Hiển thị các bài đăng có nhãn trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

24/8/11

HAI CÁI TÁT, 9 THÁNG TÙ VÀ NHỮNG KHOẢNG TRỐNG



Phiên toà xử lưu động, cô gái trẻ lọt thỏm giữa đám đông, liên tục khóc. Hai tháng trước, cô là người đã tát một cảnh sát giao thông. Chín tháng tù giam là bản án nghiêm khắc dành cho cô gái tuổi chưa đầy 18...

Người cha của Linh bỏ mẹ con cô, lấy vợ khác từ lâu. Linh với mẹ và em trai ăn nhờ ở đậu nhà người quen. Cô vừa đi học vừa làm lễ tân cho một công ty, lương tháng 1 triệu đồng, người em trai làm công nhân. Hai năm trước, để vừa đi học, đi làm, mẹ con cô mua trả góp một chiếc xe máy, nay tiền chưa trả hết. Linh chưa biết chạy xe nên mỗi sáng, mẹ chở chị đi học, chở em đi làm, chiếc xe như đôi chân chung của cả ba mẹ con, cho đến ngày xảy ra vụ việc.

Ngày 2.7, những hàng chữ lạnh lùng trong hồ sơ vụ án cho thấy hai mẹ con: xe chở ba, chạy vào đường một chiều, gặp cảnh sát giao thông. Người mẹ không bằng lái, sợ mất cái đi lại nên cố tình dùng dằng dắt xe đi, vị cảnh sát đưa chân cản. Thình lình, Linh vung tay, hai cái tát trúng mặt người cảnh sát thực tập. Tát xong, Linh ngất xỉu. Rất nhanh, đoạn phim trên tràn ngập internet. Cô gái trẻ bị khởi tố vì chống người thi hành công vụ.

Ngày 23.8, toà án quận 12 đưa bị cáo Phạm Thị Mỹ Linh ra xét xử lưu động. Phiên toà chậm trôi trong tiếng nấc của cô gái trẻ. Trước vành móng ngựa, bị cáo khai vì sợ bị giam xe, nên đã có hành động nông nổi. Sau gần hai tháng kể từ ngày bị khởi tố, cái giá cô phải trả không hề nhẹ, công ty không muốn tiếp tục công việc, cảm giác bị ghẻ lạnh khi ngồi trong lớp học, khi gặp người quen ngoài đường...

Trước giờ nghị án, người dự khán xôn xao với đề nghị mức phạt sáu đến chín tháng tù giam dành cho Linh của vị đại diện viện kiểm sát. Có phải trong bất cứ trường hợp nào, cứ hình phạt tương ứng hành vi là đủ sức răn đe đối với một bị cáo tuổi chưa đầy 18?

Hỏi chuyện Linh, rằng bị giam chiếc xe thì đóng phạt rồi lấy về, đâu đến nỗi phải xô xát với người đại diện công quyền, cô gái lí nhí “chiếc xe chưa trả hết tiền góp, chở tụi con đi học, đi làm, mẹ đi giới thiệu nhà đất”. Lương công nhân của hai chị em không trang trải nổi chi phí hàng tháng cho ba con người.

Phiên toà kết thúc bằng lời tuyên án bị cáo Linh phạm tội chống người thi hành công vụ, mức phạt chín tháng tù giam. Hai mẹ con ngất xỉu khi nghe xong bản án.

Sau phiên xử, những bình luận hằn học trên mạng có lẽ nhường chỗ cho lòng cảm thương đối với cô gái trẻ. Tính nghiêm minh của pháp luật phải được thực thi, nhưng đằng sau bản án cứ còn lại những khoảng trống và nỗi niềm.

THANH NHÃ

Nguồn:
Hai cái tát, chín tháng tù và những khoảng trống




26/5/11

CẬU BÉ "ĐỒNG QUÊ" ĐĂNG QUANG AMERICAN IDOL



Thí sinh 18 tuổi Scotty McCreery đến từ bang Bắc Carolina đã đăng quang tại cuộc thi American Idol mùa thứ 10 sau khi chiến thắng thí sinh 17 tuổi Lauren Alaina.

Scotty (sinh ngày 9.10.1993) chơi cho đội bóng chày trường trung học và thường kiếm thêm ở tiệm tạp hóa gần nhà tại thị trấn Garner đã chiếm trọn trái tim của các fan American Idol khắp nước Mỹ bằng ngoại hình dễ nhìn, sự điềm tĩnh toát lên đầy vẻ tự tin và chất giọng baritone đặc trưng của dòng nhạc đồng quê.

Bắt đầu mùa American Idol bằng buổi thử giọng ở Milwaukee, Scotty dần chiếm được cảm tình của ban giám khảo và các fan qua từng vòng đấu. Chiến thắng của Scotty trước cô gái Lauren Alaina (sinh ngày 8.11.1994) trong đêm chung kết cho thấy sự thống trị của các giọng ca nam tại American Idol mấy mùa qua. Trước Scotty là David Cook, Kris Allen, Lee DeWyze giành chiến thắng ở các mùa 2008, 2009 và 2010.

Scotty cũng bước vào lịch sử với tư cách là thí sinh trẻ thứ hai thắng giải. Anh chia sẻ vinh quang này với Jordin Sparks, nữ thí sinh thắng giải năm 2007.

American Idol 2011 cũng lần đầu tiên chứng kiến hai thí sinh lọt vào đêm chung kết cuối cùng là hai thí sinh thuộc dòng nhạc đồng quê, khiến cho nhiều người cảm tưởng đây là cuộc thi “Nashville Star” tìm kiếm ngôi sao nhạc đồng quê chứ không “American Idol”. Rất lý tưởng cho các fan nhạc đồng quê nhưng không lý tưởng cho các fan mê dòng nhạc khác. Nhưng rating người xem truyền hình đêm chung kết cuối cùng vẫn rất cao: hơn 20 triệu người.

Riêng sau đêm chung kết cuối cùng, đã có 122,4 triệu lượt tin nhắn gửi về tổng đài để bầu chọn cho một trong hai thí sinh (trong khi dân số Mỹ là 308 triệu người). Tính cả mùa American Idol 2011, có 730 triệu lượt tin nhắn bầu chọn cho các thí sinh, thiết lập kỷ lục mới cho American Idol.

American Idol mùa thứ 10 bắt đầu vào 19.1.2011 và kết thúc vào 25.5.2011. Cuộc thi trở nên “bi” về cuối khi có tin đối thủ của Scotty là Lauren bị mất giọng trước đêm chung kết. Người bị loại ở vòng trước là nữ thí sinh Haley Reinhart được yêu cầu chuẩn bị để thay thế cho Lauren, điều chưa có tiền lệ trong 10 mùa American Idol.

Tuy nhiên, Lauren, cô gái đến từ bang Georgia đã được điều trị kịp thời trước đêm diễn ở nhà hát Nokia Theatre tại Los Angeles. Cô hát 3 bài và thậm chí còn khỏe hơn Scotty nhưng lá phiếu của các fan trên khắp nước Mỹ bỏ cho Scotty nhiều hơn để “cậu trai nhà bên” giành chiến thắng.

Đ.Hiệp (SGTT)

Nguồn:
American Idol 2011: Thí sinh nhạc đồng quê Scotty McCreery đăng quang


BONUS: CÁC BÀI HÁT SCOTTY TRÌNH BÀY TRONG ĐÊM CHUNG KẾT




P/S: Cách đây 3 tháng, hôm 19.2.2011, khi American Idol chọn top 40 thí sinh, tôi đã viết entry NHỮNG GIỌNG HÁT ẤN TƯỢNG TẠI AMERICAN IDOL 2011, dự báo 5 giọng hát có khả năng lọt sâu vào các vòng thi tiếp theo, bao gồm: Casey Abrams, Clint Jun Gamboa, Jacob Lusk, Scotty McCreery và James Durbin.

Ngoại trừ Clint Jun Gamboa lọt tiếp vào top 24 và chỉ chịu dừng lại trước top 12,
cả 4 ca sĩ Casey Abrams, Jacob Lusk, James Durbin và Scotty McCreery đều tiến rất sâu vào các buổi biểu diễn cuối cùng của American Idol.

Casey Abrams, ca sĩ mà tôi yêu thích nhất, lọt vào top 6.
Jacob Lusk, giọng ca mà tôi đánh giá cao nhất, lọt vào top 5.
James Durbin, lọt vào top 4.
Và Scotty McCreery, một giọng hát trầm cực kỳ ấn tượng, đã đoạt giải quán quân American Idol mùa thứ 10.

American Idol 2011 là mùa có nhiều thí sinh tài năng nhất.

NHỮNG GIỌNG HÁT ẤN TƯỢNG TẠI AMERICAN IDOL 2011
CHÀNG TRAI TỰ KỶ CHINH PHỤC AMERICAN IDOL


3/6/10

MỪNG CHO HỌC TRÒ



Có lẽ chưa bao giờ tôi phấn khích trước việc một sinh viên mà tôi hướng dẫn, bảo vệ khóa luận tốt nghiệp đại học như trường hợp của cô gái này.

Cách đây 2 năm, khi tôi dạy môn PR ở năm thứ ba, thì cô là sinh viên để lại cho tôi ấn tượng sâu đậm nhất. Tôi không biết vì lý do gì mà cô có thể đưa ra những câu trả lời chính xác cho những câu hỏi khá khó của tôi. Chẳng hạn: “Doanh nghiệp có nên thực hiện PR trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế?”.

Ngay một người làm PR chuyên nghiệp cũng sẽ phải có vài phút suy nghĩ, nhưng cô trả lời rất nhanh. Lý do thứ nhất, thứ hai, thứ ba... Tất cả đều đúng. Cứ như là cô đã có vài năm làm PR chuyên nghiệp tại một doanh nghiệp nào đó.

Tôi hỏi: “Em đã đi làm PR ở đâu, hoặc đã đọc cuốn sách PR nào về vấn đề này chưa?”. Cô trả lời thành thật: “Thưa thầy, chưa ạ”.

Tôi chỉ có thể giải thích rằng, PR đối với cô như là một thứ bẩm sinh. Tự nhiên như không khí để thở vậy.

Thế nên, tôi đã vui vẻ gật đầu, khi cô ngỏ lời muốn tôi trở thành người hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp cho cô.

Cái đề tài cô chọn thật khó nhằn. Chắc chắn không thể copy và paste từ bất cứ tài liệu nào trong cái chợ luận văn trên mạng cũng như trước cổng mỗi trường đại học. Nhưng tôi thấy thú vị với đề tài đó, bởi tôi nghĩ rằng nếu làm được việc đó, cô sẽ có một hành trang đáng kể để cô thực hiện ước mơ trở thành người làm PR chuyên nghiệp.

Tuy không có nhiều thời gian, song tôi cũng đưa ra cho cô những yêu cầu khá khó khăn đối với một sinh viên. Cô phải quăng mình vào vòng quanh chuyên nghiệp của ngành công nghiệp PR, phải quan sát, phải ghi chép, phải sống trong môi trường đó để viết cho được bản khóa luận của mình.

Tôi hài lòng với những điều mà cô đã làm được.

Trước ngày bảo vệ, tôi còn yêu cầu cô làm thêm một slide tổng kết cái mô hình xây dựng thương hiệu rất đặc biệt mà cô đã khảo sát ra. Cô vẽ ra cái mô hình, không giống với tưởng tượng của tôi, nhưng lại giải thích đúng những thứ cần nói theo một cách khác.

Hôm nay, cô bảo vệ cuối cùng trước giờ nghỉ trưa. Khi mọi người trong hội đồng đã bắt đầu mệt mỏi. Tôi nhắn cho cô một cái tin: “Bình tĩnh, thở thật sâu và trình bày”.

Cô trình bày rất tốt bản thuyết trình, nhấn mạnh và giải thích rõ mô hình của mình.

Nhưng người phản biện lại không hài lòng. Chị vừa làm tiến sĩ ở nước ngoài về, và bầy tỏ sự thất vọng về một bản khóa luận còn lỗi chính tả, lỗi hành văn, quá ôm đồm, các nhận định không được bảo chứng bằng số liệu thống kê độc lập và một số điều mà theo chị “không đúng theo lý thuyết PR”.

Chị nhường quyền cho chủ tịch hội đồng quyết định có nên chấm điểm cho khóa luận này hay không.

Cô sinh viên của tôi ngồi bình tĩnh trước những lời nhận xét gay gắt. Mắt cô long lanh và đôi lúc cô còn mỉm cười. Giá như không phải là cô, thì chắc cả hội đồng đã nhìn thấy một cái xác không hồn, sụp đổ hoàn toàn và có thể kèm theo những dòng nước mắt tức tưởi.

Cô xin phép Chủ tịch hội đồng: "Thưa cô, đã chết thì phải chết cho đẹp, xin phép cô cho em được trao đổi lại xung quanh những ý kiến của cô phản biện".

Cô nhận lỗi đã để những sai sót về chính tả, hành văn và quy định trình bày của khóa luận. Với một phong cách ung dung, đĩnh đạc và tự tin cô trình bày lại quan điểm của mình, đưa ra những ví dụ để chứng minh mình đúng. Nếu không có một nền tảng kiến thức, không có kinh nghiệm từ công việc, thì không ai có thể nói như vậy.

Khi cô nói xong, cả hội trường vỗ tay. Trong suốt 5 năm dự các cuộc bảo vệ khóa luận, tôi chưa thấy một sinh viên nào “lội ngược dòng” ấn tượng như vậy.

Cô có vẻ áy náy vì trót để tôi buồn vì cuộc bảo vệ đầy tranh cãi của mình. Nhưng tôi có buồn đâu? Tôi tự hào vì có một sinh viên như cô. Cô đã gặt hái được những kinh nghiệm thực tiễn quý báu trong quá trình viết khóa luận và cô cũng học được nhiều nhất tại buổi học cuối cùng này.

Tôi nói với cô rằng cô có thể không được điểm cao cho bản khóa luận, nhưng có một điều chắc chắn là cô đã làm được những điều mà không phải sinh viên nào cũng có thể làm được.

Cô là người sáng tạo, chứ không phải là người làm khoa học. Cho nên tôi đánh giá cao ý tưởng và tinh thần chuyên nghiệp của cô.

Cô đã thực sự trưởng thành. Và tôi tin, cô sẽ trở thành một người làm PR xuất sắc trong tương lai.

Thầy chúc mừng em!

___

Ghi chú: Ảnh trên là chân dung sinh viên của tôi (lấy từ Facebook của cô ấy).



10/5/10

CẬU BÉ "GIỜ THỨ 38"



Dạo này có duyên được tặng thơ. Tuần trước, gặp cô giáo Hải Phòng Phạm Thúy Nga. Cô tặng tập thơ “Sân người” mà tôi đã giới thiệu trong một entry trước. Cách đây mấy hôm đi hội thảo về truyền thông chống thuốc lá, tình cờ gặp một đồng nghiệp từng công tác ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Chị là mẹ của cậu bé làm thơ Đặng Chân Nhân, có thơ từ năm 8 tuổi.

Hỏi thăm về Nhân, chị nói cậu bé năm nay đã 17 tuổi, đang theo học phổ thông tại Anh, vẫn làm thơ và đã xuất bản tập thơ thứ hai (song ngữ) có nhan đề “Giờ thứ 38”.

Nhân đã gây xôn xao văn đàn cách đây vài năm khi những bài thơ quá già dặn so với tuổi của cậu xuất hiện trên báo chí. Người ta nói đến một thần đồng thơ thứ hai, sau Trần Đăng Khoa.

Quả thật, tôi không khoái từ “thần đồng”. Từ đó khiến tôi nghĩ đến một tuổi thơ bị đánh cắp, về những đứa bé bị tách biệt với cuộc sống đúng với lứa tuổi để làm những điều phi thường. Chúng phải trả giá cho sự nổi tiếng quá sớm.

Đem mối lo lắng đó hỏi chị đồng nghiệp, chị vui vẻ cho biết Nhân hoàn toàn là một cậu bé bình thường, hiếu động, hóm hỉnh và có giao tiếp rộng. Cậu không ru rú ngồi trong 4 bức tường để nặn ra những vần thơ triết lý. Chúng đến rất tự nhiên trong quá trình khám phá thế giới của một đứa trẻ. Các ông bố bà mẹ nhiều khi ngạc nhiên trước những câu hỏi của trẻ con. Trẻ con thường đưa những phát kiến đặc biệt về thế giới, gây ngạc nhiên phút chốc cho cha mẹ rồi quên. Còn Nhân, những phát kiến ấy được ghi lại bằng thơ và làm sửng sốt chúng ta – những người lớn không liên quan đến cậu.

Thơ của Nhân càng lớn thì càng dung dị hơn, chuyển từ khám phá thế giới sang khám phá chính nội tâm của mình.

Giới thiệu cùng mọi người một vài bài thơ của Chân Nhân mà tôi cảm thấy hay.

SỢ HÃI


Nó bám theo bạn; lúc nào cũng ở trước mặt
hét lên trong đau đớn; nhưng bạn không thể chạy
ám ảnh bạn đến chết; nó không để bạn yêu
cố gắng nhắm mắt; nhưng nó không đi
nó như một con ma; bạn của quỷ
nó vào trong đầu bạn; và chào bạn
làm bạn lạnh, trắng bệch, và đông cứng.


ĐƯỜNG TẮT

Luôn luôn có một con đường ở trước bạn.
Con đường dài mà bạn đang đi, hướng tới đích.
Có một con đường ngắn hơn, cũng ở đó.
Con đường nhỏ, ngắn và dễ đi hơn.
Nó không dài, nó không tốn thời gian và không có một chướng ngại vật nào.

Nhưng
Con đường nhỏ ấy
Nó bỏ qua rất nhiều thứ.
Nó không có những công việc khó khăn.
Nó không cho bạn một tí kinh nghiệm nào.
Nó không làm cho bạn mạnh mẽ hơn.
Nó không làm cho bạn tốt hơn.
Và nó luôn là con đường sai.

Nhưng
Con người vẫn đi con đường nhỏ ấy.
Những kẻ trộm đi con đường ấy để trở thành kẻ giàu.
Những kẻ lừa dối đi con đường ấy để trở nên thành công.
Chúng dễ dàng đạt được những thứ người khác đạt được một cách khó nhọc.

Chúng trở nên thành công với những ý nghĩ vô học
Liệu chúng có thể tồn tại ?

Đặng Chân Nhân
Sinh năm 1993
Bắt đầu làm thơ từ 2001
Tác phẩm đã xuất bản : Hình dung (2008), Giờ thứ 38 (2009)



23/12/09

ẢNH CƯỚI ĐỘC



Hết rồi cái thời ảnh cưới cô dâu chú rể lồng vào ly rượu hay lá trầu quả cau trông rất quê mùa. Ảnh cưới bây giờ phải nghĩ ra đủ kiểu càng độc càng tốt.

Biển khơi, núi cao, rừng sâu, đồng bằng, sông suối, vách đá dựng đứng, cầu khỉ, cầu mây, đường mòn, ruộng khô hạn... tất tần tật đều có thể trở thành bối cảnh để chụp ảnh cưới.

Cô dâu chú rể có thể biến thành giai làng - thôn nữ, tầng lớp trung lưu thời Pháp thuộc, quý tộc kiểu nouveau rich, hay đồng bào dân tộc thiểu số. Tóm lại là bất cứ ai mà trí tưởng tượng phong phú của họ có thể nghĩ ra.

Anh kéo đàn violon, hay đánh đàn guitar; em thì thẹn thùng cắp nón... Hay chàng nàng cùng nhẩy cẫng lên như các nghệ sĩ ballet. Hay lại có cảnh nàng bước từ biển lên ướt sũng, chàng đỡ lấy nàng như vừa ngăn chặn thành công một ý định tự vẫn.

Rất nhiều những nụ hôn ngất ngây và có cả những tấm hình mà hai nhân vật chính rất thiếu vải...

Những tấm hình cưới không chỉ ngự trị trong các cuốn album (mà sau này năm thì mười họa đôi vợ chồng mới giở ra xem), chúng còn được trình chiếu lên màn ảnh to trong tiệc cưới để quan khách vừa ăn vừa thưởng thức cuộc tình lãng mạn của cô dâu chú rể

Tất cả đều là bình thường. Không có gì phải bàn cãi, không có gì phải chê trách!

Nhưng ảnh cưới như tấm ảnh trong bài này thì thật không ổn. Tôi lượm được nó trên Face book. Không rõ nó có phải là ảnh cưới không, nhưng nếu đúng là ảnh cưới thì chỉ có thể nói lên hai tiếng "dị hợm"!

Chẳng lẽ có thể đem bệnh nhân làm bối cảnh cho nụ hôn hạnh phúc của anh chị?


28/11/09

KHÔNG TIỀN SỐNG MỚI HẠNH PHÚC



Xin nói ngay đây không phải là ý tưởng của tôi, mà là quan điểm sống của Mark Boyle, một người đàn ông Ireland, cử nhân kinh tế. Anh đã thực sự sống 1 năm trong trạng thái không một xu dính túi và thấy thật sự hạnh phúc vì cách sống này.

Anh sống trong một căn nhà di động ở Timsbury, tự trồng lấy lương thực và sử dụng lại những thứ mà người ta vất đi. Căn nhà này có trang bị hệ thống đun nước nóng bằng năng lượng mặt trời. Mark đi lại bằng xe đạp, điện thoại chỉ nhận cuộc gọi đến, làm sạch rằng bằng thứ bột từ xương cá (???). Anh kiếm quần áo từ các bà các cô hoặc từ các website Freecycle.

Mark viết blog về cuộc sống của mình, sử dụng máy laptop bằng năng lượng mặt trời và thời gian wi-fi mà anh đổi công bằng một vài việc ở nông trại trong vùng. "Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi và chắc chắn tôi sẽ tiếp tục sống như vậy. Tôi không có bất cứ lý do nào để quay trở lại thế giới được định hướng bằng tiền" - Mark tâm sự.

Theo anh, thì anh được giải phóng hoàn toàn, không còn bị bất cứ sự căng thẳng nào vì các hóa đơn, tài khoản ngân hàng, kẹt xe và những giờ dài dặng dặc phải có mặt tại công sở. Điều khó chịu nhất của cuộc sống không tiền là không gặp gỡ được với bạn bè. Tuy nhiên, Mark vẫn không nuối tiếc: "Thay vì la cà quán xá, tôi đi cắm trại đốt lửa, chơi nhạc hoặc đi dạo".



Đầu năm ngoái, Mark dự định thực hiện cuộc đi bộ kỷ lục từ Anh đến Ấn Độ dài 9.000 dặm trong tình trạng không tiền. Họ sẽ làm việc để đổi lấy thức ăn và chỗ trú thân. Trước khi khởi hành cùng 2 người bạn, Mark nói: "Phần lớn vấn đề trong thế giới như lòng tham, sự sợ hãi, tình trạng bấp bênh đều là xuất phát từ tiền. Tôi lên đường và đặt lòng tin vào thế giới."

Nhưng chưa đầy 1 tháng sau đã buộc phải từ bỏ ý định, khi đặt chân đến Calais (thành phố Pháp, điểm đầu của đường ngầm xuyên biển Manche nối giữa Pháp và Anh). Nhà cầm quyền Pháp chẳng những không chia sẻ quan điểm hoang đường của Mark, mà còn buộc tội anh và hai người bạn là "những kẻ ăn bám".



18/10/09

GLOBAL VIETNAM IDOL



Các thí sinh gốc Việt đã làm nên chuyện tại khá nhiều cuộc thi hát kiểu "American Idol" được tổ chức ở những nước khác nhau. Đó là Thanh Bùi (Australia), Nguyễn Thị Thanh Hiền (Hungary).

1. Thanh Bùi, sinh năm 1983, sinh tại Adelade (Australia) hiện sống tại Melbourne. Thanh Bùi lọt vào top 10 Australia Idol 2008.



Ca khúc "The Winner Takes It All"của ABBA do Thanh Bùi hát tại Australia đã được Ban giám khảo và khán phòng đứng lên hoan nghênh nhiệt liệt.




Tham gia sân khấu PBN tại hải ngoại, Thanh Bùi đã trình bày ấn tượng ca khúc song ngữ "Gương thần" (Mirror, Mirror)


2. Nguyễn Thị Thanh Hiền, sinh năm 1994, có cha là lưu học sinh Việt Nam tại Budapest.



Thanh Hiền học sinh giỏi của trường Szechényi và đồng thời cũng là nhạc công violon cho Dàn nhạc thiếu nhi thành phố Sopron. Em là một trong số 5 giọng ca gốc Việt trong số 12 thí sinh gốc châu Á tham gia cuộc thi Megazstar cùng hơn 10.000 thí sinh Hungary.



Em đã lọt được vào top 10 và gây được ấn tượng tốt khi trình bày các ca khúc của BeyonceAlicia Keys.


3. Roni Trần Bình Trọng, sinh năm 1987 tại Thái Lan, hiện sống tại Hyvinkää, Phần Lan, lọt vào Idols Finland 2005.



Đĩa đơn đầu tay "Don't Wanna Be Alone" của Roni Trọng là một trong những bài hit của Phần Lan năm 2006.


4. Alice Cecilia Linh Svensson, sinh năm 1991 tại Hà Nội, được gia đình Svensson nhận làm con nuôi từ khi còn bé tí. Linh Svensson là trường hợp thành công nhất của một ca sĩ gốc Việt tại các cuộc thi Idol ở nước ngoài. Cô đã đoạt giải Nhì tại Sweden Idol 2008.



Khi hát ca khúc "Heaven's On Fire" (Bầu trời bốc lửa), cô đã được một giám khảo khen "Chính em đang bốc lửa".

Linh Svensson đã tham gia các cuộc thi âm nhạc như Talent 2007, Super Troupers 2004, biểu diễn trên kênh truyền hình TV4... Năm 15 tuổi, Linh Svensson đã đoạt giải nhì cuộc thi Joker 2006 tại Stockholm. Năm 2007, cô đoạt tiếp giải nhất cuộc thi Popcorn 2007 và trở thành thành viên của nhóm nhạc Popcorn.



Linh Svensson trình bày ca khúc "Lay On Your Love On Me" của ABBA.

Hiện Linh sống cùng với bố mẹ nuôi và em gái tại thành phố Hedesunda và đang theo học khoa thanh nhạc ở Đại học Gavle, cách nhà 7 km.

Sau cuộc thi, mẹ đẻ của Linh hiện đang sống tại Hà Nội, đã nhận ra em và lên tiếng mong gặp lại đứa con ruột thịt của mình. Linh có một cô em sinh đôi, giống Linh như hai giọt nước.


Tham khảo:
1. Đáng tự hào lắm chứ - LHSVN
2. Nguyễn Thanh Hiền lọt tiếp vào top 7 Megazstar 4 - Webdoanhnhan
3. Thanh Bùi - Wikipedia
4. Roni Trọng - Wikipedia
5. Cô gái gốc Việt đoạt giải nhì tại Sweden Idol



6/8/09

"NHÌN THẤY TỪ SEX, EM NGHĨ TỚI CHUYỆN GÌ?"



Sáu năm trước, một bà mẹ người Hoa đem đứa con trai vừa tròn 9 tuổi của mình đến nước Mỹ định cư tại New York. Đây là một thành phố đầy rẫy màu sắc tình ái nhục dục. Chưa cần nói phố 42 khu Manhattan có cả một khu phố đèn đỏ nổi tiếng bất hảo, mà riêng chuyện đứa trẻ ngày ngày đến trường phải đi qua một loạt cửa hiệu bán đồ chơi tình dục (sextoy) đã đủ làm cho bà mẹ ấy hết sức lo lắng. Trong hoàn cảnh như vậy, cháu bé 9 tuổi kia khi lớn lên trên đất Mỹ đã nhận được sự giáo dục giới tính ra sao ? Hãy nghe chính bà mẹ kể lại.

Cấp tiểu học: Nhận thức chính mình

Một hôm con trai tôi đi học về. Như thường lệ, tôi mở vòi nước vào đầy bồn tắm để chuẩn bị tắm cho cháu. Chẳng ngờ cháu lại nói: “Mẹ ơi, từ nay trở đi không cần mẹ tắm cho con nữa đâu!” “Sao thế?” – tôi cười hỏi lại. “Giáo viên môn sinh lý bảo, vì con là nam giới nên con không được tùy tiện để cho mẹ nhìn thấy cái penis (1) của mình!”



Trời ơi, thằng nhóc học được ở đâu thứ lý luận kỳ quặc như vậy nhỉ! Tôi vừa bực mình vừa buồn cười: “Vũ này, con còn bé, mẹ tắm cho con là chuyện rất bình thường thôi mà.” Nói đoạn tôi vừa vỗ về vừa định giúp cháu cởi quần lót. Ai ngờ cháu gạt tay tôi ra và hét to: “Mẹ đừng chạm vào người con, con cũng có cái riêng tư của mình chứ!”
Thấy thái độ cháu rất nghiêm chỉnh, tôi đành thôi, trong bụng thầm trách các thầy cô giáo ở trường cháu đã “bé xé ra to” cái chuyện vớ vẩn này.
Tối hôm ấy tôi lựa lời hỏi Vũ xem giáo viên môn sinh lý đã nói gì trên lớp. Câu trả lời của cháu làm tôi há hốc miệng kinh ngạc. Thì ra giáo viên đã cho học sinh cả lớp xem các tranh vẽ đàn ông đàn bà khỏa thân để chúng hiểu được sự khác biệt rõ rệt nhất về sinh lý giữa nam với nữ là ở bộ phận sinh dục. Thằng bé nhìn tôi đàng hoàng nói: “Thầy giáo nói rồi, penis của con trai và vulva (2) của con gái đều thuộc vào những thứ riêng tư kín đáo của một người, không được để bất cứ ai nhìn thấy hoặc sờ vào, trừ thầy thuốc.”
Khi nói câu ấy, vẻ mặt cháu tỉnh bơ hoàn toàn không ngượng nghịu chút nào. Điều khiến tôi không ngờ tới là chẳng những cháu đã biết các kiến thức sinh lý như sự trưởng thành phát dục của cơ thể, quá trình phụ nữ mang thai và sinh đẻ, mà thằng bé chưa đầy 10 tuổi này thậm chí còn chuyển đề tài, nói về sự quý giá của sinh mệnh và tính chất quan trọng của tình bạn nam nữ. Xem ra giáo dục vỡ lòng về giới tính người Mỹ dạy cho trẻ em còn lồng ghép cả nội dung giáo dục tính người: Biết quý trọng mạng sống và yêu quý người khác giới.

Cấp trung học cơ sở: Trực diện và hướng dẫn
Một hôm cháu Vũ mang về một bản thông báo của nhà trường cho biết cuối tuần này ở trường có một buổi lên lớp về kiến thức giới và tình dục, nội dung gồm việc tránh thai và đề phòng bệnh đường sinh dục. Bản thông báo ghi rõ: Nếu phụ huynh không đồng ý cho con em mình dự buổi học này thì phải ký tên vào một giấy trả lời nhà trường, sau này nếu trẻ xảy ra các hiện tượng như phá thai, mắc bệnh AIDS... thì phụ huynh không được trách nhà trường chưa dạy các em biết việc đó. Cuối bản thông báo viết, nhà trường hoan nghênh phụ huynh tới bàng thính giờ dạy về giới tính và tình dục. Do lâu nay đã muốn đến trường con mình học để "trinh sát" tình hình nên dĩ nhiên tôi không bỏ lỡ dịp này.

Tôi đến trường, mang theo tâm trạng cho rằng giờ học kiến thức về sex chắc hẳn sẽ có không khí nghiêm trang và gò bó, ai ngờ thực tế lại không thế. Giờ học bắt đầu, cô giáo trẻ và xinh đẹp lấy phấn viết lên bảng chữ “SEX” to đùng. Sau đó cô mỉm cười nói với toàn thể học sinh: “Bây giờ cô hỏi các em nhé, khi nhìn thấy chữ SEX này các em nghĩ tới chuyện gì nào?”








Tôi thật chẳng ngờ giáo viên lại đi hỏi lũ con nít một vấn đề vớ vẩn như thế.
Một em trai tóc xoăn phát biểu đầu tiên: “Sex khiến em nghĩ đến chuyện di tinh ạ.” Lập tức trong lớp có tiếng cười rì rầm.
Một em gái hơi có vẻ ngượng ngập nhỏ nhẹ nói: “Sex khiến em nghĩ tới chuyện mang thai ạ.” Mấy bạn khác bụm miệng cười.
Một học sinh gốc châu Á tóc đen bất ngờ thốt lên một câu: “Thưa cô, sex khiến em nghĩ đến chuyện làm tình ạ!”
Lũ trẻ bỗng nhốn nháo, rì rầm xì xào, nhiều em gái đỏ mặt.
Lúc ấy một em trai da đen thân hình cường tráng nói với giọng ồm ồm: “Sex khiến em nghĩ tới người đàn bà không mặc quần áo gì cả ạ ...” Câu nói vừa dứt, các học sinh khác cười toáng lên, có mấy em ném bút và vở về phía bạn ấy. Lớp học như nổ tung, lũ trẻ cười ha hả khoái chí lắm.
Các em học sinh tiếp tục thoải mái phát biểu. Lũ trẻ có sức tưởng tượng thật là phong phú. Cô giáo liên tiếp viết lên bảng những từ: “Làm tình, dáng điệu, phá thai, hôn, gợi dục ...” Một số từ ngữ bình thường ngay cả người lớn cũng khó nói ra miệng, thế mà lũ trẻ lại nói thoải mái, hoàn toàn không thấy có ý nghĩa xấu hổ, tục tĩu.
Sau khi cả lớp yên tĩnh trở lại, cô giáo nhìn lên tấm bảng đen đầy chữ rồi chau mày nói: “Các em phát biểu nhiều thế mà vẫn còn sót mất một từ có vô vàn mối quan hệ chằng chịt với sex ...”
Lũ trẻ thì thầm rì rầm bàn tán với nhau, suy nghĩ, phỏng đoán. Lát sau, cô giáo lẳng lặng quay người, ấn mạnh viên phấn lên bảng, viết nắn nót từ “LOVE” !
Lớp học bỗng dưng im phăng phắc.
“Tình yêu!”, cô giáo nói với giọng chan chứa xúc cảm, “Tình yêu – đó là tình cảm thuần khiết thiêng liêng nhất, cao cả nhất giữa hai giới tính. Sex không có tình yêu thì chỉ là cái xác không hồn! Người ta có khi bàn tán om xòm về nhục cảm, khoái cảm nhưng lại bỏ quên mất một điều: Sex cần phải có tiền đề là Yêu. Trong đời sống, những hiện tượng như có thai ở tuổi vị thành niên, phá thai, mắc bệnh đường sinh dục ... thông thường là do các hành vi tình dục vô trách nhiệm gây ra ...”
Lời cô giáo nói tràn đầy sức truyền cảm. Lũ trẻ vừa nãy cười sặc sụa bây giờ đều trở nên nghiêm chỉnh, trang trọng.
Tiếp đó cô giáo nói cho các em học sinh biết, quan hệ tình dục không có gì là đê tiện hèn hạ, cũng chẳng có tính phạm tội; nó là mối quan hệ tự nhiên, đẹp đẽ; nhưng học sinh trung học nếu quá sớm bước vào đời sống tình dục thì sẽ không có lợi cho sức khỏe và việc học hành; để xảy ra mang thai ngoài ý muốn và phá thai là điều vô cùng đau khổ.


Sau cùng, cô giáo chiếu lên màn hình một đĩa CD giới thiệu các phương pháp tránh thai. Lũ trẻ đón xem với thái độ đặc biệt nghiêm chỉnh. Trông bộ dạng chăm chú của các em cứ tưởng chúng đang xem một đồ thị ba chiều trong toán học.
Sau giờ học, tôi gặp thầy giáo chủ nhiệm lớp con tôi để trao đổi ý kiến. Khi tôi hỏi cháu Vũ có chơi thân với bạn gái nào trong lớp hay không, thầy chủ nhiệm có chút ngạc nhiên: “Rất xin lỗi thưa bà, tôi chưa bao giờ hỏi học sinh những chuyện riêng tư của chúng. Con bà rất xuất sắc, nếu có em gái nào yêu nó thì cũng là chuyện rất bình thường thôi ạ.” Tôi vội giải thích là tôi lo ngại cháu yêu đương quá sớm sẽ ảnh hưởng tới việc học tập. Thầy chủ nhiệm nói liền mấy câu “No” “No”... rồi hùng hồn giảng giải: “Tình yêu sẽ làm trẻ em trở nên thông minh hơn, tự tin hơn. Trách nhiệm của phụ huynh học sinh chỉ là ở chỗ hướng dẫn cho con mình khi say sưa yêu đương phải biết cách tránh thai !”

Cấp trung học phổ thông: Thông cảm và tin nhau
Chẳng bao lâu cháu Vũ nhà tôi đã lên lớp 9. Khi thấy cháu bắt đầu mọc ria mép, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng ở chỗ đặc trưng thứ hai về giới tính của cháu phát triển lành mạnh, mới tròn 15 tuổi cháu đã cao 1,7 mét. Lo ở chỗ văn hóa tình dục của xã hội phương Tây có tác dụng chất xúc tác đối với lũ trẻ đang ở tuổi dậy thì– nghe nói ở Mỹ hằng năm có hơn 1 triệu em gái mang thai; hiện tượng quan hệ tình dục trước hôn nhân trong nam nữ thiếu niên đã trở thành vấn nạn của xã hội.
Đúng vào lúc tôi đang lo lắng về việc liệu cháu Vũ nhà tôi có thể bình yên vượt qua thời kỳ rạo rực của tuổi thanh xuân hay không thì bỗng nhiên có tin: Theo đề án của Sở Giáo dục thành phố New York, các trường trung học công sẽ phát miễn phí bao cao su cho học sinh trung học phổ thông!
Nhiều phụ huynh người gốc Hoa rất bất mãn với đề án này. Theo tôi nghĩ, cách làm ấy chẳng khác gì sự ngầm ra hiệu hoặc dung túng cho lũ trẻ ăn vụng trái cấm.
Tôi cuống cuồng đến ngay nơi con mình học, yêu cầu nhà trường đưa ra lời giải thích biện pháp bậy bạ cung cấp bao cao su cho trẻ em.
Một giáo viên tư vấn tâm lý phụ trách công tác học sinh tiếp tôi. Xem ra bà giáo này rất hiểu nền văn hóa truyền thống của Trung Quốc, nói năng có tình có lý đâu ra đấy: “Tôi đã tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh học sinh người gốc Hoa, nói chung họ cai quản dạy bảo con cái quá nghiêm ngặt. Việc họ khăng khăng cấm đoán tình dục là không khôn ngoan và nguy hiểm.”


Hình như phát hiện thấy tôi có chút ngạc nhiên nên bà giáo tiếp tục giải thích: “Sau khi bước sang thời kỳ dậy thì, lượng hooc-môn trong cơ thể lũ trẻ tiết ra tăng mạnh, chức năng tình dục phát triển nhanh, cộng thêm vô số tác dụng kích thích tình dục từ bên ngoài, chúng sẽ càng mạnh mẽ yêu cầu giải tỏa được hưng phấn tình dục và căng thẳng tình dục của mình; nhưng lũ trẻ lại không có điều kiện sống như người lớn, do đó nhu cầu tình dục của chúng bị ức chế, vì thế sinh ra tâm lý lo lắng bồn chồn của thời kỳ dậy thì. Xin hỏi, ai có thể bảo đảm con cái mình sẽ không vì một phút rung động nhất thời mà có hành động mất kiềm chế?”
Ngừng một lát, bà nói tiếp: “Chẳng phải người Trung Quốc các vị có câu thành ngữ phòng bệnh hơn chữa bệnh đó sao? Nhà trường cung cấp bao cao su cho các em học sinh chính là nhằm ngăn chặn hậu họa đấy, thưa bà. Bản thân bao cao su không thể làm tăng hoạt động tình dục của học sinh song lại có thể giảm bớt một cách hữu hiệu hiện tượng các em gái mang thai và sự lây lan các bệnh tình dục. Xin bà thử nói xem, chả lẽ như thế lại không tốt hay sao?”
Cuộc trao đổi ý kiến với giáo viên tư vấn tâm lý khiến tôi xúc động hồi lâu, tôi không thể không thừa nhận việc nhà trường cung cấp bao cao su thoạt xem có vẻ bậy bạ song thực ra lại tràn đầy tính người, thể hiện sự quan tâm, yêu thương của xã hội đối với lớp con trẻ.
Ít lâu sau, một lần vào ngày nghỉ cuối tuần, tôi và cháu Vũ cùng xem truyền hình. Bỗng dưng trên màn hình xuất hiện pha đặc tả cảnh hôn hít và ân ái khá lâu. Tôi bất giác chột dạ định chuyển sang kênh khác nhưng lúc ấy bộ điều khiển từ xa lại đang ở trong tay cháu. Trước cảnh hoan lạc kéo dài của đôi trai gái, tôi phát ngốt lên, đứng ngồi không yên. Liếc sang con trai thì thấy ngược lại cháu vẫn ngồi ngay ngắn, mắt không rời khỏi màn hình, chẳng hề có chút lúng túng nào sất. Nhìn bộ dạng cháu khoái chí chăm chú dán mắt vào chiếc ti-vi, tôi nghĩ bụng: “Thằng nhóc này quá chín muồi rồi đấy, xem những cảnh tình ái hot thế mà vẫn cứ điềm nhiên như không.”
“Mẹ ơi, mẹ đừng nhìn con bằng ánh mắt như thế được không? Con trai mẹ chẳng có ý nghĩ gì bậy bạ đâu ạ!” – bất ngờ thằng nhóc chọc tôi một câu.
Thấy con chủ động gợi chuyện, tôi vội nắm lấy cơ hội: “Vũ này, mẹ hỏi con nhé, con đã có bạn gái chưa đấy?” Cháu thản nhiên đáp: “Có chứ ạ, quan hệ giữa con và cô ấy còn trên cả mức bình thường nữa kia!”
Trống ngực tôi bất giác đập thình thịch. Thấy bộ dạng căng thẳng hồi hộp của tôi, nó đắc ý liếc tôi một cái rồi nói với giọng bông đùa: “Xin mẹ chớ có căng thẳng thế, con trêu mẹ tí thôi mà!”
Nói đoạn cháu đứng dậy tắt cái ti-vi rồi bất ngờ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ xem con có sức hấp dẫn của một trang nam nhi không nào?”
Nhìn con mình đẹp trai ngời ngời, tôi cố ý chỉ cười không nói gì. Bỗng dưng cháu thốt ra một câu làm tôi vô cùng sững sờ: “Con chờ bao giờ lên đại học xong xuôi thì sẽ kiếm một cô bạn thông minh gợi cảm làm người yêu của mình. Chắc chắn cô gái ấy sẽ xuất hiện trong đời con. Vì cô ấy, bây giờ con dốc sức lao vào việc học tập, không bận tâm gì đến chuyện yêu đương. Xin bảo đảm với mẹ sau đây hai năm nữa con nhất định sẽ thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu của nước Mỹ!”
Bất giác tôi trợn tròn mắt, thì ra con trai mình đã chín chắn hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Trong bối cảnh nền văn hóa sex của nước Mỹ, trải qua bài học vỡ lòng về giới tính và sự giáo dục giới tính ở tuổi dậy thì, con trai tôi bây giờ đã đủ khả năng có thái độ thản nhiên như không đối với vấn đề tình dục. Sex trong lòng con tôi là một điều tự nhiên và tươi đẹp, không có chút gì thần bí và xấu hổ. Trong xã hội phương Tây đầy rẫy những quyến rũ tình ái nhục dục, con trai tôi lĩnh hội vấn đề sex bằng một trái tim bình thường, dùng ý thức giới tính lành mạnh chín muồi để kiềm chế được mọi nỗi rạo rực sinh lý ở tuổi dậy thì.
-----------------
Ghi chú: 1. Dương vật; 2. Âm hộ
Nguyễn Hải Hoành dịch
Nguồn: tạp chí Khoa học và Văn hóa số 5-2009
(Trung Quốc)

Xem bài gốc tại đây:
Giáo dục giới tính ở Mỹ (Tạp chí Tia sáng)


23/7/09

KHIÊU VŨ TUỔI TEEN


Giới thiệu với mọi người những tấm ảnh chụp tại cuộc thi khiêu vũ tuổi teen diễn ra tại Vladivostok (Nga) đầu tháng 7 này.

Ngoài hành lang

"Bọn em rất xinh" - những cô gái này nói khi tạo dáng trước ống kính của tôi

Hai cô bé này nhỏ tuổi hơn, nên tỏ ra khá bẽn lẽn

Tranh thủ ăn kem

"Hai đứa nhảy đi cho mẹ chụp một kiểu nào!"
Trong phòng tập

Cậu bé kiểm tra lại dáng trước gương...

... để cô bạn nhảy phải ôm thú bông để tập.

"Đưa tay đây cho tớ!"

Chờ đến lượt

Mẹ sửa trang phục cho con trai

Một đôi tự chỉnh đốn trang phục cho nhau

"Chúng em sẽ nhảy điệu rumba - cha cha cha!"

Các chú rể tương lai

Làm trò

Em xinh!

Tạo dáng như người mẫu

Chú bé này vừa làm nũng mẹ, thấy ống kính vội tỏ vẻ người lớn

"Sắp tới giờ con biểu diễn rồi mà hai bố con còn đứng ở đây à?!"

"Nhưng con muốn đi tè!"

Trên sân khấu
Chân đẹp

Đam mê

Tạo hình chuẩn

Mẹ ngây ngất dõi theo bước nhảy của con

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết