24/06/2009

ĐẰNG SAU VINH QUANG



Chị gọi cho tôi giọng kém vui so với hai tuần trước đó. Chẳng là chị vừa nhận giải của Hội Văn nghệ tỉnh. Giải nhất hẳn hoi, nhưng mà lọt thỏm, chẳng mấy tiếng tăm ở đất nước 85 triệu dân này. Dẫu vậy chị vẫn mừng, vì nó ghi nhận những nỗ lực không mệt mỏi của chị trong nhiều năm qua.

Khi hay tin chị nhận giải nhất, bạn bè, người thân đều hoan hỉ chúc mừng. Chị không làm sếp, cũng chẳng có nhiều mối quan hệ, nên số người chúc mừng cũng giới hạn. Thấy người ta thực sự mừng cho mình, chị cảm thấy hạnh phúc. Nhận ra mình được thương yêu, quý trọng còn khiến chị cảm động hơn cả lúc nghe tin đoạt giải.

Tối thứ Bảy, Hội Văn nghệ tổ chức trao giải. Truyền hình đến quay và phát lên sóng đài tỉnh. Đồng nghiệp, hàng xóm, người quen nhận ra chị gọi điện, nhắn tin chúc mừng tíu tít. Dẫu trong số đó, chị nhận thấy có những lời chúc chỉ là xã giao, nhưng không vì thế mà kém vui.

Đầu tuần đi làm, gặp ngay bà phó giám đốc cơ quan ở cổng, chưa kịp chào hỏi gì, bà đã bốp chát vào mặt chị: "Xin chào nhà văn. Chị bây giờ là người nổi tiếng nhất tỉnh rồi đấy. Từ nay chúng tôi sẽ phải đối xử với chị cẩn thận, kẻo lại mang tiếng không trọng dụng nhân tài thì chết!". Chị cười: "Chị cứ nói thế, chị em mình làm việc với nhau hơn chục năm nay, chị thừa biết em đâu phải loại người như vậy". Bà liếc chị mắt sắc lạnh: "Thì tôi cứ nói thế. Không phải thì thôi!".

Biết rõ tính bà phó giám đốc, mồm miệng lúc nào cũng sắc như thế, nhưng thực ra lại rất phổi bò, không làm hại ai bao giờ, nên chị không để bụng những lời nói của bà. Vài ba người nữa trong cơ quan nói cạnh khoé vớ vẩn, nhưng chị đang vui, nên cho qua.

Rồi chị nhận được một tin nhắn. Đọc lướt qua chị không hiểu. Định thần đọc kỹ thì chị giật nảy mình: "Do di ngu voi ca BGK ha" chỉ có thể là "Đồ đĩ, ngủ với cả ban giám khảo hả?". Chị đột ngột cảm thấy hẫng. Chị như sống trong trạng thái không trọng lượng, có cái gì đó đè nặng lên ngực, trong khi người cứ bồng bềnh bồng bềnh, cục tức không bị chế ngự nhưng cũng không thể thoát ra được.

À, hoá ra có người nghĩ rằng chị không đủ tài để viết một cuốn sách đoạt giải, phải làm cái thủ đoạn hạ đẳng để có được cái vinh quang bé mọn mà giải thưởng của tỉnh nhà mang lại. Chị nhổ toẹt vào cái suy nghĩ thiển cận đó, nhưng vẫn thấy ấm ức muốn biết kẻ tiểu nhân kia là ai. Ai mà lại có thể suy nghĩ một cách bệnh hoạn như vậy?...

...Nửa tháng trôi qua, mọi chuyện dần trở lại với guồng quay cũ. Người ta lãng quên rất nhanh chuyện chị đoạt giải. Chị cũng thế. Cuộc sống cứ cuồn cuộn sự kiện này nối tiếp sự kiện kia. Vinh quang hoá ra là một thứ phù phiếm, hôm nay có, ngày mai không. Chẳng ai sống mãi với vinh quang được cả.

Một hôm ngồi họp ở cơ quan chẳng có việc gì làm, chị giở lại những tin nhắn cũ. Cái tin "do di" vẫn còn đó, như một cái gai chọc vào mắt chị. Thôi, xoá hẳn đi để khỏi phải nhớ đến nó. Chị chọn nút xoá và bấm...

Vài giây sau đột nhiên trong phòng họp vang lên tiếng chuông điện thoại lảnh lót. Bà phó giám đốc đang phát biểu gì đó, dừng lại nói gắt gỏng: "Ai, ai không chuyển điện thoại sang chế độ rung trong khi họp thế? Nội quy cơ quan có rồi, phải nhắc bao nhiêu lần nữa hả?"

Chị đưa mắt nhìn quanh thì thấy một nữ đồng nghiệp khá thân luống cuồng lục tìm điện thoại trong ví đầm, nhìn vài giây rồi tắt phụt đi. Chị ấy ngước mắt rất nhanh về phía chị. Chị cười nháy mắt, ý nói sao lại đãng trí thế?

... Buổi tối, sau khi tẩy trang, chuẩn bị đi ngủ, chị kiểm tra lại điện thoại. Ồ, lạ chưa kìa, cái message chị định xoá vẫn còn nguyên đó. Sao thế nhỉ... rõ ràng là chị đã xoá rồi cơ mà? Chị giở sang mục những cuộc gọi đi và thấy ở đó số điện thoại đã gửi cái tin nhắn đã khiến chị mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày.

Chị giật mình, không lẽ...? Rồi chị nhớ lại ánh mắt ngước nhìn rất nhanh của người đồng nghiệp sau khi tắt chuông điện thoại. Cái nhìn có chút luống cuống, sợ hãi và bẽ bàng... Đúng rồi! Ngay lúc đó chị đâu có biết là mình vô tình gọi điện vào số máy đó, nên đã nhìn chị ta một cách hơi bỡn cợt. Và từ đó đến cuối buổi họp, chị ta ngồi im, cố không nhìn về phía chị, tan họp thì đi thật nhanh ra cửa.

Hoá ra chính người phụ nữ này là tác giả của cái message khốn khiếp đó. Chị ta phải dùng một máy điện thoại khác để nhắn cái tin dơ bẩn cho chị. Cảm thấy ngộp thở khi phát hiện ra điều bí mật này, chị mở cửa ban công bước ra ngoài. Đêm hè nóng nực như cướp hết dưỡng khí của chị.

Thì ra đó là chị ta! Hoá ra lại chính là chị ta chứ không phải ai khác. Một đồng nghiệp khá thân thiết, chia sẻ với chị nhiều điều. Người mà chị đã nhiều lần giúp đỡ, mà gần đây nhất là giúp xin việc cho cô con gái mới tốt nghiệp đại học. Quả thực cả chị lẫn chị ta đều là ứng cử viên thay thế phó giám đốc bà la sát sắp về hưu kia, song chưa bao giờ chị nghĩ hai người là đối thủ của nhau. Nhưng vô tình được giải thưởng này, chị trở thành ứng cử viên nặng ký hơn...

... Sau một đêm mất ngủ, chị vẫn không biết phải ứng xử với người đồng nghiệp quý hoá kia như thế nào? Thế đấy, người ta cứ nói "trong hoạn nạn mới hiểu tận lòng nhau", nhưng nay chị thấy trong vinh quang cũng nhận rõ mặt người. Lòng đố kỵ ẩn náu ngay cả trong những người có bề ngoài tử tế và đàng hoàng.

"Cứ thành công đi, khi ấy mới biết rõ ai là bạn thực sự" - đó là kết luận mà chị nói với tôi qua điện thoại.

10 comments:

LU on 21:09 24 tháng 6, 2009 nói...

ặc, câu chuyện này sao mừ giống chuyện em đang bị thế anh? ba tuần nay em bực kinh lên được đấy. Bực đến mức đã định quăng sạch hết, quit job đi vào trường học trở lại vì chán cái sự đời gian giảo. Bà boss Ấn Độ mà cả năm nay em xem như mẹ í vì em nghĩ bà ta tốt tính. Em và bà ấy cùng làm hết mình để build cho tốt cái project em đang nắm giử. Bà ta ko cần làm gì cả, mọi việc em take care, thế mà ba tuần trước bà ấy lại là người đứng lên trong meeting với boss lớn tố cáo em là tự í tự quyền, bà ta ko get along với em được đề nghị đổi leader. Em nổi điên lên vì cái tính tị hiềm của loài ngừi định bỏ đi rồi. Nhưng tiếc cái công gầy dựng của mình nên em chiến tiếp. Hè hè, ông trời cũng có mắt, bi giừ chuyện chưa ngã ngũ ai take over, nhưng boss trên đâ chia lực lượng ra làm hai để tránh tình trạng đấu đá nhau ko cần thiết. Nhưng lực lượng bà ta thì toàn là lính con bò ko thoai, bên em lính Vietnam rất chiến. Em bi giừ là ko ngu nữa đâu, oánh cho đám Ấn Độ chạy sút quần luôn, dám ăn hiếp Vietnam mình à. Bắt chước chị út tịch " còn cái lai quần cũng oánh". Nhưng mừ lở như em thất bại thì anh nhớ cho tên em vào danh sách "chiến sĩ vô danh" trong ngày thương binh liệt sĩ héng! :D

Titi on 22:50 24 tháng 6, 2009 nói...

Khi ta thành công, sẽ có người chia vui và tất nhiên sẽ có kẻ đố kỵ vì vinh quang của người này chính là thất bại của người khác. Xét cho cùng, chị bạn xấu tính kia thật đáng thương khi nhầm lẫn, coi cái DANH to hơn cái TÌNH trong khi danh mua được còn tình thì không :)
Là em, em sẽ càng thương xót và tìm cách bù đắp cho chị bạn kia :)

Minh Triết on 01:10 25 tháng 6, 2009 nói...

Có lẽ hai người chưa đủ thân và một người trong số họ ngộ nhận.

Vân Lam on 01:29 25 tháng 6, 2009 nói...

Entry này làm em suy nghĩ nhiều..!
Thấm thía lắm, đại K ạ!

ANH on 06:42 25 tháng 6, 2009 nói...

Trong những mối quan hệ đồng nghiệp có yếu tố cạnh tranh thì như vậy
nhưng với các mối quan hệ khác, em vẫn thấy khi khó khăn thất bại dễ hiểu rõ ai là bạn thật sự hơn

Mecghi on 09:24 25 tháng 6, 2009 nói...

em thì gặp nhiều kiểu gần tương tự dư lày rồi, trong quyến tính xấu người Việt, tính đố kỵ cũng khá nổi bật, bởi vậy mà nhiều khi có những tình bạn hàng chục năm bỗng tiêu tan khi bị chạm quyền lợi và khi thấy nó hơn mình nhiều quá, hic

nguoilavuaden on 10:25 25 tháng 6, 2009 nói...

Kinh nhở!
Em thấy phụ nữ nói chung đừng phấn đấu công danh sự nghiệp làm gì ; mải mê đấu đá thế nào cũng có ngày đầu rơi máu chảy lúc đó làm gì có ai dưỡng thương. Đàn ông trong nhà có khi nó còn mắng cho ấy chứ.

Titi on 10:27 25 tháng 6, 2009 nói...

A, giờ em nhớ một câu của một bậc lão thành truyền cho :" đừng bao giờ tìm kiếm tình bạn ở cơ quan" Vì sao? Vì khi động chạm đến quyền lợi, con người đa số có thể hành động như thú dữ khi đang đói :P

Nguyen Thi on 14:03 25 tháng 6, 2009 nói...

Blog có điểm hay ho là mọi người tha hồ vô danh tính nhận xét này nọ, vẫn vui vẻ. Nhưng sống giữa đời thực có nhiều điều khó. Chỉ là một thoáng giễu cợt, hiềm tị nơi ánh mắt, hay phải xổ ra một đống cay độc trên miệng lưỡi?
Bà chị gửi message kia đúng là khiến người ta tắt điện. Nhưng bà chị nhận message cũng vô tư thật đấy, vô tư ngộ nhận, để rồi lại chua chát kết luận này nọ. Một ngày nào bà í thành công hơn nữa, có lẽ lại kết luận trời ơi về ông chồng.
Con người ta cứ quá kỳ vọng vào điều nằm ngoài bản thân họ như tình vợ chồng, tình bạn thân thiết để rồi khi bản thân nó vốn vẫn thế thì họ lại thất vọng rằng hóa ra vậy, rồi lại nghĩ sai lầm hơn.

refrez on 11:54 26 tháng 6, 2009 nói...

phuc tap wa

Đăng nhận xét

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết