19/5/10

QUÁ TAY



Rạng sáng nay (19.5), Chính phủ Thái Lan đã quyết định cho quân đội tiến vào khu vực biểu tình của phe áo đỏ, dùng bạo lực cưỡng chế họ khỏi chiến lũy ở trung tâm Bangkok, ngõ hầu vãn hồi trật tự tại thủ đô Thái Lan sau một thời gian dài bị biểu tình của phe áo đỏ làm cho tê liệt.

Hãng tin AP dẫn lời Mark MacKinnon, nhà báo người Canada, có mặt tại đền Wat Pathum Vanaram, nơi những người biểu tình đến lánh nạn, mô tả cảnh đạn bay vèo vèo trên đầu cho mãi đến khi lệnh ngừng bắn được ban ra vào đêm 19.5.


Phóng viên báo Lao Động sang Bangkok phản ánh tình hình từ hôm qua, hôm nay báo về cho biết Bangkok bắt đầu tình trạng thiết quân luật từ đêm nay.


Vừa đọc tin trên Yahoo! News, thấy bạn Abhisit - Thủ tướng Thái, nói như đinh đóng cột rằng trật tự sẽ được vãn hồi và bạn sẽ tiếp tục thẳng tay với những kẻ đã gây ra đám cháy lớn ở thủ đô hôm 19.5.


Tất cả đã trở nên quá. Người biểu tình của phe áo đỏ thì quá đà, nhiều người dân Bangkok đã quá chán nản với những hành động đòi dân chủ của họ, gây ảnh hưởng lớn đến đời sống và công việc kinh doanh của họ.
Chính phủ thì đã quá tay khi phải dùng vũ lực để giải quyết cuộc khủng hoảng này.

Riêng trong ngày 19.5 đã có 6 người chết, nâng tổng số nạn nhân trong đợt đụng độ này lên con số 12. Một mạng người mất đi khi vẫn còn những biện pháp khác có thể được áp dụng là điều đáng tiếc. Đằng này lại là những 12 mạng người.


Nói chung tôi không có cảm tình với những nhà cầm quyền giương súng bắn vào người dân của mình. Thế nên, dù trước đây rất có thiện cảm với bạn Abhisit, tôi cũng phải thừa nhận rằng sau vụ bắn giết hôm nay ở Bangkok, tôi không còn thấy bạn là một chính khách thích hợp với thế giới hiện đại nữa.

Người cầm quyền chỉ có thể giương súng bắn vào kẻ thù, chứ không phải bắn vào nhân dân mình.



Entry cũ: BẠN ABHISIT
Tham khảo:
THÁI LAN: NỤ CƯỜI TẮT NGẤM - LAO ĐỘNG
BANGKOK THÀNH CHIẾN TRƯỜNG - LAO ĐỘNG


18/5/10

NGƯỜI DO THÁI ''MÔ PHẠM"



“Người đàn ông đầu hói, râu bạc, đôi mắt mệt mỏi, ngồi trong phòng làm việc quá rộng ở Washington D.C. và nói về kinh tế. Ông không có bộ dạng chỉ huy. Ông không phải là nhà hùng biện có tài thôi miên. Ông không phải là kẻ vênh váo ta đây, cũng không phải là người có duyên khiến ai cũng phải nghe giống như những người đàn ông có văn phòng quá rộng ở Washington. Lý lẽ của ông không thiên vị hay có màu sắc ý thức hệ, mà dựa trên số liệu và tài liệu học thuật mới nhất. Khi ông không biết điều gì, ông không quát tháo và tháu cáy. Ông mô phạm và đó là điều có ý nghĩa, bởi vì phần lớn sự nghiệp của mình ông là giáo sư”.

Đó là phần mở đầu trong bài giới thiệu về Ben Bernanke, Chủ tịch Quỹ Dự trữ Liên bang (FED hay Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ), người được tạp chí danh tiếng Time bình chọn là “Nhân vật trong năm” của năm 2009. Theo ban biên tập của tạp chí này, cuộc khủng hoảng kinh tế “có thể sẽ còn tồi tệ hơn nếu không có sự chèo lái của vị học giả ôn hòa này”.

“Chúng ta hiếm khi có được sự xem xét lại một cách hoàn hảo suy nghĩ dập khuôn rằng ai không học bài học lịch sử sẽ phải chịu số phận bi đát” - Richard Stengel, trưởng ban biên tập Time, bình luận. Ông còn cho hay Bernanke đã từng viết rằng có thể tránh được đại suy thoái nếu như FED không thực hiện một số hành động mà Quỹ đã từng làm trong cuộc Đại suy thoái thập niên 1930. “Bernanke chẳng những không học được từ lịch sử, mà còn tự viết ra lịch sử: sẽ là bi kịch nếu như ông lặp lại điều đó” – Stengel viết.

Bernanke không giống với hình mẫu của những người nắm giữ quyền lực ở Washington. Ông có vẻ nhút nhát. Không thích những bữa tiệc ồn ào, ông thường trở về nhà ăn cơm với vợ - một người phụ nữ vẫn còn tự nấu ăn cho chồng và đi đổ rác. Sau đó họ chơi ô chữ, đọc sách báo... Ông là tuýp người “mọt sách”. Chỉ có điều đó là “con mọt sách” quyền lực nhất thế giới.

Thời còn giảng dạy tại Đại học Princeton, Bernanke là học giả hàng đầu về Đại suy thoái. Ông biết rõ tại sao FED thụ động của thập niên 1930 lại góp phần tạo ra tai họa – vì đã cương quyết từ chối mở rộng tiếp tế tiền, vì sự nghèo nàn trong sáng tạo và thử nghiệm. Chủ tịch Bernanke quyết tâm không trở thành một vị Chủ tịch FED chỉ huy để vượt qua Đại suy thoái lần thứ hai.


Khi sự hỗn loạn trên thị trường địa ốc Mỹ di căn thành cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, ông đã huy động hàng nghìn tỉ USD và ném chúng vào nền kinh tế; tạo nên những cuộc giải cứu trên diện rộng đối với các công ty tư nhân làm ăn thua lỗ; giảm lãi suất xuống còn 0%; cấp tín dụng cho các quỹ ủy thác, các ngân hàng nước ngoài, ngân hàng thương mại, các nhà sản xuất, các công ty bảo hiểm và hàng loạt đối tượng đi vay khác – những người chưa bao giờ dám mơ đến việc được nhận được của FED; khởi động thị trường tín dụng bị đình trệ ở tất cả các lĩnh vực; thực hiện cuộc cách mạng trong tài chính địa ốc với làn sóng ngoạn mục mua bán những văn bản cầm cố; tăng cán cân của FED lên 3 lần so với quy mô trước đây; và nhìn chung đã biến chuyển vũ đài yên ả của ngân hàng trung ương thành sân khấu của khúc tùy hứng liều lĩnh.

Vị Chủ tịch tiền nhiệm của FED – ông Alan Greenspan, đã tạo nên sự sùng bái cá nhân một cách kỳ cục. Bernanke hy vọng đưa FED trở lại là nơi được càng ít người biết đến càng tốt. Nhưng những bước đi xông xáo của ông nhằm tránh ngày tận thế, cũng như mối quan hệ mật thiết một cách bất thường với hai vị bộ trưởng tài chính của Bush và Obama là Henry Paulson và Timothy Geither đã khiến ông và cơ quan của ông bị chỉ trích từ tất cả mọi phía.

Ông được gọi bằng những biệt danh như Bailout Ben (ông Ben Giải cứu), thần hộ mệnh của lũ ô trọc ở Wall Street (thị trường chứng khoán New York), hay Vua Ben – sa hoàng không ngai của nhánh thứ tư trong chính phủ. Ông giữ quan điểm từ tốn về lạm phát, đem tiền rải khắp đất nước, nói năng nhẹ nhàng về nạn thất nghiệp, phớt lờ những lời kêu khóc của Main Street đòi phải có hành động quyết liệt hơn. Điều đó khiến những người theo chủ nghĩa tự do quyết tâm phong tỏa việc bổ nhiệm ông thêm một nhiệm kỳ kéo dài 4 năm nữa. Nghị sĩ Đảng Tự do Ron Paul lớn tiếng quảng bá cuốn sách “Kết liễu FED”, kêu gọi Quốc hội Mỹ xem xét lại các điều luật cắt một số quyền và sự độc lập của FED.


Một ngày trước khi Quốc hội Mỹ xem xét quyết định này, tạp chí Time đã tung ra quả tạ khổng lồ - bầu chọn Ben Bernanke nhận danh hiệu cao quý nhất của báo chí Mỹ “Nhân vật trong năm”. Với 16 phiếu thuận và 7 phiếu chống, Ủy ban Ngân hàng Thượng viện đã thông qua việc bổ nhiệm người đàn ông 56 tuổi này làm Chủ tịch FED nhiệm kỳ thứ 2. Tuy nhiên, ông cũng phải đối mặt với sự phản đối gay gắt và áp lực phải đưa FED vào khuôn khổ. Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ Chris Dodd - Chủ tịch Ủy ban cho hay, ông vẫn ủng hộ Bernanke, mặc dù FED đã thất bại trong việc thực hiện chức năng giám sát và bảo vệ người tiêu dùng.

TNS Bernie Sanders – một người theo đường lối tự do, thừa nhận: “Wall Streer rất quyền lực. Bernanke là người của họ và họ muốn người của họ vẫn ở lại nhiệm sở”. Ai cũng biết thế lực tài chính mạnh nhất nước Mỹ đều do người Do Thái nắm giữ. Và Ben Bernanke không xa lạ với cộng đồng này. Ông là người Do Thái.

Ben Bernanke - WIKIPEDIA



17/5/10

24 GIỜ THAY ĐỔI NHẬN THỨC



Trước đây, tôi lờ mờ biết về chứng tự kỷ (autism). Biết là có những người mắc chứng tự kỷ, nhưng không biết cụ thể như thế nào và liệu những người đó có hòa nhập được vào cuộc sống hay không?

Sau khi xem tình cờ xem clip "Âm thanh và cuồng nộ" trên blog "Một góc nhỏ và khuất", tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi những vần thơ gan ruột, những tiếng kêu tưởng như vô vọng của một người mẹ có con tự kỷ trước sự nghiệt ngã của số phận.

Tôi nhờ Like2Chat, chủ của blog xin tác giả cho phép đăng lại bài thơ trên blog của tôi. Like2Chat đã bỏ nhiều thời gian thuyết phục và cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý. Cô phải ngồi gõ lại từng dòng của bài thơ dài gần 280 câu này. Rồi không yên tâm, vì bài thơ chứa khá nhiều những điều mà chỉ những người trong cuộc mới biết, nên Like2Chat phải thận trọng chú thích từng điểm một. Cô mong mỗi câu thơ phải được người đọc hiểu đúng.

Vài giờ sau khi được post, bài thơ đã nhận được rất nhiều comments. Những phụ huynh có con tự kỷ đóng góp thêm những đường link hữu dụng để những người chưa có chút hiểu biết nào về tự kỷ như tôi có thể tìm hiểu thật nhanh những vấn đề về lý thuyết. Họ cũng không ngần ngại bày tỏ những ý nghĩ, cảm xúc riêng...

Các blogger khác như Đàm Hà Phú, Vân Lam cũng đã rất nhanh tay đưa "Âm thanh và cuồng nộ" về blog của họ để có thêm nhiều người đọc và biết. Đã có những người bày tỏ sự quan tâm tới hội thảo về trẻ tự kỷ. Đã có những người lên tiếng sẵn sàng đóng góp vật chất (dù còn ở mức khiêm tốn) cho các hoạt động hướng tới nâng cao nhận thức về chứng tự kỷ.

Có thể nói "tảng băng thờ ơ" đã bắt đầu khe khẽ cựa mình.

Các bạn có con tự kỷ ơi, đừng quá buồn và thất vọng khi xã hội còn chưa hiểu biết gì và có thái độ thờ ơ về vấn đề mà con bạn mắc phải. Bao nhiêu năm qua xã hội chúng ta đã bao giờ nói đến tự kỷ đâu, các trường đại học y chắc cũng không có chuyên khoa nghiên cứu tự kỷ và cách điều trị. Cho nên, các bạn phải là những người đầu tiên giúp xã hội nhận thức rõ vấn đề mà gia đình các bạn đang phải đối đầu.

Bạn Vinh Hạnh, một bà mẹ có con tự kỷ cho hay: "Khi duyệt phương án tổ chức Đi bộ, có nhiều phụ huynh tự kỷ đã băn khoăn liệu có được 20 nhà tham gia không, vì ai cũng đôi chút tự ti và xấu hổ, nhiều bố mẹ vẫn chưa biết/đủ dũng cảm để chấp nhận và giải thích/thông báo với bạn bè, nên tham gia Đi bộ, nhỡ đâu, đùng một cái, cả nhà lên báo-TV thì sao?????"

Cuộc Đi bộ quanh Hồ Hoàn Kiếm đã tổ chức xong và số lượng các gia đình có con tự kỷ tham gia khá đông (400 gia đình). Họ đã vượt qua được "đôi chút tự ti và xấu hổ"... Cá nhân tôi nghĩ rằng, hơn ai hết các ông bố bà mẹ có con tự kỷ phải đi đầu trong các chiến dịch truyền thông về tự kỷ cho cộng đồng. Đừng e ngại gì cả. Nếu vẫn còn ai đó trong số các bạn tự ti và xấu hổ, thì tức là sẽ vẫn còn những phân biệt đối xử, những hiểu lầm và những dửng dưng trong cộng đồng đối với những em bé - thiên thần của các bạn.

Và cũng sẽ vẫn còn chỗ cho những lưỡi dao vô tư gây tổn thương cho tâm hồn của chính các bạn.

Có những người có khả năng thay đổi nhận thức rất nhanh, trong vòng 24 giờ, như các blogger đọc và comment ở đây. Nhưng không phải tất cả mọi người đều có khả năng như vậy. Hy vọng, những ông bố bà mẹ có con tự kỷ hãy tiếp tục những nỗ lực bền bỉ của mình nhằm giúp cộng đồng hiểu đúng vấn đề tự kỷ và có thái độ đúng đối với những người tự kỷ.

Đừng bao giờ ngã lòng, các bạn nhé!

Ảnh: Danh hài Đức Hải và bé Hiếu, một em nhỏ mắc chứng tự kỷ. Hiếu có những tài năng đặc biệt như vẽ tranh và chơi đàn và cảm thụ âm nhạc.

BONUS:


Thanh Bùi, ca sĩ gốc Việt tham gia Australian Idol hát bài "Through My Eyes"

Lyrics: Valerie Foley
Music: Fiona Johnson

See the world through my eyes
It changes shape and it changes size
It's not quite the world you see.
If you could find a way
To look around inside my mind
Maybe you would understand me

(Chorus)
'Coz I'm not blind, but I can't always see
I'm not deaf, but things just sound strange to me
I'm not trapped but it's hard to feel free
Imagine what it's like to be me
Imagine what it's like to be me

It's hard for me to try
To think things through or talk like you
Everything can be a blur sometimes
But if you walk along beside me
Hold my hand and guide me
Together, any mountain we can climb

'Coz I'm not blind, but I can't always see
I'm not deaf, but things can sound strange to me
I'm not trapped but it's hard to feel free
Imagine what it's like to be me
Imagine what it's like to be me

I'm dreaming of my future
And it's brighter than you know
I'll get there on a different road
When I am ready to go

I don't need pitty
I don't need tears
I just need someone to help me understand my fears
Show me you believe in me
Let me know that I'm ok
Help me feel safe in the world and I will find my way

'Coz I'm not blind, but I can't always see
I'm not deaf, but things just sound strange to me
I'm not trapped but it's hard to feel free
Imagine what it's like to be me
Imagine what it's like...

Imagine seeing the world through my eyes.

Lời Việt tạm dịch (Vinh Hạnh)

Qua đôi mắt tôi

Lời Valerie Foley
Nhạc Fiona Johnson

Hãy nhìn thế giới qua đôi mắt tôi
hình dạng đổi thay, kích cỡ đổi thay
Không giống nhiều với thế giới bạn nhìn thấy
Giá có cách nào đó
để bạn nhìn được vào trong trí óc của tôi


Tôi không mù, nhưng không phải lúc nào tôi cũng nhìn thấy
Tôi không điếc, nhưng mọi âm thanh tôi nghe thấy thật khác xa
Tôi không bị nhốt, nhưng khó thấy tự do
Hãy tưởng tượng xem nếu bạn là tôi, bạn sẽ thấy thế nào


Thật khó cho tôi
khi cố tư duy và nói chuyện được như bạn
Mọi thứ đôi khi có thể lờ mờ
Nhưng nếu bạn đi cạnh tôi
nắm tay tôi và chỉ dẫn cho tôi
thì ngọn núi nào mà ta không thể cùng vượt qua

Tôi không mù, nhưng không phải lúc nào tôi cũng nhìn thấy
Tôi không điếc, nhưng mọi âm thanh tôi nghe thấy lại khác
Tôi không bị nhốt, nhưng khó có thể cảm thấy tự do
Hãy tưởng tượng xem nếu bạn là tôi, bạn sẽ thấy thế nào
Hãy tưởng tượng xem nếu bạn là tôi, bạn sẽ thấy thế nào

Tôi đang mơ về tương lai của tôi- tươi sáng hơn bạn nghĩ
Tôi đi một con đường khác mà nay tôi đã sẵn sàng bước

Tôi đâu cần sự thương hại
Tôi đâu cần nước mắt
Tôi chỉ cần ai đó giúp tôi
Bằng cách hiểu những nỗi sợ hãi của tôi
Cho tôi biết rằng bạn tin ở tôi
Cho tôi biết rằng chẳng có vấn đề nào với tôi
Giúp tôi thấy an toàn trong thế giới
Và tôi sẽ tìm ra con đường cho riêng mình

Tôi không mù, nhưng không phải lúc nào tôi cũng nhìn thấy
Tôi không điếc, nhưng mọi âm thanh tôi nghe thấy lại khác
Tôi không bị nhốt, nhưng khó có thể cảm thấy tự do
Hãy tưởng tượng xem nếu bạn là tôi, bạn sẽ thấy thế nào
Hãy tưởng tượng xem bạn sẽ thấy thế nào
nếu bạn nhìn thế giới qua đôi mắt của tôi


Mời tất cả những ai có khả năng âm nhạc đặt lời Việt cho ca khúc này .
Đó là sự đóng góp thiết thực của chúng ta giúp cộng đồng hiểu thêm về tự kỷ.


Tham khảo:
WEBSITE TRẺ TỰ KỶ


16/5/10

ÂM THANH VÀ CUỒNG NỘ




Một người mẹ trẻ có con mắc chứng tự kỷ đã post lên blog của mình một clip thơ có tên gọi "Âm thanh và cuồng nộ". Chị muốn giải thích rõ cho mọi người thế nào là trẻ tự kỷ và những nỗ lực không mệt mỏi của các bậc phụ huynh nhằm đưa con mình trở thành những đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác.

Đáng tiếc, do thiếu hiểu biết về tự kỷ, cộng đồng (trong đó có y giới, báo giới) vẫn chưa có thái độ đúng về hiện tượng này dẫn tới những tổn thương không đáng có đối với những cha mẹ có con tự kỷ.

Tôi đã xin phép tác giả post bài thơ lên đây, để chúng ta hiểu thêm về tâm trạng của họ.

Phần chú thích là do blogger Like2Chat biên soạn. Xin cảm ơn em.

Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Đơn giản là nó không có âm thanh
Khô khốc và lạnh lùng
Chạm vào
Những nỗi đau
Những nỗi đau có địa chỉ
@ nối tiếp @ (1)
Như nước mắt chạy vòng quanh
Như những cuộc đời “cùng cực của nỗi đau”
Chạy vòng quanh
Bệnh viện Nhi I, nhi II…
Tâm thần nhi, Nhi Trung ương.
Ở đó
Bác sỹ nói
Âm thanh như từ thế giới bên kia
Rằng cháu bị tự kỷ
Ngàn lần xin lỗi
Những bác sỹ, điều trị viên, và những ai liên quan
Khi tôi viết những dòng dưới đây
Nó như những hình ảnh của cuốn phim quay tự động
Không có đạo diễn
Không có biên kịch
Không thể cắt xén
Tôi viết cho con tôi – cho trẻ tự kỷ và gia đình
Cho những ai có trái tim thấu cảm
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời của mẹ
Có thể là bệnh viện nhi I
Nơi ngày đầu mẹ đến
Nơi ngày đầu mẹ biết thế nào là vị đắng ngắt
Của âm thanh
Cô bác sỹ vô tình… lặp đi lặp lại
Rằng “cháu bị tự kỷ”


Mẹ nuốt – âm thanh – đắng ngắt mãi đến tận bây giờ
Nơi bắt đầu mẹ căm ghét ông trời
Nơi mà mẹ đã vứt đi tất cả những nguyên tắc sống và sự kiêu hãnh
Trốn cơ quan
Tất tả giữa hỗn loạn xe khói – đến bệnh viện
Siêng năng như chưa bao giờ
Học đến đầu bù tóc rối
Đi tìm giữa hỗn mang – mịt mùng từ ngữ xa lạ
Cô bác sỹ vô tình cứ nói
“Tự kỷ không chữa được em ơi”
Mẹ lớn lên ngây thơ như đồi hoa dại
Chỉ có gió đùa giỡn xôn xao
Chỉ có ba con ngêu ngao hát
Mẹ mơ màng nghe
Không gian xao động
Âm thanh như mật ngọt
Thiên đàng
Ừ thì cứ cho là số phận
Có lẽ số phận gắn con với hoa dại
Lẫn lộn trong một đồi hoa dại
Mẹ kêu – con không quay lại (2)
Âm thanh của mẹ bắt đầu biết thảng thốt
Vì lạc lõng, mất hút đâu đâu
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Có thể là bệnh viện nhi II
Tuần 4 buổi, mỗi buổi 2 giờ
Lịch đưa rước ương ương dở dở
Cánh cửa đóng sập sau lưng con
Họ dạy con những gì mẹ không biết
Chương trình dạy gì mẹ cũng chẳng hay
Ngày qua ngày tiếng la thét của con thưa dần
Cô điều trị mặt mày hớn hở khoe
Bé có tiến bộ
Mẹ nghe như mở cở trong bụng, hỏi
Cô ơi..bao giờ
Cháu nói được “mẹ ơi”
Câu trả lời là sự yên lặng điếng người
Mẹ yêu ba con vì đôi mắt có nắng mặt trời
Vậy mà bây giờ
Ở đó chỉ còn những mảng tối
Hun hút sâu
Đọng nước đỏ quạch
Ba bây giờ ít đàn đúm với bạn bè
Thâu đêm với những trang web tự kỷ
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Được tung hứng trên mặt báo
Được “đánh bóng” trên màn hình ti vi (3)
Như là địa chỉ hành hương của những gia đình tự kỷ
Nơi mà phí chữa trị tính trên 3 con số bằng đô la???
Đòi hỏi ba mẹ phải có trình độ đại học???
Không phải là Việt kiều???
Nơi mà mẹ phải ra về lẩm bẩm như người điên
Ông trời ơi, ông có điên?
Bà ngoại và mẹ đi hết tất cả các ngôi chùa trong thành phố
Sư cô viết tên con trong mảnh giấy nhỏ màu vàng
Dán lên chuông lớn
Mẹ nắp một nén nhang cầu nguyện
Chuông ngân
Mẹ khấn
Không hiểu khói nhang có làm cay mắt Phật không?
Từ nhỏ con ít ngủ như một ông già
Hay thức giấc nửa đêm khóc, cười, lảm nhảm
Ba thở dài – gục đầu vào bóng tối
Mẹ ôm chặt con… nát lòng
Đêm dài như cả thế kỷ
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Có thể là bệnh viện tâm thần nhi
Nơi con uống thuốc như ăn kẹo
Luyện âm
Can thiệp hành vi
Can thiệp âm nhạc
Cô điều trị quên đóng cửa
Con lao xuống lầu
Ra đường đàng hoàng bước lên một chiếc taxi
Mẹ đến kịp mà chân như khịu xuống
Hello… ông trời
Con đẩy chiếc xe chút xíu
Trên cùng một đường thẳng
Đẩy qua đẩy lại….hàng giờ (4)
Mẹ ngồi như bị đông đặc
Mắt con thuộc về thế giới nào khác
Con chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mắt mẹ (5)
Mắt mẹ giờ… cũng đông đặc..
Vô hồn
Bao giờ…cho đến bao giờ…?
Con nhìn vào mắt mẹ
Để tan băng trong mắt mẹ - con ơi
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Có thể là hồ bơi trong công viên Lê Văn Tám
Nơi người ta nhìn con từ ngạc nhiên đến ghẻ lạnh
Nơi mà ước gì mẹ bị…điếc
Để không bị trói nghiến bởi những từ khó nghe
Nơi mẹ tập lẫn lộn như kẻ hút xì ke
Giữa thực tại và ảo mộng
Ừ thì hãy học bao dung
Cho dù nó quá xa xỉ
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Đơn giản là nó không có âm thanh
Nó nhân danh “tác nghiệp”
Để cho mình có quyền
“cỡi ngựa”
Xem những nỗi đau
Những nỗi đau có địa chỉ
(email list các mẹ)
@ nối tiếp @
Như những “con mắt trần gian”
Chỉ ăn xin sự “nồng nàn”
Cho trẻ em tự kỷ
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Có thể vô tình
Có thể cố ý
Bắt những mảnh đời đã cùng kiệt
Loanh quanh
Cùng kiệt mỏi mệt
Phải lên tiếng
Những mảnh đời có địa chỉ
(email list các gia đình)
@ nối tiếp @
Như những cơn sóng cuồng nộ
Xin lỗi những ai có liên quan
Tôi không thể cắt gọt tỉa xén
Để những nỗi đau của tôi và những gia đình có trẻ tự kỷ trở thành dị dạng
Ai đó có thể nhân danh “truyền thông”
Để cho mình có quyền im lặng (???) (6)
Khi “bạn đọc” lên tiếng (???)
Để cho mình có thể đạo diễn một hay nhiều scandal
Hãy nhớ
Thời bây giờ không còn chỉ là bia miệng
Nó còn có cả bia… @ …


Có những chuyến đi làm mẹ ân hận
Vật vã ôm – vác – lôi – kéo con lên máy bay
Cô tiếp viên nhăn mặt làm xấu
Hàng trăm cặp mắt có dấu hỏi
Những cái tick
Những câu hỏi khô khan của những bài test
Định – sẵn – số - phận – con – người
Kết luận của con có thêm chữ “nặng”
“Bị tự kỷ nặng”
Mẹ và ba dẫn con ra công viên ngồi …khóc
Trời ơi, ông ở đâu?
Thiên thần không có trong đời thực
Con quay quay quanh trục vòng tròn
Chân nhón gót
Tay vung vẩy như đôi cánh
Mẹ lẫn lộn thực - ảo
Thiên thần của mẹ ơi
Có những địa chỉ
Ám ảnh suốt cả cuộc đời mẹ
Có thể là những trường mầm non con đã qua
Nhà nước có, tư nhân có
Nhiều vô kể
Trường thì rộng mênh mông
Chỗ cho con thì không có
1 ngày, 2 ngày, may thì 3 ngày con trụ lại
Mẹ thắt cả tim chờ điện thoại
Muốn khóc theo câu”
“chị ơi, thôi, dắt cháu về”
Rằng mẹ là người ngoại đạo
Ngày 2 buổi
Ngang qua nhà thờ đức bà
Chúa chỉ ở trong nhà thờ
Và ở trong nhà
Những người có đức tin
Rất gần mà cũng rất xa
Làm sao cầu xin cho được ???
Vậy mà có lúc bất chợt mẹ dừng xe
Vứt chỏng chơ bên đường
Đi như mộng du đến bên tượng đài đức Mẹ
Bắt chước người ta thắp nến hành lễ
Ngọn nến lung linh dưới chân
Ánh sáng ở sao không đủ đến khuôn mặt hiền từ
Đức mẹ không dang tay
Lời cầu xin mẹ chới với
Đức mẹ không dang tay
Lời cầu xin mẹ tắc nghẹn
Không lời
Có ai đó không chịu ngồi yên trong bóng tối
Nguyền rủa số phận
Họ đã thắp đuốc mà đi
Tiếng í ới không có âm thanh
Đơn giản là
…@...+…@...+…@...+…@...+ … + … (7)
Một vài ngôi trường mọc lên chẳng cần tiền nhà nước
Không ầm ĩ quảng cáo, cũng chẳng cần lăng xê
Đơn giản là nó thực
Thực như nghị lực và tấm lòng người mở
Thực như sự gần lại như chưa bao giờ
Của những cuộc đời gắn với tự kỷ
Con rồi cũng có trường để học
Cũng sáng đi chiều về
Con rồi cũng có thêm vòng tay yêu thương của cô giáo
Ai đó làm sao có thể vô cảm
Với những dấu chân tay, decal trên sàn (8)
Con và bạn phải tập lại đi, bò
ở tuổi đã chạy
Con và bạn phải học điều cực kỳ đơn giản
Chỉ, trỏ
Thầy, cô toát mồ hôi ngăn tự cắn, tự thương (9)
Cô – Thầy tôi xin được viết hoa
Ai đó làm sao có thể vô cảm
Gánh nặng con đã chia nửa: mẹ và Thầy – Cô
Gánh nặng của bao gia đình đã chia nửa với nhà trường
Thôi thì ai đó sẽ hạch họe
Họ mù tịt thực tế
Theo như họ “phán”
Thì giáo viên ra trường
phải
…thất nghiệp???
Con và bạn chẳng bao giờ có nổi
Một ngôi trường


Rồi đức Phật cũng cay mắt
Rồi đức Mẹ cũng dang tay
Rồi con chợt quay lại khi mẹ gọi
Để mẹ vỡ tan trong hạnh phúc
Rồi đức Phật cũng cay mắt
Rồi đức Mẹ cũng dang tay
Rồi con chợt bật hát
Chỉ hai chữ “Bí bo, bí bo”
Mà làm ba bật khóc
Nước – mắt – đàn – ông như cả một
… đại dương
Mẹ ngụp lặn sâu trong hạnh phúc
Vô thường
Mẹ không thể tưởng tượng
Ai đó “vạch lá tìm sâu”
Những ngôi trường tự kỷ
Nói như “bác sỹ”???
Chỉ - như kẻ từng trải chuyên nghiệp???
Định hướng mà chẳng biết hướng về đâu (10)
Nếu lỡ cô hiệu trưởng buồn đóng cửa
Con và các bạn đi về đâu…???
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Đơn giản là nó không có âm thanh
Nó nhân danh tác nghiệp
Để cho mình có quyền “đơn giản”
Có quyền “bịt mắt” và quyền “nửa mắt”
Và “phỏng đoán sự thật”
Rồi chỉ người ta những địa chỉ
…mịt mùng

Ghi chú:
(1) Các bà mẹ chỉ toàn biết và liên lạc với nhau qua email.
(2) Trẻ tự kỷ tuy không bị điếc, nhưng thường không quay đầu lại khi được gọi tên.
(3) Một phụ huynh đi học về trị liệu tự kỷ ở Mỹ và về thu mỗi gia đình 1,500 đô – 2,000 đô để chuyển giao công nghệ trong vòng 1 tuần. Chị ấy đã lên nhiều báo và chương trình truyền hình.
(4) Trẻ tự kỷ thường có hành vi lặp đi lặp lại không có chủ đích, mỗi trẻ có mức độ khác nhau.
(5) Trẻ tự kỷ trốn giao tiếp mắt.
(6) Khi các mẹ của trẻ tự kỷ gửi phản hồi, các báo im lặng, có báo tự gỡ bài xuống không giải thích.
(7) Các bà mẹ rủ nhau mở trường nhưng trước đó chỉ toàn trao đổi qua email vì rất thiếu thời gian.
(8) Trong bài báo có nói thấy các cháu bò theo hình đánh dấu dán trên sàn nhà. Rất nhiều trẻ tự kỷ bị rối loạn xúc giác phải tập những bài tập thể lực.
(9) Vì rối loạn xúc giác, nên nhiều cháu tự cắn mình mà không thấy đau, thậm chí còn thích.
(10) Bài báo có nói tìm những địa chỉ thực sự đủ tiêu chuẩn mà cho con vào học, nhưng thực tế ở VN chẳng có chỗ nào như thế.

Tham khảo
Blog "MỘT GÓC NHỎ VÀ KHUẤT"


14/5/10

KHÔNG ĐI GIỜ DẦN



Anh bị ung thư cả năm nay. Di căn vào xương. Xương cốt mục ra hết cả.

Đau đớn, nhưng vẫn tỉnh táo cho đến tận phút cuối.

Gia đình anh: vợ và hai cậu con trai đã được chuẩn bị sẵn tinh thần rằng người đàn ông thân yêu nhất của họ sắp ra đi.


Hôm kia, lúc gần nửa đêm, anh gọi cậu con trai cả đang học năm thứ nhất đại học đến bên giường. Bảo cậu mang thêm tờ giấy, cây bút. Anh đọc cho cậu nghe những lời dặn dò cuối cùng.


Anh đọc cho cậu nghe số PIN của thẻ ATM.


Dặn dò xong xuôi, anh nói: “Ba phải ngủ chút đã. Chắc hai giờ mới đi chơi con à”.


Nói xong, anh chợp mắt.


Cả nhà anh không ai dám ngủ. Sợ rằng anh có thể bất ngờ ra đi.


Hai giờ, anh tỉnh dậy. Anh nói ông nội (tức ba anh) và Nguyễn Khánh Hưng, người đồng đội cùng anh chiến đấu tại Campuchia và hy sinh bên đó, đang đứng đợi anh trước hiên nhà.


Nhưng anh nói: “Giờ Dần không tốt, đợi qua giờ Dần ba sẽ đi chơi”.

Anh tuổi Tị. Tị kỵ với Dần.


Vợ anh vội vã thắp nén nhang lên bàn thờ cha chồng: “Cha ơi, cha sống khôn thác thiêng, cha chịu khó đợi thêm chút, khi nào nhà con đi được thì anh ấy sẽ đi nghen ba.”


Đồng hồ điểm 5 tiếng, hết giờ Dần.


3 phút sau, anh trút hơi thở cuối cùng.


Có những điều mà ta không bao giờ tin, nếu như không được tận mắt chứng kiến, hoặc nghe chính những người trong cuộc thuật lại.


Người mới ra đi đó là một đồng nghiệp trong cơ quan tôi. Anh ra đi khi còn quá trẻ, mới 46 tuổi.


Tôi sẽ còn nhớ anh mãi, nhớ chuyến xe xuyên miền Trung chỉ có anh và tôi trên một chiếc xe qua vùng bão lũ.


Yên nghỉ nhé Kỳ Công.


Xem thêm
VĨNH BIỆT KỲ CÔNG - LAO ĐỘNG



13/5/10

CÔNG NGHỆ NANO PHỤC VỤ NGƯỜI NGHÈO



Ứng dụng công nghệ nano sẽ đem lại lợi ích cho người dân đang sống trong nghèo khổ như chẩn đoán và điều trị các bệnh truyền nhiễm, làm sạch nước, khử muối, sản xuất năng lượng bền vững... Công nghệ nano còn có thể tác động tốt đến an ninh lương thực như tăng sản lượng hoa màu, các nguyên liệu bao bì được khoác lớp phân tử nano sẽ giúp thực phẩm được bảo quản lâu hơn.

Công nghệ nano đương nhiên không thể giải quyết được hết các vấn đề của người dân nghèo ở vùng sâu vùng xa, nhưng nó có thể tạo nên những dụng cụ, hệ thống từ những vật liệu rẻ tiền và dễ sử dụng. Trong tương lai, những công ty đa quốc gia có thể sẽ đưa sản xuất đến những nước đang phát triển, nơi có giá nhân công thấp hơn.

Một loạt nền kinh tế mới nổi như Brazil, Trung Quốc, Ấn Độ, Nga và Nam Phi đã đầu tư một số lượng tiền đáng kể vào những chương trình nghiên cứu công nghệ nano nội địa tạo ra những sản phẩm có thể cạnh tranh trên thị trường quốc tế.

Công nghệ nano hiện đã được áp dụng ở nhiều lĩnh vực như y tế, năng lượng, góp phần cải thiện cuộc sống của người nghèo. Năng lượng mặt trời là một ví dụ. Những tấm thuộc quang điện mặt trời (PV) hiện có trên thị trường sử dụng một lớp khá dày silicon kết tinh đắt tiền làm nguyên liệu chính chuyển ánh sáng mặt trời thành điện năng. Một số pin mặt trời sử dụng nguyên liệu nano (như silicon không kết tinh hay màng mỏng) thường có giá rẻ nhưng lại kém hiệu suất hơn so với pin mặt trời kết tinh. Các nhà khoa học đã tập trung nghiên cứu cách tăng hiệu suất nhưng vẫn sử dụng các nguyên liệu rẻ hơn phối hợp với những loại pin mặt trời khác nhau trong cái gọi là “pin mặt trời 3D” và đưa chúng vào trong các loại vật liệu xây dựng.

Theo ông Wilfried Hoffman thuộc Cty Đức RWE Schott Solar, những tấm pin mặt trời PV silicon không kết tinh rẻ tiền là sự lựa chọn phổ biến cho người dân ở những khu vực chưa có lưới điện quốc gia. Thậm chí các tấm pin mặt trời PV nối với lưới điện sẽ trở thành nguồn điện năng rất cạnh tranh trong sản xuất điện từ 2010 đến 2020.


Ở những nước nơi mà tình trạng thiếu vệ sinh và nước sạch là nguyên nhân gây ra các dịch bệnh chết người, công nghệ nano có thể tìm ra một vài giải pháp. Hiện nay đã có một số cách lọc nước loại bỏ khá hữu hiệu các tạp chất, rất dễ sử dụng và có thể được sản xuất tại chỗ. Những cách lọc nước này có thể sẽ hữu hiệu hơn và rẻ hơn nếu được bổ sung các màng hay phân tử nano.

Tuy nhiên, các chuyên gia về nano của Nam Phi là Thembela Hillie và Mbhuti Hlope cảnh báo rằng cần phải xem xét kỹ những nguy cơ có thể tác động đến sức khỏe con người trong các thiết bị lọc nước liên quan đến nano, bởi lẽ tùy thuộc vào kích cỡ hoặc tính chất bề mặt của một số phân tử nano của cùng một hợp chất hóa học, mà phân tử nano lớn hơn có thể hoạt động theo một cách khác và gây nguy hại cho con người hoặc môi trường.

Công nghệ nano cũng có thể được ứng dụng trong các nhà máy xử lý nước mặn, hoặc với tư cách là chất xúc tại tại các nhà máy xử lý nước tại các đô thị. Tại Bangladesh, công nghệ nano tỏ ra đặc biệt hữu hiệu trong việc loại bỏ các tạp chất độc hại như thạch tín khỏi nguồn nước sinh hoạt. Cuối năm 2006, hai dự án nghiên cứu và thử nghiệm các hệ thống làm sạch nước bằng năng lượng mặt trời ở nông thôn.

Trong khuôn khổ Dự án Sodiswater do Liên minh Châu Âu (EU) tài trợ , các nhà khoa học của Châu Âu và Châu Phi đã nghiên cứu việc sử dụng phần tử nano như chất xúc tác để tẩy uế nhanh chóng với chi phí thấp tại Kenya, Nam Phi và Zimbabwe. Dự án còn hướng tới việc quảng bá cách làm sạch nước uống bằng năng lượng mặt trời như một cách can thiệp hữu hiệu để ngăn chặn các dịch bệnh lây lan qua nước. Chính phủ Ireland đã cung cấp tài chính để thực hiện một dự án tương tự tại Campuchia.

Dịch bệnh là tác nhân gây tử vong của hàng triệu người mỗi năm và số nạn nhân có khả năng tăng lên trong những năm tới, đặc biệt là ở những nước đang phát triển. Theo số liệu của Cơ quan phòng chống AIDS của LHQ (UNAIDS), thế giới có trên 33 triệu người nhiễm HIV, chỉ riêng trong năm 2006 đã có 2,1 triệu người chết vì AIDS. Chiến dịch Thiên niên kỷ của LHQ cảnh báo mỗi năm có hơn 1 triệu người chết vì sốt rét và hơn 300 triệu người bị mắc căn bệnh này.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), năm 2005 có 1,5 triệu người chết vì lao phổi. Người ta hy vọng rằng các nghiên cứu công nghệ nano sẽ đưa ra được nhiều cách chữa trị mới. Ông Jon Dobson (ĐH Keele – Anh) tin rằng phân tử nano có thể được sử dụng trong chẩn đoán cũng như điều trị lao phổi và các bệnh về phổi khác. Còn ông Robert Allaker của ĐH London thì cho rằng công nghệ nano không chỉ có tiềm năng trong việc cải thiện cách tiếp cận hiện nay đối với tiêm chủng, thiết kế và cung cấp thuốc men, chẩn đoán và kiểm soát nhiễm trùng, mà sẽ cung cấp nhiều công cụ và khả năng mới.


Trong nông nghiệp, các nhà khoa học đã nghiên cứu nhiều ứng dụng công nghệ nano đối với an ninh lương thực. Theo ông Jorgen Schultz và các đồng nghiệp tại Đại học Kỹ thuật Đan Mạch, bọt nano có thể được đưa vào tấm lớp nhựa giữa hai lớp kính của nhà trồng rau quả, ánh sáng vẫn có thể đi từ ngoài vào, nhưng hơi ấm từ trong lại không bị thoát ra, giúp các loại cây ăn trái hay hoa màu cho thu hoạch nhanh hơn.

Không những thế, các nang nano thông minh có thể sẽ được trộn vào phân vô cơ, trong trường hợp phát hiện ra mầm bệnh, chúng sẽ tự vỡ để tiêu diệt mầm bệnh. Tuy nhiên, người ta lại đặt câu hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu không có mầm bệnh và các nang nano lọt vào cơ thể người qua đường tiêu hóa và bục ra trong dạ dầy của khách hàng?

Lương thực cũng có thể được bảo quản lâu hơn nếu đem đóng vào các bao bì có một lớp tiểu huyết cầu mỏng hoặc các nguyên liệu nano khác có thể giảm sự rò rỉ oxi. Các cảm biến nano cũng có thể dùng để giám sát chất lượng thực phẩm.

Các nhóm nghiên cứu của ĐH Wageningen (Hà Lan) đã xem xét việc ứng dụng công nghệ nano khá rộng rãi trong nông nghiệp, nhưng các tổ chức môi trường và quyền lợi của người tiêu dùng cũng như các cơ quan an toàn thực phẩm ở các nước vẫn lo ngại về những nguy cơ tiềm năng chưa được làm rõ của công nghệ này đối với con người và môi trường.


Tham khảo:
Công nghệ nano - Wikipedia


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết