Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

27/4/12

NGÀY AN BÌNH CUỐI CÙNG


Chị đi công tác ở H. 
Nói thực là chị không muốn đến H. Nơi ấy gắn với một kỷ niệm đau buồn. 
Nếu không có chuyến đi công tác này, thì có lẽ chị sẽ chẳng bao giờ quay trở nơi đây. 
Công việc xong xuôi, đến lúc phải trở về.
Suốt mấy ngày qua, chị vội vã cố làm mọi việc cho xong thật nhanh, nhưng đến lúc này, đột nhiên có cái gì níu kéo chị, khiến chị tần ngần.
Có nên ra về không nhỉ?
Chị ngồi thừ một lúc trong phòng khách sạn, bên chiếc vali nhỏ đã được đóng gói xong. 
Rồi không hiểu có một mệnh lệnh vô hình nào đó khiến chị rút điện thoại và gọi đến phòng vé xin đổi sang chuyến bay cùng giờ vào ngày mai.
Rồi chị gọi  taxi đi ra khu resort ở cách trung tâm thành phố hơn hai chục cây số...
... Chị đến khu resort này cách đây hai năm. Không phải một mình chị, mà cả đại gia đình. Bố mẹ chị. Vợ chồng chị cùng đứa con trai. Hai cô em gái cũng đầy đủ chồng con. 
Hầu như năm nào đại gia đình chị cũng đi nghỉ hè cùng nhau. Mỗi năm một nơi. Ai "bắt được tiền" thì bao toàn bộ, năm nào không ai có may mắn đó thì ba gia đình đóng góp tùy theo sức của mình.
Hai năm trước chị kiếm được một khoản tiền kha khá nhờ mua đi bán lại mấy mảnh đất nên quyết định bao cả nhà đi nghỉ ở khu resort mới xây này.
Hơn chục con người thuê một cái biệt thự  hai tầng 4 phòng có khoảng sân rộng nhìn thẳng ra bãi biển. 
Chị còn nhớ  buổi chiều một ngày trước khi trở về.
Lũ trẻ con mặc đồ bơi, người đen nhẻm, í ới chơi đủ trò, chốc chốc lại chạy ào xuống biển rồi lại chạy lên bờ cãi nhau chí chóe.
Hai ông bà già quanh quẩn trên bậc tam cấp của ngôi biệt thự, thi thoảng lại lớn tiếng quát bọn trẻ.
Ba người đàn ông cọc chèo lôi bia ra uống, bàn đủ chuyện trên giời dưới biển.
Ba người phụ nữ nằm trên đám ghế dài dưới tán ô.
Cô em chị mặt mũi khó đăm đăm. Con này đi nghỉ rồi mà vẫn còn nghĩ về cổ cánh, chứng khoán. Chị nghĩ thế.
Chị gắt: "Thôi em cất cái mặt ấy đi cho chị nhờ".
Cô em thì thào: "Đột nhiên em lại đau quá chị ạ".
Chị hỏi: "Đau gì"? 
Cô trả lời: "Người em khó chịu quá, chẳng nhẽ lại kêu thì mọi người mất vui".
Chị an ủi: "Chắc không có gì đâu em".
Cô em chị bị ung thư vú, đã được phẫu thuật và các bác sĩ nói rằng cô có thể sống thêm một thời gian dài nữa.
Ba người phụ nữ đột ngột im lặng, nắm chặt tay nhau.
Từ đó cho đến lúc rời H. trở về nhà, cô em  vui vẻ, một chuyến đi thật trọn vẹn, nếu như không có thoáng gợn dưới bóng ô mà chỉ có ba người phụ nữ biết với nhau.
Vài tháng sau chuyến đi ấy, cô ra đi, bỏ lại chồng và hai đứa con thơ.
Chị không hình dung ra phải làm thế nào để bù đắp tình cảm cho chúng.
Nhưng nỗi đau vẫn chưa chấm dứt ở đó. Sự ra đi đau đớn của cô con gái út đã quật ngã bà mẹ. Bà qua đời sau cô ít lâu.
... Đó là lần cuối cùng cả đại gia đình chị đi nghỉ cùng nhau. 
Chị trở lại khu resort, nói lễ tân cho chị book cả ngôi biệt thự đó một đêm.
Chàng trai phục vụ xách chiếc vali cho chị đến biệt thự vừa đi vừa hỏi: "Những người khác mấy giờ đến hả chị?".
Chị ầm ừ không trả lời.
Nhận phòng xong, chị leo lên tầng thượng, nhìn xuống dưới. Bậc tam cấp có hai chiếc ghế xa lông nơi bố mẹ chị ngồi. Bà mẹ chốc chốc lại đứng dậy, tay chống nạnh, tay chỉ chỏ quát bọn trẻ con dưới bãi biển.
Chiếc bàn gỗ hình tròn có mấy chiếc ghế gỗ đặt xung quanh, nơi đám đàn ông uống bia, rôm rả chuyện chính trường thế giới.
Mấy chiếc ghế dài đặt ở bãi cát nơi thềm gạch chấm dứt. Ba chị em chị đã nằm trên những chiếc ghế dài đó buôn chuyện.
Tất cả giờ đây vắng tanh. Giờ đây chỉ có một mình chị ở ngôi biệt thự này.
Chị đi xuống dưới, nhẹ nhàng đặt chân xuống nền gạch, rồi chầm chậm bước xuống bãi cát.
Trời tối sầm và mưa đột nhiên rơi ràn rạt. Biển phía trước gầm gừ. Thiên nhiên như muốn quăng quật, nhấc bổng ngôi biệt thự và chị ném ra khoảng không đầy đe dọa kia.
Chị bật khóc. Không phải sợ hãi. Giá mà được chết lúc này. Chị muốn gặp lại họ. Gặp lại em gái và mẹ. Chị muốn được đi cùng họ. 
Chị khóc vì sự vô lý của sinh tử.
Chị khóc vì  bất lực. Chị biết rằng cơn mưa rồi sẽ tan, sẽ chỉ còn chị ở đây một mình và hoang vắng trong cái biệt thự gắn liền với kỷ niệm êm đềm cuối cùng của gia đình.

 

1/12/11

BỐ VỢ CỨU CON RỂ



Một anh chồng trẻ, có văn hóa, có nghề nghiệp ổn định, để vợ ở nhà chăm hai đứa con. Không phải cô kém cỏi hay thất học. Họ theo hình mẫu phương Tây?

Phụ nữ tốt nghiệp đại học hẳn hoi nhưng ở nhà chăm con tốt hơn. Hai người đi làm mà để con nay ốm mai đau sẽ hại về lâu dài, đồng tiền chẳng đáng. Anh chồng nghĩ mình cố gắng chút cũng bù đắp được “đồng lương còm” của vợ. Thế là ổn.

Cô vợ chăm con, rồi con lớn dần, nỗi mệt nhọc của việc chăm em bé dần thay bằng những tháng ngày dậy sớm, dỗ cho chúng chịu dậy, đánh răng, ăn sáng rồi đến trường đã là một kỳ công.

Con đến trường học rồi, coi như mẹ được đền bù chút nghỉ ngơi, tự thưởng cho mình. Cứ quần quật cắm đầu nuôi con, ngửng đầu dậy thì sắp bốn mươi tới nơi, tuổi xuân đã qua mất.

Đây mới là lúc có thời gian cho bản thân: mua sắm, tập yoga, đến các trung tâm thể thao bơi lội, chú ý đến mỹ phẩm, dưỡng da. Có thời gian lên mạng…

Nếu chuyện đời chỉ có thế thì ổn quá. Nhưng không, mọi rắc rối là do “tự nhiên” cô thấy đời đơn điệu quá. Anh chồng cứ chúi mũi đi làm, được ngày nghỉ chở vợ con về hai bên nội ngoại, nghe con la hét, cho con đi học bơi, đi mua sách, mua đồ chơi, xong rồi cũng mệt lử.

Thế là chẳng ai biết ai nghĩ gì. Dần dần đời sống cá nhân cứ dần thu hẹp lại.

Một hôm, chồng thấy vợ cứ điện thoại, nhắn tin vào lúc đêm khuya. Sáng mai khi cô đang ở nhà tắm, anh vô tình cầm máy điện thoại của vợ và sững sờ với các tin nhắn. Một đôi tình nhân trò chuyện, nhung nhớ…

Anh choáng váng, bất ngờ. Cứ tưởng mình nai lưng ra đi làm nuôi cả nhà, là điều hiển nhiên phải được thương mến, tôn trọng. Nào ngờ cô vợ nhàn cư…

Chuyện tiếp theo là đau đớn, oán giận, tra hỏi. Vợ thú nhận rằng mối quan hệ này là… trên tình bạn, dù hai người chỉ qua chat rồi thành thân mật, nhắn tin như một món ăn tinh thần. Hai bên đều kêu buồn, phê phán cuộc đời chán ngắt, tả cảnh mây gió.

Cô vợ còn tra cứu, sưu tầm văn chương thơ phú, lịch sử, lời các doanh nhân. Họ nghiệm những tin nhắn, tâm sự, trổ tài và trao đổi những suy nghĩ hay ho về cuộc sống nội tâm của nhau…

Có gì đâu! Cuộc trò chuyện ảo, của hai người có gia đình, đang tìm thêm chút phong phú cho tinh thần…

Cô vợ bắt đầu phản công: “Sao anh kiểm tra tư liệu cá nhân? Sao anh thiếu tôn trọng sự riêng tư?...”. Anh chồng vừa đau đớn vừa giận dữ, không muốn rơi vào thế của anh đàn ông ghen tuông, nhưng chưa biết cách nào.

Có người nói: “Sao anh không tìm xem cái thằng mất dạy kia là thằng nào để cho nó một trận, chừa thói vụng trộm lừa dối vợ con để gửi hồn ở bên ngoài, tán tỉnh vợ người ta”.

Nhưng anh chồng nói rằng anh không là loại người phải đi tấn công ngăn chặn đám mất dạy ngoài đường, mà đau ở chỗ người nhà mình ngu dại, lố lăng.

Cô vợ vẫn không thấy mình có lỗi, mà đổ lỗi cho chồng: Tại đời sống hôn nhân buồn tẻ quá, tại chồng không chia sẻ, tại chồng chỉ chăm về nhà mẹ đẻ… Làm như việc chồng mình quan tâm đến cha mẹ là một lỗi lớn.

Cô giận dỗi, đối phó bằng cách không quanh quẩn ở nhà cơm nước chu toàn nữa, mặc kệ cho chồng về thấy cảnh “vườn không nhà trống”.

Có lúc cô còn cao giọng rằng cô chẳng có lỗi gì, cô đã gặp người kia bao giờ đâu, chỉ là viết thư, sống bằng những lời ngọt ngào của người xa lạ, không thể thiếu những tin nhắn.

Trong một lúc tranh cãi, cô còn đập tan tành cái điện thoại, anh chồng lẳng lặng nhặt lấy cái sim. Nghĩ thương tình vợ ở nhà bế tắc, mình không quan tâm chia sẻ là cũng có lỗi, anh chồng mua chiếc điện thoại mới tặng vợ.

Cô càng được thể, từ đó kiếm cách khóa các tin nhắn để chồng không vào xem được (mọi ngày cô đâu rành kỹ thuật này, chắc chắn đã chia sẻ và “thằng cha kia” đã bày cách cho cô đối phó).

Anh chồng tử tế buồn lo lắm, cứ cảm thấy mình có lỗi vì đã “lục soát kiểm tra sự riêng tư”. Nhưng nếu không làm thế, sao biết được người nhà mình lấn sâu vào chuyện gì…

Đang lấn cấn về lối ứng xử tôn trọng của giới có học, thì may thay, ông bố vợ bình dân xuất hiện. Nghe chuyện, ông gọi con gái lại “bạt tai” cho một cái tỉnh đòn. Lý sự của ông khác hẳn chàng rể trí thức.

Ông quát: “Riêng tư cái con khỉ! Tôn trọng cái riêng tư tử tế chứ không ai tôn trọng cái lũ mất dạy! Chúng bay giấu giếm lừa dối gia đình, phải vạch mặt chỉ tên ra. Chỉ có ngu mới tôn trọng sự mất dạy”.

Rồi ông truy cô con gái đang sợ xanh mắt: “Thằng khốn nạn kia là thằng nào, đưa địa chỉ nó đây tao đến cho nó mấy cái đạp, chứ tôn trọng gì ở chuyện này. Từ nay tao cấm. Nghe chưa? Có chồng có con đàng hoàng không biết gìn giữ. Đồ mất nết, làm xấu hổ cả cha mẹ…”.

Lời “lỗ mãng” mà đúng vấn đề, đã kìm cô gái lại. Cô đã biết sợ cái lỗi vớ vẩn của chính mình… Ông bố vợ có bài thuốc hay hơn chàng rể. Thân lừa ưa nặng!

QUẢNG YÊN

Nguồn:
Bài thuốc nặng ký của ông bố vợ…



26/7/11

TÌNH CẢM THẲM SÂU



NGÔ PHAN LƯU

Hầu như khó có luật trừ, hễ sống mà lên được tới “chức” ông nội, ông ngoại thì hay thương hay nhớ bọn cháu trẻ nít quá chừng. Gần chúng thật vui. Xa chúng thật buồn. Nếu trời cho sống lâu hơn, sống lên được “chức” cố thì quả là tuyệt vời. Nhưng việc này khó vô cùng. Thôi, cứ hãy nói ở mức thông thường tức ở “chức” nội, “chức” ngoại.

Trong phòng ngủ, bà vợ treo đầy hình bọn cháu nội, cháu ngoại trên vách. Tôi cứ thường vào xem ké cho đỡ nhớ. Có đứa cởi trần ngồi trong chậu tắm vọc nước, cười tít mắt ló hai chiếc răng chuột. Có đứa cải trang làm ông già Noel cưỡi con tuần lộc. Có đứa làm đại ca, đeo kính đen, đầu trọc lóc, lái ô tô nhựa. Có đứa quấn khăn rằn, vẽ râu ngạnh trê đen thui, giả ông già Nam bộ thời chống Pháp. Có đứa mặc bộ giáp siêu nhân, súng dài súng ngắn giắt cùng mình. Có đứa mặc áo dài hoa bưởi, nón bài thơ, thân hình suông đuộc như đòn bánh tét... Quả thật, mỗi đứa một vẻ chẳng đứa nào giống đứa nào, nhưng đều có một điểm chung gặp nhau là cực kỳ dễ thương.

Cái thằng cháu nội giả ông già Nam bộ thời chống Pháp, hiện ở Sài Gòn, đang theo mẫu giáo. Cả nửa năm trời mà nó vẫn không tăng được ký nào. Lúc nhỏ, vì hay bệnh nên bác sĩ cho dùng quá nhiều thuốc kháng sinh, nên đẹt thằng nhỏ. Đằng đẵng cả năm tôi mới có dịp vào Sài Gòn thăm nó một lần. Thế nhưng, khi tôi mới ló đầu vào cửa, chưa vô nhà, trông thấy tôi nó cười toe toét và vẫy tay la to “bái bai” ông nội. Nó “bái bai” tôi tía lia, không cho cái miệng làm da non. Úi cha cha! Cái thằng này y như cái đài. Và, nó xáp tới đòi tôi ẵm. “Bái bai” mà lại đòi ẵm. Thật ngược đời!

Để giải thích hiện tượng tình cảm ông cháu quyến luyến, tôi nói với một ông bạn già như sau:

“Tại sao mình thương bọn cháu trẻ nít đến thế nhỉ? Và tại sao bọn chúng cũng thương mình đến thế nhỉ? Theo tôi là vì chúng chưa biết gì cuộc sống trong khi mình đã chán cuộc sống tới cổ. Tại vì chúng mới bước vào đời trong khi mình sắp ra khỏi đời. Ông cháu chính là hai đầu của vòng đời, nên luôn gặp nhau, quấn quít nhau”.

Ông bạn cười sếu sáo, nói phụ hoạ:

“Mình đục ngầu trong khi chúng nó trong vắt. Mình không thương chúng sao được. Tôi có thằng cháu nhỏ, tôi phải mướn một bịch kẹo nó mới chịu nằm ngủ với tôi. Kẹo phải trả trước, nó mới leo lên giường nằm. Nằm chưa nóng lưng, lại phóng xuống nhảy tuốt. Khi nó ăn hết kẹo, lại trèo lên đòi “kẹo ngủ”. Tôi không đưa nữa, bảo nằm chờ đó đã. Chờ lâu quá, nó ngủ tuốt. Ngủ với nó, mình không dám cục cựa sợ nó thức. Thật là sướng!”.

Tôi cười:

“Ngủ không dám cục cựa mà sướng à?”

“Được nó nằm bên cạnh là sướng rồi. Cái khổ “không dám cục cựa” ăn nhằm gì. Phải ráng chịu một tí đâu có sao. Nó mà thức dậy là nó nhảy tuốt, mình đâu có ngủ được với nó”. Lão ta trả lời.

“Đúng thế. Tôi ở vào trường hợp ấy, tôi cũng không dám cục cựa”. Tôi đồng cảm với lão bạn.

Lão bạn lại nói:

“Hè này không biết làm sao có tiền để lì xì cho bọn chúng. Bầy gà trong vườn còn nhỏ quá. Thế nào chúng cũng về đông đen”.

Tôi giật mình nhìn lão. Câu lão vừa than chính là câu của tôi sắp than. Thật là căng quá chừng. Già không làm ra tiền. Tôi gợi ý:

“Thì trái cây trong vườn đấy. Cứ cho bọn chúng thoải mái”.

Lão bạn thở dài:

“Cũng chỉ có cách ấy mà thôi. Giờ tôi mới biết, trồng cây ăn quả thật là hữu ích”.

Nghe thế, tôi im lặng, nói chính xác hơn, tôi rớt vào im lặng. Câu nói của ông bạn già: “Giờ tôi mới biết, trồng cây ăn quả thật là hữu ích” đã khoác thêm một tình cảm ông cháu thẳm sâu...

Nguồn:
Trồng cây ăn quả thật hữu ích



17/7/11

NGHĨ VỀ MỘT GIÁ TRỊ VĨNH HẰNG



Nếu không nhận ra một cách sâu sắc cái giá trị mang tính vĩnh hằng của chữ hiếu trong cuộc sống con người, chừng nào con người vẫn còn tồn tại trên quả đất này, thì cũng lại là một hẫng hụt nguy hiểm trong đời sống tinh thần của xã hội kéo theo những hệ lụy rất khó lường.

Khi người nhạc sĩ tài hoa nọ biết “tạ ơn hoa sáng thơm cho mẹ, tạ ơn chim chiều hát cho cha” (Trịnh Công Sơn) thì chính là người nghệ sĩ thiên tài ấy đã nói hộ với chúng ta những ước ao thầm kín và sâu lắng trong lòng ta đối với những đấng sinh thành mà với họ, Mặt trời chỉ chiếu sáng cho mỗi đứa con của mình mà thôi. Chữ hiếu là một giá trị vĩnh hằng.

Có một giá trị xuyên thời gian và không gian, từ khi con người xuất hiện trên Trái đất cho đến khi Trái đất còn con người. Đó là tình mẫu tử, là ơn sinh thành, đức dưỡng dục mà mỗi một con người trân trọng đúc kết và nâng niu thành chữ hiếu.

Chữ hiếu ấy, triết lý phương Đông nâng lên thành đạo, dẫn dắt mọi ứng xử của con người trong xã hội, đạo hiếu, một thành tựu của văn minh mà loài người đạt được, một dấu ấn đậm nét của triết lý phương Đông, gần đây có xu hướng được nâng lên thành một thứ “minh triết phương Đông”. Nhưng chớ có cường điệu quá đáng, cho rằng “chữ hiếu” là một sản phẩm của triết lý phương Đông như có người vội vã kết luận.

Liệu khái niệm “đạo” ở đây có gợi lên một liên tưởng về cái “đạo vũ trụ” của Einstein khi ông nói đến “tính tín ngưỡng vũ trụ”? Theo Einstein, “đằng sau những chuỗi mắt xích có thể nhận ra được, còn có cái gì tinh tế không thể hiểu thấu đáo, không thể giải thích được.

Sự tôn kính trước sức mạnh này, ngoài những cái chúng ta có thể hiểu được, đó là tôn giáo của tôi”. Với ông,“những sự khởi đầu của tính tôn giáo vũ trụ đã có ở giai đoạn phát triển sớm...

Nhân tố mạnh mẽ hơn nhiều của tính tôn giáo vũ trụ được chứa đựng trong Phật giáo”. Đã có một bức tranh vẽ về Einstein với đề từ: “Một Lão Tử của thế kỷ XX đi tìm cái đạo của vũ trụ”(*). Phải chăng có cái gì rất gần gũi giữa “đạo vũ trụ” và “đạo hiếu”, mà nội dung của nó là sự thể hiện rất rõ nét của tính người, của phẩm tính làm người?

Trong kinh “Báo đáp thâm ân cha mẹ”, Phật dạy về mười công ơn của mẹ mà người làm con phải ghi lòng tạc dạ. Trong “Kinh Lăng Nghiêm” có đoạn: “Mười phương Như Lai thương nhớ chúng sinh như mẹ nhớ thương con. Nếu con trốn tránh, mẹ nhớ ích gì. Con nên nhớ mẹ như mẹ nhớ con, như vậy qua nhiều đời sẽ chẳng xa trái nhau”(**).

Và phải chăng ở đây có sự gặp gỡ tuyệt vời của văn hóa Đông - Tây?

Trong sâu thẳm tâm hồn con người luôn lung linh một ánh sáng huyền ảo không bao giờ tắt, đó là ánh mắt trìu mến của mẹ. Với nhiều người, kể cả những người tuổi đã cao, thì dù mẹ đã khuất núi, ánh sáng từ đôi mắt mẹ vẫn ấm áp chiếu rọi con đường đời của họ.

Trong cuộc sống mà đời mỗi con người nếm trải, có bao nhiêu giá trị được hồ hởi tiếp nhận, để rồi bốc đồng với những ảo ảnh ấy khiến có người muốn rũ sạch những vướng bận gia đình để quyết chí “dấn thân”, nhưng rồi những ảo ảnh đã sớm bị lạnh lùng vứt bỏ. Có những giá trị thời thượng cứ tưởng như ồn ào cuốn hút không dứt, nhưng rồi chúng nhanh chóng bị lãng quên.

Với thời gian và sự trải nghiệm trong những chặng đường đời, người ta ngày càng nhận chân được những giá trị mà nếu thiếu nó, con người không thể sống nổi làm người.

Trong những giá trị ấy, nhiều người xếp chữ hiếu lên hàng đầu. Và vì mỗi một người đều được một người mẹ sinh ra, dù được sinh ra nơi nhà cao cửa rộng, lầu son gác tía hay sinh ra dưới mái tranh nghèo xiêu vẹo dột nát, thì tiếng khóc chào đời nào cũng gắn với một bầu sữa mẹ.

Nghĩa tình sâu nặng của mẹ, mỗi con người được uống từ bầu sữa thiêng liêng ấy. Cái đó tạo nên giá trị thiêng liêng khó có gì so sánh được.

Giá trị thiêng liêng ấy do tạo hóa ban tặng cho con người. Công cha nghĩa mẹ, ơn sinh thành, đức dưỡng dục mà mỗi con người được nhận lĩnh để nên người là báu vật trời cho.

Những ai chẳng may không được nhận lĩnh trọn vẹn, hoặc tự đánh mất ân huệ ấy, thì quả thật đấy là nỗi bất hạnh lớn nhất của một đời người.

Không thiếu những doanh nhân thành đạt trong sản xuất kinh doanh, nhưng rồi sự giàu sang vẫn trở nên vô nghĩa khi con người cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo vì thiếu một tổ ấm gia đình.

Tiền của và sự thăng tiến xã hội sẽ trở nên trống rỗng nếu gia đình bị ly tán, con cái hư hỏng bởi chính tiền bạc và sự giàu sang không được tạo dựng bằng chính mồ hôi và trí tuệ của chúng.

Không thiếu những ông bố, bà mẹ đắng cay trước những “cậu ấm cô chiêu” trở thành những “phá gia chi tử” để rồi cay đắng mà ngẫm ra “họa phúc hữu môi phi nhất nhật”, phúc họa ở đời có cội nguồn của nó. Chuyện “nên thân người” trong “Con ơi muốn nên thân người. Lắng tai nghe lấy những lời mẹ cha” nếu ngẫm sâu vào, sẽ ngộ ra nhiều chiều kích sâu nặng.

Lọt lòng mẹ, báu vật được tạo hóa ban tặng sẽ từ dòng sữa mẹ mà tự trở thành con người. Nếu đứa trẻ vừa sinh ra được đưa vào nuôi trong nhà kính, một thứ “ống nghiệm”, tách khỏi cuộc sống xã hội của con người, thì thực thể tự nhiên ấy cũng lớn lên, nhưng sẽ không có tư duy vì không biết nói, không có ngôn ngữ, công cụ của tư duy, đồng nghĩa là thực thể đó không có ý thức, cái làm nên thuộc tính người.

May thay, nhờ ân huệ của tạo hóa, quá trình “tự sản sinh ra mình” được khởi đầu từ dòng sữa mẹ. Nói cha sinh không bằng mẹ dưỡng là vì vậy.

Bú mẹ, bé đã bú vào mình dưỡng chất đặc biệt của mẹ truyền cho, những dưỡng chất mà khi còn là bào thai trong bụng mẹ, bé đã được tiếp nhận. Phải hiểu rằng từ trong cơ thể mẹ, dưỡng chất đặc biệt đó đã được chưng cất từ sự sống người, của con người từ khi loài người xuất hiện.

Sự sống ấy hàm chứa trong nó tri thức và kinh nghiệm sống của loài người. Nhờ đó, từ dòng sữa mẹ, giúp tạo ra trong bé những phẩm tính người của con người xã hội. Phẩm tính người ấy, khi còn là bào thai trong bụng mẹ, chỉ là chất vô thức-người từ cơ thể của mẹ truyền cho.

Chất vô thức - người, nhân tố huyết thống tự nhiên ấy đã định hình phẩm tính người, khu biệt rạch ròi với mọi thực thể tự nhiên khác. Phẩm tính ấy rõ dần lên trong quá trình con người tiếp xúc với môi trường xã hội, khởi đầu từ mối liên hệ giữa bé và mẹ, rồi tiêp đấy là cha, là gia đình, cộng đồng xã hội đầu tiên.

Từ cộng đồng xã hội đầu tiên đó mà quá trình con người trở thành con người xã hội được khởi động và hoàn thành trong sự tiếp xúc dần với những cộng đồng lớn hơn: hàng xóm láng giềng, nhà trường, các hội đoàn... và xã hội rộng lớn. Tất cả những điều ấy cho thấy, tự nhiên không trực tiếp sinh thành ra con người theo nghĩa đích thực của nó.

Tạo hóa chỉ ban cho thực thể tự nhiên đó những tiền đề sinh thể để con người tự tác thành nên chính mình trong quá trình xã hội hóa, tức là quá trình con người tự sản sinh ra chính mình, trở thành con người xã hội, khởi đầu từ gia đình.

Tuy nhiên, gia đình là một cộng đồng khác biệt hẳn với tất cả các cộng đồng xã hội khác không chỉ ở tính huyết thống, mà còn ở tính không chọn lựa. Không ai có thể chọn cửa mà sinh ra.

Xã hội càng phát triển, mức sống của con người càng được cải thiện thì việc nuôi con sẽ đỡ bớt nhọc nhằn nhờ vào những tiện nghi vật chất và những tiến bộ của công nghệ, nhưng việc dạy con sẽ khó khăn phức tạp hơn rất nhiều.

Lo cho con đủ ăn, đủ mặc đối với đông đảo người dân đã khó, chăm sóc đời sống tinh thần, những phẩm tính văn hóa cho con người càng khó hơn nhiều. Vả chăng, gia đình Việt Nam nói riêng và gia đình phương Đông nói chung là một thiết chế định hình sớm nhất và cũng ít biến đổi nhất.

Tính bền vững không mấy đổi thay ấy là sản phẩm của nền kinh tế nông nghiệp kéo dài triền miên. Quá trình chuyển sang kinh tế thị trường tạo ra những yếu tố có sức công phá vào thành trì của mô hình ứng xử trong mối quan hệ đẳng cấp và phận vị của lề thói gia trưởng trong khuôn mẫu gia đình được áp đặt vào xã hội trước đây.

Những “cậu ấm cô chiêu thời hiện đại” được cha mẹ nuông chiều và sẵn tiền tham nhũng để mua cho chúng chiếc ghế đại học như đã từng mua cái ghế quyền lực cho mình sẽ không thể nào có được sự hiếu học và càng không thể có được hiếu nghĩa.

Bởi lẽ, hiếu học và hiếu nghĩa, những phẩm tính làm nổi rõ chất người trong tính cách của từng người, dù được biểu hiện ở những dạng dung dị nhất, vẫn là sự kết đọng của sức chống trả những thách thức của ngoại cảnh để sống.

Thách thức càng nghiệt ngã thì sức chống trả càng quyết liệt. Sự nghiệt ngã và tính quyết liệt ấy làm nên vẻ đẹp tinh thần của con người. Và cũng dễ hiểu, vẻ đẹp ấy ngời lên trong bàn tay đưa bát cơm nghèo nhường cho mẹ già đang bệnh và em bé đang cần lớn có sức nặng trĩu của tình người trong đức hy sinh.

Những ngọn lửa ấm sáng tình người ấy đôi khi dễ nhòe đi trong ngôi nhà lộng lẫy chói chang ánh điện cao áp và đèn chùm pha lê lấp lánh, nhưng lại lung linh ngời tỏ dưới mái tranh nghèo thiếu ánh điện.

Cuộc sống đang mở rộng biên độ nội dung của hiếu, vấn đề cá nhân - công dân chính là vấn đề nền tảng của xã hội hiện đại, cũng trên ý nghĩa đó, giải phóng cá nhân là động lực tinh thần của hiện đại hóa. Hệ giá trị gia đình cũng phải có những biến đổi, theo đó nội dung của chữ hiếu cũng không đứng yên, giậm chân tại chỗ.

Tính độc lập của gia đình và cá nhân đang định hình và dần khẳng định. Có thể đây đó có những biểu hiện thái quá, nhưng quá trình này về cơ bản là đúng quy luật. Chữ hiếu hôm nay cũng phải được vận hành trong quỹ đạo của hệ giá trị đó. Không nhìn thấy những biến đổi ấy sẽ lạc hậu với cuộc sống.

Song, nếu không nhận ra một cách sâu sắc cái giá trị mang tính vĩnh hằng của chữ hiếu trong cuộc sống của con người, chừng nào con người vẫn còn tồn tại trên quả đất này, thì cũng lại là một hẫng hụt nguy hiểm trong đời sống tinh thần của xã hội kéo theo những hệ lụy rất khó lường.

(*) Nguyễn Xuân Xanh “Einstein” . NXB Tổng hợp TP.HCM2006, tr. 268, 318, 319
(**) Dẫn lại theo Văn hóa Phật giáo. Số 62, ngày 1/8/2008, tr.5.

Nguồn:
Nghĩ về một giá trị vĩnh hằng



20/6/11

CỬA NGƯỜI


Cổng chùa Láng

LÊ THIẾT CƯƠNG

Năm 1984, tôi mê một cô gái ở “phố nhà binh”, cô này con quan, gia đình nề nếp, kỷ cương như trại lính. Bố mẹ cô ấy phong phanh biết chuyện yêu đương của con gái, họ ra lệnh cấm trại, nội bất xuất ngoại bất nhập. Thỉnh thoảng tôi đạp xe lướt qua lướt lại, đeo kính đen, liếc trộm từ xa. Năm thì mười hoạ may thì nhìn thấy cô ấy đứng ở cửa.

Một lần gặp thi sĩ Hoàng Cầm ở nhà bác Đặng Đình Hưng, hôm đó bác Cầm đọc một bài thơ mới. Bài thơ dài, tôi chỉ nhớ mỗi một câu để lẩy vào mình, để vận vào tình cảnh của mình. “Em cười như lá mỏng/ Tựa cửa vào chiêm bao”. Cái cửa chiêm bao đó thật mơ mộng, từ đó đến nay tôi không còn gặp cái cửa nào như vậy nữa. Câu chuyện thực và câu chuyện nhớ lại sau gần 30 năm có thể không trùng khít nhưng thôi, tội gì mà chả cho quá khứ đó sang sang thêm tí chút.

Cách đây vài năm gia đình nhà cô vợ tôi ở Mỹ phải họp để quyết định xem ai được ở chung với bà ngoại. Từ bác cả đến cậu út ai cũng có lý của người ấy chưa kể bà mẹ vợ tôi phân trần bao nhiêu năm đi làm ăn xa, nay về hưu muốn được đón bà về ở để phụng dưỡng. Cuối cùng thì vợ chồng nhà dì Bé thắng cuộc, nguyên do giản dị thế này. Dì Bé sang Mỹ từ nhỏ, mấy chục năm ở xứ người nhưng chả hiểu sao dì lại là người giữ được nếp sống của người Việt nhất. Dì bảo “Một mẹ già bằng ba then cửa”, một câu thành ngữ hay mà ngay cả những người trẻ ở trong nước cũng không biết hoặc không còn dùng nữa. Dì nói xong, cả nhà đều nhất trí bỏ phiếu thuận để dì được ở với bà. Thế là hợp nhất vì cả hai người đều thích lối sống cổ. Lẽ đương nhiên chẳng ai hiểu theo nghĩa đen, ở với bà để bà trông nhà giúp, nhưng đến gia đình nào thấy có người già trong nhà, tự nhiên thấy an lành, thấy ấm cúng hơn thì phải.

Cổng chùa Kim Liên

Tại sao người ta không nói ghép nhà/sân, nhà/mái mà lại nói nhà/cửa? Hướng cửa cũng là hướng nhà, ai làm nhà mà chả muốn chọn hướng tốt như sinh khí, diên niên, thiên y hoặc phục vị rồi còn sơn (vị trí của cửa), rồi còn kích thước nữa. Hiểu như vậy thì thấy cửa với nhà là một. Còn cái câu “Một năm làm nhà, ba năm làm cửa” chứng tỏ để có một bộ cửa ưng ý, hình thức kiểu cách gì, chất lượng, kỹ thuật, mỹ thuật ra sao thì phải mất rất nhiều thời gian để làm hoặc để kiếm tiền mà làm. Cửa nào mà chả là khuôn mặt của một ngôi nhà. Cửa ván lùa, cửa bức bàn, cửa thượng song hạ bản… mỗi thời có một kiểu mặt của mình. Cửa chùa Láng, Hà Nội rất độc đáo, mái không nằm trên đầu cột mà treo ở lưng chừng giữa các cột. Cửa chùa Kim Liên có bộ mái đồ sộ trên hàng cột thấp, nhỏ nhưng không bị cảm giác đè xuống nặng nề mà trái lại mái tam quan trông như con chim phượng đang vỗ cánh bay lên. Cổng chùa Mía, Sơn Tây chính là gác chuông…

Nhân cái dịp đưa mấy người quen ở nước ngoài đi du xuân và chụp ảnh các cổng làng ở đồng bằng Bắc bộ. Tôi có bàn với họ: cái cổng làng cũng là bản tính của người Việt, đóng thì không đóng chặt, mở thì chỉ mở hé. Tức là chỉ mở hé và khép hờ thôi. Nếu không đóng thì làm sao bảo tồn được truyền thống qua biết bao thăng trầm của lịch sử, nếu không mở thì làm sao giao lưu được với bên ngoài, nhận được cái hay của bên ngoài vào để làm giàu mình. Hai cánh cổng của làng Việt như một cái van đóng mở tuỳ thì. Đóng – khép, mở – hé. Cái cánh đóng, giúp bảo tồn, cánh mở giúp hoà nhập. Đó là đặc điểm trong cách giao lưu của người Việt với bên ngoài.

Tôi đi thăm nhiều ngôi chùa cổ, thấy có những cửa sổ hình tròn, trang trí bát quái. Thế có nghĩa là khi càn khảm cấn chấn… đến thì Phật giáo đã ở đây rồi. Họ cùng chia nhau ảnh hưởng và chung sống hoà bình với nhau cũng như từ đầu công nguyên khi Phật giáo đến Việt Nam nó tự nguyện kết hợp với tín ngưỡng bản địa (thờ tứ pháp) để tồn tại và phát triển. Ở Việt Nam không có mâu thuẫn tôn giáo.

Then cửa

Vừa rồi các vị trường lão ở làng Chùa (quê của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều) quyết định xây lại cái cổng làng. Ai cũng biết là chả thể nào dựng lại được cái đã mất nhưng vẫn cứ phải làm để đề trên cổng dòng chữ Vọng tự nhập xuất. Cái cổng cũ đã bị đổ từ thời chiến tranh nhưng những chữ đó thì vẫn còn, còn trong đầu những người già của làng Chùa. Họ muốn con cháu họ hàng ngày ra vào, đi về nhìn thấy những chữ đó để biết cách mà sống. Thiều giải thích với tôi: “Những người già của làng tôi nói nghĩa của bốn chữ đó là: nhìn chữ để biết việc ra vào. Và tôi hiểu: chữ ở đây là văn hoá. Việc “ra vào” ở đây là phép hành xử với cuộc đời. Không có văn hoá thì không biết sống như thế nào”.


Hôm nọ về quê của người bạn chơi, một làng cổ nằm bên sông Đáy. Quê anh ấy vẫn nghèo, chùa của làng còn nguyên, chưa bị trùng tu, tam quan chùa nhỏ nhắn, bên phải cổng chính viết hai chữ Phương tiện, bên trái hai chữ Tuỳ duyên. Đúng ngày rằm nhưng chùa vẫn vắng vẻ. Tôi ngồi nói chuyện với sư thầy một lúc lâu, chuyện kinh kệ, chuyện Phật pháp. Tôi thắc mắc về mấy chữ ngoài cửa chùa. Sư thầy im lặng nghe, mãi khi tiễn tôi ra cổng, mới nói: Tuỳ duyên là cứ tuỳ duyên mà sống. Quá khứ thì đã qua, tương lai hay niết bàn cũng là chưa tới, yên tâm vui vẻ sống ở cuộc đời thật của hiện tại này đi đã. Còn duyên thì hợp, hết duyên thì tan. Bận tâm làm gì. Buồn hay vui, hạnh phúc hay bất hạnh, chính hay lệch, danh hay lợi, đỉnh cao hay vực sâu, gặp gỡ hay chia ly thì cũng chỉ là phương tiện.

Cái cửa chùa Phương tiện – Tuỳ duyên ở quê nhà bạn tôi là cửa đạo mà cũng là cửa đời, cửa người, cửa cho mọi người, cửa cho mỗi người.





18/6/11

CHA VÀ NHỮNG KHOẢNH KHẮC VUI BUỒN



Trong ngày chủ nhật thứ ba của tháng 6, giới trẻ phương Tây có một ngày để nhớ về cha của họ, ngày Father’s Day, tương tự như ngày chủ nhật thứ hai của tháng 5 là ngày của mẹ – Mother’s Day. Bạn có bao giờ nghĩ đến một “kế hoạch nho nhỏ” để bày tỏ lòng yêu quý cha? Điều gì cha dạy khiến bạn nhớ nhất?

Ở đâu đó trong cuộc đời này, có những người cha đang hạnh phúc và có những người cha đang đau khổ, kể cả có những người con sống không yên vì bị ám ảnh bởi quá khứ trừng phạt từ cha mình.

1 - Thỉnh thoảng, xen trong những câu chuyện về làm ăn, tôi vẫn nghe Nguyễn Ngọc Lân kể về hai đứa con trai sinh đôi bảy tuổi. Đó là niềm tự hào lớn nhất của anh, một doanh nhân Úc gốc Việt. Lân bảo: “Khách hàng này mất đi, còn có khách hàng khác đến. Nhưng tuổi thơ của con chỉ đến một lần trong đời, đừng hy sinh tuổi thơ của con cho công việc”. Vì thế, Lân không hẹn ai làm việc trong ngày thứ bảy và chủ nhật. Đó là ngày vui chơi của ba cha con, với lịch bơi lội, đá banh, đạp xe, học taekwondo... Làm ra bao nhiêu tiền, thú vui lớn nhất của gia đình Lân là đi du lịch. Một năm vợ chồng Lân đưa con về Úc ba lần để thăm ông bà nội. Hai cậu nhóc Nguyễn Ngọc Bằng và Nguyễn Ngọc Côn đều bảo: ba là bạn – bạn trong “chiến tranh” (trò chơi game), bạn trong kể chuyện, bạn trong trò chơi “nông trại”... Đặc biệt, cả hai đều thích trò chơi nông trại với ba vào mỗi tối. Hỏi hai đứa mê ba hay mê mẹ hơn, cả hai cùng bảo: Mê cả hai! Nhưng cậu bé Côn tiết lộ một “bí mật”: ba ít la tụi con hơn mẹ.

Tôi hỏi Lân: “Điều gì khó nhất khi bạn làm cha?” “Đó là sự kiên nhẫn”, Lân trả lời. Anh bảo, nhiều lúc thấy mấy nhỏ lười muốn la lắm nhưng phải cố nén. Ép con là việc rất dễ, vì bọn trẻ sẽ tuân lời ngay nhưng chúng không thấy đó là niềm vui mà là việc buộc phải làm. Vì thế, anh tập cách truyền đạt để con hiểu ý mình, nói cách này không được thì tìm cách khác, tuyệt đối không hù doạ, không la mắng. Tôi hỏi tiếp: “Điều gì Lân thấy cần thiết nhất khi dạy con?” Anh nói ngay, đó là dạy con luôn sống theo luật. Lân kết luận: “làm bố khó lắm nhưng rất vui”.

2 - Khác với vẻ hạnh phúc của ông bố Nguyễn Ngọc Lân, các ông bố có con đang điều trị căn bệnh ung thư dĩ nhiên có vẻ mặt khác. Vẻ mặt đó không mô tả được, bạn chỉ có thể thu vào đáy mắt khoảnh khắc vừa tuyệt vọng vừa hy vọng: lúc hy vọng nhiều hơn thì vẻ mặt ấy sáng lên, còn lúc tuyệt vọng, vẻ mặt ấy sạm lại. Trong khoa nhi bệnh viện Ung bướu TP.HCM, không khó nhìn thấy những ông bố hết lòng vì con, trong đó có những ông bố một mình chăm con (vì mẹ bé đã mất hoặc bỏ đi), nhưng bên cạnh đó, bạn cũng thấy sự cô đơn của nhiều phụ nữ – người mẹ, vì chồng họ đã bỏ đi, không phải vì nhẫn tâm, mà vì sự sợ hãi của đàn ông khi phải chứng kiến nỗi đau của con.

Tôi đã thấy những ông bố vật vã trên nền gạch dưới chân giường con khi cầm kết quả giải phẫu bệnh. Tôi cũng nhìn thấy những ông bố hớt hải nửa đêm tìm kiếm nguồn máu cho con, những ông bố khóc không thành tiếng khi chờ con bên ngoài phòng mổ hay phòng ICU (chăm sóc đặc biệt). Và nay, tôi tiếp tục đối diện một ông bố khác: anh là sĩ quan quân đội rất kiên cường, thế nhưng khi cầm kết quả tái phát lần thứ ba của con trai 18 tuổi, anh suy sụp hẳn. Những giọt nước mắt nén lại trong đáy mắt, anh cảm thấy bất lực trước số phận của con, đứa con trai thông minh, đáng yêu mà vợ chồng anh đặt nhiều kỳ vọng. Anh đã bán căn nhà mặt tiền ở một con đường lớn để chữa trị cho con, sau đó mua một mảnh đất ở ngoại thành để dựng lên ngôi nhà khác, trong đó mọi ưu tiên sắm sửa đều dành cho phòng con trai. Anh và vợ đã hồi phục dần để nhìn về phía trước, khi mỗi ngày đưa con đến trường bổ túc hay đưa con đi chơi với bạn bè. Giia đình anh vui vẻ được một năm, rồi... những khối u quay trở lại. Hy vọng có một cuộc sống bình thường bỗng đổ sụp!

Món quà nào trong ngày Father’s Day có thể an ủi được anh? Đó chỉ có thể là sự kỳ diệu khi con anh vượt thoát được căn bệnh trong đợt điều trị sắp tới, với dự báo còn khó khăn hơn những lần trước. Tôi cầu mong món quà ấy sẽ đến với anh.

3 - Còn anh – bạn của tôi – lại là người có những ký ức ám ảnh về người cha. Những ký ức của một thời thơ ấu khốn khổ, thường xuyên bị đói, thường xuyên bị cha đánh đập, chửi mắng, bất kể chuyện gì. Động cơ lớn nhất để anh thích đi học và học cho giỏi để có học bổng là… không muốn ở gần cha. Anh đã làm được điều đó: lên thành phố học và sinh sống luôn ở đó, thỉnh thoảng mới về quê. Sau khi cha mất, anh thường lên những cơn đau khắp cơ thể mà không tìm thấy nguyên nhân, cuối cùng bác sĩ kết luận anh bị chứng trầm cảm do những ám ảnh của quá khứ.

Nhiều năm sau, anh có được cuộc sống bình thường: có việc làm tốt, có người yêu thương. Được coi là chữa trị khỏi chứng trầm cảm. Thế nhưng ký ức bị chửi mắng, bị đánh đập vẫn thường xuyên ùa về trong những giấc mơ, trong những cơn đau đầu, trong thói quen “tự bảo vệ mình” khi nằm ngủ. Trong tiềm thức của anh, cha là cơn ác mộng. Vậy mà thỉnh thoảng gặp một tình huống trong đời sống, anh vẫn nhắc đến những lời dạy của cha – người lớn duy nhất ở bên anh trong suốt tuổi thơ (mẹ mất khi anh chưa tròn hai tuổi) – và ngạc nhiên khen cha nói sao mà trúng quá. Những lời dạy về cách sống, cách làm người anh còn nhớ cho thấy hình ảnh ông bố rất thực tế (vì họ rất nghèo) mà không kém phần dí dỏm, hài hước. Một hình ảnh người cha đầy mâu thuẫn!

Không phải vô cớ mà anh rất mê trẻ con. Bất kỳ đứa trẻ con nào đi qua trước mắt, anh cũng suýt xoa như bị hút mất hồn. Thế giới trẻ em là một điều kỳ diệu mà anh muốn hoà vào với bản năng làm cha được nuôi lớn bằng sự bất hạnh của chính mình. Tôi tiếc là cha anh không còn sống. Trong quá khứ, anh đã luôn phải nhẫn nhịn cha, và sự nhẫn nhịn đó làm anh ấm ức. Chỉ bằng cách nói thẳng và làm hoà với cha, ký ức tuổi thơ mới thôi ám ảnh và trả lại cho anh một cuộc sống cân bằng.

BEN KHÔI

Nguồn:
Cha và những khoảnh khắc vui buồn




17/6/11

LẤY "SAO" SƯỚNG KHÔNG?



Chồng tôi từng là một cầu thủ có tiếng của đội tuyển Việt Nam. Ngày tôi gặp anh, anh đang là “ngôi sao” trên sân cỏ, xung quanh anh có rất nhiều cô gái đẹp vây quanh và anh đã có vài mối tình ầm ỹ trên báo chí.

Tôi đã rất hạnh phúc khi được anh yêu và ngỏ lời cầu hôn. Ngày cưới, tôi thấy mình là người chiến thắng vì đã giành được anh - vừa đẹp trai, vừa tài giỏi lại giàu có - từ bao nhiêu cô gái khác. Nhưng chỉ qua tuần trăng mật, tôi đã hiểu vì sao mẹ tôi thở dài khi tôi nhất quyết đòi lấy anh bằng được.

Vừa đặt chân xuống sân bay sau tuần trăng mật tại châu Âu, anh đi thẳng tới nơi tập huấn cách nhà của chúng tôi hơn 60km để chuẩn bị cho giải V-league. Dù đã được báo trước, nhưng tôi vẫn cảm thấy hụt hẫng khi phải về nhà một mình và ngủ một mình trên chiếc giường rộng thênh thang. Tiếp đó là những tháng ngày anh vắng nhà thường xuyên vì phải đi tập huấn, đi thi đấu. Suốt thời gian mang bầu, tôi phải đi khám thai một mình, vì anh chỉ có thể về nhà vào cuối tuần. Ngày tôi vượt cạn, anh đang thi đấu ở Thái Lan. Dù anh gọi điện về nhà động viên thường xuyên, tôi vẫn có cảm giác mình bị bỏ rơi.

Từ khi còn là cậu bé mới lớn, anh đã sống trong môi trường thể thao. Sáng dậy xuống căng tin ăn, sau đó đi giày và xuống sân tập. Trưa lại về căng tin ăn, nghỉ ngơi rồi chiều lại tập. Tối lại về căng tin ăn và nghỉ ngơi, đi chơi với bạn bè. Quần áo thay ra có người lo giặt sạch rồi lại để về chỗ cũ. Phòng ở có người lau dọn… Anh không phải lo bất cứ thứ gì và tôi phải chịu hậu quả của nó. Anh sống bừa bộn và không có ý thức chăm sóc gia đình. Quần áo thay ra ở đâu là vứt ở đó. Khi uống li trà, anh ấy đứng ở cửa là sau đó, li trà sẽ được đặt ở dưới đất, ngay chỗ đi ra đi vào. Anh ấy không biết quét nhà, không biết lau nhà và nấu ăn thì chỉ biết luộc trứng, luộc rau và úp mì tôm. Tất nhiên, chúng tôi có người giúp việc và cả tôi lẫn anh đều không phải làm những việc đó. Nhưng tôi kể những điều này để mọi người hiểu rằng anh không hề có ý thức về một cuộc sống gia đình, và nó gây ra những hậu quả không tốt cho cuộc sống của chúng tôi.

Anh không biết giúp đỡ tôi với tư cách là người chồng, người cha. Anh lúng túng không biết chăm sóc vợ khi tôi ốm, và anh vẫn muốn tôi phải chạy ra cửa đón với nụ cười tươi, miếng nước phải được đưa vào tận tay, đôi giày của anh phải được đánh bóng và xếp vào đúng chỗ… như bình thường.

Khi con quấy khóc, anh không nghĩ là cần phải dỗ dành con. Anh không thấy cần phải về thăm cha mẹ tôi vào mỗi dịp lễ tết… Vì yêu tôi, sau gần 10 năm sống bên nhau, anh đã thay đổi một chút, biết quan tâm tới việc nhà, tới con cái, biết thể hiện nghĩa vụ của con với cha mẹ… nhưng có lẽ anh còn xa mới được bằng những người chồng của bạn bè tôi, những người đàn ông bình thường, không phải “ngôi sao” như anh. Tôi ghi nhận sự cố gắng ấy của anh và hài lòng với người đàn ông trụ cột gia đình của mình.

Điều tôi sợ nhất là những cuộc vui chơi với bạn bè cũng là cầu thủ của anh. Tôi có cảm giác các anh chỉ có thú vui giải trí duy nhất là nhậu. Bởi khi chiến thắng trong các trận đấu, các anh cũng nhậu. Khi nhận được tiền thưởng, các anh cũng rủ nhau đi nhậu. Khi thua trên sân cỏ, giải pháp của các anh vẫn là nhậu. Khi rảnh việc, anh và bạn cũng tìm tới nhậu nhẹt. Thậm chí, những dịp ít ỏi anh ở nhà, tôi chỉ muốn vợ chồng con cái loanh quanh bên nhau, nhưng anh cũng đi nhậu với bạn bè.

Những cuộc nhậu ấy kéo dài từ giữa trưa tới tối mịt, hoặc gần sáng và hóa đơn thanh toán của nó bằng nửa năm lương của tôi. Bởi nó diễn ra trong những vũ trường, những nhà hàng sang trọng. Ở những nơi đó, các anh là khách VIP quen thuộc, có bàn riêng, ô gửi rượu thừa mỗi lần nhậu… Tôi thường nghe thấy giọng con gái gọi “anh à, anh ơi” ướt rượt ở trong điện thoại khi tôi gọi cho anh. Ấy là chưa kể mỗi lần như thế, anh về nhà trong tình trạng say mềm đến mức không phân biệt được cái giường với sàn nhà và không biết tôi, vợ của anh là ai. Mỗi khi tỉnh rượu, tôi có trách thì anh lại xin lỗi, lại tặng tôi những món quà đắt tiền rồi lần sau lại thế.

Chung sống với anh, tôi còn phải đối mặt với nỗi lo một ngày nào đó, anh sẽ bị đứng trước vành móng ngựa vì tham gia cá độ, mua bán tỉ số. Tôi đã chứng kiến nhiều bạn của anh bị pháp luật sờ đến vì không biết giữ mình. Mỗi lần như vậy, tôi lại hoảng sợ, khóc lóc với anh và anh ôm tôi vào lòng, ra sức khẳng định rằng anh không bao giờ tham gia, anh muốn những trận đấu trong sáng, đúng tinh thần “fair play”… Nhưng làm vợ một cầu thủ, tôi hiểu môi trường sống của anh, biết bạn bè của anh, chơi với những cô vợ của bạn anh, nên tôi thấy rất khó tin vào lời hứa của anh. Tôi sợ một ngày nào đó anh yếu lòng, sẽ gật đầu trước một lời đề nghị từ bạn bè và điều tôi lo lắng kia sẽ đến.

Nguồn:
Lấy "sao" sướng không?



5/6/11

CON RƠI CỦA SẾP



Ông là tổng giám đốc của công ty mẹ nên thường xuống họp với các công ty con, trong đó có công ty do tôi làm giám đốc. Thường thì ông ngồi nghe ban giám đốc chúng tôi bàn bạc công việc từ đầu đến cuối, khi thấy thật cần, chỉ hỏi anh em tổng công ty có thể giúp đỡ được gì.

Khi biết được những cái cần, cái nào trong thẩm quyền cá nhân, ông giải quyết liền, cái nào phải bàn bạc với ban tổng giám đốc hay hội đồng quản trị, ông cũng không ngâm quá vài ngày.

Chưa bao giờ tôi nghe ông dùng từ “chỉ đạo”, “chỉ đạo quyết liệt” để chỉ đạo chúng tôi. Có lần ông tâm sự với tôi: “Cấp dưới họ có quyền trong phạm vi của họ thì cứ để họ tự chủ. Chỉ đạo là chỉ đường, họ có lạc đường đâu mà chỉ. Dùng từ ấy vừa trịch thượng, vừa thiếu niềm tin.

Tiếc rằng, bây giờ có quá nhiều người ưa “chỉ đạo” mà chỉ chỉ chung chung, rất chung chung, chẳng biết đường đâu mà lần, nặng phần hô khẩu hiệu để chứng tỏ quyền uy.

Cậu nhớ có lần tôi rầy cậu không? Trong cuộc họp với công ty cậu hôm ấy, tôi chỉ đưa ra định hướng công việc trong quý của tổng công ty, cậu lại “Vô cùng cám ơn sự chỉ đạo của tổng giám đốc, công ty chúng em xin lãnh hội đầy đủ sự chỉ đạo ấy”. Tôi rầy cậu vì tôi thấy mình bị tâng bốc đến phát ngượng”.

Tôi cho rằng cách dự họp với cấp dưới của sếp tổng như vậy là một trong những phẩm chất mà người lãnh đạo cần có.

Tôi nhớ mãi chuyện ông với công ty trúng thầu (bên B) xây dựng tòa nhà kinh doanh của tổng công ty. Trong quá trình bàn thảo hợp đồng, vị giám đốc bên B nói thẳng: “Chúng tôi sẽ chuyển vào tài khoản riêng của anh một tỷ rưỡi, không biết như vậy đã được chưa?”.

Tổng giám đốc tỉnh bơ: “Nếu được 2 tỷ thì càng tốt. Chúng tôi đang cần tiền”. Suy nghĩ một hồi, vị giám đốc bên B đồng ý. Tổng giám đốc nói: “Anh đã hứa thì cứ vậy mà thực hiện, nhưng thực hiện bằng cách trừ đi 2 tỷ đồng trong giá thành mà hai bên đã chấp nhận”.

Giám đốc bên B không có cách nào để lãng được số tiền ấy, nhưng sau khi công trình hoàn thành đúng tiến độ và đạt chất lượng cao, tổng công ty chúng tôi đã thưởng cho bên B nửa tỷ đồng.

Phải thừa nhận, sép tổng của chúng tôi là người giữ lời hứa tuyệt đối. Một hôm ông xuống công trường, thấy mũ bảo hộ của nhiều công nhân bị sứt sẹo, cong vênh, ông nói chiều sẽ có mũ mới.

Ông không chỉ thị cho chúng tôi mua mũ mà cử người của văn phòng tổng công ty mang đến. Thì ra số mũ ấy là hàng dự trữ trong kho, cùng với khá nhiều áo quần, găng tay bảo hộ, dụng cụ lao động để chi ngay khi cần.

Tôi cũng được chứng kiến cách ông giữ lời hứa với hai con gái, một lên 15, một lên 10. Chiều thứ 7 cuối năm, công ty tôi tổng kết, gọi điện thoại mời ông, ông nhận lời xuống đúng 2 tiếng đồng hồ (trong nội bộ tổng công ty, ông không cho dùng thư mời mà chỉ được gọi điện thoại, nhắn tin, e-mail, như ông nói, để tiết kiệm và bảo vệ môi trường).

Biết tính ông, chúng tôi tổng kết đúng một tiếng rưỡi để còn chút thời gian mời ông dùng cơm. Ông uống đúng một ly vang rồi xin phép về để đưa hai con đi chơi như đã hẹn.

Tôi nghiệm ra, giữ lời hứa cũng là cách làm việc khoa học, đúng giờ giấc.

Vậy mà vừa rồi, ông nhất khoát xin từ chức!

Theo tôi thì nguyên nhân từ chức của tổng giám đốc là “lãng xẹt”.

Hôm ấy ông tiếp hai vị quan chức khá to trong ngành xây dựng từ Hà Nội vào TP.HCM. Ăn cơm ở nhà hàng xong, hai vị khách ấy đòi đi “mát mẻ”. Đang có mấy công trình lớn “cần Hà Nội hỗ trợ”, ông không thể không đáp ứng yêu cầu ấy.

Thế là ông dẫn khách vào một quán bia kín bưng. Cô gái ngồi cùng nói với ông đã ly dị chồng dưới quê, quá khổ, phải bồng con lên Sài Gòn kiếm sống.

Ông chưa từng đi “bia kín”, chỉ nghe nói là phải cảnh giác với các cô phục vụ, nhưng cô gái này trông mặt hiền lành, phảng phất nét quê mùa của dân làm ruộng, thì có gì mà phải “cảnh giác”.

Đặc biệt cô gái còn nhờ ông kiếm cho một việc làm để thoát cảnh phải say tối ngày, phải chiều khách tối ngày. Thấy tội nghiệp, ông nghĩ có thể bố trí cho cô ta làm tạp vụ ngay trong tổng công ty của mình, nên cho địa chỉ.

Hai tháng sau, trong khi ông đang ở Úc thì cô gái ấy ẳm đứa con trai lên ba tìm đến nhà ông. Cô gái nói với vợ ông, đây là đứa con của hai người mà vì danh dự của ông, vì hạnh phúc gia đình ông bà mà cô đã bí mật nuôi nấng, bây giờ xin trả lại.

Vợ ông không sao liên lạc được với chồng, vì khi ra nước ngoài ông không bao giờ mang theo điện thoại (như ông nói, để tiết kiệm tiền cho tổng công ty), cần việc gấp thì ghé bưu điện gọi.

Bà bình tĩnh bảo cô gái ráng đợi ông về và cô ta nghe theo. Nhưng ngay tối ấy, cô ta trốn đi, để lại mấy chữ nói là nhờ bà chăm con cho mấy bữa để về Cà Mau thăm ba má.

Ông về, tất nhiên là rất ngạc nhiên với “đứa con trên trời rơi xuống”, nhưng nói gì bà cũng không nghe, cứ khăng khăng đó là con ông.

Bà biểu ông đem thằng bé đi thử ADN, ông nói không cần vì đó không phải là con ông và ông cũng chưa bao giờ chung đụng với ai ngoài vợ. Ông còn nói, danh dự là quan trọng nhất, bà không tin thì đó là quyền của bà.

Cô gái đi mất tăm. Có thể cô ta vì hoàn cảnh nào đó, phải dứt ruột giao con vào tay những người xa lạ.

Tin đồn sếp tổng lén “ăn phở” mà có con riêng lan truyền trong tổng công ty, trong ngành xây dựng, trong bà con nội ngoại. Kẻ ác ý còn nói bây giờ sếp tổng mới lộ mặt đạo đức giả. Ngoài vợ và hai con, ông không hề nói sự thật với ai.

Có lẽ tính cực đoan và lòng tự trọng thái quá đã ngăn ông. Và thế là ông quyết từ chức.

Thỉnh thoảng đến thăm, tôi thấy thằng bé đã trở thành thành viên trong gia đình ông, đặc biệt hai chị rất cưng chiều. Còn bà thì nói, không đẻ mà có thằng con trai cũng vui cửa vui nhà...

MINH ĐĂNG

Nguồn:
Sếp tổng của tôi
Entry liên quan:
CÓ NGƯỜI CON RƠI TÌM ÔNG...



31/5/11

KHÔNG THỂ PHÁT ĐIÊN


Phát điên trước một đời sống luôn biến động, trước một xã hội có quá nhiều hiểm nguy rình rập là điều rất dễ xảy ra. Làm sao để có thể sống bình an giữa muôn vàn bất trắc mới là điều khó.

“Nóng!” là từ diễn tả TP.HCM chính xác nhất trong thời gian này. Nóng khi vật giá vụt tăng không kiểm soát nổi. Nóng với các thông tin thời sự từ vỉa hè đến... phòng họp Quốc hội.

Nóng với các nguy cơ thiên tai đang rình rập... Và cộng thêm cái nóng của mùa Hè đang đến gần thì con người dễ “phát điên” cũng là điều dễ hiểu. Nhưng chả nhẽ chúng ta cứ để mặc cho mình phát điên?

An tự tâm

Là lời khuyên xem ra rất cũ, nhưng thực tế lại luôn luôn đúng. Tâm an không có nghĩa là ta phải năng ngồi thiền, năng đi chùa, năng cầu nguyện, mà tâm chỉ an khi lòng ta luôn tràn đầy những điều tốt đẹp.

Những điều tốt đẹp ấy ở đâu ra? Là do ta nghĩ ra, ta thực hiện và bồi dưỡng, vun đắp cho cuộc sống của mình và của những người xung quanh.

Tâm an khi ta đừng luôn nhìn cuộc sống với một chiếc kính lúp, mà thỉnh thoảng nên thay bằng chiếc kính vạn hoa lấp lánh sắc màu. Dù cuộc sống có trần trụi đến đâu, có khắc nghiệt đến đâu thì tự mỗi người chúng ta cần tự tạo cho mình một nguồn vui sống.

Trao đi những điều tốt đẹp là chúng ta đã mang đến niềm vui cho chính mình.

Tâm an là khi ta tràn đầy năng lượng sống, ta tích cực làm việc, tích cực yêu thương, tích cực tận hưởng. Làm việc để biết ta có ích. Yêu thương để biết ta còn rung động. Tận hưởng để biết ta xứng đáng.

Sự “biết” này mang lại những năng lượng cần thiết để một con người sống cả đời. Năng lượng là bệ phóng. Nếu năng lượng tràn đầy, ta dễ dàng vượt qua mọi chướng ngại vật.

Mỗi giờ một chút vui

Không phải “mỗi ngày chọn một niềm vui” như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, mà là mỗi giờ. Như thế chúng ta mới có thể không phát điên. Hãy đón nhận mỗi khoảnh khắc chúng ta đang sống, đang thở, đang làm việc, đang yêu... và biến vài điều thành một chút vui.

Không vui hân hoan, không vui tưng bừng thì cũng vui chút chút như sóng gợn. Thế cũng đủ để tâm hồn lắng dịu trước mọi đua chen.

Tôi vào công viên, gặp nhiều người đi bộ, họ vui trong từng bước chân đi, trong từng giọt mồ hôi. Tôi ra chợ, gặp những người đi chợ, họ vui trong từng mớ rau, con cá khi nghĩ đến mâm cơm gia đình.

Tôi vào một quán bia, gặp những cái chạm ly, thấy niềm vui trong câu chuyện phiếm lẫn không phiếm. Tôi vào một mái ấm, gặp nhiều mảnh đời bất hạnh, tôi thấy họ vui khi được sẻ chia, nâng đỡ...

Ở đâu cũng có niềm vui. Nhưng để cân bằng niềm vui của mình, chia sẻ niềm vui của mình với những người xung quanh mới là điều cực kỳ quan trọng.

Cân bằng và chia sẻ niềm vui như anh H. Tuấn (Giám đốc một xưởng may ở Bình Dương) cũng là điều không mấy ai có thể nghĩ thấu đáo:

“Khi tôi chạm ly với bạn bè, tôi vui. Nhưng bà xã ở nhà liệu có vui không khi tôi chạm đến khuya. Thế nên tôi cân bằng niềm vui này bằng tin nhắn: “Vợ ơi, anh uống tí chút với bạn. Anh sẽ tranh thủ về sớm. Vợ đừng giận anh nhé”. Thế là dù vợ tôi có kém vui đi nữa thì tôi cũng an tâm”.

Chúng ta không thể phát điên. Chúng ta chỉ có thể tự vui sống với năng lượng của chính mình được tiếp nhận từ mọi thứ xung quanh. Chúng ta không thể phát điên bởi chúng ta biết thanh lọc cuộc sống.

Thanh lọc bằng sự lựa chọn, bằng sự gom góp niềm vui, sự bình yên ở mọi nơi, mọi lúc, mọi giây, mọi phút như chị N. Bình (kế toán trưởng Công ty X, TP.HCM):

“Tôi thấy cuộc sống đáng yêu từ nụ cười của con trai, từ bộ quần áo đẹp của cô bạn, từ lời khen của nhân viên... Tại sao lại phải suy nghĩ quá nhiều về các bất trắc của cuộc sống trong khi nó chưa đến. Tôi trân trọng và yêu quý những giây phút hiện tại”.

HOÀI NHÂN

Nguồn:
Không thể phát điên


12/5/11

CÔ GÁI KHÔNG CÓ CỦA HỒI MÔN



AN PHƯƠNG AN

Nhiều lần anh ấy đề nghị tổ chức đám cưới nhưng tôi chưa đồng ý với lý do gìn giữ tình yêu càng lâu thì sau này sống với nhau càng hạnh phúc. Anh ấy không hay biết đó là cái cớ để tôi trì hoãn đám cưới, còn nguyên nhân duy nhất là do gia đình tôi chưa dành dụm đủ để sắm những nữ trang không thể không có đối với một cô dâu.

Cùng xã, nhưng gia đình người yêu buôn bán ở thị tứ ven quốc lộ 13, còn gia đình tôi thì làm rẫy ven một con suối mà trước khi rừng Đông Nam bộ chưa bị phá sạch, là con suối đẹp nhất vùng.

Người kẻ chợ, kẻ nông phu - theo cách nói của dân gian - nên má tôi không muốn bị mặc cảm với thiên hạ khi gã con mà trên người trống trơn không vòng vàng.

Đã mấy lần bán vài tấn khoai mì tươi, vài tạ bắp khô dành dụm mua vòng vàng cho tôi nhưng chưa dành dụm đủ thì giá vàng lên, lên hoài, lên đến mức không thể mua nỗi một chỉ vàng sau mỗi mùa rẫy.

Nghe nói bây giờ ở các thành phố lớn, con gái lấy chồng rất muộn, nhưng quê tôi, tuổi 28 như tôi có người đã hai con, con nhỏ cũng năm sáu tuổi, nên má tôi rất sốt ruột. Mấy tháng trước, sau bữa cơm tối, ba má biểu tôi trải chiếu ra sân.

Đêm trăng nơi thôn dã ngắm trăng từ sân nhà mình thì người không mấy khá môn văn thời trung học như tôi cũng có thể “sản xuất” thơ. Nhưng mà cảnh mộng mơ của chị Hằng hôm ấy không hợp với hoàn cảnh của tôi chút nào, bởi ba má tôi lại bàn chuyện làm sao có nữ trang cho con trong ngày cưới.

Tôi im lặng lắng nghe ba má đưa ra nhiều cách để tôi có vòng vàng làm cô dâu, cuối cùng thì má tôi quyết định cách đỡ tốn kém nhất là... đi thuê để “mát mặt với xóm làng và bên nhà thông gia không khi dễ”.

Gái quê, dù có học hành chút đỉnh nhưng tôi không biết có dịch vụ cho thuê nữ trang, mà là nữ trang thật, nên khi ba má hỏi ý kiến, tôi chỉ biết nói “Dạ tùy ba má”.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra đúng thông lệ và bài bản của dân nửa quê nửa tỉnh. Đằng gái nhóm họ trước một ngày, ăn uống, đờn ca thỏa thuê, cô dâu đi vào đi ra chúc tụng tưng bừng.

Ba má tôi rất hãnh diện với số nữ trang đến hai lượng vàng toòng ten trên tai, lóng lánh trên cổ, chấp chới trên tay đứa con gái cưng.

Đến giờ rước dâu, chồng tôi nháy mắt tỏ ý vừa ngạc nhiên vừa vui sướng thấy vợ lộng lẫy bội phần nhờ những món trang sức mà anh không ngờ tới.

Tôi cũng đưa mắt cho anh biết vợ muốn hỏi chồng có tự hào không khi vợ chẳng thua kém con nhà giàu trong ngày hạnh phúc nhất đời. Ba má chồng, họ hàng đằng trai có vẻ ngỡ ngàng khi thấy con dâu có được của hồi môn lớn đến vậy.

Nhưng tôi biết người “nở mày nở mặt” nhất với gia đình đằng trai là má tôi. Tội nghiệp má, vì muốn con mình được tôn trọng và đối xử tử tế mà phải thuê mướn vòng vàng!

Đến ngày “lại mặt” nhà gái theo phong tục, tôi lặng lẽ vào phòng trong đưa dây chuyền, lắc, nhẫn, bông tai nhờ má trả lại nơi mướn. Tôi vô tâm đến mức không biết má thuê hai lượng vàng đồ trang sức ấy hết bao nhiêu tiền.

Tối hôm ấy, hình như linh tính điều gì đó, chồng tôi hỏi xem “của hồi môn”. Tôi hồn nhiên hỏi lại “Của hồi môn nào?”. Chồng tôi bảo: “Thì vòng vàng mà em đeo hôm cưới ấy”.

Đến lúc ấy tôi mới ngộ ra phần nào “tính chất nghiêm trọng của vấn đề”. Tôi nói thật với anh là muốn chúng mình có một đám cưới trọn vẹn nên má đã phải thuê đồ trang sức, sáng nay em đã gửi lại má để trả lại cho người ta.

Thấy chồng ngồi buồn xo, tôi rất thương nhưng không biết giải thích thế nào cho anh hiểu thấu đáo hoàn cảnh kinh tế của ba má tôi, dù trong mấy năm yêu nhau, anh đã lui tới nhà tôi nhiều lần.

Chồng tôi trách: “Đáng ra em phải bàn bạc với anh về việc có nên thuê nữ trang hay không. Bây giờ thì việc đã rồi, ngại nhất là cha mẹ anh biết đó là “của hồi môn thuê mướn”, vì trong vài năm nữa, chúng mình chưa có khả năng ra ở riêng”.

Tôi thầm cám ơn chồng đã thông cảm, nhưng như anh ấy lo lắng, quả là không biết nói sao với ông bà nội tương lai của con mình khi họ biết sự thật về những trang sức con dâu đeo trong ngày cưới.

Cùng nỗi lo ấy mà khuya khoắt, vợ chồng tôi không thể ngủ được. Tự dưng chồng tôi kể: “Anh có một cô bạn cũng tự ý thuê vòng vàng trong ngày cưới mà hôn phu không hề hay biết.

Về nhà chồng mới hơn tháng, ba má chồng “hỏi mượn” số vàng “của hồi môn” đó để sửa nhà, hỏi mượn nhưng thực ra là muốn con dâu phải đóng góp để có chỗ ở tốt hơn.

Đến lúc ấy thì cô bạn anh không thể không nói sự thật và mong được thông cảm. Rủi là gia đình bên chồng và cả chồng đều cho rằng cô nói dối để giữ của, từ đó cô luôn bị chồng tìm cớ đánh đập, còn gia đình bên chồng thì coi khinh ra mặt. Không thể chịu mãi cảnh ấy, cô phải mang con về nhà cha mẹ đẻ để chờ ly hôn”.

Chồng kể chuyện cô bạn mà như cảnh báo tôi về những hệ lụy của việc đằng gái vì muốn “làm sang” đã tự ý thuê vòng vàng cho cô dâu.

Tôi thầm mong mình không rơi vào hoàn cảnh như cô bạn của chồng để còn tỉnh táo khuyên các cô gái chuẩn bị lấy chồng, rằng, hãy làm đám cưới bằng khả năng kinh tế của chính mình...

Nguồn:
Của hồi môn ... giả



8/5/11

TÂM SỰ CỦA NGƯỜI MẸ KẾ


Tôi (và có lẽ nhiều người khác cũng vậy) thường nghĩ rằng “cha mẹ kế" là từ dùng để chỉ những người đàn ông và đàn bà lấy nhau khi người kia đã có con cái riêng, lý do đơn giản là chúng ta cần phải gọi họ bằng một cái tên gì đó để phân biệt với cha mẹ đẻ. Chắc chắn từ “kế" rất quan trọng nhưng người ta thường không nghĩ thế, với họ “cha mẹ" mới có ý nghĩa thực sự. Đó là những gì tôi cảm thấy khi trở thành mẹ kế của bốn đứa con chồng tôi.

Chúng tôi kết hôn đã sáu năm, khi các con anh vẫn còn nhỏ và bây giờ đang ở tuổi vị thành niên. Dù sống chủ yếu với mẹ đẻ, chúng vẫn có nhiều thời gian sống cùng chúng tôi. Nhiều năm qua, chúng tôi đã học cách thích nghi với nếp sống mới của gia đình và đối xử tử tế với nhau. Chúng tôi đi nghỉ cùng nhau, dùng những bữa cơm gia đình, cùng làm bài tập, chơi bóng và xem phim bên nhau. Tuy nhiên tôi cứ cảm thấy mình giống như kẻ ngoài cuộc, hay còn tệ hơn nữa là một kẻ xâm phạm gia đình riêng của người khác.

Có một lằn ranh ngăn cách rõ ràng mà tôi không thể nào vượt qua được. Tôi không có riêng cho mình một đứa con nào, những kinh nghiệm làm mẹ của tôi chỉ giới hạn trong bốn đứa con của chồng và tôi thường thấy mình tội nghiệp vì không bao giờ có được sợi dây liên kết thiêng liêng giữa mẹ và con.

Khi đám trẻ phải dời đến một thành phố khác khá xa, chồng tôi rất buồn và nhớ chúng. Nhờ có internet chúng tôi có thể gửi thư cho nhau và còn có thể trò chuyện với nhau mỗi khi chúng tôi cùng vào mạng. Mỉa mai thay, những dụng cụ liên lạc hiện đại này cũng là những dụng cụ làm người ta dễ xa nhau hơn. Chúng tôi cần biết bao sự tiếp xúc trực tiếp giữa người và người không qua máy móc.

Những khi bức thư trên màn hình chỉ đề “Bố" tôi thấy như bị bỏ quên, không ai nhớ đến mình. Còn khi tên tôi cùng xuất hiện với anh ấy, niềm vui không thể diễn tả được, tôi cảm thấy mình cũng là một thành viên trong gia đình họ. Tuy vậy cũng còn khoảng cách nào đó cần phải vượt qua, ngay cả trên đường dây internet.

Một buổi tối cũng khá khuya, chồng tôi ngủ gà gật trước tivi, còn tôi đang kiểm tra mình có thư hay không, máy tính báo tôi có một tin nhắn. Đó là của con gái riêng lớn nhất của chồng tôi. Con bé cũng thức khuya, cũng đang ngồi trước máy tính ở một nơi cách xa chúng tôi. Giống như nhiều lần trước đây, chúng tôi trò chuyện với nhau, chia sẻ cho nhau những tin tức mới nhất. Khi chúng tôi tán gẫu như thế này, con bé không biết tôi hay là cha của nó ngồi phía bên kia bàn phím - nếu như nó không hỏi.

Tối nay con bé cũng không hỏi và tôi cũng không cần nêu đích danh mình. Sau khi nghe xong kết quả thi đấu bóng chuyền, chi tiết về kỳ thi sắp tới ở trường, bài tập lịch sử phải nộp, tôi nói đã khuya rồi và nên đi ngủ. Con bé trả lời: “Được rồi, lần sau nói tiếp! Thương yêu nhiều". Khi đọc dòng chữ này, cảm giác buồn bã xâm chiếm khắp người tôi. Hẳn là con bé nghĩ nãy giờ mình viết cho cha. Con bé và tôi chưa bao giờ dùng những từ thương yêu, đầy tình cảm như thế.

Cảm thấy tội lỗi vì đã không làm sáng tỏ, nhưng cũng không muốn làm con bé xấu hổ, tôi gửi lại đơn giản: “Thương yêu con! Chúc con ngủ ngon!". Tôi lại nghĩ về gia đình họ, về không gian riêng tư mà tôi là một kẻ xâm phạm. Một nỗi đau trống rỗng nhói lên trong tim tôi.

Sau đó, ngay khi những ngón tay tôi chạm vào nút bấm để chuẩn bị tắt máy, thông điệp cuối cùng của con bé xuất hiện: “Chúc bố ngủ ngon giúp con nhé!". Nước mắt ràn rụa, tôi với tay tắt máy tính.


Nguồn: MẸ KẾ



28/4/11

QUÝ VỊ ĐANG HẠI CON MÌNH



“Tôi chỉ có một số suy nghĩ như sau, cần "Tôn sư - Trọng đạo", đó là quan điểm của bạn đọc N.K.C sau khi đọc bài "Chép phạt: đòn roi vô hình”đăng trên SGTT. Dưới đây là ý kiến của bạn đọc N.K.C.

Tôi không cho rằng cổ xúy cho việc phạt roi, bắt chép phạt là đúng. Nhưng quý vị hãy suy nghĩ việc phạt roi, hay chép phạt cũng chưa hẳn hoàn toàn là phản giáo dục, không mang tính sư phạm.

Quan trọng là người dạy bảo rầy la các em như thế nào, hành động rầy la các em có thái quá, hay hiềm khích cá nhân với các em hay không? Hay chỉ là một chủ tâm tốt cho các em.

Thầy cô cũng là cha mẹ, cũng mong muốn học trò mình nên người. Tôi không phủ nhân có những giáo viên biến chất, có thể có suy nghĩ chèn ép học trò vì lý do nào đó. Nhưng quý vị hãy suy nghĩ xưa kia quý vị học như thế nào, cư xử với thầy cô mình ra sao? Tại sao ông bà ta lại có câu “nghề gõ đầu trẻ”?

Thời buổi hiện nay, cuộc sống vật chất đầy đủ, gia đình ai cũng chỉ có một hoặc hai con, nên việc thương yêu chăm sóc con cái đầy đủ là đúng. Nhưng có một số gia đình chiều chuộng con thái quá, quên đi trách nhiệm giáo dục tư cách đạo đức cho con mình.

Có những phụ huynh luôn cho rằng con mình đúng, luôn bảo vệ cả những thói hư tật xấu của con mình, cuối cùng chính quý vị đang hại con mình. Chính bản thân quý vị, không tôn trọng nhà trường, giáo viên. Quý vị không đồng tình, cảm thấy xốn mắt khi hình ảnh một người thầy, người cô cầm roi phạt học sinh, vậy là sẵn sàng chửi rủa, kiện tụng, thậm chí hăm dọa và đánh cả giáo viên, người mang cái chữ đến cho con mình.

Thậm chí có những bậc phụ huynh thấy con nói chuyện với mình trống không, chửi tục… nhưng cũng không nhắc nhở giáo dục, còn coi đó là niềm hãnh diện. Có những phụ huynh vỗ tay, khi trẻ bập bẹ nói chưa rành, nhưng chửi thề thì quá sỏi. Trong khi nếu thầy cô phạt roi, phạt chép bài thì lên án, cho rằng đó là phản giáo dục.

Ở trong gia đình chính quý vị, để giải quyết mâu thuẫn gia đình, có khi chồng vợ chửi đánh nhau, hay đánh con mình, chửi thề khi giao tiếp... Qua hình ảnh đó, quý vị đã giáo dục gì được cho con quý vị? Quý vị đã làm gương, sống tốt để con mình noi theo được chưa?

Tất cả mọi thứ đều đổ lên đầu giáo viên, nhà trường. Quý vị có khi nào suy nghĩ lại trách nhiệm của mình vứt ở đâu trong việc giáo dục, hình thành nhân cách cho trẻ? Tại sao chúng ta lại quan tâm đến bạo lực học đường, nguyên do xuất phát từ đâu? Vai trò của người lớn, gia đình ở đâu trong vấn nạn đó? Tại sao theo thống kê tội phạm, an ninh trật tự xã hội, đối tượng vi phạm pháp luật ngày càng trẻ hóa? …

Tôn trọng quyền của trẻ em là đúng, áp dụng phương pháp đổi mới trong giáo dục hoàn toàn chính xác. Nhưng quyền của trẻ em không phải chỉ riêng bản thân của thầy cô, nhà trường tôn trọng mà là toàn xã hội bắt buộc phải tôn trọng. Tiếc là có rất nhiều gia đình không cần biết, vứt luôn vai trò trách nhiệm trong khi bắt người khác phải tôn trọng mình, con mình. Đó là một trong lý do trẻ dần mất nhân cách, đánh lộn, bạo lực với bạn bè, vô lễ với thầy cô...

Có ý kiến còn nói, phạt vạ trong giáo dục là không thể chấp nhận? Tôi cho rằng trong xã hội nào cũng vậy, để quản lý một xã hội tốt thì đôi lúc phải có phạt vạ để giữ kỹ cương. Khó có thể giáo dục một đứa trẻ hư bằng cách năn nỉ.

Xin thưa quý vị, ý của tôi nhiều, nhưng có lẽ cách trình bày chưa trôi chảy, mong quý vị đọc kỹ và bỏ qua những sai sót.

N. K. C (Email: mien_la_ta_yeu_nhau@yahoo.com)

Nguồn:
Đừng đổ lỗi hết cho giáo viên!



22/4/11

THƯ GỬI NGƯỜI SẮP LẤY VỢ



Bạn thân mến,

Nhận được thư này qua bưu điện, bạn sẽ ngạc nhiên vì “thời @” mà lích kích viết lách, lại phải tem, phong bì, rồi mất công đi gửi, trong khi chỉ gõ phím, lích chuột là xong, nhưng lâu lâu tớ lại thích cầm cây viết mực, tâm tư, tình cảm và bao chuyện muốn trao đổi cứ hiện dần trên trang giấy trắng, thích lắm. Biết đâu bạn cũng đồng cảm với tớ.

Bây giờ tớ cũng rơi vào hoàn cảnh như mấy năm trước bạn gặp phải, nên không thể không thư cho bạn để sẻ chia.

Những kinh nghiệm trong tình yêu mà bạn truyền đạt cho tớ, tớ chỉ thấy hai kinh nghiệm là “có lý”.

Đó là khi chưa yêu, cũng như bạn, tớ vạch ra bao tiêu chuẩn, ví như không được “chân dài” thì cũng “trung dài”, da không được trắng trẻo mịn màng thì cũng sem sem, không cử nhân thì cũng phải tú tài, gia đình không giàu có thì cũng thường thường bậc trung, không thật nhanh nhẹn thì cũng phải hoạt bát...

Nhưng gặp nàng lần đầu trong khi cùng tập thể cổ vũ cho đội tuyển U23 qua tivi ở Nhà Văn hóa Thanh niên, lập tức tớ bị hút hồn mà không kịp “đối chiếu” với tiêu chuẩn chọn người yêu do chính mình đề ra!

Sau này nghĩ lại, nàng hút hồn tớ là do nàng sở hữu một khuôn mặt bầu bĩnh với làn da ngăm ngăm, mắt tròn, ngã nâu, nụ cười thân thiện. Sự nổi trội bề ngoài ấy đã làm tớ thua 0-1, trong khi đội bóng mà mình cổ vũ thắng đậm đối phương 3-1.

Cái “có lý” thứ hai là bạn đã đúng khi triết lý với tớ rằng: Người ta chỉ có thể tỉnh táo khi chưa yêu, còn một khi đã yêu thì không còn trí khôn nữa. Đúng là trí khôn của tớ bị nàng lấy mất.

Chẳng hạn, sau khi nàng im lặng trước lời yêu của mình (im lặng tức đồng ý, hình như đó là chuyện thời nay hơi bị hiếm) thì nàng bảo gì mình cũng nghe. Nàng cần một tháng 4 lần đi chơi đâu đó.

Lãng mạn thật, và tớ cũng thích sự lãng mạn ấy, nhưng ngặt nỗi túi tiền mỏng quá. Thế là phải giảm thời gian làm học trò ở giảng đường để làm thầy giáo tại gia.

Nàng giận dỗi vì bó hoa tớ tặng không “hoành tráng”, chẳng hạn sinh nhật năm thứ 22 thì phải 22 bông hồng thật to, thật tươi, mà tớ thì chỉ đủ sức mua hai bông tượng trưng, nên phải cố.

Lâu lâu nàng hẹn shopping, cố không để choáng váng quật ngã, tớ lại “cày”, lại mì tôm, để có thể xăng xái trả tiền cái áo thun năm bảy trăm ngàn mà nàng chọn.

Hôm sau nàng hỏi mà như khoe “Đẹp không anh?”, tất nhiên là tớ phải “Ôi, nàng tiên của anh!”. Rất may là đến ngày thành hôn thì tớ bỗng dưng “phục hồi trí khôn”.

Nàng bày ra một lễ cưới với một đoàn xe “mẹc” mui trần đón dâu, với nhà hàng Rex, với thiệp hồng cả trăm ngàn một tấm, trước đó thì Hạ Long, Đà Lạt (may mà chưa Paris, New York) quay phim, chụp ảnh.

Tớ chia sẻ với nàng ước mơ ấy, kiểu như chia sẻ tiệc tùng linh đình với các nhân vật ảo trong các trò chơi điện tử, chớ không thể vay mượn để tổ chức đám cưới “5 sao” rồi đến già chưa chắc trả xong nợ. Nghe nợ, nàng sợ, thế là tớ thoát nạn!

Nhưng tớ lại gặp rắc rối chuyện khác. Đó là hình như nàng là một phần của bộ não tớ, bởi tớ nghĩ gì, vì sao lo lắng hay vui buồn, nàng đều tỏ tường, tỏ tường để chia sẻ thì có thể được, nhưng để vặn hỏi, lại vặn hỏi quá nhiều lần thì chẳng thằng đàn ông nào chịu nỗi.

Chẳng hạn, một lần tớ cùng nàng đi chợ, gặp cô bán hàng vừa trẻ vừa xinh, tớ chuyện phiếm mấy câu, vậy mà nàng cứ cằn nhằn mãi: “Trong đầu anh luôn luôn có hình ảnh cô ta”.

Hình ảnh cô ta có xuất hiện trong đầu tớ thật, nhưng chỉ lúc ấy thôi, chứ đâu phải luôn luôn! Tớ chỉ cần nàng yêu chứ không cần hiểu tớ đến từng ý nghĩ, hiểu nhiều như thế, khó sống lắm!

Người ta nói, mấu chốt của hạnh phúc trong hôn nhân là sự tương hợp. Từ điển tiếng Việt định nghĩa tương hợp là chịu đựng được nhau, không mâu thuẫn, loại bỏ nhau. Nếu thế thì tớ và nàng ngày càng không tương hợp, tức là khó mà chịu đựng được nhau mãi.

Vì sao ư?

Tính thích xài sang luôn hiện hữu trong người nàng. Tỷ như cái tủ lạnh còn chạy ngon vì mới mua được hơn năm, nàng gom lương tháng của hai vợ chồng mua cái khác cho “mô đen” như nhà người ta.

Cái tivi “siêu phẳng”, hình ảnh và âm thanh chưa có gì đáng phàn nàn, nàng bắt thay loại LCD mười mấy triệu đồng, tớ phải méo mặt mượn tiền ông bà già tớ, mượn mà không biết có trả được không.

Áo quần mình đang mặc, còn tốt nguyên, tự dưng nàng bắt thay toàn đồ mới cho nó bằng anh bằng em. Nhưng sâu xa, có thể nàng muốn tớ phải diện hàng hiệu cho xứng với những bộ đồ sang trọng của nàng. Đúng là các ông bà nông dân sống với nhau yên ổn hơn giới trí thức tụi mình thật!

Tớ nghĩ, trong cuộc sống chung, người ta ít quan tâm đến trình độ học vấn mà quan tâm nhiều đến trình độ giáo dục, nghĩa là anh ấy (hay chị ấy) đã được giáo dục như thế nào.

Một người được giáo dục tử tế, lối sống của họ khác với người ít được giáo dục từ bé. Nàng được giáo dục tử tế nhưng theo cách của con nhà giàu xổi, tức buôn bán bất động sản trúng một vài lô đất khá lớn, thừa sức xây biệt thự vườn, thừa sức tiêu pha đồ ngon vật lạ, nên bây giờ dù đã có gia đình riêng, sống bằng đồng lương, vẫn quen ăn xài thoải mái.

Đứa con đầu lòng của vợ chồng tớ cứ ốm đau hoài một phần cũng do chế độ ăn. Nàng tìm mua những loại sữa đắt tiền nhất qua quảng cáo, ruột gan thằng bé chưa kịp thích nghi, mẹ đã đổi sữa mới vì xem tivi thấy có loại ăn vào vừa cao to vừa thông minh.

Kết quả là thằng bé còi cọc hoài do không quen thay đổi sữa liên tục nên cứ uống vào là nôn. Hộp sữa, loại sữa cho con, coi đơn giản vậy mà vì nó mà vợ chồng có thể “bất đồng quan điểm”, chẳng khác nào các quan chức bất đồng quan điểm trên chính trường.

Tớ thì như bạn biết, không phải nhà nghèo, nhưng quyết tự lập từ thời sinh viên, nên tiêu pha vừa phải để không phải xin tiền ba má hay vay mượn người quen.

Người ta khó chịu với nhau về lối sống khác biệt là vì vậy. Nói thì nói thế nhưng con người ta sinh ra, tính tình, tư cách một phần còn do “trời định”, cái gì thành thói quen thì khó sửa lắm, trừ khi vì một mục đích nào đó, như để vợ chồng tương hợp chẳng hạn. Tiếc rằng nàng không có mục đích đó.

Mỗi người tự đặt cho mình những tiêu chuẩn cần có của bạn đời mà về sau hầu hết đều nhận thấy những tiêu chuẩn ấy chẳng có gì đảm bảo cho hạnh phúc. Và sự tỉnh ngộ muộn màng khiến người ta đau khổ. Phải thế không bạn?

Thân thiết,

VĂN BÌNH

Nguồn:
Tương hợp



12/4/11

NHỮNG MẨU CHUYỆN THANH MINH



1.
Từ đầu tuần, bố đã bảo: "Chủ nhật con đưa bố về quê nhé". Tôi đáp vâng, rồi hỏi: "Thành phần có những ai ạ?". Ý tôi muốn hỏi là có cô, bác nào đi cùng nữa không? Nhưng bố nói: "Không, chỉ có bố với các em thôi".

Hôm sau, bố gọi lại: "Đi 7 giờ sáng con nhé". Tôi đáp: "Vâng"

Hôm sau nữa, bố gọi tiếp, thông báo: "Có thêm mẹ sẽ đi nữa".

Thứ Sáu, bố gọi: "Chủ nhật con vẫn đi được chứ hả?". Tôi lại đáp: "Vâng".

Thứ Bảy, bố thông báo lại: "Mai 6 giờ sáng xuất phát nhé". Tôi hỏi lại: "Sao lại đi sớm thế ạ?". Bố giải thích: "Ở quê ăn sớm. Từ Hà Nội về đó mất tiếng đi đường rồi. Về tới nơi còn làm lễ. Mình về muộn quá các bác phải đợi".

6 giờ xuất phát, 9 giờ tới nơi. Nhưng nhà tôi vẫn đến sau cùng. Các nhà khác đi từ lúc 5 giờ.

2.
Trên xe mẹ kể: Con dâu cô bạn làm cùng cơ quan mẹ mới sinh em bé. Nó mua sách nuôi con của nước ngoài, lên mạng tìm cách nuôi dạy hiện đại nhất và bắt mọi người trong gia đình phải áp dụng những công thức đó.

Cô bạn mẹ gắt: "Ngày xưa mẹ nuôi chồng con có áp dụng những công thức này đâu mà chồng con vẫn lớn khôn, khỏe mạnh?", cô con dâu giải thích rất ngắn gọn: "Ngày xưa khác, bây giờ khác, mẹ ơi! Ngày xưa làm gì có cúm gà, dịch SARS, HIV/AIDS!".

Bà già Khốttabít chẳng nói được gì.

Con dâu không biết hát ru. Cô ôm con và ru cho nó ngủ bằng các bài hit của Mỹ Tâm, trong đó có bài "Ước gì". Một hôm cô hát vui: "Ước gì em là con lợn sề". Chồng cô nghe thấy cười ha hả: "Việc gì phải ước!". Thế là cô khóc mất một buổi.

Mấy hôm sau, cô hớn hở khoe: "Con biết hát ru rồi. Bài "Con cò" hẳn hoi!".

Mẹ chồng khấp khởi mừng.

Cô con dâu cất giọng, thì ôi thôi! Đó không phải là "Con cò" dân gian mà là "Con cò" dân gian đương đại, bài mà một nam ca sĩ vẽ mặt vẫn quằn quại trên tivi.

"Con cò...
Mày đi ăn đêm, hay đi ăn đêm, sao đi một mình
Một mình lầm lũi canh ba thức giấc trong đêm khuya vắng một mình lầm lũi thân cò
Được một con tôm đôi ba con tép đêm nay không thấy có con cá nào
Cò ơi cò hỡi thôi đi về đi đêm qua cũng thế đêm nay cũng thế cò ơi
Lặn lôi cả đêm thương cho đàn con đêm khuya vẫn thức đợi mẹ về mới yên lòng"...

3.
Ăn cỗ xong, mọi người quay ra ăn hoa quả, uống trà. Anh họ tôi chỉ vào ba bà bác đang thì thào với nhau, vẻ mặt đầy thông cảm: "Đố chú, ba bác kia nói chuyện gì?"

- Em chịu! - tôi lắc đầu.

- Kể tội con dâu đấy. Con trai ba bác ấy đều li dị hết rồi. Bác già nhất thì con trai li dị đã hơn chục năm nay. Bác già vừa thì con trai li dị được 5 năm. Còn bác trẻ kia thì con trai mới li dị tháng trước. Cả ba bác đều phản đối con trai lấy các cô đó, nhưng họ vẫn cưới. Bây giờ thì...

Bà bác trẻ thấy chúng tôi chăm chú nhìn thì cười như mếu:

- Khổ thế đấy các con ơi. Cá không ăn muối cá ươn! Bác nói rồi mà nó không chịu nghe. Con dâu bỏ đi đã đành. Bác vừa mất tiền vừa mất cháu. Ly hôn tòa xử chia đôi tài sản. Hai bác phải cho con dâu 500 triệu để nó đi khỏi nhà. Đã thế tòa còn cho nó quyền nuôi con, thế là nó mang thằng bé 4 tuổi về nhà ngoại ở cách đến mấy trăm cây số. Sao mà khổ thế này!

Bác già vừa chép miệng: - "Ly dị sớm thế là còn may, thằng bé còn có cơ hội kiếm đám khác. Con tôi ly dị lúc dở ông dở thằng, tìm đám nào cũng khó!"

Bác già vừa thở dài: - "Chuyện nhà các cô còn chưa thấm vào đâu. Con dâu tôi sau 15 năm ly dị, giờ lại dở dói quay lại với chồng cũ. Nhưng nó nói là bồ bịch thôi, không hôn thú gì hết, nó lôi con tôi đi ở riêng và cũng chẳng đoái hoài gì đến nhà chồng cả".



 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết