Hiển thị các bài đăng có nhãn tết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tết. Hiển thị tất cả bài đăng

25/1/12

NHỮNG GƯƠNG MẶT TẾT


1. Tôi cực kỳ thích tấm hình này. Cứ như một cảnh trích ra từ phim vậy. Mà quả thực nó rất cinema. Hay cuộc sống vốn dĩ đẹp hơn cả phim ảnh rồi?

Ảnh do Reuters chụp tại một nhà ga đường sắt ở Hefei (Trung Quốc) ngày 6.1 vừa qua trong thời điểm hàng trăm triệu người Trung Quốc về quê đón xuân Nhâm Thìn.


2. Bánh chưng có thể được coi là gương mặt Tết? Đương nhiên, nếu thiếu bánh chưng thì còn gọi gì là Tết Việt Nam nữa? Tôi thích bánh chưng, có thể chén ngay nửa cái.
Hôm 1 Tết, có người bạn thân nhắn tin: Tết ăn ít bánh chưng thôi kẻo tăng cân đấy.
Hehe, nhịn làm sao được bánh chưng?
Ảnh của Khâm/Reuters chụp ở làng Tranh Khúc hôm 14.1.

3. Khuôn mặt hân hoan của những vũ công Indonesia biểu diễn đón chào Năm mới
ở Solo, Trung Java, ngày 15.1.

Ảnh của AP

4. Gương mặt bình thản, nhưng vẫn ẩn chứa chút hồi hộp, lo âu của chị Tseng khi đi siêu âm thai nhi ở bệnh viện Adventist (Đài Loan). Người phụ nữ này sẽ sinh con trong năm Rồng. Nhâm Thìn sẽ là năm mà Châu Á chứng kiến "baby boom" (sự bùng nổ trẻ sơ sinh), vì người ta tin rằng trẻ con tuổi Rồng sẽ thông minh và hơn người.
Ảnh của AP

5. Không nhìn rõ nét mặt của cả người bán lẫn người mua trong tấm hình chụp ở khu phố cổ của Hà Nội trong những ngày giáp Tết. Nhưng không khó lắm để đoán ra tâm trạng của họ.
Ảnh của Bloomberg

6. Chàng trai nấp mặt đằng sau con rồng bằng băng mạ vàng được gắn ngọc trai và kim cương đen là Angelito Araneta Jr. - người được dân Philippines mệnh danh là "Đầu bếp Karat". Con rồng đặc biệt chào mừng năm Nhâm Thìn này có giá 13.863 USD.
Ảnh của Reuters chụp tại Manila (Philippines) hôm 20.1.

7. Múa lửa ở khu phố Tàu tại Manila hôm 22.1.
Ảnh của Getty Image

8. Một đất nước trật tự như Singapore mà cũng có cảnh chen lấn như thế này. Đơn giản là vì người Sing tin rằng ai cắm được hương vào chiếc lư hương tại chùa Quan Âm đúng khoảnh khắc giao thừa thì sẽ gặp nhiều may mắn trong năm mới.
Ảnh Reuters.

9. Bé gái sún răng nhảy múa trong lễ hội sáng mùng Một ở Bắc Kinh.
Ảnh của Getty Images.

10. Trẻ con Bình Nhưỡng vui chơi trên phố hôm mùng Hai Tết. Trên gương mặt của các em không còn bóng dáng của đại tang diễn ra cách đây không lâu.
Ảnh AP


Nguồn:
Lunar New Year 2012



24/1/12

NHỚ MÙI TẾT XƯA



Hà Nội - Tết nay đã khác lắm. No đủ nên người ta chuyển từ "ăn Tết" sang "chơi Tết". Đã xa rồi một thời Tết đến chỉ mong có bữa cố tươm tất, "Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ". Có phải vì nhu cầu vật chất, ăn uống đã dư thừa, người Hà Nội lại quay quắt nhớ mùi vị Tết xưa?

1. Nhớ mùi Tết xưa là nhớ mùi hăng hắc cay cay tỏa ra từ cái bếp toàn củi gộc luộc bánh chưng. Lửa trong bếp lúc nào cũng phải giữ đỏ rực. Dăm viên gạch xếp chụm lại thế kiềng ba chân, bên trên bắc cái nồi to mấy người khiêng. Từ lúc gói bánh cho đến lúc nổi lửa luộc bánh là khoảng thời gian vui nhất của lũ trẻ con khu tập thể nhà tôi thuở ấy.

Ngày ấy đói, mấy nhà chung nhau một nồi bánh. Các nhà góp thịt lợn, gạo nếp, đỗ, lá dong. Xóm nhà tôi có bố tôi và bác giáo viên gói bánh rất giỏi, được phân công gói. Lạ thế, bao nhiêu cái bánh trong cùng nồi, tôi ăn cái nào là biết bố gói. Hình như bánh cũng có mùi người?

Khoảng 27, 28 Tết là lục tục sửa soạn gói bánh. Ngày gói bánh chưng là một sự kiện trọng đại của cả xóm. Người lớn vui, Tết nhất có mấy cái bánh chưng đầy đặn để thắp hương tổ tiên và ăn Tết. Lũ trẻ vui, vừa được thức trông nồi bánh chưng, tha hồ chạy nhảy, chơi tú - lơ - khơ, vừa được gói riêng mấy cái bánh nhỏ xíu vì còn thừa gạo, đỗ, thịt.

Trời rét căm căm, buổi tối cơm nước xong trẻ con tụ tập quanh nồi bánh chưng. Địa điểm luộc bánh là sân nhà tập thể năm tầng. Vui lắm. Hai hàm răng lập cập vì rét và hồi hộp. Chả hiểu sao thời ấy, mùi Tết rõ thế. Từ trước lúc gói bánh chưng đã thấy cái phong vị bảng lảng của tiết trời vào Xuân. Khi bắc nồi luộc bánh cái mùi thơm kỳ diệu của khói bếp, củi cháy, lá dong cứ tan trong không gian, bám chặt vào người. Len vào đầu óc non nớt của trẻ con.


2. Hà Nội đô thị hóa chóng mặt. Vùng đào cổ ngày ấy giờ không còn nữa. Không biết đi đâu về đâu. Đất trồng đào lùi dần, nép mình nhường chỗ cho khu đô thị. Nhẫn nại và cam chịu lép vế trước sức tấn công hung bạo của kẻ mạnh. Mạnh vì gạo, bạo vì tiền mà. Thời buổi kim tiền, hình như những gì đẹp đẽ, vốn là truyền thống, đều phải lùi lại sau, nhường cái "mặt tiền" ra tiền kia cho kẻ mạnh. Những ông già đạp xe bán đào chọn chỗ khuất nẻo ngay phía sau khu đô thị hiện đại và lớn nhất Hà Nội, lặng lẽ chờ người mua. Phía trước, những chiếc xe hơi bóng lộn tấp nập lăn bánh vào khu đô thị, nơi những chủ nhân của chúng chễm chệ trong những villa, căn hộ sang trọng vốn là đất làng đào.

Đào Tết với người Hà Nội giống như mai vàng với người Sài Gòn. Trong nhà không có cây đào, chậu quất còn gì Tết nhất. Độ 28, 29 Tết bố và tôi lên làng đào chọn một gốc đào phai rừng. Cây to nguyên gốc, vậy mà bố nhất quyết tự chở về bằng xe máy. Bố bảo, mua thì phải tự chở về mới quý. Có năm cây đào rừng bố mua ra cả quả, lộc non xanh biếc. Chở đào rừng về nhà là thấy xuân về. Trong nhà có cây đào thấy Tết vô cùng thiêng liêng ấm cúng.

Vậy mà ba năm nay tôi không dám lên cái làng (từng trồng) đào ấy nữa. Có gì như ám ảnh, dằn vặt từ bên trong. Người thủ đô nào không xót xa nhìn cả một làng đào phải đi tị nạn, trao đất cho người nước ngoài xây những căn nhà gắn mác cao cấp trị giá bạc tỉ, thậm chí chục tỉ, rồi bán lại cho chính người Việt. Tất nhiên, người giàu. Chắc chả ai lẩn thẩn như tôi, sống trong những căn villa đồ sộ như thế người ta đâu cần hoài cổ đào? Không biết phải chặt đi bao nhiêu gốc đào để xây được một căn biệt thự hàng trăm mét vuông? Những mảnh đời nông dân sống với đào ở đâu giờ này?

Đây là một cuộc giành giật không cân sức. Nhưng nếu lạc quan, hãy tin vào tính kế thừa của văn hóa. Những làng đào nổi tiếng đất Thăng Long - Nhật Tân, Phú Thượng dù bị chèn ép đến độ phải bật bãi khỏi mảnh đất cha ông vẫn trụ được và nở hoa ở những vùng đất mới. Liệu sức sống mãnh liệt này có phải là lý do người miền Bắc chọn đào là cây ngày Tết?

3. Tết nay đã khác xưa nhiều. Đã vắng mùi bếp củi luộc bánh chưng. Ngày trước chỉ Tết mới được ăn bánh chưng, thịt gà. Bây giờ bánh chưng bán quanh năm ngoài chợ. Gà không còn là tiêu chuẩn đo sự sung túc trong mâm cơm gia đình. Bánh chưng ra chợ mùa hè còn có, ngày Tết ai hì hụi rửa lá dong, gói và luộc bánh cho cực? Nhưng vì thế, thiếu vắng hẳn một mùi vị rất riêng của Tết.

Tôi muốn thêm một khúc nhỏ thay lời kết bài viết về mùi Tết xưa. Có lẽ, ngày trước thiếu thốn đủ bề, các loại mùi vị không được phong phú như bây giờ nên trẻ con rất nhớ. Thời khắc trước Giao thừa đêm 30 Tết với tôi luôn là lúc đẹp nhất, trọn vẹn ý nghĩa giao thoa Đất - Trời - Con người. Khi mẹ lên sân thượng cúng, bố lại gọi anh em tôi dậy, mặc ấm và chuẩn bị hoa quả, mứt, bánh kẹo. Giao thừa năm nào tôi cũng thấy nao nao trong người. Rất lạ. Đấy là lúc trời đất giao hòa, con người trong tổ ấm. Trở về nơi bình an nhất sau một năm lo toan. Thoảng trong tiết Xuân lắc rắc mưa bụi, là mùi hương, mùi của Tết. Cái mùi mà với tôi, đến tận bây giờ và mãi sau này, không thể mất đi.

THÀNH TRUNG

Nguồn:
Nhớ, mùi Tết xưa



21/2/11

BÁNH CHƯNG QUA RẰM




Bánh chưng để qua Rằm tháng Giêng thì chắc chắn là thiu hết. Năm nay lạnh, bánh có thể không thiu, nhưng chắc chắn sẽ bị “lại gạo”.

Thật ra, nàng cũng không dám chắc điều đó. Nàng chỉ phỏng đoán khi nhìn thấy 8 cái bánh chưng dài vẫn để trong tủ lạnh. Bánh chưng dài thì gọi là “bánh tày”. Đấy là cách gọi của quê nàng, vùng bán sơn địa, bao năm vẫn chẳng thay đổi chút gì. Rõ nhất là cái bánh chưng ngày Tết bao năm vẫn... dài như thế, xắt ra thành những khoanh tròn, gắp vào bát, lấy đũa “gẩy” chút nhân ở giữa ra, là miếng bánh chưng bị thủng một lỗ hệt như đồng xu. Một “đồng xu” chán nhất thế giới.

Nàng chán cái bánh chưng dài quê nàng từ hồi nhỏ. Bà ngoại ngày xưa, cùng mẹ nàng và các dì là những người rất khéo léo. Nàng phải thừa nhận như thế. Bánh chưng được gói rất tròn, rất chặt, xắt ra đĩa rất đẹp, nhưng phải mỗi tội là rất ít nhân. Mỗi “đồng xu” bánh chưng ấy chỉ có một nhúm nhân đỗ ở giữa và một mẩu thịt tựa như một hòn bi. Từ hồi còn bé, mỗi lần chuẩn bị nấu bánh chưng là nàng lại “ì èo” với bà với mẹ về chuyện này.

Nhưng công thức 9 đấu gạo một đấu đỗ, 2 lạng thịt cho nồi bánh chưng Tết đã hằn vào trong óc bà ngoại nàng từ thời tản cư đói kém, rồi truyền cho mẹ nàng và các dì trong thời bao cấp khốn khổ. Mẹ nàng, kể cả khi con cái đã thành đạt, vẫn không chịu bỏ công thức đó. (Tết năm nọ, hồi nàng sắp lấy chồng, hai mẹ con suýt cãi nhau chỉ vì nàng xúc thêm mấy đấu đỗ nữa để ngâm thêm. Không can được con, mẹ nàng quay ra sụt sịt than nghèo kể khổ, vu cho nàng sắp về thành phố giàu có, ăn sung mặc sướng rồi, coi khinh mẹ và các dì ở quê. Đến nước đó thì nàng đành phải chấp nhận ăn một cái Tết cuối cùng ở quê với những “đồng xu” bánh chưng chán nhất thế giới).

Cũng như mẹ nàng, các dì của nàng kể từ khi lập gia đình riêng, cũng kế thừa công thức bánh chưng ấy một cách xuất sắc. Cho đến tận Tết này, khi nàng đưa gia đình về quê dự đám khao thọ của mẹ, giữa mâm cỗ ê hề, nàng vẫn thấy những “đồng xu” bánh chưng khốn khổ ngày nào: chỉ có một tí nhân ở giữa. Thằng cu nhà nàng, hệt như nàng ngày xưa, dùng đũa chọc thủng miếng nhân bằng hai ngón tay ở giữa, rồi xỏ miếng bánh chưng vào chiếc đũa chạy nhung nhăng khắp nhà. Chồng nào phì cười. Nàng cũng cười nhưng trong lòng thấy ngường ngượng.

Nỗi ám ảnh bánh chưng không buông tha nàng khi trở về thành phố, mẹ nàng, các dì nàng xúm xít chạy theo, mỗi người xách toòng teng theo một xâu hai cái bánh chưng buộc díu vào nhau. Phải vất vả lắm, nàng mới ngăn được cả một nong bánh chưng muốn đổ vào cốp xe ô tô. Dì Ba, dì Tư, dì Năm cùng bảo, bánh chưng biếu nàng đã được mẹ và các dì để dành suốt cả Tết, cháu không nhận thì các dì vứt bỏ ra ao đấy. Các con dì cũng xúm lại bảo, hai cái bánh chưng cho chị, mẹ chúng em đã buộc díu lạt vào nhau để đánh dấu từ khi gói. Cả Tết, mẹ chúng em cứ thấp thỏm chờ chị về, chị không nhận bọn em buồn lắm đấy.

Cuối cùng nàng phải nhận mỗi nhà một đôi bánh chưng, tổng cộng 8 cái, chắc phải ăn cả tuần mới hết.

Nói vậy thôi, chứ 8 cái bánh chưng ấy ăn hết thế nào được. Cứ nghĩ đến việc xắt ra thành những “đồng xu” bánh chưng, nàng đã thấy phát ớn. Đã thế mẹ nàng, các dì nàng mấy lần điện xuống để hỏi thăm công việc đầu Xuân, vẫn không quên hỏi bánh chưng có ngon không, đã ăn hết chưa? Suýt nữa nàng phì cười thành tiếng.

Và bây giờ, đã qua Rằm tháng Giêng, nàng tin rằng tất cả chúng đã thiu hoặc chí ít là “lại gạo”, không ăn được nữa.

Nàng yên tâm vứt chúng ra thùng rác trước cửa, cả thảy 8 cái bánh. Sáng hôm sau, nàng hơi ân hận khi thùng rác bị chuột bới lung tung, mấy cái bánh chưng bị chúng kéo ra khắp cổng, cắn xé vương vãi. Trong khi dọn dẹp, nàng bỗng thấy đỗ xanh và thịt rất nhiều, bị chuột tha đi khắp nơi. Nàng nhặt một đôi bánh chưng mới bị chuột cắn một góc lên lên. Bên trong là cả một khối toàn nhân đỗ với thịt, chỉ có một lớp bánh bao bên ngoài, mỏng như vỏ vải.

Lũ chuột dù cắn xé tả tơi, vẫn không cắn đứt được những chiếc lạt mà mẹ nàng và các dì đã cố ý buộc từng đôi bánh lại với nhau để đánh dấu. Nàng chợt hiểu ra rằng đó là những cặp bánh chưng đặc biệt mà quê ngoại đã vượt qua “công thức chán nhất thế giới” để gói dành riêng cho nàng.

Thiếu Phương


Nguồn:
Bánh chưng qua rằm



8/2/11

MUÔN TRÙNG TẾT


Biểu diễn múa lửa trong đêm giao thừa tại Hồ Huyền Vũ (Xuanwu),
Nam Kinh, Trung Quốc.

Ảnh: ChinaFotoPress

Hành khách chen vai thích cánh tại Gia Taiyuan ở Sơn Tây, Trung Quốc. Cứ đến dịp Tết nguyên đán là hàng trăm triệu người Trung Quốc lại lên đường về quê gây tình trạng quá tải tại các đầu mối giao thông. Ảnh: Stringer

Em bé ngủ trên tay mẹ tại ga xe lửa Quảng Châu. Ảnh: Ed Jones

Pháo hoa trong đêm giao thừa tại Thượng Hải.
Ảnh: Carlos Barria

Nhân viên một nhà hàng ở Bắc Kinh đốt pháo sáng mùng Một Tết.
Ảnh: Ng Han Guan

Các nghệ sĩ múa Trung Quốc trình bày vũ điệu truyền thống tại Chùa Dongyue
ở Bắc Kinh sáng mùng Ba Tết.

Ảnh: ChinaFotoPress

Phố đèn lồng đỏ ở Thượng Hải trong đêm giao thừa.
Ảnh: Philippe Lopez

Đi chùa lễ tạ cuối năm ở Thượng Hải.
Ảnh: Philippe Lopez

Bàn ăn Tết dài 280 mét phục vụ gần 1000 thực khách tại một ngôi làng
của người Miao, thị trấn Xijang, huyện Leishan, tỉnh Quý Châu, Trung Quốc.

Ảnh: ChinaFotoPress

Ông Lim Neung-man, 86 tuổi, khấu lạy tổ tiên ở hướng Bắc trong ngày mùng Một Tết tại Paju (Hàn Quốc). Ông Lim không được về thăm quê ở Triều Tiên kể từ sau cuộc chiến tranh chia cắt hai miền nam - bắc trong thập niên 1950.
Ảnh: Lee Jae-Won

Người Singapore chen chân đến chùa sáng sớm mùng Một Tết.
Ảnh: Wong Maye

Angelito Araneta Jr. gắn viên kim cương 0,2 carat vào chiếc bánh Tết (Tikoy) đã dán hình con thỏ bằng vàng 2 carat, để bán cho những khách hàng người Hoa giàu có với giá 485 USD/chiếc tại Manila (Philippines) chiều 30 Tết. Araneta Jr. cho hay chiếc bánh đắt nhất mà anh bán được có gắn hai viên kim cương với giá 2.710 USD.
Ảnh: Bullit Marquez

Hoa kiều ở Campuchia biểu diễn múa lân trước cửa Hoàng cung
tại Phnom Penh chiều 30 Tết.
Ảnh: Heng Sinith


Người Đài Loan đi lễ sáng mùng Một tại chùa Xingtian ở Đài Bắc.
Ảnh: Abe Sitzer

Trang trí năm mới gần Sơn Đông Thiền viện ở ngoại ô Kuala Lumpur (Malaysia).
Ảnh: Saeed Khan

Phố thư pháp ở Văn Miếu Quốc tử Giám tại Hà Nội.
Ảnh: Khâm/Reuters

Làm bánh tết tại quận Tangerang, thủ đô Jakarta, Indonesia.
Ảnh: Dadang Tri

Người Indonesia thả đèn trời tối mùng Ba Tết.
Ảnh: Romeo Gacad

Múa sư tử tại Chinatown ở Vancouver, Canada, ngày mùng Bốn Tết.
Ảnh: Ben Nelms

Người gốc Á trong sáng mùng Một tại Mott Street
ở Chinatown, Manhattan, New York, Mỹ.

Ảnh: Mary Altaffer


Nguồn:
Lunar New Year, 2011



2/2/11

BÀI TRƯỚC GIAO THỪA



Tết là khoảng thời gian vừa thích vừa không thích.

Thích vì được nghỉ dài ngày, sáng sáng có thể ngủ nướng mà không phải nghĩ đến chuyện đi làm.

Không thích vì những tất bật thực hiện những bổn phận và nghĩa vụ phải làm trước Tết. Có cách nào giảm bớt những bổn phận, nghĩa vụ đó để Tết thực sự là chuỗi ngày vui vẻ, vô lo thì tốt.

Nhưng cuộc sống bao giờ cũng có hai mặt. Chẳng có cái gì tuyệt vời tuyệt đối. Cũng như chẳng có cái gì dở tuyệt đối.

Năm nay được nghỉ Tết tương đối sớm, lại có cả ngày 30 Tết, nhưng thời gian thiếu vẫn hoàn thiếu. Cũng may đến ngày 30 hôm nay trời hửng nắng và mọi việc hầu như cũng đã xong.

Sáng 28 Tết bỏ hết mọi việc tụ tập cà phê cùng bạn bè, vui thế!

Mọi người tự chấm điểm năm cũ sắp qua. Tự kiểm điểm thấy năm Dần của mình thật nhiều biến động. Một năm dở tệ. Tự chấm cho mình 4+.

Một bạn năm ngoái thấy cũng làm được nhiều việc, nhưng ta thán là gặp khá nhiều phiền muộn. Nhưng bạn tự chấm 6 điểm. "Không, mình không thể quá khắt khe. Chắc chắn là mình được 6 điểm", bạn quả quyết.

Rồi bạn kể sang chuyện của một bạn khác. Trước Tết 5 hôm, chồng bạn đột nhiên xách vali đi thẳng. Không phải đi một mình, mà là đi với bồ. Họ phải lòng nhau đã lâu. Bạn biết, cố níu kéo mà không được.

Và đây, ngày 25 Tết, chồng bạn bỏ nhà ra đi, để lại bạn với hai đứa con gái trong căn nhà vắng lạnh, để đi hưởng tình yêu mới ở Đà Lạt.

- Sao anh ta không đợi được đến hết Tết nhỉ? - một bạn hỏi.

- Nhưng cô bồ thì không đợi được. - Bạn 6 điểm đáp.

- Thế là may. Chồng bỏ đi tất nhiên là không hay ho gì rồi. Nhưng anh ta còn biết ý đi vào những ngày cuối cùng trong năm. Đợi ăn Tết xong mới bỏ đi thì xui xẻo cả năm mới. Cậu bảo cô bạn kia đừng buồn. Xóa hết nhưng điều vớ vẩn ấy đi, dọn dẹp mọi thứ, ba mẹ con đón Tết trong tự do. Thế có phải tốt hơn không? - tôi nói với bạn 6 điểm.

- Ừ nhỉ! Cậu nói đúng đấy, để mình bảo nó. Đen nốt vài ngày cuối cùng, năm mới đến nơi rồi. Chẳng việc cóc gì phải buồn! - Bạn 6 điểm nói như reo.

Thế nhé, mọi người. Có chuyện gì không vui hay xui xẻo thì hãy rũ bỏ hết trong những giờ phút cuối cùng này đi nhé. Còn chưa đầy 12 giờ nữa là sang năm mới rồi.



30/1/11

DÁNG VẺ CỦA MÈO


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết