20/01/2011

RÉT ĐAU


Thay vì tài trợ cho các cuộc thi người đẹp, nếu ai đó đồng ý tài trợ cho cuộc thi người chịu lạnh giỏi nhất thì vương miện chắc chắn thuộc về người nghèo.

Người nghèo đang “trình diễn” sức chịu đựng giỏi giang của mình. Trong khi người ta quấn các loại vải vóc kín mít mà miệng vẫn luôn trách móc ông trời thì người nghèo chẳng nói chẳng rằng, chỉ với mỗi cái áo khoác mỏng, cũ, thậm chí mặc áo mưa, vẫn đạp xe, phóng xe chở rau cỏ phăm phăm ngoài phố.

Người nghèo cũng chẳng cần ăn nhiều, chỉ cái bánh mì nhỏ xíu, hay gói xôi, dĩa cơm bụi mươi, mười lăm ngàn. Bà bán cơm còn dọa: “Sau đợt rét này, giá sẽ khác”.

Ở Hà Nội có những cửa hàng bán quần áo, đồ dùng cho chó, mèo với giá cả triệu đồng mỗi món thì nhiều đứa trẻ con nhà nghèo vẫn mong manh trong gió buốt thấu xương. Trong khi nhiều người lũ lượt sắm quần áo, ô tô lên núi xem băng tuyết thì cũng có những người chảy nước mắt vì trâu bò, gia cầm chết, ruộng vườn héo hon. Anh bạn làm ở công ty du lịch nhấp ngụm nước chè: “Đi chơi vùng càng nghèo, càng đẹp”.


Lửa là thứ duy nhất để chống rét của người nghèo bởi các thiết bị sưởi bằng điện quá đắt đỏ. Nhưng cũng chính vì dùng than, lửa để sưởi mà các tai nạn chết người đã xảy ra. Rét làm lộ ra hết sự nghiệt ngã trong đời sống của người thu nhập thấp. Bình thường, sự khốn khó có thể che đậy bằng những tấm áo hoa, nhưng vì nó quá mỏng nên đã không giấu nổi sự giả vờ no ấm.

Rét còn làm lộ ra văn hóa của một số người giàu, có thể mua sắm hàng lô lốc hàng hóa nhưng vẫn cù cưa bớt một thêm hai với một phụ nữ co ro trong tấm áo mưa bán mớ rau vừa hái dưới ruộng lên chỉ vì vài ngàn đồng.

Rét cũng làm các viên chức lấy cớ để “tiện thể” nhiều thứ. Cô nhân viên làm giấy tờ chứng thực ở phường được dịp “đi vắng” từ 3 giờ chiều. “Rét mướt thế này phải cho người ta về sớm, ai đón con tôi?”, cô quấn khăn đi ra cửa, bỏ lại một dấu hỏi cho người dân đang chờ làm thủ tục hành chính. “Tại sao không cho trẻ con nghỉ đông thay vì nghỉ hè?”. Ừ, mà chúng nó có hè đâu cơ chứ!

Giá như bên cạnh một tòa nhà cao nhất, con đường đẹp nhất, mâm cỗ to nhất, hay lễ hội hoành tráng nhất, có thêm một vài nơi trú chân cho những người lao động ngày ngày cặm cụi bươn bải trên mọi nẻo đường đang phải giấu mình đâu đó trong cái thành phố tắc nghẽn ô tô này.

Những hôm thế này người nhà quê gọi là rét ngọt, nhưng là rét đau, bạn tôi bảo thế. Ông trời còn “khuyến mãi” thêm mấy hạt mưa cho thấm thía. Chỉ thương những bờ vai gầy, chẳng áo nào che…

Hồng Phúc

Nguồn:
RÉT ĐAU

Ảnh: Khánh Huyền (VNExpress)


6 comments:

LU on 19:57 Ngày 20 tháng 01 năm 2011 nói...

Đọc thấy tội anh nhỉ, rét đối với người này là thú vui thì đối với người khác là điều đáng sợ. Những người nghèo, đặc biệt là những đứa trẻ mồ côi, mùa này em nghĩ chúng nó có lúc sẽ co ro vì lạnh, và sẽ hay bị đói lắm. Vì trời lạnh ác nghiệt thường làm cho bao tử mau trống rỗng, thèm có được bữa cơm nóng...

Lana on 20:08 Ngày 20 tháng 01 năm 2011 nói...

Ừ đúng là rét đau.
Mấy bác xe ôm ở bến xe bus trên đường Nguyễn Văn Cừ khu gần sân bay Gia Lâm cong người chịu rét khi chở khách, nhưng mặt thì nở nụ cười: Trời rét nhiều khách đi hơn ngày thường, năm nay có thêm tiền ăn Tết.
Trời lạnh cũng hay bị ra khỏi nhà trễ hơn nên bữa nào xuống xe Lana cũng phải đi xe ôm quãng đường hơn 1km vào cơ quan thay vì đi bộ. Mọi khi các bác lấy giá chung 5 - 7 ngàn đồng cho các cô nhân viên xuống xe bus, mấy bữa nay gửi chẵn 10 ngàn, thấy họ cười trong giá lạnh.

Phung Tran on 01:19 Ngày 21 tháng 01 năm 2011 nói...

Biết nói gì khi mà nó là 1 sự thật mà nhiều người có thể làm được lại không ngoái nhìn.

Mấy bữa nay bên em cũng lạnh cóng, có bữa tuột xuống -34 độ C, vậy mà nhiều trường học trong quân không đóng cửa, sáng thấy con nít ra đứng chờ xe bus của trường đón mà xót xa.

Thuy Dam Minh on 10:08 Ngày 21 tháng 01 năm 2011 nói...

Anh thấm thía cái rét như thế này lắm. Và anh nghĩ, lẽ ra, các hội từ thiện hoặc các tổ chức xã hội nên quyên góp đồ rét từ thành phố chuyển về các vùng sâu, vùng xa cho bà con đỡ rét mới phải. Còn nhiều hoạt động xã hội chưa thực sự thiết thực lắm!

L2C on 11:06 Ngày 21 tháng 01 năm 2011 nói...

Nhìn mấy người ốm nằm ở cầu thang bệnh viện trong thời tiết này, thấy đúng là phận nghèo khổ quá.

Cũng tiếng rao "ai sắn không?" vào tối đêm, nhưng vào những ngày rét này nghe đau hơn thật.

Titi on 11:24 Ngày 21 tháng 01 năm 2011 nói...

ÔI, người nghèo thì khổ quanh năm, khổ các mùa chứ đâu chỉ mùa đông. Hic hic...

Đăng nhận xét

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết