Hiển thị các bài đăng có nhãn bê bối. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bê bối. Hiển thị tất cả bài đăng

19/5/11

DOMINIQUE STRAUSS-KAHN: TỪ "THIÊN ĐƯỜNG" XUỐNG THẲNG "ĐỊA NGỤC"


Quá trình rơi xuống địa ngục của ông Dominique Strauss-Kahn, một trong những nhân vật sáng chói nhất trên chính trường nước Pháp, một trong những nhân vật có thế lực nhất toàn cầu, chỉ mới bắt đầu.

Bị còng hai tay sau lưng và bị hai cảnh sát xốc nách đi, rồi bây giờ bị tống giam với những cáo buộc nặng nề về cưỡng bức tình dục, Dominique Strauss-Kahn, một trong những nhân vật sáng chói nhất trên chính trường nước Pháp, một trong những nhân vật có thế lực nhất toàn cầu, đã rơi xuống tận đáy, tiêu tan hoàn toàn tham vọng trở thành Tổng thống tương lai của nước Pháp.

Rơi xuống địa ngục

Cho tới ngày 16.5, các luật sư của cựu bộ trưởng Kinh tế Pháp vẫn hy vọng là ông sẽ được tại ngoại trong thời gian điều tra và trong thời gian đó, họ sẽ tìm ra đủ bằng chứng để minh oan cho ông. Đó cũng là hy vọng của gia đình, của Đảng Xã hội Pháp và dư luận Pháp nói chung, bởi vì vụ này đang làm tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh nước Pháp.

Nhưng trước đề nghị nộp tiền bảo lãnh 1 triệu USD, nữ thẩm phán Melissa Jackson vẫn giữ thái độ kiên quyết, ra lệnh tống giam ông Dominique Strauss-Kahn, khởi đầu cho một thủ tục tố tụng hình sự chắc chắn sẽ kéo dài.

Cho dù cuối cùng có được trắng án thì công danh sự nghiệp của Dominique Strauss-Kahn coi như chấm dứt ở đây.

Năm nay 62 tuổi, ông Dominique Strauss Kahn, một kinh tế gia lỗi lạc, đã góp phần nâng cao uy tín của quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) kể từ khi ông được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc của định chế này năm 2007, một chức vụ coi như ngang hàng với các nguyên thủ quốc gia trên thế giới.

Với trình độ, kinh nghiệm nhiều lần làm bộ trưởng của ông, từ nhiều tháng qua, Dominique Strauss-Kahn vẫn được đa số dân Pháp xem là một trong những ứng cử viên Tổng thống có khả năng giải quyết các vấn nạn của nước Pháp, đặc biệt là thất nghiệp.

Trong nội bộ Đảng Xã hội, đảng đối lập cánh tả, tuy có nhiều nhân vật khác sẽ tham gia bầu cử sơ bộ chọn người đại diện cho Đảng ra tranh cử Tổng thống năm 2012, nhưng trước khi xảy ra vụ New York, mọi người coi như đã chấp nhận ông Dominique Strauss-Kahn như là ứng cử viên đương nhiên, bởi vì chỉ có ông mới chắc chắn đánh bại được ứng cử viên cánh hữu Nicolas Sarkozy.

Nay, bàn cờ chính trị phải được sắp lại, với viễn cảnh là Đảng Xã hội sẽ lại để tuột mất cơ hội giành chiếc ghế lãnh đạo tối cao.

Rơi xuống tận đáy như vậy, chính là vì tổng giám đốc IMF vẫn có một điểm yếu, đó là phụ nữ, điều mà chính bản thân ông vẫn thừa nhận.

Từ nhiều năm qua, thói trăng hoa của ông không còn là chuyện bí mật đối với giới báo chí Pháp, nhưng hầu như không ai nói đến trên mặt báo, với lý do không muốn đụng chạm đến đời tư của các chính trị gia.

Nhưng ngay cả khi đã sang Washington làm việc, tại một quốc gia rất kỵ những vụ bê bối tình dục, ông Dominique Strauss-Kahn vẫn “ngựa quen đường cũ”. Ông lại dan díu với nhân viên cấp dưới, một nữ kinh tế gia người Hungary và suýt nữa đã bị mất chức vì vụ này. Vào lúc đó, người vợ thứ ba của ông, bà Anne Sinclair, một nhà báo nổi tiếng của Pháp, đã công khai tuyên bố tha thứ cho chồng. Lần này, sau khi ông Dominique Strauss-Kahn bị bắt ở New York ngày 14.5, bà Anne Sinclair cũng đã tuyên bố “không tin chút nào” những lời cáo buộc đối với chồng bà.

Nhưng vụ New York không phải chỉ là cuộc tình vụng trộm qua đêm, mà là một vụ án hình sự nghiêm trọng, vì với những tội danh bị cáo buộc, cựu Bộ trưởng Pháp có thể lãnh án tổng cộng đến tới 74 năm tù.

Quá trình rơi xuống địa ngục của ông Dominique Strauss-Kahn chỉ mới bắt đầu.

Ông Strauss-Kahn bị phân biệt đối xử?

Việc cảnh sát Mỹ để cho ống kính toàn thế giới chụp và quay cảnh ông Dominique Strauss-Kahn bị còng hai tay dẫn đi hôm 15.5 đã gây sốc dư luận Pháp, nhất là vì luật pháp của Pháp không cho phép điều này. Ngày 17.5, nhiều nhân vật trong Đảng Xã hội cánh tả đã nhất loạt chỉ trích hệ thống tư pháp Mỹ. Nhưng dù muốn hay không, thì vị tổng giám đốc IMF này sẽ được xử theo luật pháp Mỹ.

Cựu bộ trưởng Văn hóa Pháp Jack Lang đã mô tả việc đối xử của Mỹ với ông Strauss-Kahn là một "vụ phân biệt chủng tộc” đầy kinh dị và khiêu khích, đáng ghê tởm. Còn Segolene Royal, người đã đánh bại ông Strauss-Kahn để trở thành ứng cử viên tổng thống của đảng Xã hội năm 2006, nói rằng người Mỹ cần phải nhớ rằng ông Kahn là vô tội cho đến khi được chứng minh có tội.


Thị trưởng TP New York, Michael Bloomberg đã bảo vệ việc cảnh sát thành phố công khai dẫn giải ông Dominique Strauss-Kahn với hai bàn tay bị còng sau lưng trước các nhà báo. Việc này khiến một số chính trị gia Pháp lên tiếng phẫn nộ.

"Tôi nghĩ rằng điều đó là nhục nhã, nhưng nếu bạn không muốn việc này thì không nên phạm tội'', ông Bloomberg nói. Ông cũng cho rằng hệ thống tư pháp của Mỹ luôn công khai làm việc nơi công cộng để mọi người có thể nhìn thấy thủ phạm.

Ông Bloomberg khẳng định: "Điều đáng buồn là bị buộc tội, tuy nhiên xã hội cần phải nhìn vào đó để làm gương và qua đó chúng ta cần phải cẩn thận hơn trong mọi hành động'.

"Tôi từ chức để lấy lại thanh danh"

Ngày 19.5, đúng như dự báo của giới quan sát, sau khi bị áp lực từ nhiều phía, tổng giám đốc quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) Dominique Strauss-Kahn (DSK) đã gửi thư thông báo từ chức đến ban điều hành IMF. Nhưng ông này vẫn mạnh miệng tuyên bố mình vô tội.

Ông giải thích: “Việc tôi từ chức nhằm không tổn hại danh tiếng của định chế tài chính mà tôi đã gắn bó và đặt nhiều cống hiến tâm huyết. Tôi muốn tập trung dành thời gian và công sức để chứng minh sự vô tội và lấy lại thanh danh. Tôi rất kiên định với những lý lẽ chống lại tất cả các cáo buộc nhắm vào tôi".

DSK bày tỏ “nỗi buồn vô hạn và niềm may mắn là vẫn nhận được sự khích lệ từ người vợ (hiện đã bay đến Mỹ) cùng các con.

Trong khi đó, luật sư Shawn P. Naunton của ông đang xúc tiến các thủ tục cần thiết tại Tòa án tối cao New York để thân chủ được tại ngoại hầu tra. Số tiền thế chân dự kiến là 1 triệu USD tiền mặt, đi kèm các điều kiện: ông bị giới hạn tại nhà con gái ở Manhattan, với thiết bị giám sát điện tử và giao nộp tất cả các giấy tờ tùy thân để "đảm bảo không rời khỏi phạm vi triệu tập của tòa án".

Trước đó, thẩm phán tòa án hình sự Manhattan đã từ chối yêu cầu được tại ngoại của bị cáo. Trong bản kháng cáo lên Tòa án tối cao tiểu bang, luật sư mô tả DSK là "một người chồng và người cha có trách nhiệm, một nhà ngoại giao, luật sư, chính trị gia, nhà kinh tế và giáo sư, được vị nể và không có tiền án".


Các nhà phân tích dự báo, cho dù có thoát án tù, sự nghiệp và tương lai chính trị của DSK cũng “đi tong” sau vụ này.

Việc ông DSK tự nguyện từ chức là điều không tránh khỏi. Vì nếu thẩm phán New York tiếp tục từ chối cho ông được tại ngoại hầu tra, ban điều hành IMF cũng sẽ cách chức ông ta. Lý do được một quan chức giấu tên của định chế này tiết lộ rằng: “ông DSK không thể lãnh đạo IMF từ nhà giam, hoặc xa trụ sở chính của Washington”.

Jean-Francois Cope, tổng thư ký đảng cánh hữu cầm quyền UMP nói: "Tôi không thấy DSK còn đủ tư cách để thực hiện vai trò điều hành IMF. Tổ chức này nên cân nhắc người thay thế ông ta trong những ngày tới".

Trong khi đó, bộ trưởng Tài chính Mỹ Timothy Geithner bình luận rằng: "DSK không còn thích hợp ở vị trí điều hành IMF".

Cùng lúc, bộ trưởng Tài chính Áo lên tiếng đề nghị DSK nên tự trọng và từ chức vì lợi ích của định chế tài chính này.

DSK hiện đang bị giam giữ tại nhà tù Rikers Island trong tình trạng canh gác cẩn mật 24/24. Đề phòng trường hợp ông nghĩ quẩn và tự sát, cứ 15 - 30 phút sẽ có người kiểm tra buồng giam. Ông được phép đi ra ngoài buồng giam một giờ/ngày. Do đang chờ ra tòa ngày 20.5, ông không phải mặc áo tù như các tù nhân khác, nhưng phải mang giày không thắt dây.

Trước ngày 20.5, một bồi thẩm đoàn nhân dân gồm từ 16 -23 người sẽ họp kín để quyết định có chính thức truy tố ông DSK hay không.

Một nguồn tin cho biết, các luật sư của DSK đã chuyển hướng bào chữa, xác nhận rằng thân chủ của họ và cô dọn phòng khách sạn có quan hệ tình dục, nhưng là quan hệ có thỏa thuận, chứ không phải cưỡng bức như cáo buộc.

Đáng lưu ý, cách đây không lâu, DSK đã từng dự báo rằng ông có thể bị đối thủ chính trị trong cuộc chạy đua bầu cử tổng thống Pháp giăng bẫy mỹ nhân kế. Ông đã đưa ra giả thuyết rằng đối thủ của mình dàn xếp một phụ nữ nào đó nhận tiền cả triệu euro để dựng lên kịch bản “bị hiếp dâm”.

Nguồn:
Từ nhân vật sáng chói rơi xuống địa ngục vì phụ nữ
Tổng giám đốc IMF: "Tôi từ chức để lấy lại thanh danh"



9/10/06

ĐẾN LƯỢT NHÀ VĂN ĐÁNH NHAU



Trong entry "Chuyện buồn từ các nhạc sỹ" ngày 16.9 tôi có đề cập việc Nhạc trưởng Trọng Bằng bị bốn nhạc sĩ tên tuổi tố cáo đạo nhạc. Tưởng rằng chuyện này chỉ xảy ra trong giới nhạc sĩ, ai ngờ bên giới viết văn còn "bạo lực" hơn. Hai nhà văn đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay trên chuyến xe từ Đồ Sơn về Hà Nội sau Hội nghị lý luận phê bình văn học lần thứ hai chiều 5.10.

Không biết do ông Trời sắp đặt hay sao mà nhà Hán Nôm Đào TT và nhà tiểu thuyết cự phách Bùi BT lại cùng lên một xe 16 chỗ ngồi. Đào TT lên trước một chút định ngồi vào chiếc ghế trước. Nhưng Đào tiên sinh chưa kịp ngồi, thì Bùi BT hét ngay sau lưng: Tránh ra, tránh ra. Đào tiên sinh nhỏ nhẹ: Nhà văn với nhau làm gì mà to tiếng thế. Chưa kịp dứt lời thì Đào tiên sinh gục xuống trước quả đấm của Bùi đại ca. Đào tiên sinh vừa gượng dậy thì lại gục xuống, lại một quả đấm của Bùi tiên sinh. Sự việc xẩy ra nhanh đến nỗi cả xe không kịp can ngăn.

Hình như lúc này Đào tiên sinh đã định thần, thấy nếu không phản ứng lại thì nhục quá. Đào tiên sinh lên tiếng: Thưa các anh các chị, vừa rồi các anh chị đã chứng kiến anh Bùi BT đánh tôi, bây giờ tôi xin phép dạy cho Bùi BT một bài học. Nói rồi, Đào tiên sinh tung một chưởng vào giữa mặt Bùi đại ca như trời giáng. Cái thân hình đồ sộ của Bùi đại ca hoá ra lại là thân khổng lồ chân đất sét. Bùi ngã gục xuống. Trong chốc lát Bùi cố gượng dậy. Lại một chưởng nữa tung ra, lại đổ gục xuống. Như vậy là cho và nhận bằng nhau, rất công bằng.

Thế rồi hai văn nhân vật nhau. Bùi BT cồng kềnh nên để Đào TT ngồi trên lưng, đấm túi bụi. Thấy tình hình chiến sự có cơ không thể vãn hồi hoà bình, mọi người xông vào can ngăn. Hoàng QH kéo Đào tiên sinh xuống phía cuối xe. Trong khi hai người đánh nhau thì túi xách của Bùi BT rách toác.

Ngồi ở cuối xe, Đào tiên sinh uất quá nói: Hôm nay tôi có con dao thì tôi giết thằng T. Tôi giết nó nhưng tôi có có 3 tình tiết giảm nhẹ, một là tôi phòng vệ chính đáng, hai là tôi vừa bia rượu, ba là tôi nhỏ bé…

Xe sắp chạy thì Hoàng QH lấy cặp bước xuống, sang xe 45 chỗ ngồi. Hỏi vì sao, ông nói: Thấy đánh nhau tôi hãi lắm, mà đường từ đây về Hà Nội còn dài.

Khoảng hơn 5 giờ chiều 5-10 xe đưa các văn nhân về gần Hà Nội, Đào tiên sinh rút thắt lưng ra cầm trong tay. Ông khôn ngoan cầm phía đuôi thắt lưng để cái khoá ra phía ngoài. Khi xuống xe có người nhắc Đào tiên sinh cẩn thận vì sợ Bùi tiên sinh chỉ chờ lúc này sẽ tấn công. Rất may, con trai Đào tiên sinh vù xe đến đón bố. Thằng bé trợn mắt không hiểu sao bố mình lại cầm trong tay thắt lưng. Nó hỏi: Sao bố lại rút thắt lưng ra? Cứ nổ máy đi rồi bố sẽ kể - Đào tiên sinh trả lời con như thế.

Không hiểu chuyện gì đã xảy ra và tại sao ông Bùi BT lại khiêu chiến với ông Đào TT như vậy. Người thì bảo do say bia uống tại bữa trưa. Người thì bảo hai ông có mâu thuẫn cá nhân gì đó, việc tranh ghế chỉ là cái cớ thôi.
____
Ảnh trên chỉ có tính chất minh hoạ.


17/9/06

THI SĨ HAY DỊ NHÂN?



Bài viết dưới đây tôi post lại từ blog của một đồng nghiệp.

Hôm nay, đọc báo thấy nhắc đến nhà thơ tên C, tự dưng nhớ lại hai ấn tượng xấu về nhân vật này.

Ấn tượng thứ nhất là do người khác kể. Bà chị chồng mình là người phụ nữ rất đẹp. Vẻ đẹp dịu dàng, thuần khiết nên nhiều người mê. Bà ấy ra đường là ối anh mải nhìn đâm phải cột đèn như chơi. Phải nghe nhiều lời ong bướm đến là khó chịu nhưng rồi thời gian trôi, buộc phải quen với những tình huống và những lời trêu ghẹo nên bà chị chồng tôi cũng ko để ý và bận tâm nhiều như trước. Nhưng có lẽ để lại ấn tượng bực mình nhất về sự hâm mộ thái quá chính là từ ông nhà thơ C này.

Hôm ấy, lâu rùi, bà chị chồng tôi kể là đang ở trên xe buýt. Cũng có vài chàng trai ngoái nhìn chị, nhưng họ đều chỉ nhìn một lúc rồi thôi. Thế mà có ông, trông xấu xí, bẩn bẩn, lùn tịt lại cứ ngó chị chăm chăm. Chị quay đi hướng nào thì người đó lại cố tiến về hướng đó để tiếp tục chiếu tướng chị. Chị đánh liều nhìn lại ông ta thì thấy, ối giừi ưi, người đâu nhìn gì mà hai hốc mắt như muốn lòi hẳn ra ngoài. Khiếp quá, hãi quá, chị phải ngoảnh mặt ngay đi và xuống xe khi chưa tới bến cần xuống. Chị còn nói, suốt đời chị ko bao giờ quên cảm giác muốn nôn oẹ khi trông thấy bản mặt lúc ấy của nhà thơ này.

Ấn tượng thứ hai là chính tui được trải nghiệm. Đó là trong một bàn tiệc với thầy giáo và bạn học của tui. Ông C là nhân vật ko có trong dự kiến nhưng vì nể thầy nên chúng tui cũng vui vẻ ngồi cùng. Tui là người thích thơ, tuy ít đọc thơ ông, nhưng vì chẳng biết nói gì hơn tôi đành xã giao vài câu và ngồi nghe ông đọc tràng giang đại hải thơ của ông ta. Thấy tui có vẻ lắng nghe, ông C lại còn buông vài lời tán tỉnh: "Em đẹp, xinh ơi là xinh..." Tôi nghe thấy mấy câu này thì bắt đầu chán. Hết cả muốn nghe thơ lẫn thẩn nhưng vẫn phải cười tươi dù lúc ấy chỉ muốn xin phép ra về.

Trò chuyện đến hồi biết chúng tôi đều là dân truyền hình, vừa làm xong chương trình Huyền thoại Trường Sơn, bỗng ông C đứng phắt lên chỉ tay vào một anh bạn tui là đạo diễn chương trình nói :

- Chúng bay là lũ hậu sinh ăn cháo đái bát. Làm chương trình như c... Làm như thế là bôi tro chát trấu vào chúng tao, vào đồng đội tao, những người đã chết, hoặc gần chết mà chúng mày đem ra hót như thế à? ...

Đại khái là ông C chửi anh bạn tui ghê lắm. Toàn văng những câu tục tằn, bẩn thỉu nhất ra để chửi. Chửi văng hết cả nước bọt, chửi tất cả lãnh đạo cao nhất của Đài TH đến những người chẳng liên quan là khán giả hôm đó. Lạ là cả bàn tiệc cứ ngồi nghe chửi mà ko có ai nói gì. Tôi nóng mũi quá, ko chịu được nữa, dại dột tuôn vài câu :

- Thôi anh C ơi, hôm nay là ngày vui, anh đừng xúc động quá thế.

Thế là mục tiêu của ông C từ anh bạn tui chuyển sang tui. Vợ của ông C thấy chồng mất kiểm soát mà ko làm gì được cứ ghé tai tui nói: "Thôi em đừng chấp, anh ấy hay cảm tính thế lắm". Tui mấy lần định vặc lại nhưng cứ bị bà vợ HNC khéo léo can nên thôi. Đành chường cái mặt ra cho anh ta chửi. Nhưng con jun xéo lắm cũng phải oằn. Tui đứng lên, cũng chỉ vào mặt ông C tuôn:

- Anh là cái gì mà lên mặt nói về nỗi đau với chúng tôi. Mình anh biết đau à? Anh đau bằng chúng tôi chưa? Chẳng qua là tham gia vài trận đánh, bị vài phát súng xước da là cùng chứ gì. Anh có biết nhà tui có 3 người chết trong đợt Quảng Trị đó ko? Hai chú ruột tui trực tiếp chiến đấu và hy sinh mất xác, giờ vẫn ko biết nằm ở đâu. Ông tui, nghe tin dữ, nhồi máu cơ tim mà chết đột ngột, ko một lời trăng trối. Nhà tui có 3 người đàn ông đẹp nhất, khoẻ nhất, đáng yêu nhất đều ra đi vì chiến tranh, bao khó khăn cực nhọc dồn vào người ở lại. Đau mà phải nén chịu để đi tiếp. Nhà anh có gì đau hơn ko?

Ông C đỏ mặt nín tịt. Tui xách túi ra thẳng cổng. Về.

Hình như cái anh nhà thơ này bị cho là toàn giả vờ điên cho nó có vẻ nghệ sĩ chứ nghệ sĩ gì mà thô bỉ thế nhỉ. Tui cũng biết khá nhiều nghệ sĩ, họ có thể là đồng bóng, đanh đá, điên khùng, lập dị, chửi bậy như hát hay... nhưng tất cả đều không thô lỗ một cách bẩn thỉu như thế. Hay đây là một dạng tính cách nghệ sĩ mới: Nhân danh cái đẹp mà cho phép mình thô bỉ với người khác????

16/9/06

CHUYỆN BUỒN TỪ CÁC NHẠC SĨ



Họ không phải là hai nhạc sĩ bình thường, mà là hai nhạc sĩ đàn anh có tên tuổi của nền âm nhạc Việt Nam. Một ông là Giáo sư, Nghệ sĩ Nhân dân Trọng Bằng (ảnh), từng cầm đũa chỉ huy Dàn nhạc Giao hưởng Quốc gia, giám đốc Nhạc viện Hà Nội, từng nắm chiếc ghế Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN hai khoá liền. Một ông là Giáo sư Vĩnh Cát, nguyên Giám đốc Sở Văn hoá Thông tin Hà Nội, nguyên Phó Giám đốc Nhạc viện Hà Nội. Cả hai ông đều sống trong môi trường âm nhạc sang trọng đỉnh cao. Nhưng khi trở thành đối tượng xét thưởng của những giải thưởng quốc gia, thì...

Câu chuyện nhạc sĩ Vĩnh Cát tố cáo nhạc sĩ Trọng Bằng đạo nhạc đã ầm ĩ trên báo chí từ hai tháng nay. Số là ông Bằng được Hội Nhạc sĩ đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh, ông Vĩnh Cát cũng được Hội Nhạc sĩ đề cử Giải thưởng Nhà nước (cần nói thêm là Giải thưởng Hồ Chí Minh cao hơn và danh giá hơn so với Giải thưởng Nhà nước). Nhưng khi sang đến khâu xét thưởng ở Hội đồng Trung ương, thì tên nhạc sĩ Vĩnh Cát không còn trong danh sách nữa, trong khi nhạc sĩ Trọng Bằng thì vẫn còn.

Và thế là "chiến sự" nổ ra. Bốn nhạc sĩ: Vĩnh Cát, Nguyễn Đức Toàn, Doãn Nho và Huy Thục đã cùng ký đơn, tố cáo nhạc sĩ Trọng Bằng "đạo nhạc", không xứng đáng nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh. Cụ thể khúc "Chào mừng" trong giao hưởng thơ "Người về mang tới niềm vui" của ông vay mượn từ Giao hưởng số 5 của nhạc sĩ Nga Shostakovich. Chuyện đạo nhạc hay không rất khó nói, đòi hỏi phải có Hội đồng gồm những chuyên gia giỏi, làm việc công tâm thì mới chỉ ra được. Nhưng nhạc chỉ là một cái cớ. Nhạc sĩ Vĩnh Cát nói ông Trọng Bằng "kiêu ngạo, hợm mình" không dừng lại được. Nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn thì nói: "Tôi buộc phải đánh cái chất kiêu ngạo, chất “vua” trong một con người”.

Câu chuyện lình xình này khiến cả người trong giới lẫn dư luận ngán ngẩm. Không hiểu sao các vị đỉnh cao sang trọng như thế mà lại chịu hạ mình trở thành chủ đề đàm tiếu, như kiểu báo chí lá cải đàm tiếu một số nhạc sĩ thị trường chép y chang nhạc Nhật, nhạc Thái cách đây vài năm. Vụ việc trở nên kịch tính hơn khi Hội nhạc sĩ nhảy vào cuộc và ra văn bản số 70 ngày 21.7.2006 phê phán 4 nhạc sĩ trên, đồng thời khẳng định tiếp tục ủng hộ nhạc sĩ Trọng Bằng nhận giải thưởng Hồ Chí Minh.

Nhưng 4 nhạc sĩ kia đâu có chịu tự dưng lại bị chính Hội nhà đánh vì tội thiếu thận trọng, thiếu thiện chí, áp đặt, qui chụp. Họ phản đối mạnh mẽ. Và thế là ngày 14.9, lãnh đạo Hội phải họp lại dưới sự chủ toạ của nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân. Ông là người trẻ nhất vì mới trên dưới 50, trong khi các vị kia đều 7-8 chục và là bạn một thời của cha ông là nhạc sĩ Đỗ Nhuận. Nhà báo Dương Thị của Tiền Phong mô tả: Trong một cuộc khá nghiêm trọng như thế này, từ đầu đến cuối ông (Đỗ Hồng Quân) đều xưng “cháu” lễ phép, đại loại như: “Chú Nho có ý kiến gì ạ. Đến lượt chú Toàn ạ”!!!

Phiên họp đã diễn ra trong không khí như thế, và cuối cùng đưa ra kết luận rút lại văn bản số 70 kia. Tức là Hội không phê phán 4 nhạc sĩ nữa, và cũng không tích cực ủng hộ nhạc sĩ Trọng Bằng vào giải thưởng Hồ Chí Minh nữa. Nhưng ông Trọng Bằng cũng xin rút khỏi danh sách đề cử giải thưởng Hồ Chí Minh. Nhà báo Y Trang của Lao Động cho hay, ông Bằng đã được ông hàng xóm là GS Đặng Vũ Khiêu, người thâm trầm, trải đời, tuổi ngót trăm năm đã khuyên ông rằng: "Thời buổi còn lộn xộn lắm, đừng sa đà vào những chuyện tranh cãi ấy, tốt nhất là xin thôi...".

Như thế, phía ông Bằng đã xuống thang. Âu cũng là cách xử thế hợp lý ở đời. Còn phía ông Cát thì sao? Nhà báo Y Trang tường thuật là "ông có vẻ hồ hởi, dường như một gánh nặng đã trút được khỏi ông". Còn nhà báo Dương Thị thì cho hay: "Ông đề nghị bổ sung tên ông vào danh sách xét tặng Giải thưởng Nhà nước (với lý do: rất xứng đáng)". Y Trang thuật lại lời của ông Cát: "Cứ muốn cái tay trái (hàm ý nói việc sáng tác) phải dài hơn cả tay phải (ý rằng nghề của Trọng Bằng là chỉ huy dàn nhạc). Và đương nhiên là (ông Bằng) không xứng đáng với Giải thưởng Hồ Chí Minh".

Câu chuyện các nhạc sĩ cao cấp (tạm gọi là thế) tố cáo nhau chắc chưa chấm dứt ở đây. Chắc chẳng có gì đau đớn hơn chuyện một Giám đốc Nhạc viện Quốc gia, Nhạc trưởng, Chủ tịch Hội Nhạc sĩ bị đồng nghiệp tố cáo đạo nhạc. Dư luận cũng nói những ông đi tố cáo cũng hành xử không được đẹp đẽ cho lắm. Rồi thì dư luận lại cũng đổ lỗi cho Hội Nhạc sĩ là không có chính kiến, hôm nay theo đuôi ông này, ngày mai theo đuôi bà kia. Lại có vị bảo: Do công tác phê bình lý luận âm nhạc kém, nên mới để xảy ra chuyện lình xình này.

Tóm lại, câu chuyện này là cả một mớ bòng bong. Ban đầu nó xuất phát từ lòng tị hiềm, nhưng khi bung bét ra thì cũng hé lộ một vài sự thật. Hiềm nỗi, sự thật bao giờ cũng cay đắng. Và cũng thật trớ trêu, sự thật kéo theo cả những hài kịch rơi nước mắt.

1/9/06

Thành Long nghĩa hiệp ngoài đời



Bạn có nhìn thấy ai quen mặt trong tấm hình không? Ít nhất thì cũng nhận ra Thành Long (Jackie Chan) và Lương Gia Huy (Tony Leung Ka-fai) - những người đã phô diễn sức mạnh và vẻ đẹp của đàn ông Châu Á trên màn bạc chứ nhỉ?

Tấm ảnh này chụp ngày 29.8 trong cuộc biểu tình hoà bình trước cửa trụ sở chính quyền Hồng Kông của hàng trăm sao trong ngành công nghiệp giải trí ở lãnh thổ này. Tất cả đều mặc áo t-shirt màu đen có in dòng chữ màu trắng "Bitterness and disgust. To tolerate evil is to abet it" (Cay đắng và ghê tởm. Dung thứ quỷ dữ là tiếp tay nó).

Cuộc biểu tình để bày tỏ sự ủng hộ của giới nghệ sĩ Hồng Kông đối với nữ ca sĩ Gillian Chung, 25 tuổi - thành viên của nhóm nhạc Twin. Trong đợt biểu diễn tại thành phố nghỉ mát trên cao nguyên Genting (Malaysia) mới đây, cô bị một tay paparazzi nấp trong phòng thay quần áo chụp trộm.
Tấm ảnh cô đang sửa nịt ngực bị đăng trên trang nhất của tuần báo lá cải Easy Finder.

Sự kiện này đã dấy lên làn sóng phản đối mạnh mẽ trong giới nghệ sĩ Châu Á. Họ lo ngại rằng những bí mật đời tư giờ đây sẽ phơi bày trên mặt báo giống như ở phương Tây.
Thành Long đã dẫn đầu đoàn biểu tình, yêu cầu chính quyền Hồng Kông, cũng như chính quyền Malaysia và các nước trong khu vực xiết chặt đạo luật bảo vệ đời tư của những người nổi tiếng.

"Là người của công chúng, chúng tôi phải cho người ta chụp ảnh chúng tôi. Nếu chúng tôi đâm xe khi bị say xỉn, thì đó cũng là quyền của chúng tôi, nhưng sẽ bị người đời chửi rủa. Nhưng một cô gái bị chụp ảnh lén trong phòng thay quần áo thì đó là hành vi đốn mạt" - Thành Long phát biểu.

Không chỉ có Thành Long làm như vậy. Cục cấp phép truyền hình và giải trí Hồng Kông đã nhận được hơn 2.600 ý kiến của các nhân vật công chúng biểu thị sự ủng hộ của họ đối với Gillian Chung. Kết cục là chính quyền Hồng Kông cam kết sẽ xem xét lại luật báo chí, điều mà các nhà báo bản địa không mấy hài lòng.

Đó là chuyện bên Hồng Kông, dẫu không xa lắm, nhưng cũng vẫn là nước ngoài. Còn ta thì sao? Một vài tờ báo VN cũng bắt đầu lá cải hoá rồi. Dẫu chưa đến mức nguy hiểm như trường hợp của tờ Easy Finder, nhưng cũng đã phát tán đủ loại tin vịt trên trời dưới biển về các nhân vật của công chúng.

Năm ngoái, báo chí rộn lên vụ đoạn phim tắm suối của hai nữ diễn viên thể hiện vai diễn của mình trong một bộ phim truyền hình. Ở đây chẳng phải là do có paparazzi gì, mà do một ai đó trong đoàn phim đã vô tình (hoặc cũng có thể là cố tình) tung đoạn phim ấy lên Internet. Thế là dân tình ào ào truy lùng và truyền tay nhau xem bất chấp sự đau khổ và xấu hổ của các nữ diễn viên. Giới nghệ sĩ thì cũng bình chân như vại, vì thấy hình như chuyện ấy "còn xa ruột nhiều".

Đáng buồn là chẳng thấy có Thành Long đại hiệp nào ra tay! Chẳng tìm được ai đã tung đoạn phim ấy lên mạng và cũng chẳng có ai bị xử lý cả.

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết