3/9/09

PHIÊN ÂM



Hôm nay, cầm trong tay một ấn phẩm mới. Không hẳn mới, xuất bản được vài năm rồi, nhưng vì có anh bạn đồng nghiệp mới chuyển về làm biên tập cho tờ này, nên mới có được số mới nhất trong tay.

Cảm nhận chung là ấn phẩm được trình bày đẹp, cách chọn chủ đề, triển khai bài vở khá chuyên nghiệp, có nhiều cái để đọc.

Nhưng khi thực sự bắt tay vào đọc, thì có cảm giác như nhai một miếng cơm có nhiều sạn.

Tất cả tên người, địa danh bằng tiếng nước ngoài đều được phiên âm.

Mọi người thử xem những ví dụ sau đây để đoán xem họ là ai, hoặc địa danh cụ thể là gì nhé:

- Mau Li
- Be-vơ-li Hin-xơ
- Lu-i Lu-mi-e
- Ua-nơ Brót
- Uy-li-am Uy-lơ
- Cha-lít Đích-ken
- Gioóc-gi Lu-cát
- Xpi-en-bớc
- Uyn-cốt
- Đa-ây-đa
- Péc En-tuýt-xtơn
- Sơ-li Tem-bơn
- Uôn E-li-át Đi-xni
- Giép-phơ Xcôn
- Cha-li-dơ Thê-rôn....

Đọc những tên trên có mệt không các bạn.

Bạn thử cố đoán xem, mình sẽ trúng bao nhiêu phần trăm?

Xin thưa, đó là....

- Mau Li (Mount Lee)
- Be-vơ-li Hin-xơ (Beverly Hills)
- Lu-i Lu-mi-e (Louis Lumiere)
- Ua-nơ Brót (Warner Bros)
- Uy-li-am Uy-lơ (William Wyle)
- Cha-lít Đích-ken (Charles Dickens)
- Gioóc-gi Lu-cát (George Lucas)
- Xpi-en-bớc (Spienberg)
- Uyn-cốt (Wilcox)
- Đa-ây-đa (Daeida)
- Péc En-tuýt-xtơn (Peg Entwistle)
- Sơ-li Tem-bơn (Shirley Temple)
- Uôn E-li-át Đi-xni (Walt Elias Disney)
- Giép-phơ Xcôn (Jeff Skoll)
- Cha-li-dơ Thê-rôn (Charlize Theron) ...

Tôi hỏi anh bạn đồng nghiệp: "Thế những danh từ nổi tiếng mà trẻ con cũng biết như ASEAN, SEA Games cũng phiên âm à?". Anh trả lời: "Vâng, A-sê-an, Xi Gêm!"

Sao biên tập không đề xuất sếp là đừng phiên âm nữa, thời buổi này là thời buổi nào rồi?

- Sếp biết rất rõ anh ạ. Sếp cũng tân tiến lắm. Sếp đã thử rồi. Nhưng được một số thì bị phê kinh quá. Làm báo cho người Việt đọc chứ có phải làm cho người nước ngoài đâu?

Tiếc cho một ấn phẩm công phu.



2/9/09

VU LAN



Cách đây mấy tuần, chị gọi điện bảo: "Đêm qua chị mơ thấy cô!"

Cô ở đây là cô ruột của chị, mẹ của tôi.

- Chị thấy bà thế nào? Có nói gì không? - tôi hỏi

- Xinh lắm, trẻ lắm. Hồi cô đi, cô còn trẻ hơn chị em mình bây giờ mà. Ăn mặc rất đẹp, không nói gì cả. Chỉ mỉm cười thôi. Thế có nghĩa là đầy đủ và mãn nguyện, không có gì phải phàn nàn cả.

Chị giống mẹ tôi cả gương mặt lẫn tính cách. Hai cô cháu cứ nói chuyện được một lát là lại tranh luận. Tại tính giống nhau. Nhưng hợp nhau. Chắc vì thế nên cô hay về thăm cháu.

Năm đầu tiên tôi mới chuyển về nhà mới, rằm tháng Bảy, cũng bầy hoa quả tiền vàng, thắp hương. Khi hạ lễ hóa vàng phát hiện ra hương mới cháy được một nửa.

Đem chuyện kể với chị, chị hỏi: "Em lễ như thế nào?" Tôi kể lại, chị giật mình: "Chết thật, đoảng quá, chị không nói với em. Rằm tháng Bảy là lễ Vu Lan, em phải cúng đồ mặn, chứ chỉ hương hoa không thôi thì cô không hài lòng rồi".

Từ đó, năm nào chị cũng chủ động hỏi và nếu tiện thì sắm lễ giúp.

Hôm qua, chị gọi điện từ sáng: "Ngày mai lễ Vu Lan, em nhớ làm lễ nhé. Nhớ mua quần áo cho cô đấy".

- Vâng, em nhớ rồi!




1/9/09

THÁNG CHÍN


Align CenterCà phê vỉa hè - Đêm - Tháng Chín
(Không rõ tác giả)



Миро- август е септември
Thế giới - tháng Tám và tháng Chín
Bài hát tiếng Bulgaria


31/8/09

NO DRAMA!



"Looking for no drama woman for possable LTR, i am 32 divorced no kids. Try to live life to the fullest everyday. When not at work usally racing, everyone welcom, age, race, size, don't matter. Just tired of playing games. So if you know what you want in life, let's me know".

Đấy là một message muốn tìm đối tượng cho một mối quan hệ lâu dài của một người đàn ông 32 tuổi, đã từng li dị một lần. Cái gì anh này cũng chấp nhận, trừ một chuyện là "drama".

Thế nào là "no drama"?

Tức là những phụ nữ không bi kịch hoá cuộc sống của họ, người yêu của họ và những người thân cũng như bạn bè và đồng nghiệp sống quanh họ. Đó là những phụ nữ biết "take it easy", biến chuyện to thành chuyện nhỏ. Đó là những phụ nữ mà tiếng Việt gọi là "biết điều".

Phụ nữ Việt Nam thường rất chịu thương chịu khó, biết hy sinh cho chồng con, nhưng những số người có tính cách "no drama" hình như lại rất ít. Lúc nào cũng phải nghĩ ra điều gì đó làm phức tạp hoá tình hình, quan trọng hoá vấn đề và làm cho mọi việc rối tung lên. Dường như nếu không "thử thách" người thân, không làm cho họ điên cái đầu thì không chịu được.

Kết cục là những người đàn ông cứ lặng lẽ rời xa... Đến lúc đó lại than thân trách phận, chê đàn ông phụ bạc.

Nếu biết "no drama" ngay từ đầu thì tốt biết bao...

(Trích tâm sự của một anh bạn qua điện thoại tối nay)

30/8/09

ĐƯỜNG DÀI... DU MỤC




Дорогой Длинною, tựa tiếng Việt là "Tình ca du mục", hay tiếng Anh là "Those Were The Days" là một trong những bài bát nổi tiếng nhất của nền âm nhạc Nga.

Дорогой Длинною, đơn giản là "Dặm đường dài". Bài hát do B. Fomin viết nhạc và K. Podrevsky đặt lời.



Dưới đây là một số version của bài hát này theo các phong cách khác nhau.



Nani Bregvadze - nữ ca sĩ Gruzia, hát theo đúng phong cách romans của Nga.



Anna Litvineno - nữ ca sĩ Nga, hát theo phong cách dân gian Nga.



Ban nhạc Penyary của Belarus hát biến tấu



Manca Izmajlova - nữ ca sĩ Slovenia, hát theo phong cách thính phòng.



Nữ danh ca Pháp Dalida trình bày bản tiếng Pháp "Le temps des fleurs"



Phiên bản Aquellos Fueron Los Dias do ca sĩ Tây Ban Nha Gigliola Cinquetti trình bày.



Bản tiếng Anh do ban nhạc Leningrad Cowboys trình bày



Razmik Amyan - nam ca sĩ Armenia, hát theo phong cách nhạc pop.

Bạn thích bản nào?


29/8/09

NGHỆ SĨ VÀ DANH HIỆU


Cẩm Vân - ca sĩ liên tục toả sáng suốt 30 năm qua.

1. Cách đây mấy năm, tôi phỏng vấn nghệ sĩ vĩ cầm đương đại xuất sắc của Nga Eduard Grach, khi ông đem dàn nhạc thính phòng Moskovia đến biểu diễn tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Ông nói: "Tôi là Nghệ sĩ Nhân dân Liên Xô, và tôi tự hào về điều đó".

Tôi hỏi lại: "Tại sao?"

Ông đáp: "Để đạt danh hiệu đó, nghệ sĩ phải có tài năng thực sự và tài năng đó phải được xã hội công nhận. Tôi tự hào vì lẽ đó".

2. Một người bạn của tôi là diễn viên của một nhà hát kịch nói thuộc diện hàng đầu Việt Nam. Ít ngày trước chị kể rằng vị nghệ sĩ nhân dân vừa được phân về làm giám đốc nhà hát của chị, giục chị làm hồ sơ đề nghị phong tặng danh hiệu nghệ sĩ nhân dân. Chị đang chần chừ, không phải vì chị thiếu tài năng và thành tích, mà vì nhà hát chị lâu nay hoạt động có phần lay lắt. Chị được danh hiệu, có khi người ta lại nghĩ là chị "chạy".

Ông giám đốc nói với chị: "Không phải là chị cần danh hiệu này, mà là nhà hát cần. Không thể để một nhà hát tầm cỡ quốc gia mà không có nghệ sĩ nhân dân nào. Chị đủ điều kiện, chị cần làm vì nhà hát".

Tôi cũng nói với chị rằng chị nên làm. Không chỉ vì nhà hát như lời ông giám đốc, mà còn vì khán giả của mình. Họ có quyền được thấy người nghệ sĩ tài năng mà họ yêu thích được công nhận danh hiệu cao quý đó.

Chị thở dài: "Cũng biết thế, nhưng hôm trước vào Sài Gòn xem Thành Lộc diễn. Hắn tài như thế mà mới có NSƯT, mình chắc chắn không tài bằng hắn. Cho nên nếu mình là nhân dân mà hắn vẫn ưu tú thì mình thấy ngượng".

3. Một loạt nghệ sĩ thực sự có tài ở miền Nam dường như không màng danh hiệu ưu tú và nhân dân. Giống như chị bạn NSƯT kịch nói nêu trên, tôi cũng thấy Thành Lộc xứng đáng là Nghệ sĩ Nhân dân. Anh thậm chí có phần còn nổi hơn những nghệ sĩ kịch nói xuất sắc khác của sân khấu miền Bắc đã có danh hiệu nhân dân như Lê Khanh, Lan Hương, Hoàng Dũng...

Các nghệ sĩ cải lương Bạch Tuyết, Lệ Thuỷ cũng xứng đáng với danh hiệu NSND, nhưng các chị tạm thời mới chỉ là ưu tú.

Hữu Châu trong vai Nguyễn Trãi vở "Bí mật vườn Lệ Chi"

Ca sĩ Cẩm Vân, một nghệ sĩ xuất sắc với thâm niên hoạt động nghệ thuật liên tục suốt 30 năm qua, chưa hề có danh hiệu nào. Diễn viên kịch nói Hữu Châu toả sáng trên sân khấu với đủ loại vai cũng như vậy. Có lần tôi thấy họ phát biểu trên báo rằng để được nhận danh hiệu mà phải làm hồ sơ "xin" thì họ không làm, nhà nước phải thấy đóng góp của họ và tưởng thưởng họ.

Kể ra, nghĩ như thế không sai, nhưng cũng hơi máy móc. Tại không ít nước, để nhận các giải thưởng hay danh hiệu, người ta cũng vẫn phải điền những cái form nào đó. Một nghệ sĩ nổi tiếng phá phách như đạo diễn Doãn Hoàng Giang, để nhận danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân, cũng phải qua thủ tục này, thì tôi nghĩ, những người khác cũng có thể làm được.

27/8/09

TẠI ĐÀN ÔNG HAY TẠI ĐÀN BÀ?



Cách đây vài hôm tôi ngồi ăn trưa cùng hai người bạn mới quen. Họ mở một phòng khám đa khoa tại Vientiane (Lào). Cứ ngỡ làm ăn ở Lào thì khó thành công, không ngờ cái phòng khám đó chỉ sau vài năm tiếng tăm đã nổi như cồn. Những bệnh nhân VIP nhất của Lào đều đến khám và chữa bệnh tại đó.

Chúng tôi nói đến tính cách của người Lào, và tôi buột miệng: "Đàn ông Lào có nhiều điểm mà đàn ông Việt Nam phải học tập". Anh bạn tôi tò mò: "Ông chắc cũng không tiếp xúc với người Lào nhiều, tại sao ông lại nói vậy?". Tôi thừa nhận là tôi mới chỉ sang Lào một lần vài ngày, nhưng nhận xét đó không rút ra từ chuyến đi ấy.

Để hiểu được câu chuyện tôi sắp kể dưới đây, mời mọi người đọc lại một entry tôi viết cách đây đúng một năm với nhan đề "Có người con rơi tìm ông".

... Giờ tôi kể tiếp nhé.

Tóm lại tôi là fan của chương trình truyền hình tìm người thân trên truyền hình Nga. Những khi rỗi rãi lại truy cập vào website của chương trình để xem những cuộc kiếm tìm và những cuộc đoàn tụ mới.

Một hôm, có hai cô bé tuổi chừng từ 8 đến 12, xinh xắn lắm, xuất hiện trên màn hình và kể qua nước mắt: "Bố chúng cháu là người Lào. Bố cháu học ở Nga, gặp và kết hôn với mẹ cháu. Sau khi học xong, bố cháu về nước, hứa sau khi ổn định công việc sẽ quay lại đón ba mẹ con. Nhưng được một thời gian thì mẹ cháu bị bệnh và qua đời. Ông bà ngoại cháu quá già, không thể nuôi được hai cháu, nên phải đưa chúng cháu vào trại trẻ mồ côi. Sau đó thì ông bà cũng mất. Giờ chúng cháu không còn ai thân thích nữa. Chúng cháu muốn tìm lại bố và muốn sống với bố".

Một người phụ nữ, thành viên ban lãnh đạo của trại trẻ mồ côi, nói rằng hai cô bé rất ngoan, rất chăm học và nếu được đoàn tụ với bố thì chắn hẳn sẽ rất sung sướng và hạnh phúc. Người dẫn chương trình cho biết vài thông tin ngắn ngủi về người đàn ông Lào, trường mà anh ta đã tốt nghiệp, cùng tấm hình của anh chụp từ hơn 10 năm trước.

Xem đến đó, tôi nghĩ thầm, trường hợp này khó đây. Nước Lào lạc hậu thế, viễn thông, Internet đều không phổ biến lắm, chắc gì mà tìm được anh ta...

Mấy tuần sau, tôi quay trở lại website, xem lại những chương trình đã phát trong thời gian đó. Và tôi ngạc nhiên khi thấy hai cô bé được mời trở lại trường quay. Chương trình báo tin đã tìm thấy bố của hai em và có một món quà tặng hai em là đoạn băng video được ghi hình ở Vientiane.

Trên màn hình xuất hiện một người đàn ông tầm 35 tuổi. Gương mặt sáng sủa, chất phác. Anh nói tiếng Nga bằng một giọng run run. Anh xin lỗi vì hoàn cảnh nên đã không thể quay lại ngay đón ba mẹ con. Anh có viết thư, nhưng sau này không nhận được hồi âm (có lẽ đó là sau khi người vợ mất). Anh nghĩ rằng vợ mình đã có cuộc sống mới nên không quấy rầy thêm nữa. Anh lấy vợ khác, một phụ nữ Lào, có thêm một đứa con trai và một đứa con gái.

Người đàn ông không ghìm được cảm xúc và bật khóc: "Lúc nào bố cũng nhớ các con. Bố nhờ hỏi về các con khắp nơi mà không được. Bố sẽ sang Nga đón các con về Vientiane. Điều kiện ở đây không bằng ở Nga, nhưng mẹ và các em rất sung sướng được có các con trong nhà".

Các cô bé cũng khóc. Người dẫn chương trình nói: "Các cháu sắp được gặp lại gia đình của mình. Cố gắng chờ thêm một chút nữa, bố sẽ sang đón các cháu về".

Tóm lại, là một câu chuyện có happy end.

Đấy, đàn ông Lào đấy, một thành viên của xã hội mà chúng ta vẫn nói trên các phương tiện truyền thông là "nhân dân các bộ tộc Lào" đấy. Xem ra họ tiến hóa hơn chúng ta về mặt tình cảm. Chỉ sau vài tuần một chương trình truyền hình nước ngoài đưa tin là có người tìm cha, thì người cha đã tức tốc hồi âm, và nhận ngay trách nhiệm đưa các con về nuôi. Tôi biết lương một công chức Lào là bao nhiêu, chừng 50 USD/tháng là cùng, anh ta đang nuôi 2 đứa con của cuộc hôn nhân sau, giờ thêm 2 đứa nữa, chắc sẽ khó khăn lắm. Chị vợ anh ta cũng thật là hay, sẵn sàng tiếp nhận 2 đứa con của chồng...

Trong khi đó nhân vật trong entry năm ngoái của tôi thì lại có cách xử sự ngược lại. Từ đó đến nay không biết ông ta đã làm gì rồi, có dám gặp con hay vẫn tiếp tục im lặng cho đến ngày về hưu.

Không chỉ ông ta, trên website đó còn 4-5 trường hợp tương tự. Những thông tin đó đã tồn tại 5-6 năm qua, mà không được xóa đi, chứng tỏ những đứa con đó vẫn chưa được gặp cha. Và những người cha Việt Nam đó vẫn tiếp tục im lặng... Điều gì đã khiến họ phải im lặng? Không biết thông tin, hay biết mà lờ đi?

Trên cái website đó, không chỉ đàn ông Lào nhận con rơi của mình. Đàn ông từ những nước lạc hậu như Angola, Kenya và nhiều nước Châu Phi khác, thậm chí từ những nước vẫn còn đang loạn lạc như Afghanistan, Iraq... cũng trả lời khi những đứa con rơi của họ cất tiếng gọi.

Chỉ có đàn ông nước ta là im lặng...

...Anh bạn mới của tôi cho hay người Lào là như thế. Đó là một xã hội nơi người ta tôn trọng những mối quan hệ riêng tư, không lấy đó làm thước đo đạo đức. Những người đàn ông Lào không phải xấu hổ khi có con riêng ở đâu đó. Và những người phụ nữ Lào không hẹp lòng với những đứa con riêng của chồng.

Chị bạn mới ngồi im lặng từ đầu nghe câu chuyện của chúng tôi, giờ mới lên tiếng: "Như vậy theo các anh chuyện này ở VN là do lỗi của ai? Do lỗi của đàn ông hay của đàn bà? Có phải những người đàn ông đó hèn, sợ bị cơ quan đồng nghiệp dị nghị, sợ tổ chức, sợ sếp, hay là sợ vợ? Và nếu sợ vợ, thì có phải là đàn bà nước ta còn quá hẹp hòi?


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết