14/10/2010

TÔI ĐANG ĐẾM MÙA THU HÀ NỘI



Hải Trang

Trải trong không gian là những dải vàng buông. Đó không phải màu của nắng mà là sắc của những chiếc lá đầu mùa đang rụng và nối nhau rơi xuống lòng đường. Theo dòng người hối hả, lá rụng cuốn bánh xe người qua lại. Có ai hay, mùa thu vừa về một chớm…

Hà thành - hoa học trò còn nép vài bông sau những tán lá nhưng không đủ để níu cả mùa hè. Trời đã dịu hơn, cái oi nồng cũng lắng dần xuống. Người và xe mải miết lưu thông trên phố. Những lo lắng của cuộc sống khiến người ta bị cuốn đi và không đủ thời gian để nhận ra một khoảnh khắc mới của thời gian đang lấn dần từng góc phố. Có thể nói dấu ấn của sự biến chuyển bốn mùa, xuân, hạ, thu, đông, không nơi nào trên đất nước Việt Nam rõ rệt như ở Hà Nội.

Cũng bởi vậy mà chẳng có gì là ngạc nhiên khi đất trời còn chưa thở hơi sương mỗi sớm mà hàng cây bên đường đã bắt đầu chuyển sắc. Phải chăng vì thành phố khoác trên mình màu của trời - cây và nước mà thiên nhiên xanh vốn nhạy cảm với từng thay đổi nhỏ nhất của thời tiết. Khi tháng Tám chưa đủ để lành lạnh khí thu, nắng mới nhạt màu một chút mà lá cây đã như trải trên đường sắc thu mênh mang. Thu về chưa đủ làm người ta rùng mình nhưng cũng đã khiến cho những hàng cây bên đường bắt đầu trút lá. Phố vẫn ngợp màu xanh, nhưng sắc vàng đã rơi dần từng dải, những chiếc lá già rụng xuống để trơ lại trên cây một sắc nõn xanh non. Nhưng chẳng mấy chốc, tất cả sẽ rực lên một màu vàng huyền diệu.

Những cây cổ thụ lớn trong thành phố hầu hết là sấu và xà cừ. Hai loại này lại rất nhạy cảm với thời tiết. Điều khiến ta ngạc nhiên nhất chính là sự che dấu bản thân khéo đến kì lạ của những chiếc lá bắt đầu ngả màu. Nhìn từ xa, người ta vẫn chỉ thấy những tán cây xanh. Vậy mà trong không gian, vô vàn những lá vàng thả mình thẩn thơ rơi xuống. Bằng lăng vẫn tiếc chùm quả khô cuối mùa, nhưng sắc diện cũng đang chuyển màu tím tái. Cây bàng đã đỏ cuống lá đầu cành.

Thêm một chút hanh hao nữa, lá khô xào xạc vỡ dưới chân người. Thu Hà Nội giống với sắc màu trong bức tranh Mùa thu vàng của LêVitan. Thu Hà Nội chỉ thoảng qua một chớm, ấp ủ mùa rồi một ngày nọ sẽ bừng lên rạo rực. Hà Nội không cần một bản nhạc để cất lên khúc giao mùa, chỉ cần sắc màu biến chuyển. Một chớm thu chưa làm cho Hà Nội có những thay đổi đặc biệt mà mới chỉ là những rung cảm của thiên nhiên mà thôi. Có người cho rằng mùa thu bao giờ cũng buồn, bởi vậy thi nhân lấy thu làm cảm hứng: Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Thế nhưng mùa thu đúng ra là mùa vui, là thời điểm lá mang nhiều vũ khúc nhất, với những sắc màu mỗi ngày một lạ.

Có thể một thoáng lạnh đấy, một thoáng sương mờ, một chút hanh hao và chút bâng khuâng khó tả. Phố phường như bức tranh sơn mài nhiều màu sinh động: thoắt đấy còn xanh, một chớp mắt chuyển màu ngai ngái tím và rồi ào ào đổ lá bất cứ lúc nào. Từ khi thu về, đêm đêm tiếng quét rác hình như nặng hơn. Tôi đi tìm một khoảnh khắc thu độc đáo khi bất chợt nhìn thấy chiếc xe của cô công nhân vệ sinh đuờng phố chất đầy lá vàng. Không biết biết mùa đang được đưa đi hay đón về. Hay đó là sự chuẩn bị cho một màu mùa mới.

Hà Nội nay có thêm nhiều những con đường mới nhưng không phải bất kì nơi nào cũng thấy những sắc màu giống nhau. Một buổi sớm yên bình, không khí trong lành hiếm hoi bên hồ và cây cối khiến một cụ già bỗng dừng lại, hít một hơi thật sâu và mỉm cười hát một bài hát về Hà Nội xưa. Phải chăng mùa thu làm cho người ta thêm nhẹ nhõm và vui sống giữa lòng Thủ đô yêu dấu.

Thu chớm về từ những góc phố rất xưa. Những bon chen phố thị ồn ào không lắng đi bởi sự đổi thay của thời tiết. Ngỡ rằng chỉ có thi nhân mới đợi thu sang, nhưng thực tế phố phường vẫn là nơi diễn ra những tín hiệu mùa tinh tế nhất. Thời gian chảy trôi không ngừng nhưng có một khoảnh khắc nào đó vừa ngưng lại trên đốm vàng đầu tiên của cây lá. Đó là điểm khởi đầu để kéo về cả mùa thu. Một sáng thức dậy, hơi co mình hơi sương và tự hỏi không biết thu đã về từ khi nào thế nhỉ ? Bước chân thời gian lặng lẽ không báo trước nhưng dấu tích của nó đã lưu lại trên sắc trời, màu nước, và cả phố phường náo nhiệt.


Entries liên quan:
NHỮNG NGÔI BIỆT THỰ CỔ HÀ NỘI
20 TRIỆU CHỨNG CỦA NGƯỜI THỦ ĐÔ
Ở HÀ NỘI NHỚ HÀ NỘI
MÃNH LỰC CỦA MÙA THU
LỖI HẸN VỚI MÙA THU



8 comments:

Pika Rock on 00:12 Ngày 15 tháng 10 năm 2010 nói...

mùa thu HN đẹp nhất :x dưng mà e thích mùa đông hơn

Thuy Dam Minh on 09:48 Ngày 15 tháng 10 năm 2010 nói...

Mùa Thu rõ rệt nhất là Phố Phan Đình Phùng với 3 hàng cây sấu cổ thụ. Lá rơi vàng rực hè phố, mặt đường. Cho ta thật nhiều cảm xúc!

LU on 10:02 Ngày 15 tháng 10 năm 2010 nói...

Người viết tả Hà Nội mùa thu cứ như đang là một chiếc lá thu.

Mỗi sáng sớm thức dậy, nhìn ra cửa kính khách sạn từ trên cao, Hà Nội mùa thu đẹp lắm. Yên bình và tĩnh lặng, mặt nước hồ tây gợn lăn tăn đẹp não nùng.

Xa tít, màn sương mõng chưa tan làm cho ánh dương có chút phớt hồng như má thiếu nữ đương thì.

Hà Nội lúc ấy đẹp lắm, đẹp cái đẹp ngái ngủ của người phụ nữ chợt thức giấc trên chiếc gường rộng thênh thang, rộng như đường phố Hà Nội một sáng tinh mơ, tĩnh lặng...

Titi on 10:14 Ngày 15 tháng 10 năm 2010 nói...

Thu trong em đến sớm, thường chỉ cần một cơn gió mát đầu tiên cuối chiều hè, khi ban ngày trời vẫn đang nóng rực. Người đang nhễ nhại mà có làn gió ấy cộng với màu trời hơi bàng bạc nữa thôi là có vài con cóc lanh chanh nhảy ra ngay

Thu về cho gió lên men
Thu về cho cốm hương sen ngọt lừ

hú hú...

Thái Anh on 11:01 Ngày 15 tháng 10 năm 2010 nói...

"Hà Nội không cần một bản nhạc để cất lên khúc giao mùa..."
Hình như cháu biết tác giả bài này. Hải Trang là một cô gái 24 tuổi, quê ở Bắc Giang, nhìn bề ngoài, sẽ chẳng ai đoán được cô ấy có thể viết những dòng "mượt" thế này cả.

Titi on 16:02 Ngày 15 tháng 10 năm 2010 nói...

Ùi, em đang ở Hồ Tây màu xám âm âm u u nè. Thu mát , thêm thời tiết trước cơn mưa nên hết mất vẻ lững lờ, lạnh lẽo, trong veo òi. Tự dưng có cảm giác nghe thấy cả tiếng sóng nước ý ới gọi nhau vỗ gì để tưng bừng lên chút coi :-D

NLVD nói...

Mùa thu Hà Nội năm nay chán nhứt. Nóng như mùa hè lại còn oai oai. Chiều hôm kia còn nghe sấm oánh cái đùng một phát rất chi là lỡ cỡ.

Nặc danh nói...

Thu bây giờ hơi nóng. Nhưng mùa năm nào em cũng kịp cảm nhận được cái hơi may đầu đầu tiên, cái man mát thơm thơm của thu! Thu là của chúng ta, của những người bạn quan tâm và quí mến nhau! Thu nào chúng ta cũng cùng nhau cảm nhận một chút xao xác... Thu và người.

Đăng nhận xét

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết