Hiển thị các bài đăng có nhãn Châu Phi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Châu Phi. Hiển thị tất cả bài đăng

8/3/11

PHÁT NGÔN NỔI TIẾNG CỦA GADDAFI



Muammar Gaddafi - nhà lãnh đạo độc tài của Libya nổi tiếng với lối sống kỳ dị và những phát ngôn không giống ai.

Dưới đây là một vài trích dẫn phun châu nhả ngọc của ông:

1. Phụ nữ ai cũng có quyền bỏ phiếu bất chấp họ thuộc giới tính nào.

2. Nếu không có điện thì chúng ta sẽ phải xem truyền hình trong bóng tối.

3. Tôi không phải là nhà độc tài có khả năng đóng cửa FaceBook, tôi chỉ bắt bỏ tù tất cả những ai truy cập vào trang này.

4. Dân chủ là những nguyên tắc bất di bất dịch.

5. Tuân thủ cha mẹ quan trọng hơn làm theo những điều mà họ nói.

6. Hãy biểu tình bao nhiêu cũng được, nhưng đừng có tụ tập trên phố xá và quảng trường.

7. Tôi sẽ trụ ở Libya cho đến khi nào tôi chết, hoặc chấm dứt thời gian mà thượng đế dành cho tôi.



25/2/11

TƯƠNG LAI NÀO CHO AI CẬP?



Một tuần sau sự kiện ông Hosni Mubarak từ chức Tổng thống Ai Cập, đánh dấu sự chiến thắng của nhân dân đất nước kim tự tháp trong cuộc “cách mạng hoa nhài”, người dân lại đổ xuống đường. Họ vừa ăn mừng một tuần chiến thắng, vừa gây sức ép để phe quân sự đang nắm quyền điều hành đất nước phải thực hiện những cam kết mà phe này đã đưa ra.

“Cách mạng hoa nhài” được coi là thắng lợi. Nhưng thắng lợi đó thuộc về ai: về phe quân sự tiếp quản chính quyền của cựu Tổng thống Mubarak, hay thuộc về nhân dân Ai Cập? Đó là câu hỏi chưa có câu trả lời rõ ràng. Ngay sau khi phe quân sự tiếp quản quyền lực, dư luận đã đặt ra câu hỏi: Phải chăng họ đã lợi dụng cuộc nổi dậy của nhân dân Ai Cập để thực hiện cuộc lật đổ chế độ độc tài của ông Mubarak mà không tốn mấy công sức và không bị lên án?

Tuy phe quân sự đã cam kết sẽ cải cách hiến pháp và tiến hành cuộc bầu cử dân chủ trong vòng 6 tháng và đảm bảo trả quyền lực cho chính phủ dân sự sau bầu cử, nhưng liệu lời hứa đó có được thực thi và liệu nhân dân Ai Cập có được hưởng thành quả dân chủ mà họ đã dũng cảm đấu tranh để có được?


Hơn ai hết người dân Ai Cập hiểu rằng thắng lợi mà họ đạt được trong cuộc “cách mạng hoa nhài” mới chỉ là bước đầu. Thế nên ngày 18.2, khoảng 2 triệu người đã lại tập trung tại khu vực trung tâm của thủ đô Cairo. Một mặt họ yêu cầu phe quân sự phải thực hiện những cam kết, mặt khác đòi được cải thiện tiền lương và điều kiện làm việc. Hội đồng Tối cao các Lực lượng Vũ trang (đang nắm quyền điều hành Ai Cập) đã tỏ thái độ khá cứng rắn: Tuy để cho cuộc biểu tình được diễn ra suôn sẻ, nhưng đồng thời cũng lên tiếng cảnh báo sẽ không dung thứ cho những cuộc biểu tình gây ảnh hưởng xấu đến nền kinh tế vốn đã khá căng thẳng.

Nếu phe quân sự tiến hành cuộc bầu cử quốc hội theo đúng cam kết, thì sẽ có khá nhiều phe phái có vai trò trong tương lai mới của Ai Cập. Đó là Hội huynh đệ Hồi giáo, các đảng: Tagammu, El Wafd, El Ghad, Mặt trận Dân chủ, và Quốc hội vì sự thay đổi. Tất cả các đảng phái này đều tẩy chay cuộc bầu cử quốc hội năm 2010. Họ sẽ tung ra những ứng cử viên được lòng công chúng trong những sự kiện trên đường phố Cairo vừa qua.

Bên cạnh đó phải kể đến những cá nhân nổi lên sau “cách mạng hoa nhài” như Mohamed ElBaradei, cựu Giám đốc Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) đồng thời cũng là người được nhận Giải thưởng Nobel Hòa bình; Amr Moussa – đương kim Tổng thư ký Liên đoàn Arab; Wael Ghonim – giám đốc khu vực của Google, người kêu gọi tổ chức biểu tình phản đối Hosni Mubarak trên Internet.

Và đương nhiên, không thể không nhắc tới những nhân vật trong chính quyền của Mubarak. Họ đang kiểm soát một lượng tài sản khổng lồ cùng những vị chí then chốt trong chính phủ tạo thành một lực lượng đáng kể. Tiêu biểu trong số đó là Omar Suleiman – người đã từng đứng đầu Cục Tình báo và giờ đang là phó thống thống.

Ai Cập là quốc gia có vai trò quan trọng ở Trung Đông, Châu Phi và thế giới Arab, khu vực mà lâu nay Mỹ và phương Tây rất muốn áp đặt các giá trị dân chủ theo kiểu của mình. Sau những thất bại trong việc cấy mô hình dân chủ kiểu Mỹ vào Afghanistan và Iraq, thì giờ đây đang là cơ hội thuận lợi để các thế lực này đưa mô hình dân chủ của họ vào Ai Cập một cách ít tốn kém hơn và đỡ tai tiếng hơn. Nếu như mô hình đó thành công ở Ai Cập thì sẽ dễ dàng hơn trong việc “xuất khẩu” nó sang các nước láng giềng vốn lâu nay vẫn là cái gai trong mắt của Mỹ.

Xem xét tương quan lực lượng trên bàn cờ chính trị Ai Cập hiện nay, phương Tây chắc chắn không ưa phe quân sự và Hội huynh đệ Hồi giáo. Việc phe quân sự quyết định tương lai Ai Cập đã được tiên đoán kể từ những ngày đầu tiên khi “cách mạng hoa nhài” từ Tunisia lan sang Ai Cập. Nay đã cầm quyền trong tay, phe quân sự hẳn cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội để tiếp tục vai trò lãnh đạo ở đất nước có tầm quan trọng chiến lược này.

Rất có thể kinh nghiệm của tướng Musharraf - người đã tiến hành cuộc đảo chính không đổ máu ở Pakistan năm 1999, rồi cởi bỏ quân phục để trở thành tổng thống dân sự 2 năm sau đó, nhưng vẫn kiểm soát hoàn toàn lực lượng vũ trang. Tuy nhiên, phe quân sự Ai Cập không có nhiều thời gian như vậy. Họ sẽ phải hành động nhanh trong vòng 6 tháng để biến đối một hoặc vài chỉ huy cao cấp nhất thành quan chức dân sự để tránh làn sóng phẫn nộ mới (được phương Tây kích động) của dân chúng.

Hội huynh đệ Hồi giáo – một trong những phong trào Hồi giáo có lịch sử lâu đời nhất và tầm ảnh hưởng nhất thế giới với mục tiêu đưa những giá trị của đạo Hồi trở thành kim chỉ nam trong đời sống của đất nước, cũng như mỗi công dân theo đạo Hồi (chiếm 90% dân số Ai Cập). Nếu tổ chức này nắm giữ một vai trò rõ rệt hơn trong bàn cờ chính trị Ai Cập, thì chắc chắn sẽ là cản trở đối với phương Tây trong việc cấy mô hình dân chủ vào đất nước này.

Mới đây, Hội huynh đệ Hồi giáo đã tuyên bố sẽ thành lập đảng chính trị sau khi dân chủ được vãn hồi. Nhưng họ cũng khẳng định sẽ không cử người ra tranh cử tổng thống, cũng như không tìm cách để chiếm đa số trong quốc hội tới. Phương Tây hồ nghi về tính xác thực của tuyên bố này và cho rằng đó chỉ là cách mà Hội huynh đệ Hồi giáo đánh lạc hướng sự chú ý của phương Tây và dư luận.

Trong vòng 6 tháng tới, Ai Cập sẽ tiếp tục nằm trong tầm ngắm và là điểm nóng thu hút sự chú ý của thế giới. Duy trì tương lai của Ai Cập trong tay người Ai Cập, giảm thiểu sự tác động và ảnh hưởng của bên ngoài là sự nghiệp khả thi, tuy nhiên đòi hỏi các lực lượng chính trị ở nước này phải thực sự tỉnh táo, biết hy sinh quyền lợi cá nhân và quyền lợi cục bộ vì lợi ích quốc gia, nếu như không muốn đi theo vết xe đổ của các cuộc cách mạng màu trước đó.



21/1/11

ĐẢO CHÍNH Ở TUNISIA QUA ẢNH


Bắt đầu từ tháng 12.2010, một loạt các cuộc biểu tình đã diễn ra trên đường phố thủ đô Tunis của Tunisia và dần leo thang đến mức Tổng thống Zine el-Abidine Ben Ali - người đã lãnh đạo Tunisia trong 23 năm qua, phải tuyên bố sẽ không ra tranh cử thêm một nhiệm kỳ nữa. Nhưng lời tuyên bố đó của ông không thỏa mãn nhân dân. Biểu tình lại tiếp tục diễn ra, đến ngày 14.1, ông Ben Ali buộc phải chạy khỏi đất nước.

Một chính phủ lâm thời được lập ra, nhưng dòng người biểu tình vẫn chưa nguôi tức giận. Họ đòi tháo bỏ mọi vết tích của đảng RCD do Ben Ali đứng đầu. Nguyên nhân khiến người dân Tunisia xuống đường là do tỉ lệ thất nghiệp quá cao, lạm phát phi mã và tham nhũng tràn lan. Ảnh: FETHI BELAID

Châm ngòi cho làn sóng xuống đường là cái chết tức tưởi của anh thanh niên bán dạo 26 tuổi tên là Mohamed Bouazizi. Anh này nguyên là sinh viên tốt nghiệp đại học, nhưng thất nghiệp, phải đi bán rau và hoa quả. Bouazizi tự thiêu hôm 17.12, sau khi bị cảnh sát tịch thu chiếc xe bán hàng rong.

Trong tấm ảnh do Phủ tổng thống phát, Tổng thống Ben Ali (thứ hai trái sang) đến bệnh viện thăm Mohamed Al Bouazzizi (right) hôm 28, 2010. Bouazizi sau đó đã qua đời.

Đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình trên đường phố Tunis.
Ảnh: FETHI BELAID

Xe tăng án ngữ trên một đường phố trung tâm ở thủ đô Tunis ngày 16.1.2011.
Ảnh: FRED DUFOUR

Người biểu tình tranh cãi với cảnh sát tại trung tâm Tunis hôm 17.1, họ đòi xóa bỏ hoàn toàn đảng RCD. Ảnh: FRED DUFOUR

Một binh sĩ Tunisia kêu gọi người biểu tình bình tĩnh trong cuộc đụng độ với cảnh sát tại trung tâm Tunis hôm 14.1. Ảnh: Zohra Bensemra

Người biểu tình bắt tay chào các binh sĩ quân đội Tunisia trong cuộc biểu tình hôm 17.1. Ảnh: Christophe Ena

Một người đàn ông ra dấu khi cảnh sát phun vòi rồng giải tán cuộc biểu tình hôm 17.1. Ảnh: Stringer

Cụ già bị tức ngực sau khi hít phải hơi cay do cảnh sát phun ra để giải tán đoàn biểu tình hôm 17.1. Ảnh: MARTIN BUREAU

Một người đàn ông bị thương trong cuộc biểu tình hôm 18.1. Ảnh: FRED DUFOUR

Các phóng viên ảnh tác nghiệp trong bầu không khí bị phun hơi cay hôm 18.1.
nh: FETHI BELAID


Cảnh sát chống bạo động đặt chân súng lên mặt một người biểu tình hôm 18.1.
Ảnh: Zoubeir Souissi


Cảnh sát bắt giữ một người biểu tình trong cuộc đụng độ hôm 14.1.
Ảnh: Christophe Ena


Một người biểu tình ném trả bình hơi cay vào cảnh sát chống bạo động hôm 14.1. Ảnh: Zohra Bensemra

Cảnh sát bắt giữ một phụ nữ tham gia biểu tình ngày 14.1. Ảnh: Zohra Bensemra

"Vũ khí đặc biệt" của một người biểu tình. Ảnh: FRED DUFOUR

Các bà nội trợ dẫm đạp lên tấm chân dung của vị tổng thống tham nhũng vừa đào thoát khỏi đất nước. Ảnh: FETHI BELAID

Một cuộc đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình hôm 14.1. Ảnh: Zohra Bensemra

Niềm vui chiến thắng. Ảnh: FETHI BELAID

Người dân mang hoa để lên xe tăng quân đội như một cử chỉ hòa giải.
Ảnh: Christophe Ena


Nguồn:
An uprising in Tunisia
Entry liên quan:
ĐÀN BÀ DỄ CÓ MẤY TAY


19/1/11

ĐÀN BÀ DỄ CÓ MẤY TAY



Cựu tổng thống Tunisia Zine el-Abidine Ben Ali cùng vợ con đã lên trực thăng hôm 14.1 tẩu thoát sang Arập Xê-út, để lại một đất nước hỗn loạn và nghèo đói. Với sự tiếp tay của chính tổng thống, cái hệ quả kinh tế thảm hại của Tunisia phần lớn chính nhờ công cướp bóc của gia đình đệ nhất phu nhân.

Leila Trabelsi (sinh 1957) là con gái một trong gia đình 11 người con. Leila đào trúng mỏ vàng khi bắt đầu quan hệ tình ái với ngài tổng thống tương lai Ben Ali trong những năm 1980. Ben Ali khi đó là Thủ tướng Tunisia dưới quyền Tổng thống Habib Bourguiba còn Leila chỉ là một thợ uốn tóc ít học ở Marsa.

Khi Ben Ali lật đổ Bourguiba trong cuộc đảo chánh không đổ máu năm 1986, Leila sợ bị bỏ rơi bèn nói với tân tổng thống rằng đã có thai con trai. Vì người vợ đầu của Ben Ali chỉ sanh liền ba con gái, Ben Ali ly dị và cưới Leila. Hoá ra Leila nói dối, đứa con đầu của họ là con gái và mãi đến đứa thứ ba Leila mới sanh con trai.

Leila điều hành việc gia đình theo kiểu nửa mafia nửa người mai mối. Ý thức về xuất thân khiêm nhường của dòng họ, bà củng cố các quan hệ đồng minh bằng cách gả cưới người thân cho những dòng họ danh giá trong giới doanh nghiệp Tunisia và giai cấp tư sản.

Mưu đồ đế chế

Cả gia đình dòng họ Trabelsi của bà phất lên chỉ nhờ duy nhất là quan hệ thân cận với tổng thống Ben Ali. Gia đình Trabelsi đã hưởng lợi trắng trợn từ việc tư hữu hoá nhiều công ty nhà nước mà không hề có đấu thầu cạnh tranh. Trong nhiều trường hợp, toàn bộ nhiều ngành kinh tế độc quyền nhà nước được chuyển cho sở hữu tư nhân mới và vẫn duy trì giá độc quyền. Một trong những ngành này là độc quyền cấp phép nhập khẩu xe hơi.

Bằng cách đó, Belhassan Trabelsi, anh cả của Leila, đã thâu tóm cả một đế chế, thao túng thị trường chứng khoán, bất động sản và một ngân hàng lớn. Sử dụng những khoản vay ngân hàng không có thời hạn thanh toán, gia đình Trabelsi lập ra hãng hàng không tư nhân Carthago Airlines vơi sự ưu ái đặc quyền của hãng hàng không quốc gia Tunis Air. Phụ tùng từ máy bay quốc gia được tháo dỡ để bổ sung cho những máy bay của Carthago. Thương hiệu này sau đó mở rộng sang cả một chuỗi khách sạn và một hãng du lịch.


Luôn luôn mưu đồ để đạt mục đích, Leila buộc anh trai Belhassan phải ly dị vợ để cưới con gái của Hedi Jilani, chủ tịch một hiệp hội doanh nhân có nhiều ảnh hưởng. Nhưng chiến thắng của bà ta chính là gả con gái mình cho Sakhr al-Materi, thuộc dòng dõi đầy quyền lực trong giới kinh doanh Tunisia.

Al-Materi là chủ một ngân hàng và cũng sở hữu luôn Radio Mosaique – đài phát thanh tư nhân duy nhất của Tunisia. Al-Materi khi đó đang đeo đuổi một cô gái khác nhưng cô gái ấy buộc phải bỏ trốn sang Pháp sau khi bị cảnh sát khủng bố và Al-Materi trở thành con rể tổng thống. Al-Materi đã được Leila nhắm trước là người sẽ kế vị chồng bà.

Hoàng hậu nhiếp chính

Leila trở thành trung tâm thu hút bất mãn của xã hội Tunisia. Khi sức khoẻ bắt đầu suy yếu trong những năm gần đây, có tin đồn vị tổng thống bị ung thư, Ben Ali ngày càng nóng nảy và thường chỉ trích thói tham lam của nhà vợ. Nhưng quyền lực của Leila đã mạnh đến mức bà có thể ra lệnh cho các bộ trưởng.

Nicolas Beau và Catherine Graciet, hai nhà báo Pháp đã xuất bản cuốn La Regente de Carthage (tạm dịch: Hoàng hậu nhiếp chính) năm 2009 vạch trần mưu đồ quyền lực của đệ nhất phu nhân Tunisia. Theo các tác giả này, bà đã yêu cầu ngoại trưởng và trợ lý tổng thống chuyển mọi thông tin cần báo cáo cho bà để “bảo vệ sức khoẻ cho tổng thống” và bà “biết cách trình bày” với ông chồng.

Những thông tin qua bộ lọc Leila chính là nguyên nhân khiến Ben Ali không nhanh chóng nhận ra mức nghiêm trọng của tình hình Tunisia. Ngay cả khi chính quyền sụp đổ, bà vẫn nắm quyền chủ động và kịp lấy đi 1,5 tấn vàng (1/4 lượng vàng dự trữ quốc gia) từ ngân hàng Trung ương Tunisia.

Trần Ngọc Đăng

Nguồn:
Lòng tham của người thợ hớt tóc xứ Tunisia



25/11/10

SĂN NGƯỜI BẠCH TẠNG Ở CHÂU PHI


Mary và hai con gái bạch tạng còn sống sót

Bị đánh thức lúc nửa đêm, Mary Mathias kinh hoàng thấy một kẻ lạ mặt đang kề dao rựa sát cổ chồng chị. Van xin hắn đừng động đến chồng, người mẹ 7 con thót tim khi nghĩ đến 3 đứa con gái bị bạch tạng ngủ ở phòng bên cạnh. Tiếng động rợn người từ bên kia tường cho chị biết tội ác đang xảy ra. Trong những năm gần đây, Tanzania bị chìm trong làn sóng sát hại người bạch tạng. Nguồn cơn là những tên bác sĩ phù thủy lấy chi của người bạch tạng làm ma thuật để bán cho những kẻ mê tín cầu may.

Sau khi lũ người bất lương kéo đi, Mary kinh hoàng phát hiện ra cô con gái yêu quý 14 tuổi tên là Eunice nằm chết trong vũng máu. Hai chân của em đã bị chặt và đánh cắp. Chị chỉ còn biết khóc. Trong vòng chưa đến 1 năm (tính đến tháng 11.2009), 50 người bạch tạng ở Tanzania đã bị sát hại, khiến uy tín của một trong những quốc gia tự do và ổn định nhất Châu Phi bị suy giảm nghiêm trọng.

Những tên tội phạm bị đưa ra xét xử không nhiều, tuy nhiên cách đây một năm, 4 tên giết người đã bị tử hình vì tội giết hại một người bạch tạng 50 tuổi tên là Lyaku Willy. Đây là lần đầu tiên những kẻ buôn bán các bộ phận cơ thể của người bạch tạng bị đưa ra trước vành móng ngựa.

Trong khi chính quyền tăng cường các biện pháp ngăn chặn tệ nạn này, thì một bí mật kinh hoàng được khám phá là một vài bậc phụ huynh đã đang tâm bán tính mạng của chính con mình. Khi điều tra cái chết của Eunice, cảnh sát Tanzania cũng không loại trừ nghi vấn này. Mary kể: “Họ bắt chồng tôi. Anh ấy bị cáo buộc giết hại con gái”. Đương nhiên, hai con gái cũng bị bạch tạng còn lại của Mary bị tổn thương tinh thần ghê gớm sau cái chết của chị gái. Chúng lo sợ sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo.

Shida, 13 tuổi, nói: “Mọi người tránh gặp chúng cháu. Họ cười và nhổ nước bọt vào chúng cháu. Cháu nghe tiếng dao rựa chặt chị cháu. Chúng dọa sẽ giết cháu nếu cháu nhìn mặt chúng. Điều cuối cùng cháu nghe thấy chị cháu nói là: “Chúa ơi, cứu con với, con chết mất”. Cháu muốn rời khỏi nơi này trước khi bị bọn sát nhân giết hại. Chúng cháu chỉ mong muốn một cuộc sống bình thường như những người khác”.

Mary kể: “Đứa con gái bạch tạng đầu của tôi là Semeni sinh năm 1991. Mọi người cười tôi và lôi nó ra làm trò cười. Dân làng sợ nó sẽ đem lại những điều rủi ro, nhưng đứa trẻ vẫn là món quà của Chúa. Chúng tôi không được làng bảo vệ và giúp đỡ. Khi tôi đi cùng các con tôi, mọi người kẻ cả nhìn chúng tôi. Các con tôi luôn sống trong sợ hãi. Tôi nấu ăn tối, nhưng chúng không ăn, chúng nói: “Tối rồi, đêm nay chúng con sẽ chết”.

Nỗi lo bị sát hại luôn thường trực trong tâm trí người bạch tạng Châu Phi

Thi thể của Eunice được mai táng tại một địa điểm bí mật, không có bia mộ. Hội đồng địa phương đã cẩn thận cho đổ bêtông quanh quan tài của Eunice để ngăn chặn kẻ trộm có thể đào xác cô bé. Đứng bên nơi mai táng con, Mary khóc: “Eunice là một đứa con ngoan. Tôi có cảm giác thật tồi tệ khi đứng ở đây. Tôi muốn nó có một nấm mồ xinh xắn giống như những ngôi mộ khác. Thật buồn khi phải nhìn thấy con nằm trong nấm mộ bêtông thế này”.

Vụ sát hại Gasper Elikana, cậu bé bạch tạng 10 tuổi, khiến những người dân ở tỉnh Mwanza bị rúng động. Em bị giết ngay trước mắt cha và những người hàng xóm. Bọn sát nhân chặt đầu em trước để em khỏi kêu, rồi chặt chân của em trước khi bỏ chạy. Cha em cố gắng cứu con trai và cũng bị bọn chúng chém một nhát vào đầu. Anh được đưa đi bệnh viện cấp cứu và may mắn thoát chết.

“Người dân cảm thấy khiếp sợ về vụ giết người này”, bà Pauline Kilele, điều phối viên của Hội Chữ thập đỏ Tanzania tại tỉnh Mwanza cho hay. “Hội đã cử các tình nguyện viên đến trường Mitindo (trường cho trẻ em khiếm thị, nơi có hơn 100 em bạch tạng lánh nạn sau vụ giết người) để giúp các em lấy lại tinh thần. Nhưng chúng tôi không có nguồn lực để làm nhiều hơn”.

Kabanga – ngôi trường dành cho trẻ khuyết tật tại Kasulu (tỉnh Kigoma) cũng là nơi để các em bạch tạng lánh nạn. Bé trai 7 tuổi Enus Abel và mẹ đã phải sống 2 tuần liền trong rừng sau khi chạy khỏi làng trước khi lũ săn người bạch tạng đến. Da của người bạch tạng rất mẫn cảm dưới ánh nắng nên dễ bị phồng rộp. Đầu và cổ của Enus bị phỏng rát, nhưng em may mắn thoát chết. Enus là đứa trẻ thứ 49 đến Kabanga kể từ khi làn sóng giết người bạch tạng được khơi mào năm 2007.

(còn tiếp)

Nguồn: The Sun 13.11.2009

Entry liên quan:
HÀNH HÌNH BẰNG NÉM ĐÁ





18/7/10

VẤN NẠN HẬU WORLD CUP



Vòng chung kết Cúp Bóng đá thế giới Nam Phi 2010 đã kết thúc. Các chuyên gia của Nam Phi và thế giới đang trong quá trình đánh giá kết quả và rút ra những bài học kinh nghiệm. Nhìn chung World Cup 2010 được thừa nhận là thành công. Số lượng du khách đến Nam Phi trong tháng 6 và nửa đầu tháng 7 tăng 30% so với cùng kỳ năm ngoái, kéo theo doanh số tăng không chỉ trong du lịch mà cả các lĩnh vực khác. Suốt giải không xảy ra sự cố nghiêm trọng nào, củng cố uy tín của Nam Phi trong mắt cộng đồng quốc tế. “Được” thì là như thế, nhưng cũng có những thứ “mất”.

Lần đầu tiên trong lịch sử, FIFA quyết định thu hút không chỉ các khách sạn nhiều sao và ít sao tiếp nhận fan bóng đá, mà cả người dân bình thường. Để đạt được mục tiêu đó, Công ty Match Event Services của Thụy Sỹ (gọi tắt là Match) đã ký hợp đồng với FIFA giành quyền huy động nhà dân ở Nam Phi để đưa cổ động viên bóng đá đến tá túc trong thời gian họ đến Nam Phi theo dõi giải. Hợp đồng này được kéo dài đến tận cuối năm 2014. Điều đó có nghĩa là Match sẽ có quyền làm điều tương tự tại World Cup 2014 tại Brazil.

Tại Nam Phi đã nổ ra vụ bê bối xung quanh Công ty WCS Big Five - đơn vị ký hợp đồng thuê nhà với người dân bản xứ để đón tiếp du khách trong thời gian World Cup. Nhân viên của công ty này không trực tiếp tiến hành thương thảo với các chủ hộ, mà thuê các đại lý. Mỗi đại lý phải trả khoản phí khoảng 9.500 rand (gần 1.500USD) thì mới có quyền tiến hành thương thảo và ký hợp đồng với những người có nhà cho thuê. Mỗi chủ nhà cho thuê lại phải trả cho đại lý khoản phí 500 rand. Điều lạ là phần lớn các hợp đồng thuê nhà đều được ký với những người đang sinh sống tại những khu vực nghèo của Johannesburg, nơi mà kể cả vào ban ngày không phải ai cũng dám vào.

Những chủ nhà được ký hợp đồng đến ngân hàng vay tiền và tiến hành sửa chữa nhà cửa của mình. Họ còn vay tiền để mua đồ điện tử, ôtô và nhiều thứ khác với hy vọng sẽ cung cấp được những dịch vụ tốt cho du khách. Nhưng World Cup qua đi và không một ai trong số họ đón được một du khách nào tới nhà. Người ta chưa xác minh được mối quan hệ giữa Big Five và Match. Trả lời phỏng vấn báo Sowetan (Nam Phi), ông Christo Maritz - Tổng Giám đốc Big Five tuyên bố rằng các chủ nhà sẽ nhận lại được khoản tiền phí 500 rand của mình trong thời gian sắp tới, còn các đại lý sẽ không nhận lại được xu nào.

“Chúng tôi nghĩ rằng các khách sạn sẽ chật cứng du khách và họ sẽ phải tìm nhà dân để ở trọ. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Chúng tôi đã tiêu tốn hàng trăm nghìn rand để quảng cáo, nhưng không ai sử dụng dịch vụ của chúng tôi” - ông Christo Maritz phân trần. Không hiểu dựa vào đâu mà người Nam Phi lại tin rằng đất nước họ sẽ đầy ứ du khách trong thời gian diễn ra World Cup và lên phương án để đón tiếp họ. Du khách đã đến, nhưng không nhiều như dự đoán của giới kinh doanh và World Cup thực sự trở thành thảm kịch đối với một số người, vì họ không biết làm sao để trả lại được khoản nợ của ngân hàng.

Trong thời gian World Cup, quân đội đã tham gia tuần tra 24/24 giờ tại các thành phố lớn. 55 nghìn cảnh sát đã được huy động để bảo đảm trật tự trong suốt một tháng. Người dân địa phương thấy rõ mức độ phạm tội giảm đi rõ rệt và nhiều người đặt câu hỏi: “Điều gì sẽ xảy ra khi cảnh sát rút đi?”. Ông Henri Boshoff thuộc Trường đào tạo cảnh sát cho biết: “Cảnh sát đã cho thấy họ hoàn toàn có khả năng bảo đảm trật tự trong trường hợp cần thiết. Tại sao điều này không diễn ra sớm hơn và không được tiếp tục trong tương lai?”.

Một vấn nạn hậu World Cup nữa của Nam Phi là sự căng thẳng trong xã hội gia tăng do hàng vạn người bị mất việc làm, chủ yếu trong lĩnh vực xây dựng. Các công ty tham gia vào việc xây dựng những công trình thể thao, đường sá và hạ tầng du lịch đã thuê nhiều nhân công thời vụ để hoàn thành cho kịp tiến độ. Chỉ trong hai ngày đầu tháng 6.2010, ngành xây dựng Nam Phi đã sa thải hơn 70 nghìn người.

Nhưng nói gì thì nói, World Cup vẫn mang đến cho Nam Phi những lợi ích không nhỏ, mà quan trọng nhất là sự khẳng định với cộng đồng quốc tế rằng đất nước này có khả năng đăng cai những sự kiện thể thao lớn nhất hành tinh. Với sự ủng hộ của Chủ tịch FIFA Sepp Blatter, Tổng thống Nam Phi Zakob Zuma đã tuyên bố ý định sẽ đăng cai Olympic mùa hè 2020. Đó có lẽ là một trong những thành tựu lớn của Nam Phi khi tổ chức World Cup 2010.


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết