
Cô giới thiệu mình là giáo viên, đến từ Điện Biên.
Tôi nhớ ra hôm trước thi tài năng, cô biểu diễn điệu múa "Ngày hội bản em" trong trang phục của người Khơmú.
- Em là người dân tộc nào?
- Dạ, em là người Kinh.
- Em tốt nghiệp cao đẳng sư phạm à?
- Vâng, Cao đẳng Sư phạm Thái Bình ạ.
- Ồ, ở Điện Biên không có trường cao đẳng sư phạm sao?
- Có chứ ạ. Nhưng quê em ở Thái Bình, nên em học ở Thái Bình.
- Em dạy cấp học nào?
- Em dạy mầm non, anh ạ.
- Em học ở Thái Bình, sao lại lên tận Điện Biên công tác? Em không muốn làm việc ở dưới xuôi sao?
- Tốt nghiệp xong thì em cũng làm ở dưới xuôi một thời gian. Nhưng sau đó, bố mẹ em nói tìm được việc cho em ở Điện Biên, nên em quyết định trở lại Điện Biên làm việc cho gần bố mẹ.
Nghe cô gái kể thế, tôi nghĩ thầm, chắc bố mẹ cô xin được cho cô làm việc tại một trường mầm non nào đó ở ngay thành phố Điện Biên Phủ.
- Em làm việc cách nhà xa không?
- Dạ, xa anh ạ!
- Xa như thế nào?
- Dạ, cách Điện Biên Phủ khoảng 100 km ạ.
Tôi hơi giật mình, cách Điện Biên Phủ 100 km tức là vùng sâu vùng xa rồi. Chắc chắn đó là nơi sinh sống của đồng bào dân tộc thiểu số.
- Thế đường đi có khó không?
- Cũng hơi khó khăn thôi ạ.
- Mất bao nhiêu thời gian để đi từ Điện Biên đến đó?
- Khoảng 2 tiếng rưỡi, bằng xe máy ạ.
- Em đi xe máy từ Điện Biên đến đó à?
- Vâng.
- Đi một mình?
- Vâng ạ.
- Thế em không sợ à? Đường miền núi, chắc cũng có những đoạn hoang vắng...
- Lúc đầu em cũng ngại, nhưng đi mãi cũng quen, - cô gái cười.
Hóa ra, chỗ làm mà bố mẹ cô tìm được cho cô không phải là một nơi "mưa không đến mặt nắng không đến đầu", thế mà cô vẫn trở về, vẫn nhận công việc khó khăn đó.
- Bao lâu em lại về nhà thăm bố mẹ?
- Tuần nào em cũng về anh ạ.
- Tức là cứ chiều thứ Sáu em về Điện Biên, chiều Chủ nhật lại trở lại trường?
- Vâng.
- Như thế thì mệt lắm...
- Em vẫn phải về. Vì ở chỗ em dạy không có thực phẩm, nên em phải về Điện Biên Phủ mua thực phẩm mang lên. Với lại ở đó cũng thiếu nước, nên về nhà tắm giặt cho thoải mái.
Chuyện này thì tôi không ngờ tới: Một cô gái cao 1m71, dáng dấp như người mẫu, thí sinh cuộc thi Hoa hậu toàn quốc, lại dạy mầm non ở một ngôi trường vùng cao hẻo lánh, nơi chắc chắn không có nhiều ánh sáng văn minh. Ở đó những điều kiện sinh sống tối thiểu cũng vẫn còn thiếu thốn...
- Học sinh của em là ai?
- Toàn con em đồng bào dân tộc ít người, anh ạ.
- Chúng nó có nói được tiếng Kinh không?
- Nói được, nhưng ít thôi ạ. Cũng may em không phải là giáo viên đầu tiên đến dạy ở trường. Các chị đến trước đã dạy bọn trẻ con nói được một ít tiếng Kinh rồi, nên em cũng đỡ khó khăn hơn.
Tôi thích tinh thần lạc quan trong cô, thích cái cách nhìn sự vật ở khía cạnh tích cực nơi cô.
Cô tên là Đỗ Thị Hương.
Chung cuộc Hương không lọt vào top 20 của cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2010, nhưng đối với tôi cô là một thí sinh thực sự đặc biệt, vì cô đã bước qua được những khó khăn hữu hình và vô hình để chứng minh rằng mình có quyền thể hiện và khẳng định bản thân như bất cứ một cô gái xinh đẹp nào đang sống ở những nơi phồn hoa đô hội.
Entries liên quan:
HOA HẬU VIỆT NAM 2010 - ĐỐI THOẠI 1
THÁNH THIỆN VÀ GỢI TÌNH
VẺ ĐẸP NHÂN CÁCH CỦA HOA HẬU
TẠI SAO NHAN SẮC THUẦN VIỆT MỚI ĐƯỢC ĐĂNG QUANG?
Trẻ hơn thì là Hoa hậu


























