong nhưng chưa gương mặt bệnh nhân nào làm mình ấn tượng như Tuyên, dù bệnh nặng nhưng dường như Tuyên chỉ đang nằm ngủ trên giường bệnh, gương mặt ánh lên sự thông minh và tràn đầy sức sống làm mình thấy thực sự đau xót.

2006 Tuyên phát hiện ra có một chuỗi hạch nhỏ ở cổ, đã phẫu thuật ở bệnh viện nội tiết nhưng sau khi ra viện Tuyên ngày càng mệt mỏi hơn. Tuyên đã được khám tại bv Bạch Mai và chẩn đoán là Loxemi cấp dòng lympho. Chỉ có những người học y mới hiểu được bệnh này nghiêm trọng đến thế nào.

Tuyên đã được ghép tuỷ tai Singapore nhưng sau khi về Việt Nam, tình trạng của Tuyên ngày càng nặng. Tế bào ác tính đã xâm nhiễm vào thần kinh, vào xương nên những lúc tỉnh hơn, Tuyên rất đau đớn. Hiện nay Tuyên lơ mơ, gọi hỏi tỉnh rất rất chậm, đại tiểu tiện không tự chủ, sốt rất cao. Các bác sỹ đang chẩn đoán: TD shock nhiễm khuẩn/LA - xâm nhiễm thần kinh. Tình trạng rất nặng!

Hôm qua, Tuyên đã được hội chẩn với các bác sỹ bên khoa cấp cứu. Sáng nay khi mình khám, Tuyên vẫn sốt rất cao, công thức máu của Tuyên: hồng cầu, bạch cầu và tiểu cầu đều giảm rất nặng.

Một người đã và đang học y như mình, hiểu về bệnh nhiều hơn những người khác, được đọc trực tiếp bệnh án của Tuyên, không khỏi lo lắng và chua xót.

Sự đau xót cao hơn rất nhiều khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của mẹ Tuyên. Dường như bác ấy không còn sức chăm sóc cậu con trai cưng nữa. Mình thật phục bác ấy, một người phụ nữ bình thường mà lại có sức mạnh bền bỉ, dai dẳng và mạnh mẽ đến vậy.

Mình tin chắc rằng bất kỳ một người mẹ nào đều ẩn chứa bên trong tình yêu con vô bờ bến. Tình yêu ấy đã giúp các mẹ thêm sức mạnh đối mặt với những điều tưởng chừng như tuyệt vọng nhất. Không biết là mình, mình có chịu đựng được không.

So với những gì người mẹ đó dang phải trải qua, những khó khăn mình gặp chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Mỗi lần thế này, mình lại thấy mình thật may mắn. Những khó khăn mình gặp phải, những nỗi buồn của mình so với sự đau đớn của bệnh nhân, của những người mẹ chỉ là hạt cát trong sa mạc. Nhờ những lần gặp gỡ thế này mà mình thêm mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, vui vẻ yêu đời hơn.

Mỗi người thường nghĩ rằng mình sẽ sống rất, rất lâu, ít nhất là đến 60 năm, còn quá nhiều thời gian nên dùng phần lớn cuộc đời để buồn chán, thất vọng, giận hờn... Trước đây mình cũng vậy.

Nhưng nhờ những cuộc gặp tình cờ này,mình thêm trân trọng hơn những gì mình đang có. Sống vui vẻ hơn, yêu đời hơn và trưởng thành hơn.

Mình thật biết ơn cuộc đời đã đem mình đến với nghề y, nhờ đó mình có thêm những người bạn, trưởng thành hơn và sống tốt đẹp hơn.

Mai mình sẽ lại vào viện!

http://blog.360.yahoo.com/blog-bbT9oJI5eqhvLgjhHRvhxnI-?cq=1

Gửi những ai quan tâm đến Trần Tuyên:
Trần Tuyên sẽ được khâm liệm lúc 7 giờ sáng ngày thứ Tư (21.3).
Lễ viếng và truy điệu được tổ chức từ 8 đến 10 giờ cùng ngày tại Nhà tang lễ Bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội.
Sau đó linh cữu của Tuyên sẽ được đưa qua nhà ở ngõ 310 phố Nguyễn Văn Cừ, trước khi đến Đài hoá thân Hoàn vũ Hà Nội.
Hãy đến thắp cho Tuyên một nén hương vĩnh biệt.

9/2/07

PHÉP MẦU!



Cách đây hơn 20 ngày, Trần Tuyên được đưa từ Singapore trong tình trạng hầu như không còn ý thức được gì. Các bác sĩ Singapore lắc đầu, bó tay. Họ khuyên gia đình nên đưa Tuyên về VN sớm chừng nào hay chừng ấy, trước khi mọi việc trở nên quá muộn.

Đón Tuyên ở sân bay Nội Bài là xe cứu thương. Hà Nội hôm đó lạnh cắt da cắt thịt, trời u ám. Gia đình, bạn bè và những người yêu quý Tuyên đều cảm thấy xót xa vì rất có thể, họ sẽ vĩnh viễn mất Tuyên trong một thời gian rất gần.

Nhưng như tôi đã viết trong entry "Sức mạnh tình yêu", nàng tiên trong chuyện cổ tích đã xuất hiện và mang lại cho mọi người chút hy vọng mong manh vào phép mầu của tình yêu.

Trần Tuyên lại được đưa vào Viện Huyết học Hà Nội để đấu tranh với căn bệnh ung thư hiểm nghèo trong những điều kiện khiêm tốn hơn rất nhiều so với bệnh viện ở Singapore.

Mấy ngày đầu, tình trạng của Tuyên không biến chuyển mấy, nhưng cũng không xấu đi. Cả một núi comment và quick comment đổ vào blog của Tuyên sau khi mẹ Tuyên viết entry "Mẹ viết tiếp cho con trai" hôm 22.1.

Tuyên chẳng đọc được những dòng của mẹ, cũng như những lời động viên của bạn bè từ bốn phương trời.

Nhưng bên cạnh Tuyên còn có một sức mạnh khác.

Tuyên bắt đầu ăn được. Tôi nhớ giọng của bố Tuyên qua điện thoại khi đó, không hẳn vui mừng nhưng cũng chưa hết lo âu: "Nó đòi bánh khúc và ăn được hai miếng".

Rồi Tuyên hết sốt và mỗi ngày lại có thêm những đòi hỏi mới về ẩm thực.

Rồi Tuyên nói được, ban đầu chỉ là những câu ngắn và không dễ nghe. Hai ba hôm sau, Tuyên phục hồi phần lớn trí nhớ và hỏi bố: "Mấy hôm cuối cùng ở Singapore chuyện như thế nào hả bố?"

Rồi Tuyên bắt đầu nhúc nhắc, có bố dìu. Nhưng đến hôm nay đã tự đi lại được. Đương nhiên, chưa thể đi hẳn một đoạn đường dài.

Giọng của bố Tuyên qua điện thoại hôm nay (9.2) vui lắm. Ông nói Tuyên vừa đòi ăn phở. Tuyên đã nói chuyện với bà nội qua điện thoại khá dài. Ông tin chắc chắn rằng Tuyên sẽ xuất viện vào thứ B hoặc thứ Tư (tức 26-27 Tết). "Lần này Tuyên sẽ tự về nhà chứ không phải bằng xe cứu thương đâu anh ạ" - Bố Tuyên nói giọng đầy tự hào.

Mecghi hình như đã đến thăm Tuyên ở Viện Huyết học, theo lời cô thì cả râu và tóc của Tuyên cũng đã bình phục.

Quả thực là phép mầu đã hiệu nghiệm.

Còn ai nghi ngờ vào sức mạnh của tình yêu nữa không?

Blog của Tuyên

29/9/06

THƯ GỬI TRẦN TUYÊN



Tp. Hồ Chí Minh 6/9

Cháu Trần Tuyên thân yêu,

Bác viết cho cháu sau khi đọc bài báo viết về cháu của chú Mạnh Cường trên báo Lao Động sáng 6/9/06.

Bác nguyên là một giáo viên (đã nghỉ hưu), có 2 con đã trưởng thành, trong đó có một con trai. Bác có tới 5 thứ bệnh, trong đó có 1 bệnh hiểm nghèo là ung thư vú, bác cũng đã từng cận kề với cái chết.

Được đọc bài báo viết về cháu, bác rất yêu thương và quý trọng cháu (Với tấm lòng của một người mẹ mà).

Bác rất yêu thương con trai bác, mặc dầu năm nay anh ấy đã 39 tuổi đã là giám đốc một công ty liên doanh, nhưng với bác vẫn là bé bỏng và tràn ngập một tình yêu thương, nên bác rất thông cảm tình yêu thương của cháu đối với bố mẹ và ngược lại – tình cảm của bố mẹ đối với cháu.

Bác cũng đã qua thời thanh niên sôi nổi, đầy nhiệt huyết và hoài bão, ước mơ, nên bác cũng đồng cảm với lòng yêu đời, yêu cuộc sống của cháu.

Bác cũng đã và đang chịu đựng những đau đớn và khó chịu của bệnh tật, nên bác cũng chia sẻ với cháu những khó khăn mà cháu đã và đang phải trải qua.

Bác muốn nói với cháu rằng: Cháu đã và đang sống những ngày hạnh phúc.

Cháu đã có những ý nghĩ, tình cảm và việc làm tốt đẹp. Cháu nghĩ đến mọi người và mong mang những điều tốt lành đến cho mọi người. Cháu cũng xứng đáng được hưởng những tình cảm yêu thương và quý trọng của mọi người dành cho cháu.

Bác cảm ơn cháu, cháu đã động viên bác, làm cho bác yêu đời hơn, sống đẹp hơn.

Chúc và mong cháu hạnh phúc, khả năng 50/50, nhưng hy vọng phần 50 lớn hơn sẽ thuộc về cháu.

Chúc mừng bố mẹ cháu đã sinh thành ra cậu con trai rất đáng yêu.

Bác,
Nguyễn Minh Nguyệt
43R/26 Hồ Văn Huê, p.9, Quận Phú Nhuận
TP Hồ Chí Minh
ĐT: (08) 8476 651

Blog của Tuyên

25/9/06

CHỮ V CỦA TUYÊN



Một tuần mới lại đến. Tuần đầu tiên sau khi tôi bước qua ngưỡng cửa 40. Lời chúc mừng sinh nhật (có lẽ là cuối cùng) đến từ Tuyên.

Tôi vừa có ý mong, vừa có ý không, bởi vì tôi biết Tuyên đang phải đối mặt với thử thách cam go. Nhưng cuối cùng message của Tuyên cũng xuất hiện, khiến tôi trào nước mắt: "Thằng em giai ở xa chúc mừng sinh nhật anh nhé. Mấy ngày vừa rồi em không thể lên mạng, chắc bác cũng hiểu cho em nhỉ? Cầu chúc cho người anh lớn của em luôn gặp được mọi điều mà anh hằng mong. Cám ơn anh nhiều lắm". Ngược lại, anh phải cám ơn em! Cám ơn em vì em đã mang lại nghị lực sống cho mọi người! Cám ơn em vì em đã cho tất cả mọi người thấy cuộc sống quý giá như thế nào và có ý nghĩa như thế nào! Cám ơn em vì em đã chứng minh rằng con người ta luôn cần lạc quan ngay cả trong những thời khắc cam go nhất!
Và cám ơn em vì rất nhiều những điều mà bản thân mỗi người tự thấy hữu ích khi đọc blog của em!

Tuyên Cuội của chúng ta đã lên blog trở lại tối 24.9, tay vẫn run rẩy sau một tuần điều trị tăng cường.

Cuội HK vẫn lạc quan như thế, với nụ cười trên môi và chữ V (Victory - Chiến thắng) trên tay.

Tuyên đã mang đến cho tôi niềm lạc quan mới.

Chúng ta hãy cùng lạc quan. Chắc chắn Tuyên sẽ chiến thắng và trở về.

Blog của Tuyên

4/9/06

Nhật ký của chàng trai bị ung thư máu



“Cố lên nào! Mình phải cố lên nào! Cả gia đình mình cùng phải cố lên nào!” – Đó thường là những câu kết thúc mỗi lần ghi nhật ký của Trần Tuyên. Ở đúng vào cái tuổi đẹp nhất của đời người – 25 tuổi, chàng thợ kỹ thuật máy bay của Vietnam Airlines nhận được hung tin: Anh mắc căn bệnh ung thư máu quái ác. Quyết định khó khăn nhất đối với anh lúc đó là chia tay người vợ sắp cưới. Cùng bố mẹ, em trai và những người thân khác, Tuyên đang chống chọi với thử thách khắc nghiệt nhất của số phận.

“Làm thế quái nào mà mình lại đẹp trai thế nhỉ?” – đó là câu giới thiệu đầu tiên trong blog (nhật ký trên Internet) của Trần Tuyên với biệt danh “cuoihk”. “Khi mình học Trường Hàng không Việt Nam tại TPHCM, có lần đi cắt tóc bị hỏng phải cạo trọc, bạn bè thấy giống chú Cuội do nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân đóng, nên gọi là cuội, cuội hàng không” – Tuyên kể. Tốt nghiệp, Tuyên ra Hà Nội làm việc tại Sân bay Quốc tế Nội Bài. Nghề của anh rất vất vả, đòi hỏi học cả đời liên tục cập nhật kiến thức, năm nào cũng phải thi cử, nếu thi trượt thì không thể tiếp tục làm việc được. Tuyên cố gắng trụ trong vòng quay ấy và mơ về một tương lai. “Tôi thích trẻ con lắm” – Tuyên tâm sự. Nhưng cuộc đời đã không êm ả như anh muốn.

Khi biết tin mình bị bệnh, Tuyên như bị rơi tự do trong một đường ống dài vô tận. Buồn nản và tuyệt vọng như vòng kim cô xiết chặt lên đầu chàng trai. Ngày 6.6.2006, anh bắt đầu ghi nhật ký trên mạng:

Sao tự nhiên hôm nay mình thấy chán thế nhỉ??? Tự dưng thèm có một người để mình ôm vào lòng, thủ thỉ trò chuyện. Cảm thấy mệt mỏi mặc dù vừa lĩnh được một khoản tiền kha khá. Tiền bây giờ thì làm được điều gì nhỉ??? Dù có nhiều tiền đến thế nào đi nữa cũng đâu có ai bên cạnh. CHÁN. Gia đình và bạn bè đâu có thể bù đắp được mọi thứ đâu. Cái mình cần thì bây giờ chẳng ai có thể cho mình được. Đúng là cuộc đời củ chuối thật. Chẳng nhẽ lại tung hê hết thảy mọi thứ đi?

Thôi thì bây giờ cố gắng giữ gìn sức khoẻ để bố mẹ và những ai lo lắng cho mình được sống thoải mái và vui vẻ. Đành phải cố thôi chứ thật ra mình đang chán lắm rồi, chẳng nhẽ lại buông xuôi. Thế thì phụ lòng mọi người quá. Cố lên nào... Cố lên nào...”

Ngày 3.7: I’m comming back (Tôi trở lại)

Cho TÔI: Sau mấy ngày nằm bệt mới lại ngóc đầu dậy được một tí. Bố mẹ thì luôn lo lắng cho sức khoẻ của mình, còn mình thì sao nhỉ? Chỉ muốn giải thoát đi cho rảnh nợ, cho mọi người đỡ khổ. Thà rằng đau một lần rồi mọi người sẽ nguôi ngoai, chứ đằng này cứ hàng ngày nhìn thấy mình đau đơn quằn quại thế này các cụ buồn lắm. Biết rằng ai cũng hy vọng vào ngày mai tươi sáng hơn, nhưng cứ mỗi lần bị hành hạ như thế này thì còn ai dám tin vào ngày mai nữa đây. Mà chết thật, mọi loại thuốc giảm đau đều không còn tác dụng là sao nhỉ? Dẫu biết rằng cuộc đời là một chuỗi những thử thách, nhưng thử thách với mình sao lại gay go thế không biết, kéo dài thế không biết, làm khổ nhiều người thế không biết. Lúc đầu thì nghĩ đến cái chết, nhưng khi hết đau lại muốn sống. Đúng là phải sống để còn báo hiếu với bố mẹ nữa chứ, còn phải chăm lo cho các cụ khi về già nữa chứ. Phải cố gắng lên thôi, phải chiếu đấu với mọi đau đớn, bệnh tật. Cố lên nào...

Cho EM: Chẳng hiểu sao những lúc đau đớn nhất, khủng hoảng nhất thì hình bóng em lại trở về trong tôi. Tôi không biết phải làm thế nào để hình bóng đó thoát ra khỏi suy nghĩ nữa đây. Cuộc sống thật trớ trêu phải không em... Biết rằng sự ra đi của em là điều tất yếu, nhưng tại sao tôi cứ phải cố tỏ ra rằng mình cứng cỏi và có thể vượt qua được nỗi đau đó nhỉ? Để rồi đến lúc đau đớn không thể chịu nổi thì hình bóng của em lại về bủa vây trái tim tôi. Vâng , tôi yếu đuối lắm. Tôi không thể giải thích đó là vì tôi còn yêu em hay tôi đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh còn sót lại trong tâm trí tôi. Giải thích với tôi bây giờ thật quá khó. Chỉ biết rằng khi em đứng trước mặt tôi, tôi đã phải dùng hết lòng tự trọng, lòng tự ái và cả cái sĩ diện hão của thằng con trai để không bật dậy và ôm em vào lòng. Thôi hãy cứ để mọi chuyện trôi qua như mọi người mong muốn đi nhé. Riêng phần tôi cũng dễ thôi, vì dù sao tôi cũng đã quen với điều đó rồi. Phải cố gắng dành mọi sức lực vào việc khác thôi, dù biết rằng rất khó. Luôn cầu mong cho em được hạnh phúc”.

Được sự giúp đỡ của Hội Mái ấm của trẻ mồ côi (GFO) do ông Nguyễn Đắc Thắng, Việt kiều tại Canada, hiện đang làm việc tại Singapore, đứng đầu, Tuyên và mẹ đã đến Singapore chữa trị tại bệnh viện Gleneagles. Một ngày điều trị nội trú ở đây tiêu tốn đến 21 triệu đồng, nên Tuyên và mẹ xin ở nhờ nhà một người bạn và điều trị ngoại trú. Chỉ những ngày phải xạ trị, Tuyên mới nằm trong bệnh viện.

26.7: Tình hình khá tốt

Vậy là sáng nay bác sĩ đã có hướng đi cho mình rồi. Xét nghiệm tuỷ và máu khá tốt, chỉ có điều bác sĩ cũng thắc mắc về vụ dây thần kinh mắt. Ông nói có thể có những tế bào rất nhỏ nằm trong dây thần kinh ở mắt gây ra vụ đau đầu và sụp mí. Hiện tại sẽ điều trị bằng tia X trong vòng 12 ngày và uống thuốc kèm theo. Chiều nay bị một cú đau đầu ở bệnh viện cũng ghê. Họ tiêm vào bắp một phát, vào ven một phát thế là im luôn, nhưng cả người bải hoải.”

27.7: Ngày xạ trị đầu tiên

Ngày đầu tiên cũng ổn cả. Công nhận họ làm kỹ lưỡng thật. Chạy tia có 10 phút thôi mà họ chuẩn bị đến 20 phút để tia cho chính xác. Đó còn chưa kể ngày hôm qua mất gần một giờ để làm mặt nạ để mặt và cổ không bị cháy. Họ định hình khuôn mặt rồi chụp hình sọ não lên, sau đó xác định sẽ phải chạy tia vào dây thần kinh nào, đánh dấu và chạy đúng chỗ đã định sẵn. Nói chung là ngày đầu tiên chưa mệt, nhưng những ngày tới sẽ ngấm và mệt hơn. Chưa kể bác sĩ đã doạ rằng đầu mày sẽ chia làm hai màu: trắng và đen (hoặc đỏ). Chết cha, nhìn mình sắp tới sẽ giống thằng cha hai mặt trong phim Batman quá, còn gì là vẻ đẹp trai trời phú nữa hả trời. Mà cái mặt nạ họ làm cho mình đẹp ra phết. Hôm nay đã hỏi em y tá rồi, khi nào hết đợt điều trị sẽ mang về làm kỷ niệm. Về nhà kiếm thạch cao đổi vào rồi bày ở phòng khách doạ trẻ con chơi”.

Ngày 28.7: Buồn quá

Ở đời mình đâu có sống bạc bẽo lắm đâu, hoàn hảo thì không ai dám nhận rồi, nhưng cớ sao ông trời lại đối xử như vậy với mình nhỉ? Thôi mặc kệ ông vậy, ông muốn làm gì em thì ông cứ làm, miễn sao ông để cho những người sống quanh em được hạnh phúc vui vẻ là em cám ơn ông rồi...

Bây giờ chỉ thèm được tụ tập cùng đám bạn thân, rồi đi ăn uống buôn dưa lê với nhau cười nói thoải mái là vui nhât xứ này rồi. Ở bên này cũng chẳng biết nói chuyện với ai nữa, đâm ra lại cứ hay suy nghĩ lung tung. Đúng là thằng dở hơi thật rồi!

Viết blog một lúc cảm thấy yêu đời lại rồi. Có cái blog này hay thật đấy. Xin chân thành cảm ơn em Thanh đã dẫn dụ mình vào cái trang này.”

Từ một chàng trai tràn trề sức sống với nụ cười rạng rỡ tinh nghịch luôn nở trên môi, Tuyên trở thành người có bộ dạng khủng khiếp với cái đầu trọc lốc, mặt bự ra và mí mắt sụp xuống. Anh tăng đến 10 kg và mặc dù nhiều khi không muốn ăn, vẫn cố gắng nuốt để mẹ vui lòng và lấy sức đấu tranh với bệnh tật.

2.8: Hôm nay sinh nhật mẹ

Mẹ ơi, con biết hôm nay mẹ cũng không được vui lắm, vì gia đình mình mỗi người ở một nơi, trong khi bệnh tật của con vẫn luôn là nỗi ám ảnh của bố mẹ. Con biết giờ đây mọi cố gắng của gia đình mình đều đặt hết vào con rồi, con sẽ cố gắng hết sức mẹ ạ. Mẹ hãy cứ an tâm rằng con trai sẽ vẫn luôn vững vàng trước mọi thử thách vì con luôn biết rằng sau lưng con có bố, mẹ, Quang và người người yêu thương con. Một lần nữa xin chúc mẹ yêu của con luôn được hạnh phúc, khoẻ mạnh để được nhìn thấy những bước chân vững vàng của hai thằng con trai mẹ ngày một trưởng thành thêm”.

19.8: Viết cho chính mình

Mình đã phải thức trắng đêm để suy nghĩ về những chuyện đã trái qua trong quãng thời gian khó khăn vừa qua. Và không ngờ kết quả đã thành công ngoài mong muốn. Sáng ra mở cửa đón làn gió mát của một đất nước xa lạ, nhưng mình vẫn cảm nhận được luồng sinh khí mới tràn vào tận cùng mọi ngõ ngách của thể xác và tâm hồn. Đến phòng mạch của bác sĩ với đôi mắt đỏ quạch làm ông ấy tưởng mình tập mắt dữ quá nên còn nhắc đừng vội vàng. Không phải thế đâu, bác sĩ Teo ơi! Nó khỏi bệnh khác cơ, nó chữa được bệnh trong lòng nó rồi. Nó cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều lắm và điều đó sẽ giúp cho bệnh của nó tốt hơn nhiều đấy, bác sĩ Teo ạ. Giờ đây nó muốn hét lên cho tất thảy mọi người biết rằng nó cảm thấy cuộc sống tươi đẹp quá, nó thấy yêu đời quá đi mất.

Mình còn yêu đới lắm, mình còn hy vọng vào đời lắm mà. Tôi ơi đừng tuyệt vọng! Bác Trịnh Công Sơn hơi bị đúng đấy nhỉ. Không được mất niềm tin vào cuộc sống, dù có thế nào đi chăng nữa!”

2.9: Lễ Quốc khánh

Có lẽ đây là lễ Quốc khánh đẹp nhất,ấn tuợng nhất và ý nghĩa nhất mà tôi đuợc tham dự. Trong cái không khí thân mật của những đứa con sống xa nhà, xa tổ quốc tự dưng cảm thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Cùng cất cao lời ca bài Quốc ca dù rất quen thuộc nhưng lồng ngực như có ai chặn lên vậy.

Vậy là tổ chức từ thiện đó đã chính thức ra mắt. Đuợc gặp sáng lập viên của tổ chức mình thấy vui làm sao. Chú Thắng đã khóc khi nghe những gì cậu sinh viên dẫn chuơng trình nói và mình cũng vậy, cũng khóc. Nuớc mắt cứ chảy như muốn trải tấm lòng biết ơn của mình ra vậy. Họ, những con nguời bình dị, không quen biết (chỉ tồn tại khái niệm này 1 phút thôi) nhưng sao gần gũi và thân thiện đến vậy? Vâng, chính họ đã giúp những nguời như mình,như bé Toàn, bé Tùng và GĐ của các em cảm thấy rằng cuộc đời còn nhiều ý nghĩa lắm, hãy cùng nhau cố gắng vuợt qua thủ thách của cuộc sống.

Không có gì có thể diễn tả đuợc cảm giác này nữa. Xin cám ơn tất cả những tấm lòng đang huớng về chúng tôi, những nguời bệnh. Cầu chúc cho mọi nguời luôn mạnh khoẻ và đạt đuợc những điều mà mong uớc. Tôi yêu mọi người lắm!”

Mặc dù khả năng qua khỏi của Trần Tuyên giờ đây chỉ là 50/50, song anh tỏ ra lạc quan hơn bao giờ hết. Anh sẽ phải đấu tranh với căn bệnh nhiều tháng ròng nữa trước khi chế ngự được nó. Và trong lúc này, anh đang viết lại cuộc đấu tranh cam go của mình trên trang web của GFO (http://site.gentlefund.org/) để tiếp thêm khát vọng sống cho những bệnh nhân khác.

Hãy đọc chi tiết nhật ký của Trần Tuyên và tiếp cho anh sức mạnh chiến thắng bệnh tật:
http://360.yahoo.com/profile-MMyzy24laad1MSwVChagtba_0X4HqA--?cq=1
 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết