Hiển thị các bài đăng có nhãn Nga. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nga. Hiển thị tất cả bài đăng

16/5/12

CẢ NGÀY TRONG CUỘC HỌP TÔI NGỒI


(Nhân kỷ niệm 102 năm ngày sinh của Olga Berggoltz: 1910 - 2012)

Cả ngày trong cuộc họp tôi ngồi
Rồi biểu quyết, rồi nói điều giả dối
Lời hổ thẹn sao chưa làm tôi chết nổi?
Nỗi chán chường không khiến bạc đầu thêm?

Bước ra đường, tôi ngồi xuống bậc thềm
Nơi tôi được là mình, ngồi thật lâu không nhúc nhích
Qua khe cổng cùng người coi sân chia điếu thuốc
Vào quán chiều chiêu vài ngụm vốt-ka

Nơi tủi cực này có nhiều uất ức được nói ra
Trong câu chuyện của hai phế binh héo hắt
 (Năm Bốn ba từng là hai chàng trai anh dũng nhất
Chiếm lấy Krasnyi Bor - rừng thông đỏ máu rực trời)

Thức tỉnh trong tôi hoài niệm chói ngời
Dĩ vãng hào hùng rũ tro tàn đứng dậy:
Những phạm binh đây như lại đang băng qua bãi mìn bỏng rẫy
Những trinh sát viên quả cảm phi thường

Ai đó được tung hô sau khốc liệt chiến trường
Số còn lại nằm lặng thầm mãi mãi
Máu đổ xuống đất lành không mưu toan lời lãi
 Có hay đâu để chuộc mọi lỗi lầm
 Chưa bao giờ phạm phải với lương tâm!

Khó nhọc thu trí tàn trong cơn giận tím bầm
Qua cơn say tôi kêu lên đau khổ:
“Lũ ngoan đạo kia, ta chán các người đến tận cổ
Và yêu sao ôi bao kẻ tội đồ!”

1948-1949

NGUYỄN THỤY ANH dịch

Nguyễn Thụy Anh là tiến sĩ giáo dục học. Chị là tác giả cuốn sách "Olga Berggoltz của tôi" với nhiều bài thơ của nhà thơ nữ Xôviết này do chính chị dịch.

6/7/11

CUỘC THI TCHAIKOVSKY, NIỀM TỰ HÀO CỦA NGƯỜI NGA



Hơn 50 năm qua, cuộc thi Cuộc thi Tchaikovsky quốc tế (The International Tchaikovsky Competition) luôn luôn là niềm tự hào của người Nga, một biểu tượng thu nhỏ của văn hóa Nga bên cạnh Quảng trường Đỏ hay Điện Kemlin. Năm nay, cuộc thi diễn ra từ ngày 14/6 đến 1/7, với nhiều nét mới.

Hai năm cho một cuộc thi...

Trưởng ban tổ chức chức cuộc thi Tchaikovsky quốc tế lần thứ 14 năm 2011 là Valery Gergiev, Tổng giám đốc và Giám đốc nghệ thuật của Nhà hát Mariinsky ở St. Petersburg, nhạc trưởng chính của Dàn nhạc giao hưởng Luân Đôn và là một trong những nghệ sĩ cổ điển có ảnh hưởng nhất thế giới hiện nay.

Ban tổ chức đã lập quỹ và đặt ra các chuẩn mực cao nhất cho cuộc thi từ hai năm trước. Một bộ thể lệ, quy tắc chấm điểm mới đã được thông qua.

Ban giám khảo cũng bao gồm nhiều tiên tuổi sáng giá như Vladimir Ashkenazy và Anne-Sophie Mutter... Van Cliburn là Chủ tịch danh dự của cuộc thi piano, còn Plácido Domingo là Chủ tịch danh dự của cuộc thi thanh nhạc.

Cuộc thi cũng tập hợp được ba nhà soạn nhạc lỗi lạc nhất thế giới hiện nay để viết tác phẩm mới cho tất cả các thí sinh lọt vào vòng bán kết trình diễn. Đó là nhà soạn nhạc người Nga Rodion Shchedrin (phần thi piano), nhà soạn nhạc người Ba Lan Krzysztof Penderecki (cello) và nhà soạn nhạc người Mỹ John Corigliano (violin). Cả Penderecki và Corigliano đều là thành viên ban hội thẩm.

Năm nay, lần đầu tiên cuộc thi được diễn ra đồng thời tại một số phòng hòa nhạc ở cả hai thành phố Moscow và St Petersburg. Cuộc thi piano và cello sẽ diễn ra tại Moscow trong khi St Petersburg là nơi tổ chức các cuộc thi violin và thanh nhạc.

Nét mới nổi bật của cuộc thi năm nay là nhờ các dự án truyền hình trực tiếp cuộc thi qua Internet, người yêu nhạc cổ điển khắp thế giới được chứng kiến cuộc thi. Dựa vào số lượt truy cập của Cuộc thi Piano quốc tế Van Clibunrn năm 2009, ước tính sẽ có khoảng gần hai triệu người theo dõi Cuộc thi Tchaikovsky quốc tế 2011 và khoảng 200 nghìn đến 300 nghìn người theo dõi vòng chung kết qua Internet.

Theo Molly McBride, nhà sản xuất chương trình truyền hình qua mạng của cuộc thi, việc truyền hình trực tiếp qua mạng sẽ không làm giảm số người tới theo dõi trực tiếp tại các phòng hòa nhạc. Bởi vì không có gì hào hứng hơn việc có mặt trong phòng hòa nhạc, cảm thấy luồng điện xẹt qua giữa người trình diễn và khán giả, những trải nghiệm chung trong cùng một không gian và thời gian. Với những người sống tại Moscow và St. Petersburg (cũng như những ai có thể tới nước Nga vì cuộc thi này), việc truyền hình trực tiếp cuộc thi qua Internet sẽ là một cái gì đó kích thích… khiến họ càng khao khát muốn được đến xem trực tiếp tại sảnh hòa nhạc.

Các buổi truyền hình chất lượng cao các vở opera từ Nhà hát Opera Metropolitan ở New York và Nhà hát quốc gia ở Luân Đôn đều đang thu được những kết quả hết sức mỹ mãn. Trong cuộc thi Van Cliburn 2009, lượng khán giả theo dõi vòng chung kết tăng lên đáng kể từ những khán giả đã theo dõi cuộc thi qua truyền hình Internet và bị “lôi kéo” tới xem các buổi biểu diễn tại nhà hát.

Các hoạt động chính của Cuộc thi Tchaikovsky quốc tế được Chính phủ Nga tài trợ; còn các sự kiện bên lề và các dự án truyền hình và truyền thông qua mạng được các tổ chức và cá nhân khác trong và ngoài nước Nga. Tổng số tiền giải thưởng của cuộc thi lên tới gần 350 nghìn Euros.

...và tiến trình hơn nửa thế kỷ

Trên tiến trình hơn nửa thế kỉ, Cuộc thi Tchaikovsky quốc tế vẫn tiếp tục tự khẳng định là một trong những cơ hội hàng đầu cho các nghệ sĩ trẻ nhằm đạt được danh tiếng và củng cố sự nghiệp. Mỗi lần được tổ chức tại Moscow, cuộc thi đều trở thành sự kiện nổi bật nhất trong đời sống âm nhạc nước Nga.

Dưới sự chỉ đạo của các vị trưởng ban tổ chức có uy tín lớn như Dmitri Shostakovich và Mstislav Rostropovich, thành viên ban giám khảo trong quá khứ bao gồm những tên tuổi huyền thoại như Sviatoslav Richter, David Oistrakh, Heinrich Neuhaus, Maria Callas, Leonid Kogan...

Cuộc thi đã giúp nhận diện nhiều tài năng mới, những người mà hơn 50 năm qua đã lọt vào danh sách các nghệ sĩ trình diễn hàng đầu thế giới. Trong số những người chiến thắng của giải Tchaikovsky phải kể đến các nghệ sĩ piano Van Cliburn, Vladimir Ashkenazy, Mikhail Pletnev, Grigory Sokolov; các nghệ sĩ violin Viktor Tretiakov, Gidon Kremer, Vladimir Spivakov, Viktoria Mullova; các nghệ sĩ cello David Geringas, Nathaniel Rosen, Antonio Meneses, Natalia Gutman, Mario Brunello; cùng các ca sĩ Evgeny Nesterenko, Paata Burchuladze, Elena Obraztsova và Deborah Voigt.

Cuộc thi Tchaikovsky quốc tế được tổ chức bốn năm một lần. Cuộc thi đầu tiên, năm 1958, chỉ gồm hai hạng mục – piano và violin. Từ cuộc thi thứ hai, năm 1962, hạng mục cello được bổ sung và hạng mục thanh nhạc cũng được đưa vào từ cuộc thi lần thứ ba năm 1966. Năm 1990, hạng mục thứ năm xuất hiện - cuộc thi dành cho các nhà làm đàn violin mà theo truyền thống, diễn ra trước các hạng mục thi chính.

Các dàn nhạc hàng đầu của Nga được mời tới để trình diễn cùng những nghệ sĩ lọt vào vòng chung kết của giải. Các nghệ sĩ tham gia buổi hòa nhạc chung kết ở Moscow tại hai Phòng hòa nhạc của Nhạc viện Moscow, Phòng hòa nhạc Tchaikovsky (Tchaikovsky Concert Hall), Sảnh trụ cột (Hall of Columns) và Viện Âm nhạc quốc tế Moscow (Moscow International House of Music). Vòng chung kết ở hạng mục piano cũng như lễ trao giải và buổi hòa nhạc của những người đoạt giải được tổ chức tại phòng hòa nhạc số 1 của Nhạc viện Moscow – Phòng hòa nhạc Lớn.

Cơ hội biểu diễn cùng nhạc trưởng danh tiếng

Cuộc thi Tchaikovsky quốc tế sẽ cộng tác với ba tổ chức đại diện cho nghệ sĩ lớn tại Nga, Mỹ và Vương quốc Anh để tổ chức hòa nhạc theo cam kết trong hơn ba năm với những người thắng giải, bao gồm cả các buổi hòa nhạc với nhạc trưởng danh tiếng Valery Gergiev – Trưởng ban tổ chức cuộc thi lần này.

Valery Gergiev nổi lên từ những năm 1980 như một trong các nhà chỉ huy mới nhiệt thành nhất, đặc biệt là trong lĩnh vực opera và ballet. Từ đó ông vẫn duy trì và ngày càng nâng cao danh tiếng của mình.

Bố mẹ là người Ossetia nhưng sinh ra ở Moscow, Gergiev bộc lộ tài năng âm nhạc khác thường từ khi còn rất nhỏ. Từ tuổi niên thiếu Gergiev đã quyết định trở thành một nhạc trưởng nên vào học lớp chỉ huy của Ilya Musin tại Nhạc viện Leningrad (nay là Nhạc viện St. Petersburg). Năm 1975 khi vẫn còn là sinh viên, Gergiev chiến thắng trong Cuộc thi chỉ huy toàn Liên bang tại Moscow. Năm tiếp theo ông lại chiến thắng trong Cuộc thi chỉ huy Herbert von Karajan tại Berlin.

Năm 1977, ở tuổi 24 tuổi, Gergiev được bổ nhiệm làm trợ lý chỉ huy tại Nhà hát Opera và Ballet Mariinsky (Kirov), St Petersburg, dưới quyền nhạc trưởng Yuri Temirkanov. Năm tiếp theo ông chỉ huy trong buổi hòa nhạc ra mắt vở opera đồ sộ Chiến tranh và hòa bình của Prokofiev. Buổi này cùng các buổi biểu diễn opera đầy hào hứng khác đã đánh dấu cho sự xuất hiện của một nhà chỉ huy khác thường. Năm 1981, Gergiev trở thành giám đốc của của Dàn nhạc quốc gia Armenia, tham gia chỉ huy các chương trình hòa nhạc trên khắp Liên bang Soviet.

Ông được bổ nhiệm làm Giám đốc âm nhạc của Mariinsky năm 1988 khi Temirkanov rời bỏ vị trí này để tiếp nhận vị trí chỉ huy tại Leningrad Philharmonic. Trong thời gian làm nhạc trưởng tại Mariinsky, với lòng nhiệt tình và năng lực dồi dào, Gergiev đã phát triển dàn nhạc của nhà hát tới mức cạnh tranh được với dàn philharmonic danh tiếng của quốc gia. Trên cương vị giám đốc Nhà hát Mariinsky, ông đã tổ chức liên hoan thường niên rất thành công có tên Những ngôi sao Đêm Trắng tại St. Petersburg.

Gergiev đã đem các đoàn nghệ thuật Kirov đi lưu diễn khắp thế giới. Ông là người chỉ huy các dàn dựng opera của Kirov như vở Boris Godunov của Mussorgsky tại Nhà hát Champs-Elysées, Paris; vở Hoàng thân Igor của Borodin tại Metropolitan Opera, New York. Sau đó ông cũng tham gia dàn dựng Boris Godunov tại Metropolitan Opera.

Gergiev từng chỉ huy các đoàn opera và giao hưởng lớn khắp thế giới, là nhạc trưởng khách mời chính của Metropolitan Opera từ năm 1997 tới năm 2008, ông cũng là nhạc trưởng chính của Dàn nhạc giao hưởng Rotterdam cho tới tháng 8/2008.

Gergiev đã thu âm và thu hình nhiều tác phẩm trong danh mục opera Nga, các tác phẩm giao hưởng của Rachmaninov, Shostakovich và Borodin; cũng như trọn bộ tác phẩm piano concerto của Prokofiev. Bên cạnh các bản thu nói trên, ông còn trở thành một nhà chỉ huy danh tiếng các tác phẩm giao hưởng của tác giả phương Tây, đặc biệt là bộ giao hưởng Mahler thu âm cho LSO Live.

Nguồn:
Cuộc thi Tchaikovsky, niềm tự hào của người Nga
Link:
Website cuộc thi Tchaikovsky


BONUS:
Valery Gergiev & London Symphony Orchestra /
Tchaikovsky's Romeo & Juliet





9/5/11

BERLIN - NHỮNG NGÀY HÒA BÌNH ĐẦU TIÊN


Cách đây 66 năm, ngày 9.5.1945, Hồng quân Liên Xô đã tiến vào Berlin,
đặt dấu chấm hết thắng lợi cho Chiến tranh Thế giới II.
Đây là chùm ảnh Berlin trong những ngày hòa bình đầu tiên.


Ảnh trên là Karlshorst ngày 9.5.1945.

2. Ký kết văn bản Đức đầu hàng, Berlin - Karlshorst, ngày 9.5.1945.

3. Nguyên soái Liên Xô Zhukov G. K. (người đứng, hàng đầu)
tại lễ ký văn bản Đức đầu hàng vô điều kiện.








4-11. Những ngày hòa bình đầu tiên ở Berlin.

12. Reichstag, Berlin. Chiến tranh đã chấm dứt.

13. Lính Đức bị thương ngồi bên Cổng Brandenburger.

14. Nữ chiến sĩ Hồng quân điều khiển giao thông bên Cổng Brandenburger.

15. Nhà thơ chiến trường Evgheni Dolmatovsky.

16. Cờ trắng trên các tòa nhà ở Berlin.


Nguồn:
С днем Победы!

BONUS:




5/4/11

NGA XÂY DỰNG SÂN BAY VŨ TRỤ MỚI



Vào những ngày cuối cùng của tháng 8.2010, Thủ tướng Nga Vladimir Putin đã đến tỉnh Amurskaya ở miền Viễn Đông nước Nga để tuyên bố xây dựng sân bay vũ trụ mới có tên gọi “Vostochnyi” (Đông Phương).

Người đứng đầu Chính phủ Nga nhấn mạnh rằng việc xây dựng sân bay vũ trụ trên lãnh thổ Nga là vấn đề “an ninh quốc gia”. Sân bay vũ trụ mới sẽ giúp nước Nga không bị phụ thuộc trong công cuộc chinh phục vũ trụ, đồng thời sẽ cho phép phóng lên quỹ đạo bất cứ loại tàu vũ trụ hoặc thiết bị hiện đại nào.

Sân bay vũ trụ nổi tiếng Baikonur được xây dựng trên thảo nguyên Kazakhstan hơn nửa thế kỷ trước là bệ phóng để Liên Xô nói chung và nước Nga nói riêng thực hiện cuộc chinh phục vũ trụ vĩ đại, khởi đầu bằng chuyến bay lịch sử của Yuri Gagarin năm 1961. Khi Liên Xô tan rã, Baikonur trở thành tài sản của Kazakhstan và nước Nga buộc phải trả tiền thuê địa điểm, thiết bị và dịch vụ để tiến hành các chuyến bay vũ trụ trong vòng gần 2 thập niên vừa qua với khoản tiền lên đến 115 triệu USD/năm.

5 năm trước Nga bắt đầu tính đến chuyện xây dựng một sân bay vũ trụ mới để khẳng định vị thế hàng đầu về công nghệ của Nga trong lĩnh vực vũ trụ, đồng thời cũng là tạo cú hích để phát triển miền Viễn Đông xa xôi. Thủ tướng Putin phát biểu: “Sân bay mới sẽ cho phép nước Nga tiếp cận độc lập với khoảng không vũ trụ, thực hiện cả những chuyến bay có người điều khiển, lẫn những chương trình nghiên cứu Mặt trăng và Sao Hoả”.

Theo ông Oleg Kozhemyako, Thống đốc Vùng Priamurie (nơi mà tỉnh Amurskaya là một đơn vị hành chính trực thuộc), quá trình xây dựng sân bay vũ trụ mới sẽ chia làm hai giai đoạn: Từ 2010 đến 2015 tạo nền tảng công nghiệp để xây dựng sân bay, tái kết cấu các công trình trong khu vực dân cư và xây dựng các hệ thống viễn thông và hạ tầng mặt đất cho sân bay; từ 2015 đến 2020: phát triển nền tảng công nghiệp cho sân bay, xây dựng quần thể dân sinh và trung tâm hành chính.

Dự kiến, vào năm 2015 những chuyến bay chở hàng đầu tiên sẽ khởi hành từ sân bay Vostochnyi, và từ năm 2018 những chuyến bay có người điều khiển đầu tiên sẽ cất cánh từ đây.

Theo ông Anatoli Perminov - Giám đốc “Roskosmos”, hãng chuyên xây dựng các công trình của ngành vũ trụ, vào lúc cao điểm sẽ có 30 nghìn người làm việc trên công trường xây dựng Vostochnyi, tuỳ tiến độ và hạng mục mà số lượng nhân lực có mặt trên công trường sẽ duy trì từ 5 đến 15 nghìn người.

Ông Perminov còn cho hay, Nga sẽ áp dụng kinh nghiệm của Pháp và các nhà thầu Nam Phi trong việc xây dựng sân bay vũ trụ Kourou ở Guiana (thuộc Pháp). “Tất cả những kinh nghiệm tốt nhất của thế giới sẽ được áp dụng vào quá trình xây dựng sân bay vũ trụ mới” – ông Perminov khẳng định. “Không thể thực hiện được những mục tiêu này nếu không có sự hợp tác quốc tế sâu rộng trong các lĩnh vực khoa học” - ông Kozhemyako nhận xét.

Theo thiết kế, sân bay vũ trụ Vostochnyi sẽ có 2 bệ phóng: một chiếc dùng để chuẩn bị tên lửa phóng tầu vũ trụ, bên cạnh đó còn có một tổ hợp đặc biệt để huấn luyện phi công vũ trụ. Với công nghệ hiện đại, sân bay vũ trụ mới chỉ cần một diện tích đất bằng 1/10 diện tích sân bay Baikonur, và bằng 1/3 diện tích sân bay Plesetsk, tuy nhiên Thủ tướng Putin vẫn yêu cầu thành lập một quỹ đất dự phòng để đề phòng những vấn đề phát sinh.

Xây dựng Vostochnyi, nhưng Nga sẽ không “bỏ rơi” Baikonur, đồng nghĩa với việc cắt giảm một nguồn thu của Kazakhstan. Thủ tướng Putin đã lên tiếng trấn an: “Tổng thống Kazakhstan Nursultan Nazarbaev vô cùng chú trọng phát triển ngành công nghiệp vũ trụ. Duy trì mối quan hệ hữu nghị tốt nhất với Kazakhstan, cho đến nay nước Nga vẫn đang sử dụng sân bay Baikonur để thực hiện các chương trình của mình”.

Và Nga đã ký với Kazakhstan thỏa thuận khai thác Baikonur đến năm 2050. Bên cạnh đó để thỏa mãn nhu cầu quốc phòng, Nga còn tiếp tục nâng cấp sân bay vũ trụ Plesetsk. “Đối với một cường quốc vũ trụ như nước Nga, thì điều đó vẫn là chưa đủ” - Thủ tướng Nga nhấn mạnh.

Theo số liệu chính thức, Chính phủ Nga sẽ chi 25 tỉ ruble (800 triệu USD) để thực hiện “dự án tham vọng nhất của nước Nga hiện đại”. Sân bay Vostochnyi nằm cách Mátxcơva 5.800km về phía đông, cách biên giới phía bắc của Trung Quốc vẻn vẹn có một trăm cây số.

Nguồn:
Nga xây dựng sân bay vũ trụ mới



1/4/11

NGƯỜI ĐÀN BÀ TỪ BỎ SÂN GA


Lyudmila Gurchenko, nữ diễn viên điện ảnh thượng thặng của Nga, người được khán giả Việt Nam ngưỡng mộ qua vai diễn Vera trong bộ phim "Ga dành cho hai người", đã qua đời hôm 30.3.2011, thọ 75 tuổi.

Nổi danh từ vai diễn Lena Krylova trong phim "Đêm hội hóa trang" «Карнавальная ночь» năm 1956, Lyudmila Gurchenko chứng tỏ mình là một diễn viên đa tài. Sở hữu một vẻ đẹp trong sáng, hồn hậu và thánh thiện, cô vừa biết diễn, vừa biết hát, vừa biết nhảy múa. Vai diễn trong "Đêm hội hóa trang" xuất sắc đến nỗi suốt từ 1956 cho đến 1982, Lyudmila Gurchenko không có vai nào xuất sắc hơn trên màn ảnh.

"Đêm hội hóa trang" trở thành tác phẩm kinh điển của điện ảnh Xôviết, từ khi ra đời đến nay, đêm giao thừa nào nó cũng được truyền hình Liên Xô và bây giờ là truyền hình Nga phát sóng.

Năm 1982, Lyudmila Gurchenko tái hợp với đạo diễn Eldar Ryazanov (Эльдар Рязанов) trong tác phẩm bất hủ "Ga dành cho hai người" (Вокзал для двоих). Bạn có thể đọc lại bài giới thiệu bộ phim và vai diễn của Gurchenko mà tôi viết nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 75 của bà cách đây hơn 3 tháng.

Ngoài ra, bà còn ghi dấu ấn diễn xuất trong các tác phẩm điện ảnh khác như "Năm buổi tối" của Nikita Mikhalkov, "Người đàn bà yêu dấu của anh thợ cơ khí Gavrilov" của đạo diễn Petr Todorovsky, "Hai mươi ngày không có chiến tranh" của đao diễn Nina Nikolaevna... Bà cũng nổi danh trên sân khấu kịch nói, ca nhạc và đạo diễn điện ảnh.

Báo chí Nga ca ngợi bà là "huyền thoại sống", "nữ diễn viên kiệt xuất" của điện ảnh Nga.

Gurchenko và người chồng cuối Sergei Senin

Lyudmila Gurchenko có 5 đời chồng, tất cả đều là những người nổi tiếng, trong đó có nam danh ca Iosif Kobzon. Ông hiện là nghị sĩ Duma Quốc gia - Hạ viện Nga.


Bà qua đời tại nhà riêng chiều 30.3 sau một cơn đau tim. Đó là lúc 6h30 phút chiều, hai vợ chồng đang ngồi uống trà và nói chuyện thì bà đột ngột cảm thấy khó thở và đau nhói ở tim. Bà chỉ kịp nói với chồng điều đó và bất tỉnh. Ông Sergei Senin đã làm hô hấp nhân tạo và xoa bóp tim, nhưng vô hiệu. "Bà ấy qua đời trong vòng 1 phút" - ông Senin nói với các nhân viên y tế đến cấp cứu bà sau đó 21 phút đồng hồ.

Đúng vào dịp lễ tình nhân năm nay, khi dẫn chó đi dạo, Gurchenko đã bị ngã và gẫy xương hông. Không những thế, bà còn bị đập đầu vào chiếc xe hơi đỗ cạnh vỉa hè. Sau một thời gian được điều trị tại bệnh viện, bà đã được xuất viện trước ngày 8.3. Bà có tiền sử bệnh tim, mà theo lời các bác sĩ, là hậu quả của những ca phẫu thuật thẩm mỹ giúp bà trẻ hơn tuổi thực 30 năm.

Người đàn bà đã từ bỏ sân ga...

HUYỀN THOẠI ''GA DÀNH CHO HAI NGƯỜI"
NGƯỜI HAM TỎA SÁNG
Людмила Гурченко - Wikipedia




24/3/11

KHÔNG TIẾC THƯƠNG...




Не жалею, не зову, не плачу,
Все пройдет, как с белых яблонь дым.
Увяданья золотом охваченный,
Я не буду больше молодым.

Сергей Есенин, 1921

Không tiếc thương, kêu gọi, khóc than
Sẽ tản hết như khói vườn táo trắng
Màu vàng úa phủ trùm phẳng lặng
Thời trẻ trai không quay lại nữa rồi.

Sergei Esenin, 1921
VMC dịch




4/3/11

BÀ LÃO NHÀ QUÊ THI TIẾNG HÁT TRUYỀN HÌNH


Hai năm trước Susan Boyle, người phụ nữ vô danh ở Scotland đã làm cả thế giới xúc động khi cất tiếng hát "I Dreamed a Dream" tại cuộc thi Britain's Got Talent.

Nhưng năm đó Susan Boyle mới 47 tuổi. Có bà nào ngoài 70 tuổi, người nhà quê, bạo gan đi thi hát không? Không phải cuộc thi hát bình thường, mà là cuộc thi hát truyền hình Eurovision lừng danh của Châu Âu?

Nghe tưởng chuyện như đùa, nhưng lại có thật 100%.

10 bà lão nông dân ở làng Buranovo, huyện Malopurginsky, nước cộng hòa Udmurtia (LB Nga) hợp thành một nhóm hát dân ca nghiệp dư bằng tiếng Udmurtia có tên là "Lão bà Buranovo" (Бурановские бабушки). Đa phần đều đã ở tuổi thất thập cổ lai hy. Ca mục của các bà gồm toàn các bài hát du dương, dễ nghe, dễ hát.

Các bà cũng đi thi thố vài nơi, ở huyện, ở tỉnh cho phong trào văn nghệ không chuyên. Những khi ấy các bà lại vận những bộ trang phục truyền lại từ thời bà cố, đi những đôi xăng-đan từ gỗ bạch dương, mặt mũi để mộc, trút tâm hồn giản dị và trong sáng của mình vào lời ca tiếng hát.

Nhóm có 10 bà, nhưng hiếm khi toàn bộ có mặt. Bà thì đau ốm, bà thì không biết để việc nhà cho ai trông nom. Thế nên thường thì chỉ có khoảng 6-8 bà có mặt trên sân khấu mà thôi. Công việc nhà cửa, đồng áng, vắt sữa bò, bổ củi là những thứ mà các bà phải làm hàng ngày. Vào những lúc rảnh rang hiếm có, các bà lại tụ tập ca hát tại câu lạc bộ của làng.

Vài năm trước, người phụ trách câu lạc bộ đề nghị các bà bổ sung vào ca mục một số bài hát nhạc nhẹ và một số bài hát nước ngoài đã được dịch lời sang tiếng Udmurtia. Các bà hơi vất vả khi hát theo phong cách dân gian nhưng trên nền hòa âm có tiết tấu rộn ràng hơn.

Nhưng hiệu quả thật bất ngờ. Tình cờ một lần biẻu diễn trên truyền hình, các bà trở nên nổi tiếng trên khắp đất nước Nga rộng lớn.

Năm ngoái, các bà được đề cử vào vòng tuyển lựa Eurovision 2010 của Nga và xếp ở vị trí thứ ba.

Năm nay, các bà không nản chí và đã chiến thắng trong vòng thi tuyển lựa quốc gia, trở thành đại diện của Nga trong cuộc thi Eurovision 2011 sắp được tổ chức tại Đức.

Ông Guennadi Gokhshtein, Giám đốc sản xuất kênh truyền hình "Russia-1" khẳng định: "Tôi cho rằng không thể tìm được đại diện nào tốt hơn nhóm "Lão bà Buranovo" cho cuộc thi Eurovision 2011".

Mọi người thử nghe một số bài hát do các lão bà trình bày:

Eurovision 2010

Let It Be - Beatles






26/2/11

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở LẠI...


Ngày 12.8.2000, nước Nga và thế giới sững sờ khi hay tin Kursk – một trong những con tầu ngầm nguyên tử hiện đại nhất của Hải quân Nga bị đắm, khiến 118 thủy thủ hy sinh. Hơn 10 năm đã trôi qua, gia đình họ với những người vợ góa con côi hiện nay sống ra sao?

Bà Sofia Dudko (ảnh trên), mẹ của sĩ quan Sergei Dudko - trợ lý chỉ huy tàu Kurk, đã dọn từ Belarus lên cố đô Nga St. Petersburg sinh sống trong căn hộ mà chính phủ Nga cấp. Trong căn phòng rộng treo toàn ảnh, huân huy chương và các vật dụng của Sergei. Bà nhận được những tấm huân huy chương này vào thời điểm 1 năm 5 tháng sau khi thảm họa xảy ra. Trước đó chúng nằm trong con tàu ở độ sâu 100 mét nước.

Hóa ra vào đúng chuyến đi biển cuối cùng đó, không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà Sergei lại cầm theo bộ quân phục đại lễ và giữ nó trong phòng nhỏ của mình dưới tầu. “Sergei sinh ra để theo nghiệp nhà binh. Nó không hề có mơ ước nào khác. Giờ đây khi nó đã mất, mỗi năm chúng tôi có 3 dịp để ngồi tưởng nhớ tới nó: Đó là ngày sinh nhật 27.2, ngày tầu Kursk bị chìm 12.8 và ngày cưới của nó với Oksana” - bà Sofia kể.

Hàng xóm của bà cũng là những người mẹ góa con côi của các thủ thủy đã hy sinh trong tai nạn tầu Kursk. 34 gia đình đã từng sống ở những thành phố khác nhau của nước Nga có chung một nỗi đau giờ tụ họp sinh sống tại mảnh đất cố đô Nga. St. Petersburg đón họ như những người thân. Họ được cấp những căn hộ rất đẹp, được hưởng tiền trợ cấp, bảo hiểm và 10 năm lương của người đã khuất. Mỗi gia đình được mở một tài khoản để nhận những khoản đóng góp hảo tâm của các quỹ tư nhân. Chính quyền đặt tương lai cho những đứa con của các thủy thủ lên hàng đầu. Chúng được tạo điều kiện theo đuổi học vấn bằng tiền ngân sách nhà nước.

Sergei có hai người con: Con trai anh giờ theo học tại Đại học Bách khoa danh tiếng, còn con gái thì đang học lớp 8. Chị Oksana dường như vẫn chưa nguôi ngoai với nỗi đau cũ, nên vẫn chưa chịu đi bước nữa. “Hai đứa yêu nhau từ thời còn học sinh. Sergei hồi đó rất đẹp trai, cao 1m8, lũ con gái đứa nào cũng ghen tị với Oksana. Nhưng phải đến khi học năm thứ tư mới kết hôn” - bà Sofia kể.

Sergei và Olga trong ngày cưới

Nhưng không phải ai cũng như Oksana. Phần lớn vợ góa của các thủy thủ đều có cuộc sống lứa đôi mới khá êm ấm. Họ có con, nhưng không làm hôn thú với những người chồng dân sự để khỏi mất khoản trợ cấp của quân đội. Bà Sofia tỏ ra thông cảm với họ: “Có ba thế hệ vợ góa của các thủy thủ tầu Kursk: Những phụ nữ đứng tuổi có con lớn; những phụ nữ có con nhỏ và những cô gái tầm 20-22 tuổi. Không thể bắt họ cả đời mặc tang phục được. Nhưng cũng có những người hơi vội vàng, chồng chết chưa được một năm thì đã đi bước nữa...”

Irina Lyachina, vợ góa của Gennadi Lyachin - chỉ huy tầu Kursk, Anh hùng Liên bang Nga, có thời đã định làm chính trị. Thậm chí bà còn ra tranh cử đại biểu Duma Quốc gia (Hạ viện). Giờ đây bà giữ trọng trách trợ lý của ông Sergei Mironov - Chủ tịch Hội đồng Liên bang (Thượng viện), phụ trách vấn đề bảo đảm xã hội cho quân nhân và có văn phòng riêng tại St. Petersburg. Con trai bà là Gleb nối nghiệp cha, anh hiện đang phục vụ trong lực lượng hải quân Nga.

Ekaterina Bagryantseva, vợ của đại úy Vladimir Bagryantsev, trong suốt những năm qua không chịu rời xa... chồng. Cuộc sống của chị giờ đây gắn liền với ngôi đền xây trong nghĩa trang Serafimovskoe, nơi chồng chị yên nghỉ. Chị ở đó chăm sóc số kỷ vật ít ỏi mà chồng chị để lại: chiếc quân hàm, bức tranh thánh nhỏ xíu, chiếc thánh giá anh luôn đeo trong người đã bị sức ép từ vụ nổ làm cho cong queo. Đại úy Bagryantsev là người rất mộ đạo. Trước chuyến đi biển định mệnh, ông đã gặp Vasili Ermakov - vị tăng lữ nổi tiếng ở St. Petersburg và tặng cho ông chiếc bánh lái của con tầu. Con trai của vợ chồng Bagryantsev đã tốt nghiệp trường hàng hải ở Kaliningrad và cũng gắn bó với biển.

Khu tưởng niệm các thủy thủ tầu Kursk
tại nghĩa trang Serafimovskoe
(St. Petersburg)

Trong những ngày tang thương tháng 8.2000, báo chí đều đăng tải tấm ảnh trung úy Dmitri Kolesnikov rạng rỡ ôm vợ quay trong điệu waltz đám cưới. Hạnh phúc của họ chỉ kéo dài vỏn vẹn có 3 tháng 15 ngày. Trong cái lạnh lẽo và tối tăm của khoang số 9, anh đã để lại những dòng chữ tuyệt mệnh bằng bút chì khiến cả nước Nga phải rơi lệ: “Olga, anh yêu em. Đừng quá buồn thương, em nhé!”. Nhờ những dòng chữ đó mà người ta biết rằng không phải toàn bộ thủy thủ đoàn hy sinh ngay sau khi con tầu bị chìm.

Olga sau đó đã xuất hiện trong một bộ phim tài liệu của Na Uy kể cho cả thế giới nghe về mối tình bi thảm của mình. Giờ chị làm việc trong một vườn trẻ, nuôi dạy đứa con gái được đặt tên giống như bố là Dmitria. Tuy nhiên, quan hệ giữa Olga và bố mẹ chồng lại không được như mong muốn. Năm 2005, ông Roman Kolesnikov đã đệ đơn lên Tòa án Châu Âu về quyền con người yêu cầu điều tra lại toàn bộ vụ tai nạn kinh hoàng và bi thảm của tầu Kursk.

Bà Sofia Dudko thừa nhận, đến ngày hôm nay “không còn ai hỏi hai gì về nguyên nhân tai nạn tầu Kursk, không còn ai tìm hiểu xem sự thật ở đâu”. Nhân 10 năm tưởng nhớ thảm họa, gia đình của các thủy thủ muốn liên kết lại với nhau, thành lập một tổ chức xã hội với mục tiêu quan tâm tới tất cả những gì liên quan đến tầu Kursk. Bà Sofia nhấn mạnh: “Chúng tôi muốn xuất bản một cuốn sách nhân 15 năm con tầu gặp thảm họa. Chúng tôi sẽ làm tất cả để cuốn sách được xuất bản. Nếu không thiên hạ sẽ lãng quên”...

BONUS



25/1/11

MIKHAIL GORBACHEV. CẢI TỔ


Một cuộc triển lãm ảnh có tên "Mikhail Gorbachev. Cải tổ" đã được khai mạc ngày hôm nay tại Mátxcơva (Nga) nhân dịp vị cựu tổng thống đầu tiên và duy nhất của Liên Xô sắp tròn 80 tuổi (ảnh). Cuộc triển lãm trưng bày 300 bức ảnh được chụp chủ yếu từ năm 1985 đến năm 1991 (từ khi bắt đầu cải tổ cho đến khi Liên Xô tan rã). Đây là những tác phẩm do các nhiếp ảnh gia nổi tiếng thời đó thực hiện.

Xem triển lãm, người ta có thể thấy khoảng thời gian 6 năm cải tổ đã biến Liên Xô từ một quốc gia hùng mạnh trở nên tan hoang và chia thành 15 nước: kinh tế kiệt quệ, người dân rơi vào cảnh lầm than, mọi giá trị đảo lộn kéo theo những hậu quả mà không một người dân Xôviết nào ngờ tới.

Lịch sử đã lùi xa. Nước Nga sau 20 năm Liên Xô tan rã đã hồi phục được phần nào. Người dân Nga giờ đây nhìn nhận cải tổ một cách bình tĩnh hơn, tỉnh táo hơn. Nhưng những khó khăn và cay đắng mà họ phải gánh chịu trong thời gian đó có lẽ vẫn là vết hằn sâu trong ký ức.

Thanh niên Mátxcơva năm 1988. Ảnh: Igor Mukhin.

Cuộc viếng thăm của tổng thống. Ảnh: Yuri Rost

Dubosekovo, tỉnh Mátxcơva, 8.5.1994. Ảnh: Valeri Shekoldin

Sau cuộc diễu hành Ngày Quốc tế Lao động 1.5, Syktyvar, 1987.
Ảnh: Sergei Zinovev


Những tâm trạng khi hay tin bãi bỏ điều 6 Hiến pháp Liên Xô, tháng 2.1990.
Ảnh: Viktor Akhlomov

"Hãy nêu sáng kiến...", Mátxcơva, 1987. Ảnh: Sergei Borisov

Chụp ảnh cho tạp chí Playboy, Mátxcơva, 1989. Ảnh: Alexander Borodulin

Vilnius, thủ đô CH Litva, 1990. Ảnh: Pavel Kassin

Đăng ký mua thịt, 1990. Ảnh: Pavel Kassin

Bên quầy bán báo "Tin tức Mạc tư khoa", Mátxcơva, 1990. Ảnh: Pavel Kassin

Leningrad, 1986. Ảnh: Igor Mukhin

Bên "Ngọn lửa vĩnh cửu", Mátxcơva, 1985. Ảnh: Dmitri Baltermans

Mikhail Gorbachev đi dạo cùng Ronald Regan trong khuôn viên Nhà Trắng, Washington 1987.
Ảnh: Dmitri Baltermans

Mikhail Gorbachev là nhà lãnh đạo Liên Xô đầu tiên đưa vợ (bà Raisa Gorbacheva) theo trong các chuyến công du nước ngoài.

Mikhail Gorbachev, 2009. Ảnh: A. Trukhachev




 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết