30/10/2010

QUÝ BÀ ĐI DU LỊCH "TƯƠI MÁT" (5)


Các chàng cowboy trên bãi biển Bali (Indonesia)

Không chỉ có phụ nữ phương Tây mới có mốt đi du lịch tình dục. Các quý bà từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore.. đã bắt đầu gia nhập làn sóng này. Đích đến của họ phần lớn là Thái Lan. Những cửa hiệu mátxa mà nhân viên phục vụ là nam ở thủ đô Bangkok vốn tưởng lầm là dành cho những người đàn ông đồng tính, nhưng hoá ra lại là chốn thư giãn cho các quý bà.

Phó Giáo sư Nither Tinnakul của Khoa xã hội học Đại học Chulalongkorn danh tiếng đã dành thời gian nghiên cứu hiện tượng mại dâm nam núp dưới khái niệm mỹ miều là "văn hoá hộ tống" (escort culture). Đội quân mại dâm nam ở Thái Lan đã lên đến khoảng 30 nghìn người, bằng một phần ba so với số lượng "đồng nghiệp" nữ.

PGS Tinnakul cho hay loại hình dịch vụ này đã và đang "nhập khẩu" hàng trăm thanh niên da đen khoẻ mạnh, lực lưỡng (tiếng Thái là forung) từ Jamaica và Châu Phi để thoả mãn nhu cầu ngày một gia tăng đối với dịch vụ này của phụ nữ thuộc tầng lớp trên ở Thái Lan. Theo ông, phụ nữ Thái sẵn sàng trả 10 nghìn baht/đêm (280USD) để hưởng sự chiều chuộng của những chàng trai hoang dại, "có da có thịt" hơn so với đàn ông Thái.

Thị trường mại dâm nam ở Thái Lan bao gồm cả người Thái lẫn người nước ngoài. Đàn ông da đen "được giá" hơn và khách hàng của họ thường là những quý bà thượng lưu. Gần đây đã xuất hiện cả đàn ông da trắng đến từ Châu Âu. Dân gian bắt đầu chuyển cách gọi những người làm nghề này từ "escort" sang "gigolo" (đĩ đực). Đàn ông mại dâm không chỉ phục vụ phụ nữ Thái, mà còn cả phụ nữ phương Tây và nữ du khách từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore...

Trào lưu này bắt đầu từ phu nhân của các doanh nhân Nhật làm việc tại Thái Lan. Họ tìm đến với các chàng trai Thái trong khi chồng họ bận việc. Quay trở lại Nhật, họ kể cho bạn bè nghe về những thú vui ở Bangkok rồi lập ra các nhóm đi du lịch Thái Lan để mua sắm và tận hưởng. Họ thường tụ tập tại các quán bar ở Ngõ Chạng vạng (Soy Twilight), nơi vốn dành cho dân đồng tính.

Các quý bà Nhật mua nước uống cho vũ công mà họ yêu thích, được họ ôm ấp, vuốt ve. Họ trò chuyện bằng tiếng Anh và tiếng Nhật. Sau đó quý bà có thể mời vũ công về khách sạn. Các vũ công thường phải trả khoản tiền phạt 500 baht để được phép đi ra ngoài với khách. Phụ nữ Nhật thường đi du lịch chung và thuê hai người một phòng. Ban ngày người này đi mua sắm, thì người kia rảnh rang gọi "dịch vụ hộ tống" đến phục vụ tận phòng.

"Dịch vụ lan truyền phần lớn là thông qua bạn bè" - PGS Tinnakul nói. "Họ có mạng xã hội riêng trên Internet, cũng như những website chuyên cung cấp "dịch vụ hộ tống. Rồi họ có những quán bar và địa điểm dành riêng. Rất khó để thâm nhập vào giới này, vì họ xây dựng quan hệ bằng lòng tin". Và cứ thế dịch vụ liên tục phát triển.

So với thời điểm ông Tinnakul bắt đầu nghiên cứu vấn đề này từ vài năm trước, thì đến nay "hầu như không có gì thay đổi, cân bằng giữa cung và cầu vẫn như cũ". Với nguồn cung dồi dào hơn do khủng hoảng kinh tế, thì giá cả trở nên rẻ hơn vì du khách cũng vãn hơn."Nhiều phụ nữ muốn trả đũa thói trăng hoa của chồng. Thế là họ quyết định "ông ăn chả, bà ăn nem". Họ cần làm một điều gì đó để khẳng định sự tự do của mình" - ông Tinnakul nói.

Bản báo cáo của ông Tinnakul trở thành quả bom trong xã hội Thái. Một số người cho rằng nếu đúng là phụ nữ Thái "ăn bánh trả tiền", thì chà đạp lên truyền thống dân tộc. Một chính trị gia tiếng tăm nhận xét, "sự om sòm về những kẻ đĩ đực ngoại nhập làm xói mòn truyền thống gia đình của Thái Lan và khiến đàn ông nghi ngờ vợ của họ".

Đó là chưa kể đến làn sóng khiêu vũ tại đất nước này. Đa phần vũ công đều là những chàng trai trẻ đẹp quấn quýt bên các bà lớn tuổi vào ngày nghỉ cuối tuần. Đương nhiên các quý bà này đều thuộc loại giàu có, và muốn nhiều hơn chứ không chỉ khiêu vũ đơn thuần.

Tinnakul biết rõ ông đã đụng chạm vào một vấn đề nhạy cảm, chỉ ra điều cấm kỵ trong xã hội Thái: "Đây là thực tế xã hội, hãy đọc những tờ báo xuất bản bằng tiếng Anh bạn sẽ thấy rất nhiều quảng cáo về công việc này". Ông Tinnakul đã có lần phát biểu trên kênh ABC của Australia rằng "vấn đề này không được nói đến, đơn giản là vì người ta nghĩ rằng nó không tồn tại trong xã hội Thái, hoặc nghĩ rằng sẽ không hay khi nói về nó".


BONUS



QUÝ BÀ ĐI DU LỊCH "TƯƠI MÁT" (1)
QUÝ BÀ ĐI DU LỊCH "TƯƠI MÁT" (2)
QUÝ BÀ ĐI DU LỊCH "TƯƠI MÁT" (3)
QUÝ BÀ ĐI DU LỊCH "TƯƠI MÁT" (4)



12 comments:

LU on 18:27 Ngày 30 tháng 10 năm 2010 nói...

hị hị, bài này nhiều thông tin lạ nè. Em chỉ biết vụ các bà có tổ quỷ đàn đúm họp kín riêng thôi.
Thế mờ hôm em sang Nice, lúc pick up xe ở phi trường thấy có đến 2, 3 nhóm phụ nữ tuổi từ 40 đến 50 đi du lịch. Em lại nghĩ rằng các bà bi giờ lo mần việc quá nên cô đơn đi du lịch không có bạn tình, chỉ chu du vui vẻ với bạn gái thôi.
Lúc đó em ko nghĩ ra việc các bà đi như thế là có thể có mục đích đi tìm của lạ, vì nhìn các bà í thì cũng xập xệ rồi. Cứ tưởng thiên hạ cũng ngố như mình đi du lịch toàn mò tới di tích lịch sử, hầm mộ chơi...he he, từ nay em mờ thấy các bà đi lẽ loi thế thì em biết rồi đấy, các bà đi tìm Gigolo.

khổng văn tuấn on 20:52 Ngày 30 tháng 10 năm 2010 nói...

cuộc sống có muôn màu sắc, tự nhiên là vậy, phải chăng thượng đế đã sắp đặt ?

Vhlinh on 22:09 Ngày 30 tháng 10 năm 2010 nói...

Không hiểu sao mình không thích bình đẳng trong mọi chuyện với đàn ông.

Đành rằng phụ nữ cũng có quyền nói mấy cái từ xưa như trái đất "em yêu anh" trước, nhưng được nghe "anh yêu em" để rồi mình gật đầu đồng ý thì vẫn khoái hơn rất nhiều.

Comment này đúng là lạc đề và rất "tóc vàng hoe", các nhà nữ quyền bỏ lỗi nha.

Thuy Dam Minh on 22:57 Ngày 30 tháng 10 năm 2010 nói...

Anh được biết hiện ở Sài gòn cũng có dịch vụ này. Massage tới Z cho các quý bà luôn!

Titi on 23:01 Ngày 30 tháng 10 năm 2010 nói...

Haizz! Một hiện tượng thôi mờ Bí. Kiểu như tức nước vỡ bờ thôi. Chị em nào không tức thì việc gì phải cọc đi tìm trâu thế nài :-P

Phung Tran on 01:05 Ngày 31 tháng 10 năm 2010 nói...

Có ai làm nghiên cứu vụ này ở VN k anh?

LU on 11:41 Ngày 31 tháng 10 năm 2010 nói...

anh Thụy : thế mờ có lần anh còm bên blog của anh rằng, công ăn việc làm cho dân chúng là điều khó khăn quốc gia nào cũng phải đau đầu lo giải quyết. Thực tế chứng minh khác nhe, các bác lĩnh đạo bên nhà dở òm à. Chỉ cần các bà ra tay một xí thoai, là có thể tạo ngay được công việc lao động "chân chính" cho thanh niên nhé. ;))

VMC on 11:53 Ngày 31 tháng 10 năm 2010 nói...

@Phung Tran:
Anh cũng không rõ ở VN có ai nghiên cứu vđ này hay chưa.

Thuy Dam Minh on 15:31 Ngày 31 tháng 10 năm 2010 nói...

Lu: Hì, mà công việc này, nghe nói thu nhập rất là khá đấy. Rất hợp với các em sinh viên từ quê lên thành phố học đó.

LU on 18:25 Ngày 31 tháng 10 năm 2010 nói...

anh Thụy : đấy! cho anh sáng mắt ra, cứ là khi dễ phụ nữ nhé. Đờn ông có giỏi lém chỉ tạo được một cơ ngơi nhỏ xí như anh chừng vài chục nhân ziên chứ mấy?
Ngược lại, các bà, các mẹ, với bản tính chịu thương chịu khó. Giỏi việc nhà đảm đang cả việc nước, đã góp phần giúp các bác lĩnh đạo tạo thêm công ăn việc làm cho mí chú nó, từ quê ra tỉnh, có nghề ngỗng ngon lành nhé ;))

Phung Tran on 07:02 Ngày 01 tháng 11 năm 2010 nói...

Chắc là vấn đề nhạy cảm nên có nghiên cứu cũng k dám lên tiếng công bố. Cuộc sống tạo cho con người ta phải tìm mọi cách kiếm tiền, thấy sao mà xót xa quá. Bao giờ thì mới: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh hén anh. Không bao giờ!

haidieugiandi on 09:52 Ngày 01 tháng 11 năm 2010 nói...

Loạt bài này thú vị thật ạ. Em nghĩ cũng là một sự bình đẳng nam nữ thôi. Tại sao nam giới tì có thể mà pnụ nữ lại không?

Đăng nhận xét

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết