12/8/09

NGHỆ THUẬT LÀM BÁO - SỰ THẬT



Bài phát biểu của nhà văn Nguyễn Xuân Cang, cựu Tổng biên tập báo Lao Động, tại lễ kỷ niệm 80 năm ngày Lao Động xuất bản số báo đầu tiên (14.8.1929 - 14.8.2009).

Nhoáng một cái mà đã tám mươi năm. Trong vòng quay của vũ trụ, tám mươi năm chẳng qua như một cái nháy mắt. Nhưng trong cái nháy mắt lịch sử ấy, chúng ta đã thật sự có một hạnh phúc.

Được sống, đấu tranh và làm báo trong một thời kỳ đầy những biến đổi có tính thời đại, xứng đáng ngang tầm với những thời đại tiếng tăm nhất trong lịch sử trên dải đất hình chữ S này.

Khi tôi cầm bản thảo cuốn Lịch sử Báo Lao Động, tôi nói với bạn bè đến chơi nhà: Trong này có dấu ấn lịch sử một đất nước nổi dậy, một cộng đồng dân cư đứng dậy làm người cho xứng đáng với hai chữ Con Người, một tờ báo đi qua hai thế kỷ sống động nhất, vẻ vang nhất, thử thách nhất, từ dưới đáy lên mây xanh, đã từng chìm trong máu, trong bùn rồi lại bay lên.

Trong giờ phút này đây, tôi nhớ những ngày chúng ta bằng mọi nỗ lực đã tìm thấy hài cốt Nguyễn Đức Cảnh. Tưởng rằng hài cốt ông đã tan trong đất, nhưng nhờ có công nghệ ADN mà chúng ta được để lên bàn thờ mảnh xương thật của người tiền nhiệm.

Vậy là trong khói hương tưởng niệm ông có dấu ấn của khoa học tâm linh cổ xưa nhất và khoa học nghiên cứu về cơ thể người hiện đại nhất. Có phải dễ mà được thắp một nén hương như thế.

Tôi có vinh hạnh được cầm tay Trần Học Hải - người đã cùng Nguyễn Đức Cảnh làm những trang báo Lao Động đầu tiên.

Chúng tôi - một già một trẻ - đã im lặng đứng bên nhau hồi lâu trên bờ hồ Văn trước Văn Miếu - Quốc Tử Giám, ngắm cái hòn cù lao bên góc hồ một thời gian đã từng là nơi in báo trên đất sét, phát hành báo trong thúng của những bà đồng nát. Để đến hôm nay đứng ở nơi sang trọng này nhớ về cái thời đồng nát vinh quang đó.

Ngay từ những ngày đầu làm người liên lạc viên của Báo Lao Động trên chiến khu xanh, tôi đã được thấy tờ Lao Động đi đến với sự thật như thế nào.

Những ngày đó, chúng tôi đã cầm tờ Sự Thật của Việt Nam trong tay, học lên cách nói sự thật ở trong đó. Và nhà báo Áo Xanh - tức Đỗ Trọng Giang, là người đưa lên báo bản tin nói về tình trạng lương thực bị mất cắp như thế nào.

Trước đó, trên báo chỉ toàn thành tích là thành tích. Đưa lên cái mảnh tin về một sự thật đó, đủ làm rung động cả chiến khu. Báo bị kiểm thảo. Nhưng rồi sự thật được phơi bày và công việc tiếp tế lương thực trong cuộc kháng chiến 9 năm được củng cố. Và công việc của nhà báo Áo Xanh trở thành truyền thống trong lịch sử Báo Lao Động từ đó cho đến mãi sau này.

Dân tộc anh hùng, giai cấp tiên phong là một sự thật. Nhìn thẳng vào sự thật, nhìn đúng sự thật là cả một trường học, bạn đọc cần chúng tôi ở đó và dạy chúng tôi ở đó. Và cũng còn phải biết cách nói lên sự thật nữa. Nghệ thuật làm báo là ở chỗ này.

Chúng tôi xin được nói lên lòng biết ơn của những người làm báo Lao Động đối với bạn đọc cả nước. Chính bạn đọc dạy chúng tôi làm báo. Đọc báo hay không đọc báo, mua báo hay không mua báo là một bài học đầu tiên đối với chúng tôi. Bạn đọc là nguồn thông tin vô tận của chúng tôi.

Tôi nhớ một kỷ niệm. Trong một ngày làm báo ở số 51 Hàng Bồ, tôi đã tiếp một đoàn bạn đọc từ Tây Nguyên ra Hà Nội. Đó là những công nhân người Ba Na, người Mơ Nông. Họ kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện ở một nông trường caosu Tây Nguyên. Họ cấp cho chúng tôi bức ảnh một chiếc côngtenơ biến thành một nhà giam công nhân.

Báo Lao Động đã dám đăng bức ảnh đó, nói lên một sự thật ở Tây Nguyên trong cái thời đó. Báo Lao Động có một thời nổi tiếng về một chuyên mục đăng những bức thư của bạn đọc góp ý với Đảng. Bạn đọc chính là nguồn năng lượng trí tuệ, nguồn cảm xúc cách mạng của tờ báo.


11/8/09

TIN VUI VỀ PHƯƠNG LAUREL



Sau hơn hai năm nằm điều trị tại Klinik Leezen am Schweriner See Rehabilitatioonsklinik fur Neurologie und Neurochirurgie (Đức), cô nữ sinh Nguyễn Thị Thu Phương (Phương Laurel) đã có những tiến triển đáng mừng.

Mới đây blogger Tóc Dài, tức chị Thu Phương - một người Việt Nam định cư tại Đức, đã quay trở lại
bệnh viện thăm Phương Laurel.

Qua tấm hình trên, các bạn hẳn cũng thấy sự thay đổi rõ rệt của Phương Laurel. Em đã tự chuyển động trên xe đẩy bằng tay trái, đầu có thể ngẩng cao, ánh mắt nhanh nhẹn. Em có thể lấy chân trái tì vào chân phải để cởi giầy. Phương Laurel cũng hơi mập hơn, nhưng vẫn chưa tự ăn được.

Cậu con trai của chị Thu Phương đã thu được hình của Phương Laurel và post lên Youtube để mọi người được mục kích sở thị tình trạng sức khỏe của em hiện nay.




Theo các y bác sĩ, một cặp vợ chồng người Việt sống gần bệnh viện thỉnh thoảng vẫn đến thăm Phương Laurel, nên Phương Laurel vẫn được giao tiếp. Nhìn chung, em hiểu hết những điều mà mọi người nói, nhưng không thể nói được.

Phương Laurel rất buồn mỗi khi nhắc đến những người thân trong gia đình. Cho đến nay, mẹ Phương vẫn chưa sang Đức thăm con.


CÁC ENTRY TRƯỚC VỀ PHƯƠNG LAUREL
:
1.
Thu Phương liệu có cơ hội sống?
2.
Đại sứ Việt Nam đến thăm Phương Laurel
3.
Phương Laurel, một năm rưỡi sau tai nạn



9/8/09

NƯỚC Ý GỢI CẢM


Tấm quảng cáo to tướng ngay cạnh một công trình kiến trúc.

Quảng cáo quần jeans của Armani

Vợ chồng nhà Beckham tự nhiên khoe hàng trên phố

Đây là tượng Jesus Christ

Họa tiết trên cánh cửa

Người trên đỉnh tháp

Nước

Cầu vồng

Nhìn từ máy bay

Những tấm ảnh này do một người bạn thân của tôi chụp trong chuyến đi thăm Roma và Milan thời gian vừa qua. Giới thiệu để mọi người cùng chiêm ngưỡng một trong những đất nước đẹp nhất thế giới.

Ảnh có bản quyền, đề nghị mọi người không sử dụng.



8/8/09

NGHỊCH CÁT THÀNH... TRIỆU PHÚ



Nếu có ai đó nói với bạn điều trên thì chắc bạn sẽ cười khẩy mà bảo rằng: "Làm gì có chuyện đó?"

Nhưng sự thực lại đúng là như vậy. Ksenia Simonova, cô gái Ukraina 24 tuổi, hoạ sĩ vẽ trên cát đã làm được điều thần kỳ này khi giành chiến thắng tại chương trình truyền hình thực tế "Україна має талант", theo format của Britain's Got Talent.

Những câu chuyện mà Ksenia Simonova kể thật cảm động. Bên cạnh tài năng không thể phủ nhận của cô, thì chính những câu chuyện giàu ý nghĩa này đã khiến hàng triệu khán giả xem truyền hình rung cảm và bỏ phiếu cho cô.

Đó là câu chuyện về một cặp vợ chồng bị chiến tranh chia lìa. Người chồng hy sinh ngoài mặt trận, người vợ ở nhà sinh con. Đứa bé lớn lên và người mẹ kể cho nó nghe về người cha. Linh hồn người khuất hiện về sau cửa sổ với dòng chữ "Anh vẫn luôn ở bên".


Khúc cầu nguyện

Hay đó là hành trình qua những khổ đau, thăng trầm, hạnh phúc của cả một kiếp người trong câu chuyện "Vòng đời". Simonova đã lấy được nước mắt của không ít khán giả qua cách kể chuyện độc đáo của mình.



Simonova cho hay, cô tham dự chương trình này để giúp đỡ một em bé đang hôn mê vì bệnh viêm màng não. Sau khi chiến thắng và nhận được giải thưởng 1 triệu grivna (125 nghìn USD), Simonova đã giúp em bé chữa bệnh như đã hứa và mua một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Kiev để vợ chồng cô và đứa con trai 6 tháng tuổi sinh sống.



Simonova không phải là hoạ sĩ chuyên nghiệp. Cô có bằng đại học chuyên ngành tâm lý. Cô bắt đầu học vẽ trên cát từ tháng 9.2008 và chỉ sau một thời gian ngắn đã trở thành một trong những người vẽ nhanh nhất và đẹp nhất. Kịch bản cho những "bộ phim" mà cô thực hiện trên cát do chính chồng cô viết.


7/8/09

10 LÝ DO BẠN NÊN ĐỌC BÁO IN


Tác giả của những dòng dưới đây là Ken Ficara, người 10 năm trước tham gia xây dựng website của báo The Wall Street Journal. Giờ đây anh làm sản phẩm trực tuyến cho một tờ báo địa phương. Mặc dù bỏ tiền đầu tư và quan tâm đến tương lai của báo trực tuyến, song anh vẫn thấy báo in có rất nhiều giá trị.

1. Báo in không bao giờ bị sập, không bị "mất mạng", không bao giờ hất vào mặt bạn một đống quảng cáo ngọ nguậy.

2. Báo in có thể đi cùng bạn khắp nơi mà không cần mang theo laptop, PDA, không cần phải có wireless.

3. Bạn có thể đọc báo khi đang đứng, đang ăn, đi trên xe buýt. Chỉ có điều không đọc được báo lúc lái xe. Nhưng như thế lại tốt, đằng nào bạn chẳng phải tập trung vào việc lái xe.

4. Nếu bạn thích một bài báo, bạn có thể cắt nó ra và giữ lại để đọc mà không cần phải trả tiền để rồi 30 ngày sau mới đọc được.

5. Bạn không cần phải đăng nhập, tuỳ biến, đăng ký thành viên, hay nhớ mật khẩu để đọc báo.

6. Báo in những bức ảnh có độ phân giải cao, trên những trang khổ lớn mà bạn có thể nhìn thấy ngay.

7. Báo in rất rẻ, dùng một lần. Nếu nó bị mất thì cũng không vấn đề gì.

8. Báo in không được sản xuất từ những nguyên liệu độc hại, không tái chế được.

9. Nếu báo in đăng tin sai, nó sẽ đính chính kèm lời giải thích rõ ràng, chứ không nói lại cho rõ lén lút ở chỗ nào đấy mà bạn rất khó tìm ra.

10. Bạn có thể đọc tờ báo khi ngồi ngoài trời trong một ngày nắng đẹp, thậm chí cả khi có gió thổi, vì tôi biết cách gập tờ báo lại.


6/8/09

"NHÌN THẤY TỪ SEX, EM NGHĨ TỚI CHUYỆN GÌ?"



Sáu năm trước, một bà mẹ người Hoa đem đứa con trai vừa tròn 9 tuổi của mình đến nước Mỹ định cư tại New York. Đây là một thành phố đầy rẫy màu sắc tình ái nhục dục. Chưa cần nói phố 42 khu Manhattan có cả một khu phố đèn đỏ nổi tiếng bất hảo, mà riêng chuyện đứa trẻ ngày ngày đến trường phải đi qua một loạt cửa hiệu bán đồ chơi tình dục (sextoy) đã đủ làm cho bà mẹ ấy hết sức lo lắng. Trong hoàn cảnh như vậy, cháu bé 9 tuổi kia khi lớn lên trên đất Mỹ đã nhận được sự giáo dục giới tính ra sao ? Hãy nghe chính bà mẹ kể lại.

Cấp tiểu học: Nhận thức chính mình

Một hôm con trai tôi đi học về. Như thường lệ, tôi mở vòi nước vào đầy bồn tắm để chuẩn bị tắm cho cháu. Chẳng ngờ cháu lại nói: “Mẹ ơi, từ nay trở đi không cần mẹ tắm cho con nữa đâu!” “Sao thế?” – tôi cười hỏi lại. “Giáo viên môn sinh lý bảo, vì con là nam giới nên con không được tùy tiện để cho mẹ nhìn thấy cái penis (1) của mình!”



Trời ơi, thằng nhóc học được ở đâu thứ lý luận kỳ quặc như vậy nhỉ! Tôi vừa bực mình vừa buồn cười: “Vũ này, con còn bé, mẹ tắm cho con là chuyện rất bình thường thôi mà.” Nói đoạn tôi vừa vỗ về vừa định giúp cháu cởi quần lót. Ai ngờ cháu gạt tay tôi ra và hét to: “Mẹ đừng chạm vào người con, con cũng có cái riêng tư của mình chứ!”
Thấy thái độ cháu rất nghiêm chỉnh, tôi đành thôi, trong bụng thầm trách các thầy cô giáo ở trường cháu đã “bé xé ra to” cái chuyện vớ vẩn này.
Tối hôm ấy tôi lựa lời hỏi Vũ xem giáo viên môn sinh lý đã nói gì trên lớp. Câu trả lời của cháu làm tôi há hốc miệng kinh ngạc. Thì ra giáo viên đã cho học sinh cả lớp xem các tranh vẽ đàn ông đàn bà khỏa thân để chúng hiểu được sự khác biệt rõ rệt nhất về sinh lý giữa nam với nữ là ở bộ phận sinh dục. Thằng bé nhìn tôi đàng hoàng nói: “Thầy giáo nói rồi, penis của con trai và vulva (2) của con gái đều thuộc vào những thứ riêng tư kín đáo của một người, không được để bất cứ ai nhìn thấy hoặc sờ vào, trừ thầy thuốc.”
Khi nói câu ấy, vẻ mặt cháu tỉnh bơ hoàn toàn không ngượng nghịu chút nào. Điều khiến tôi không ngờ tới là chẳng những cháu đã biết các kiến thức sinh lý như sự trưởng thành phát dục của cơ thể, quá trình phụ nữ mang thai và sinh đẻ, mà thằng bé chưa đầy 10 tuổi này thậm chí còn chuyển đề tài, nói về sự quý giá của sinh mệnh và tính chất quan trọng của tình bạn nam nữ. Xem ra giáo dục vỡ lòng về giới tính người Mỹ dạy cho trẻ em còn lồng ghép cả nội dung giáo dục tính người: Biết quý trọng mạng sống và yêu quý người khác giới.

Cấp trung học cơ sở: Trực diện và hướng dẫn
Một hôm cháu Vũ mang về một bản thông báo của nhà trường cho biết cuối tuần này ở trường có một buổi lên lớp về kiến thức giới và tình dục, nội dung gồm việc tránh thai và đề phòng bệnh đường sinh dục. Bản thông báo ghi rõ: Nếu phụ huynh không đồng ý cho con em mình dự buổi học này thì phải ký tên vào một giấy trả lời nhà trường, sau này nếu trẻ xảy ra các hiện tượng như phá thai, mắc bệnh AIDS... thì phụ huynh không được trách nhà trường chưa dạy các em biết việc đó. Cuối bản thông báo viết, nhà trường hoan nghênh phụ huynh tới bàng thính giờ dạy về giới tính và tình dục. Do lâu nay đã muốn đến trường con mình học để "trinh sát" tình hình nên dĩ nhiên tôi không bỏ lỡ dịp này.

Tôi đến trường, mang theo tâm trạng cho rằng giờ học kiến thức về sex chắc hẳn sẽ có không khí nghiêm trang và gò bó, ai ngờ thực tế lại không thế. Giờ học bắt đầu, cô giáo trẻ và xinh đẹp lấy phấn viết lên bảng chữ “SEX” to đùng. Sau đó cô mỉm cười nói với toàn thể học sinh: “Bây giờ cô hỏi các em nhé, khi nhìn thấy chữ SEX này các em nghĩ tới chuyện gì nào?”








Tôi thật chẳng ngờ giáo viên lại đi hỏi lũ con nít một vấn đề vớ vẩn như thế.
Một em trai tóc xoăn phát biểu đầu tiên: “Sex khiến em nghĩ đến chuyện di tinh ạ.” Lập tức trong lớp có tiếng cười rì rầm.
Một em gái hơi có vẻ ngượng ngập nhỏ nhẹ nói: “Sex khiến em nghĩ tới chuyện mang thai ạ.” Mấy bạn khác bụm miệng cười.
Một học sinh gốc châu Á tóc đen bất ngờ thốt lên một câu: “Thưa cô, sex khiến em nghĩ đến chuyện làm tình ạ!”
Lũ trẻ bỗng nhốn nháo, rì rầm xì xào, nhiều em gái đỏ mặt.
Lúc ấy một em trai da đen thân hình cường tráng nói với giọng ồm ồm: “Sex khiến em nghĩ tới người đàn bà không mặc quần áo gì cả ạ ...” Câu nói vừa dứt, các học sinh khác cười toáng lên, có mấy em ném bút và vở về phía bạn ấy. Lớp học như nổ tung, lũ trẻ cười ha hả khoái chí lắm.
Các em học sinh tiếp tục thoải mái phát biểu. Lũ trẻ có sức tưởng tượng thật là phong phú. Cô giáo liên tiếp viết lên bảng những từ: “Làm tình, dáng điệu, phá thai, hôn, gợi dục ...” Một số từ ngữ bình thường ngay cả người lớn cũng khó nói ra miệng, thế mà lũ trẻ lại nói thoải mái, hoàn toàn không thấy có ý nghĩa xấu hổ, tục tĩu.
Sau khi cả lớp yên tĩnh trở lại, cô giáo nhìn lên tấm bảng đen đầy chữ rồi chau mày nói: “Các em phát biểu nhiều thế mà vẫn còn sót mất một từ có vô vàn mối quan hệ chằng chịt với sex ...”
Lũ trẻ thì thầm rì rầm bàn tán với nhau, suy nghĩ, phỏng đoán. Lát sau, cô giáo lẳng lặng quay người, ấn mạnh viên phấn lên bảng, viết nắn nót từ “LOVE” !
Lớp học bỗng dưng im phăng phắc.
“Tình yêu!”, cô giáo nói với giọng chan chứa xúc cảm, “Tình yêu – đó là tình cảm thuần khiết thiêng liêng nhất, cao cả nhất giữa hai giới tính. Sex không có tình yêu thì chỉ là cái xác không hồn! Người ta có khi bàn tán om xòm về nhục cảm, khoái cảm nhưng lại bỏ quên mất một điều: Sex cần phải có tiền đề là Yêu. Trong đời sống, những hiện tượng như có thai ở tuổi vị thành niên, phá thai, mắc bệnh đường sinh dục ... thông thường là do các hành vi tình dục vô trách nhiệm gây ra ...”
Lời cô giáo nói tràn đầy sức truyền cảm. Lũ trẻ vừa nãy cười sặc sụa bây giờ đều trở nên nghiêm chỉnh, trang trọng.
Tiếp đó cô giáo nói cho các em học sinh biết, quan hệ tình dục không có gì là đê tiện hèn hạ, cũng chẳng có tính phạm tội; nó là mối quan hệ tự nhiên, đẹp đẽ; nhưng học sinh trung học nếu quá sớm bước vào đời sống tình dục thì sẽ không có lợi cho sức khỏe và việc học hành; để xảy ra mang thai ngoài ý muốn và phá thai là điều vô cùng đau khổ.


Sau cùng, cô giáo chiếu lên màn hình một đĩa CD giới thiệu các phương pháp tránh thai. Lũ trẻ đón xem với thái độ đặc biệt nghiêm chỉnh. Trông bộ dạng chăm chú của các em cứ tưởng chúng đang xem một đồ thị ba chiều trong toán học.
Sau giờ học, tôi gặp thầy giáo chủ nhiệm lớp con tôi để trao đổi ý kiến. Khi tôi hỏi cháu Vũ có chơi thân với bạn gái nào trong lớp hay không, thầy chủ nhiệm có chút ngạc nhiên: “Rất xin lỗi thưa bà, tôi chưa bao giờ hỏi học sinh những chuyện riêng tư của chúng. Con bà rất xuất sắc, nếu có em gái nào yêu nó thì cũng là chuyện rất bình thường thôi ạ.” Tôi vội giải thích là tôi lo ngại cháu yêu đương quá sớm sẽ ảnh hưởng tới việc học tập. Thầy chủ nhiệm nói liền mấy câu “No” “No”... rồi hùng hồn giảng giải: “Tình yêu sẽ làm trẻ em trở nên thông minh hơn, tự tin hơn. Trách nhiệm của phụ huynh học sinh chỉ là ở chỗ hướng dẫn cho con mình khi say sưa yêu đương phải biết cách tránh thai !”

Cấp trung học phổ thông: Thông cảm và tin nhau
Chẳng bao lâu cháu Vũ nhà tôi đã lên lớp 9. Khi thấy cháu bắt đầu mọc ria mép, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng ở chỗ đặc trưng thứ hai về giới tính của cháu phát triển lành mạnh, mới tròn 15 tuổi cháu đã cao 1,7 mét. Lo ở chỗ văn hóa tình dục của xã hội phương Tây có tác dụng chất xúc tác đối với lũ trẻ đang ở tuổi dậy thì– nghe nói ở Mỹ hằng năm có hơn 1 triệu em gái mang thai; hiện tượng quan hệ tình dục trước hôn nhân trong nam nữ thiếu niên đã trở thành vấn nạn của xã hội.
Đúng vào lúc tôi đang lo lắng về việc liệu cháu Vũ nhà tôi có thể bình yên vượt qua thời kỳ rạo rực của tuổi thanh xuân hay không thì bỗng nhiên có tin: Theo đề án của Sở Giáo dục thành phố New York, các trường trung học công sẽ phát miễn phí bao cao su cho học sinh trung học phổ thông!
Nhiều phụ huynh người gốc Hoa rất bất mãn với đề án này. Theo tôi nghĩ, cách làm ấy chẳng khác gì sự ngầm ra hiệu hoặc dung túng cho lũ trẻ ăn vụng trái cấm.
Tôi cuống cuồng đến ngay nơi con mình học, yêu cầu nhà trường đưa ra lời giải thích biện pháp bậy bạ cung cấp bao cao su cho trẻ em.
Một giáo viên tư vấn tâm lý phụ trách công tác học sinh tiếp tôi. Xem ra bà giáo này rất hiểu nền văn hóa truyền thống của Trung Quốc, nói năng có tình có lý đâu ra đấy: “Tôi đã tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh học sinh người gốc Hoa, nói chung họ cai quản dạy bảo con cái quá nghiêm ngặt. Việc họ khăng khăng cấm đoán tình dục là không khôn ngoan và nguy hiểm.”


Hình như phát hiện thấy tôi có chút ngạc nhiên nên bà giáo tiếp tục giải thích: “Sau khi bước sang thời kỳ dậy thì, lượng hooc-môn trong cơ thể lũ trẻ tiết ra tăng mạnh, chức năng tình dục phát triển nhanh, cộng thêm vô số tác dụng kích thích tình dục từ bên ngoài, chúng sẽ càng mạnh mẽ yêu cầu giải tỏa được hưng phấn tình dục và căng thẳng tình dục của mình; nhưng lũ trẻ lại không có điều kiện sống như người lớn, do đó nhu cầu tình dục của chúng bị ức chế, vì thế sinh ra tâm lý lo lắng bồn chồn của thời kỳ dậy thì. Xin hỏi, ai có thể bảo đảm con cái mình sẽ không vì một phút rung động nhất thời mà có hành động mất kiềm chế?”
Ngừng một lát, bà nói tiếp: “Chẳng phải người Trung Quốc các vị có câu thành ngữ phòng bệnh hơn chữa bệnh đó sao? Nhà trường cung cấp bao cao su cho các em học sinh chính là nhằm ngăn chặn hậu họa đấy, thưa bà. Bản thân bao cao su không thể làm tăng hoạt động tình dục của học sinh song lại có thể giảm bớt một cách hữu hiệu hiện tượng các em gái mang thai và sự lây lan các bệnh tình dục. Xin bà thử nói xem, chả lẽ như thế lại không tốt hay sao?”
Cuộc trao đổi ý kiến với giáo viên tư vấn tâm lý khiến tôi xúc động hồi lâu, tôi không thể không thừa nhận việc nhà trường cung cấp bao cao su thoạt xem có vẻ bậy bạ song thực ra lại tràn đầy tính người, thể hiện sự quan tâm, yêu thương của xã hội đối với lớp con trẻ.
Ít lâu sau, một lần vào ngày nghỉ cuối tuần, tôi và cháu Vũ cùng xem truyền hình. Bỗng dưng trên màn hình xuất hiện pha đặc tả cảnh hôn hít và ân ái khá lâu. Tôi bất giác chột dạ định chuyển sang kênh khác nhưng lúc ấy bộ điều khiển từ xa lại đang ở trong tay cháu. Trước cảnh hoan lạc kéo dài của đôi trai gái, tôi phát ngốt lên, đứng ngồi không yên. Liếc sang con trai thì thấy ngược lại cháu vẫn ngồi ngay ngắn, mắt không rời khỏi màn hình, chẳng hề có chút lúng túng nào sất. Nhìn bộ dạng cháu khoái chí chăm chú dán mắt vào chiếc ti-vi, tôi nghĩ bụng: “Thằng nhóc này quá chín muồi rồi đấy, xem những cảnh tình ái hot thế mà vẫn cứ điềm nhiên như không.”
“Mẹ ơi, mẹ đừng nhìn con bằng ánh mắt như thế được không? Con trai mẹ chẳng có ý nghĩ gì bậy bạ đâu ạ!” – bất ngờ thằng nhóc chọc tôi một câu.
Thấy con chủ động gợi chuyện, tôi vội nắm lấy cơ hội: “Vũ này, mẹ hỏi con nhé, con đã có bạn gái chưa đấy?” Cháu thản nhiên đáp: “Có chứ ạ, quan hệ giữa con và cô ấy còn trên cả mức bình thường nữa kia!”
Trống ngực tôi bất giác đập thình thịch. Thấy bộ dạng căng thẳng hồi hộp của tôi, nó đắc ý liếc tôi một cái rồi nói với giọng bông đùa: “Xin mẹ chớ có căng thẳng thế, con trêu mẹ tí thôi mà!”
Nói đoạn cháu đứng dậy tắt cái ti-vi rồi bất ngờ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ xem con có sức hấp dẫn của một trang nam nhi không nào?”
Nhìn con mình đẹp trai ngời ngời, tôi cố ý chỉ cười không nói gì. Bỗng dưng cháu thốt ra một câu làm tôi vô cùng sững sờ: “Con chờ bao giờ lên đại học xong xuôi thì sẽ kiếm một cô bạn thông minh gợi cảm làm người yêu của mình. Chắc chắn cô gái ấy sẽ xuất hiện trong đời con. Vì cô ấy, bây giờ con dốc sức lao vào việc học tập, không bận tâm gì đến chuyện yêu đương. Xin bảo đảm với mẹ sau đây hai năm nữa con nhất định sẽ thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu của nước Mỹ!”
Bất giác tôi trợn tròn mắt, thì ra con trai mình đã chín chắn hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Trong bối cảnh nền văn hóa sex của nước Mỹ, trải qua bài học vỡ lòng về giới tính và sự giáo dục giới tính ở tuổi dậy thì, con trai tôi bây giờ đã đủ khả năng có thái độ thản nhiên như không đối với vấn đề tình dục. Sex trong lòng con tôi là một điều tự nhiên và tươi đẹp, không có chút gì thần bí và xấu hổ. Trong xã hội phương Tây đầy rẫy những quyến rũ tình ái nhục dục, con trai tôi lĩnh hội vấn đề sex bằng một trái tim bình thường, dùng ý thức giới tính lành mạnh chín muồi để kiềm chế được mọi nỗi rạo rực sinh lý ở tuổi dậy thì.
-----------------
Ghi chú: 1. Dương vật; 2. Âm hộ
Nguyễn Hải Hoành dịch
Nguồn: tạp chí Khoa học và Văn hóa số 5-2009
(Trung Quốc)

Xem bài gốc tại đây:
Giáo dục giới tính ở Mỹ (Tạp chí Tia sáng)


5/8/09

CHỦ TỊCH HUYỆN OBAMA Ở NGA



Một người đàn ông da đen 37 tuổi có xuất xứ từ Guinea Bissau, đã nhập quốc tịch Nga, đang có ý định trở thành Obama của nước Nga khi quyết định ra tranh cử. Nhưng đây chỉ là cuộc bầu cử người đứng đầu một huyện ở tỉnh Volgograd.

12 năm trước Joaquim Crima tốt nghiệp Đại học Sư phạm Volgograd. Quyết định không trở về nước, anh ta sung vào đội quân bán dưa hấu trên đường quốc lộ từ
Volgograd đi Akhtubinsk. Akhtubinsk chính là trung tâm hành chính của huyện Trung Akhtubinsky và Crima muốn tranh cử chức vụ, tạm gọi là "chủ tịch huyện".

"Tôi sinh ở Châu Phi, nhưng 12 năm qua sống ở Trung Akhtubinsky và thấy mình thực sự là người Nga. Con trai tôi sinh ở đây nên số phận của vùng đất này không xa lạ đối với tôi. Tôi muốn làm cho cuộc sống của những người mà tôi coi là đồng hương của mình trở nên tốt hơn. Tôi sẵn sàng làm việc từ sáng đến tối để giải quyết các vấn đề. Nói cách khác là tôi sẽ cày như người da đen" - Crima nói.


Tự lấy tên Nga là Visily bổ sung vào họ của mình, Crima đưa ra khẩu hiệu tranh cử rất ngộ ngĩnh: "Tôi sẽ cày như người da đen". Uỷ ban Bầu cử địa phương cho hay việc Crima ra tranh cử không trái pháp luật.

Không ít người ủng hộ quyết định ra ứng cử của Crima, song khả năng thắng cử của Crima hầu như là con số không. Đại bộ phận người Nga không nghĩ rằng họ sẽ bỏ phiếu cho người da đen và không muốn lãnh đạo họ là một người nhập cư, đã thế lại không có công ăn việc làm đàng hoàng.


Một người dân địa phương bình luận: "Crima muốn thay đổi, nhưng một mình anh ta thì chẳng thể làm được gì". Vì thế nên Obama của Nga không thể nói: "Yes, we can!".


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết