13/5/07

CÂU CHUYỆN OSHIN



Thưa cả nhà,

Đây không phải là phần tiếp theo của "Câu chuyện Oshin" mà mọi người đang theo dõi. Đây cũng là chuyện Oshin, nhưng mà Oshin khác, lấy từ "Tâm sự" của Hà Phạm đăng trong chuyên mục "Muôn màu cuộc sống" báo Thể thao & Văn hoá, số thứ Bảy ngày 12.5.2007.

Dạo ấy, tôi mới sinh, cần tìm người giúp việc theo giờ qua môi giới của một trung tâm. Và thế là chị Nham, Nham chứ không phải Nhâm, xuất hiện ở nhà tôi, với lời tự giới thiệu khá ấn tượng, mặc dù hình như đã nói nhiều lần "tôi tên à Nham, chứ tính tôi không nham nhở đâu cô ạ!"

Đúng là không nham nhở, nhưng tính nết hơi phức tạp. Thời gian đầu đến đúng giờ. 8 giờ sáng là lách cách chìa khoá, vào nhà dọn dẹp, lau quét, giúp tôi trông cháu bé, chuẩn bị cơm nước. Nhưng việc không nhiều, thế là đâm nhàn thì phải, tháng sau đến muộn hơn, rồi đến không làm việc ngay mà lúi húi bật bếp gas cuẩn bị bữa sáng cho mình, sau đó mới lên ngó xem tôi cần gì. Có hôm lại kêu buồn bực chẳng muốn làm gì, chỉ ngồi kể chuyện, đủ thứ chuyện, nhưng nhiều nhất là than phiền về chồng.

Chồng xe ôm cục cằn thô bạo. Cứ hôm nào giận chồng là tôi biết ngay, vì hôm ấy thể nào chị ta cũng tự làm cho mình một bát mỳ ăn liền thịnh soạn, có một quả bầu dục chần tái hoặc ít tiền hơn thì một quả trứng gà. Hễ cứ tức chồng thì ăn thật ngon, phương châm ấy áp dụng khá thường xuyên. Nếu chị ta giàu, chắc sẽ đến những nhà hàng thật sang, tôi đoán thế.

Ngày nào cũng tâm sự chuyện gia đình dằng dặc, cộng thêm thỉnh thoảng mở băng cải lương quá to và hễ có khách lại chạy đi lấy bút chì trên bàng trang điểm của tôi kẻ lông mày xong mới ra mở cửa, ngần ấy nguyên nhân khiến chị Nham làm tôi chóng chán. Được cái tinh ý nhận ra ngay, một vài ngày tâm sự không thấy tôi trả lời, thế là chị để chìa khoá nhà lại trên nóc tủ và ra đi không từ biệt.

Tôi không gặp chị Nham từ đấy. Mấy năm sau, có lần tôi thoáng trông thấy ngoài đường, áo ren đen, kẻ lông mày rất cong, đi xe đạp chầm chậm bên hồ. Không giống người giúp việc tẹo nào, tôi lướt qua thầm cười mà không nhận ra.

Một ngày đi công tác về, xuống ôtô giữa đường, tôi gọi xe ôm. Nói địa chỉ xong, anh xe ôm nét mặt hiền lành bỗng dưng có vẻ gì đó rất lạ: "Tôi biết nhà cô rồi, để tôi đưa cô về". "Sao anh biết>" - tôi ngạc nhiên. "Trước nhà tôi làm cho cô mấy tháng mà, tôi có đưa nhà tôi đến ngõ nhà cô mấy lần. Nhà tôi tên Nham. Vâng, làm cũng lâu rồi, chẳng biết cô còn nhớ không?"

- Tất nhiên là tôi nhớ, thế chị Nham dạo này khỏe không? Có làm cho ai không?

- Nhà tôi mất hơn năm nay rồi ạ, tai nạn giao thông, đi xe đạp ngoài đường xe bus đâm phải. Khổ, cứ thích đi ngoài đường...

Cổ họng tôi bỗng dưng nghẹn lại. Chồng chị Nham nhất định không lấy tiền của tôi. Anh ấy bảo: "Dạo ấy tôi cứ định gặp cô để cám ơn, cô tốt với nhà tôi nhiều, nhà tôi kể thế, nhà tôi chỉ có cô để tâm sự. Tính nhà tôi không thuần. Chỉ có dạo làm cho cô là vui".

Giá như hồi ấy tôi biết thế!

Free blog counter

12/5/07

NHẠC TRƯỞNG LẠC QUAN LÀ NHẠC TRƯỞNG BUỒN



Nghệ sĩ Nhân dân Nga, Nhạc trưởng Murad Annamamedov:
Nhạc trưởng lạc quan là "nhạc trưởng buồn"

Đến Hà Nội thực hiện chương trình "Những ngày văn hoá Nga tại Việt Nam 2007", NSND Nga Murad A.Annamamedov đã gặp lại những bạn đồng khoá người Việt sau 30 năm xa cách. Ông thực sự xúc động trước tình cảm hồn hậu mà đồng nghiệp và công chúng Việt Nam yêu văn hoá Nga dành cho ông.


19 TUỔI ĐÃ LÀM NHẠC TRƯỞNG

Thưa Nghệ sĩ Nhân dân Murad Annamamedov, hồi ông còn bé ông đã được đưa đến trường ballet. Nguyên cớ nào đã khiến cậu bé Murad bỏ ballet để chạy sang nhạc cổ điển?

- Tôi không học ở trường ballet, mà được nhận vào trường nhờ những chỉ số hình thể khá chuẩn (cười). Nhưng thời đó tôi không muốn lên Mátxcơva, không muốn xa mẹ tôi đang ở Asghabat (Turkmenia - sau này là Turkmenistan). Mẹ tôi là nghệ sĩ độc tấu piano đầu tiên của nước cộng hoà, bà muốn tôi theo nghề ngoại giao, nhưng do từ tấm bé tôi đã sống trong bầu không khí âm nhạc nên tôi không có sự lựa chọn nào khác. Năm 15 tuổi tôi đã chơi trong dàn nhạc giao hưởng và đến năm 19 tuổi đã bước lên bục chỉ huy. Tôi tự hào là trong cuộc đời nghệ thuật của mình tôi không phải phấn đấu khổ sở vì sự nghiệp bởi vì tôi đã làm nhạc trưởng chính 28 năm nay.

Năm 1980, khi mới 25 tuổi, ông đã được bổ nhiệm làm Chỉ đạo nghệ thuật kiêm nhạc trưởng chính Dàn nhạc Giao hưởng Quốc gia nước Cộng hoà Turkmenia. Tại sao lại có sự ưu ái như vậy?

- Đúng đây là kỷ lục của thời đó, nhưng không phải vì tôi giỏi giang xuất chúng gì, mà là vì hoàn cảnh. Khi tôi đến đó, dàn nhạc hầu như tan rã, còn lại một nhúm nhạc công với những nhạc cụ tồi tệ, điều kiện làm việc rất tồi tệ. Người tiền nhiệm của tôi lại xin đi học nâng cao trình độ ở Mátxcơva. Và tôi về đó thì tự nhiên buộc phải trở thành nhạc trưởng. Tôi gặp rất nhiều khó khăn, vì một nửa dàn nhạc là những người đã dạy dỗ tôi trước kia. Nhưng tôi cũng đã không làm phụ lòng tin của họ. Một năm rưỡi sau, dàn nhạc đã trình tấu được những tác phẩm khó nhất và trở thành niềm tự hào của nước cộng hoà. Nhưng rất đáng tiếc là nó đã bị giải tán dưới thời cố Tổng thống Saparmurat Niyazov.

NHẠC GIAO HƯỞNG CHẠY ĐUA VỚI THỊ TRƯỜNG

Cuối thập niên 1980, dưới sự lãnh đạo của ông Dàn nhạc Giao hưởng Saratov là đơn vị nghệ thuật đầu tiên của Liên Xô chuyển sang cơ chế hạch toán mới. Ông đã vượt qua những khó khăn của thời bao cấp như thế nào?

- Đó là những năm đầu của cải tổ ở Liên Xô. Người ta muốn áp dụng một số nguyên tắc kinh tế thị trường vào kinh doanh nghệ thuật. Ai muốn ở lại cơ chế cũ thì bị kiểm soát chặt chẽ hơn, nhưng cũng được nhận nhiều tiền từ nhà nước hơn. Còn ai đồng ý chuyển sang cơ chế mới thì nhận được ít tiền hơn, nhưng lại có nhiều khả năng sáng tạo hơn. Toàn bộ tập thể Dàn nhạc Giao hưởng Saratov đã bàn bạc và thống nhất chuyển sang cơ chế thị trường. Thực tế cho thấy, khi phải đối đầu với sự cạnh tranh thực thụ, thì bản năng sáng tạo của người hoạt động văn hoá được đánh thức, không chỉ trong người lãnh đạo là tôi, mà trong tất cả các thành viên của dàn nhạc.

Khi có sáng kiến, thì có thêm nhiều ý tưởng và từ đó mà thành quả cũng nhiều thêm. Và phần thắng đã thuộc về Dàn nhạc Giao hưởng Saratov. Điều quan trọng là tập thể dàn nhạc đã tin tôi. Tôi đã làm việc với họ trên cơ sở có sự chuẩn bị rõ ràng về tâm lý và họ được thông tin một cách đầy đủ.

Vào giai đoạn đó, nhân dân Liên Xô thừa nhận thức rõ rằng chúng tôi thua phương Tây, không phải trên phương diện tên lửa hạt nhân, mà thua về mức sống. Do vậy cần đánh thức tiềm năng sáng tạo trong quần chúng, vì chỉ có nhân dân mới tạo được điều kỳ diệu. Dàn nhạc của chúng tôi là một bộ phận của nhân dân và chúng tôi tạo ra điều kỳ diệu của riêng mình.

Tôi tin rằng sự cạnh tranh của kinh tế thị trường được xây dựng trên cơ sở lành mạnh có thể đem lại những kết quả tốt. Nó đã xoá bỏ được bình quân chủ nghĩa trong sáng tạo nghệ thuật. Bây giờ, những người có tài, có thái độ lao động đúng đắn, đã sống tốt hơn những người không có được những phẩm chất như vậy.

KHI NHẠC TRƯỞNG BUỒN...

Và giờ đây, khi lãnh đạo Dàn nhạc Giao hưởng Yaroslavl, ông lại biến nó thành một trong ba dàn nhạc giao hưởng xuất sắc nhất nước Nga. Đâu là bí quyết thành công của ông?

- Bí quyết trước hết là tôi có sự ủng hộ của Thống đốc Yaroslavl. Là một người dân chủ, ông đặt ra cho tôi nhiệm vụ phải cải tổ đời sống âm nhạc tại địa phương. Sau khi nghe tôi trình bày các giải pháp, thì ông không những đồng ý, mà còn chỉ đạo các quan chức trong bộ máy hành chính tôn trọng các ý kiến của tôi. Do vậy nên dàn nhạc đã có những tiến bộ nhanh chóng. 13 năm qua, dàn nhạc của chúng tôi luôn biểu diễn với khán phòng chật kín khán giả.

Trước khi tôi về, dàn nhạc có rất nhiều vấn đề tâm lý nội bộ, hục hoặc và cãi vã lẫn nhau. Câu đầu tiên tôi tuyên bố ở dàn nhạc là: "Nếu có ai định cãi nhau thì hãy biết rằng họ sẽ cãi nhau với tôi". Trước tôi thì dàn nhạc cũng đã qua tay nhiều đời nhạc trưởng. Khi giới thiệu tôi với dàn nhạc, ông Thống đốc nói: "Nếu lần này dàn nhạc không làm nên cơm cháo gì, thì chúng tôi sẽ không thay nhạc trưởng mà sẽ thay toàn bộ dàn nhạc" (cười).

Tôi thấy quyền lực nếu được sử dụng đàng hoàng và dân chủ thì phát huy hiệu quả rất tốt. Tôi là người lãnh đạo, nhưng bên cạnh tôi có hội đồng nghệ thuật, có công đoàn... Chúng tôi học cách chung sống hoà bình theo nguyên tắc "làm việc hết mình - nghỉ ngơi hết sức".

Dàn nhạc Giao hưởng Yaroslavl nằm ở thành phố không có nhạc viện, nên chúng tôi bị thiếu nhân lực. Nhưng sau một thời gian lao động nghiêm túc và có chút danh tiếng nhiều nhạc công giỏi từ các nơi khác đã đến xin làm việc tại Yaroslavl.

Ông còn viết sách và cuốn sách có tựa đề rất gợi của ông là "Bút ký nhạc trưởng buồn" được dư luận rất chú ý. Ông đề cập vấn đề gì trong cuốn sách này?

- Tiêu đề cuốn sách xuất phát từ bài phỏng vấn tôi "Tâm sự nhạc trưởng buồn" đăng trên báo "Luận chứng và sự kiện". "Buồn" ở đây là nói vui thôi. Mọi việc ở dàn nhạc đi vào nền nếp, không cần sự hiện diện chỉ đạo hàng ngày của tôi nữa vì mỗi người đều biết rõ công việc của mình, được tin tưởng và được giao việc, nên nhạc trưởng hầu như chẳng còn gì để làm. Vì thế cho nên tôi có vẻ như là buồn. Theo hợp đồng thì mỗi mùa biểu diễn tôi phải chỉ huy 10 buổi hoà nhạc, nhưng do buồn, nên tôi chỉ huy gấp hai lần rưỡi, tức là 25 buổi.

Cuốn sách còn một tựa phụ là "Bút ký nhạc trưởng điên". Đây là những ghi chép hài hước từ thực tế cuộc đời làm nghệ thuật của tôi về những nghệ sĩ mà tôi đã gặp, đã biểu diễn chung. Có vài người cũng buồn vì tôi đề cập góc khuất trong con người họ. Nhưng tôi có nói: "Anh (chị) đừng có giận tôi, tôi giới thiệu về anh (chị) chân thực thế cơ mà. Nhà xuất bản còn bảo tôi điên kia kìa". Thế là họ cũng hết giận.

TÔI XẤU HỔ VÌ TÒA XỬ TRẮNG ÁN CHO NHỮNG KẺ GIẾT HẠI VŨ ANH TUẤN

Mới đây ông tuyên bố rằng chính quyền cần phải để mắt nhiều hơn đến những kẻ dân tộc chủ nghĩa quá khích và đưa ra khẩu hiệu: "Nước Nga dành cho những người yêu nước Nga". Ông có thể nói gì thêm?

- Ở nước Nga xuất hiện trào lưu sôvanh dân tộc của những kẻ quá khích. Đó là những kẻ ít văn hoá, thất nghiệp, thất học. Họ cho rằng sở dĩ họ bị như vậy là do những người có màu da khác, kiểu mắt khác. Họ đã xuống đường biểu tình tại Yaroslavl và giương khẩu hiệu "Nước Nga là của người Nga". Tôi là người Turkmenistan, nên tôi được mời lên truyền hình để hỏi ý kiến.

Tôi nói: "Thật ngu xuẩn nếu đưa ra khẩu hiệu ví dụ như "Trung Quốc là của người Nga", nước Nga đương nhiên là của người Nga, nhưng vấn đề là nước Nga nào? Nước Nga nghèo nàn hay nước Nga giàu có về truyền thống văn hoá. Nhà thơ vĩ đại Puskin có một phần máu người da đen. Rất nhiều thiên tài khác cũng có máu nước ngoài. Nếu thiếu họ, thì văn hoá nước Nga sẽ vô cùng nghèo nàn. Vì vậy, tôi đề xuất một khẩu hiệu khác "Nước Nga dành cho những người yêu nước Nga".

Nếu bạn yêu nước Nga, hãy đến sinh sống ở nước Nga, cống hiến tài năng của mình, đem lại lợi ích cho nước Nga và bạn cũng sẽ có lợi ích. Tôi nghĩ đại bộ phận dân chúng Nga ủng hộ quan điểm này của tôi.

Thật xấu hổ khi toà án Nga xử trắng án cho những kẻ sát hại sinh viên Vũ Anh Tuấn. Chúng tôi rất ngạc nhiên trước kết quả đó. Những người Nga có tư cách thực sự bị sốc.

GIAO HƯỞNG CHƠI BEATLES, PINK FLOYD, QUEEN...

Ông có viết là nhìn xuống khán phòng ngày càng thấy tóc bạc nhiều hơn tóc xanh. Ông có kế hoạch gì để thu hút khán giả trẻ đến với nhạc cổ điển?

- Chúng tôi sẽ trình tấu những tác phẩm được viết lại cho dàn nhạc cổ điển theo phong cách pop, ví dụ như các tác phẩm của Beatles, Pink Floyd, Queen... Chúng tôi ký kết hợp đồng với Vyacheslav Valeev, nhạc trưởng trẻ người Mátxcơva để thực hiện ý tưởng này. Tôi hy vọng với cách tiếp cận đó, nhạc cổ điển sẽ có lớp khán giả mới.

Murad Annamamedov

- Nhạc trưởng, Nghệ sĩ Nhân dân Liên bang Nga.
- Người đoạt giải thưởng Sobinov và Quỹ Arkhipova.
- Sinh năm 1955 tại Mátxcơva, tốt nghiệp Khoa Chỉ huy Giao hưởng-Opera Nhạc viện Quốc gia Mátxcơva mang tên P.I. Tchaikovsky (lớp của Giáo sư G.N. Rozhdestvensky).
- Nhạc trưởng Dàn nhạc Giao hưởng Quốc gia Turkmenia (1980).
- Nhạc trưởng Dàn nhạc Giao hưởng Saratov (1985).
- Nhạc trưởng Dàn nhạc Giao hưởng Yaroslavl.
- Tác giả cuốn sách "Bút ký nhạc trưởng buồn".

11/5/07

TINH VI SỜ TI CON GÀ RI



Kể từ hồi cộng tác cho chuyện mục "Góc của Joe" trên Lao Động cuối tuần, Joseph Ruelle trở nên nổi tiếng quá chừng luôn. Trước đây bạn ấy đã tung hoành trong cộng đồng blog Việt rồi, nhưng kể từ khi giữ chuyên mục trên LĐCT thì được "vua biết mặt chúa biết tên" nhiều hơn. Truyền hình biến Joe thành người của công chúng luôn.

Phải thừa nhận người nước ngoài viết tiếng Việt như Joe thì siêu hạng. Hôm nay tôi giới thiệu với các bạn một bài mới nhất của Joe (có được biên tập chút đỉnh) đăng trên Lao Động cuối tuần số phát hành tuần này...

PHÊ BÌNH CHO VUI

Mình đọc báo Việt Nam rất thường xuyên, thấy báo chí Việt Nam đang phát triển rất mạnh, đăng tải nhiều chuyện hay lắm. Mình cũng học báo chí ra, nên hay có tính super soi. Mình phát hiện ra 3 chuyện hơi bị buồn cười về cách viết bài của các bạn đồng nghiệp. Kể ra đây cho vui, mong mọi người đừng giận.

Điều thứ nhất là luôn tìm cách “ngây thơ hóa bản thân”, đặc biệt là khi viết về những chuyện tế nhị, như là tham nhũng hay tệ nạn xã hội... Đoạn này mình lấy từ một bài báo mang tên “Gái gọi sinh viên qua mạng”:

“Theo lời chỉ dẫn, tôi dễ dàng trông thấy những quảng cáo đầy hấp dẫn nhan nhản trên các website, với các địa phương riêng biệt…Đó là trang giới thiệu về gái mại dâm ở TP Hồ Chí Minh, còn ngay tại Hà Nội cũng có một loạt địa chỉ …Kèm với những lời mời chào đó là thỏa thuận "đảm bảo từ A đến Z, giá 150.000đ"... Tôi hoa cả mắt khi đọc "tin quảng cáo" nào cũng na ná như nhau”.

Mình nghĩ phóng viên ấy không “hoa cả mắt” đâu. Nhà báo thường là những người rất tỉnh táo, có lẽ thậm chỉ là những người tỉnh táo nhất trong xã hội. Chuyện tiêu cực từ nhỏ đến lớn đa số nhà báo đã quá biết rồi. Mình đoán phóng viên ấy chỉ “xoa cả mắt” thôi, vì buồn ngủ nhưng vẫn phải nộp bài trước 12h đêm.

Trong một bài báo khác một cô phóng viên “ngầm” kể về chuyện gặp một nhóm thanh niên hư hỏng ở vũ trường New Century: “Dù cố nghĩ tôi vẫn không thể lý giải được, tại sao những thanh niên mới lớn này thường xuyên đi qua đêm mà bố mẹ chúng vẫn coi đó là chuyện vặt.”

Mình nghĩ cô ấy có thể lý giải được. Mình có thể lý giải được. Chắc cháu hàng xóm của mình cũng có thể lý giải được. Chuyện con nhà giàu đôi khi thiếu sự quản lý của bố mẹ chẳng có gì phải sốc cả. Thật ra cô phóng viên ấy đã “lý giải được” ngay trong câu tiếp theo “Những người lớn ấy – vì vô trách nhiệm hay vì họ đã bất lực trước những đứa con bất trị?”.

Điều thứ hai là rất hay cho một vài câu vào để khẳng định rằng mình là người tốt.

Khi Trúc Ly đang chuẩn bị thoát y thì điện thoại tôi réo vang theo thỏa thuận trước với các đồng nghiệp đang đứng bên dưới. Chụp lấy điện thoại, tôi hét lớn vào máy: "Anh về ngay đây". Nói đoạn, tôi tháo chạy ra ngoài, trong tiếng chửi bới của Ly cùng nhân viên khách sạn này.” (Lấy từ bài “Gái gọi” sinh viên qua mạng” trên...)

May quá nhỉ! Tại sao bạn đồng nghiệp ấy biết chính xác cái lúc em “Trúc Ly” gì đó đang chuẩn bị thoát y nhỉ?! Mình thấy đoạn này hơi thừa. Chủ đề của bài là cuộc sống của các cô gái trẻ bán dâm, chứ không phải là sự khéo léo của anh phóng viên và bạn đồng nghiệp đang đứng bên dưới. Nếu bài không có đoạn này thì liệu người đọc sẽ kết luận rằng anh phóng viên đã nhiệt tình được em Trúc Ly phục vụ từ A đến Z chăng?!

“Có lẽ sự “trống huơ trống hoác” của Tùng cũng giống như cái cảm giác của người tu sau khi tỉnh cơn say. Tôi chưa uống say bao giờ nhưng nghe nói, buồn lắm.” (Lấy từ bài New Century nêu trên).

Đoạn này cũng thế thôi. Chuyện cô phóng viên ấy đã từng hoặc chưa một lần uống say không cần thiết phải cho vào đâu – cái từ “có lẽ” ở đầu câu là đủ để người ta biết cô ấy đang đoán cảm giác thôi.

Điều thứ ba là thói nghiện “viết tắt kiểu tinh vi”. Chẳng hạn: “Hơn 12 giờ đêm. Dân chơi ào ra từ một sàn trên phố T.” Thôi, ai đã từng đi chơi ở Hà Nội cũng biết sàn đấy là New Century hết, tại sao không viết hẳn ra? Viết kiểu dễ đoán như thế thì viết hẳn ra có hơn không? Muốn giấu thông tin thì phải giấu hoàn toàn chứ!

Có lẽ mình nên dừng lại ở đây. Bạn sẽ hỏi: “Ơ cái anh Joe này, sao đưa ví dụ mà chẳng dẫn nguồn là từ báo nào thế?” Chết, chết, thế là mình cũng viết tắt tinh vi sờ ti con gà ri rồi.

Quảng cáo cho Joe một tí: Nhà xuất bản Kim Đồng vừa ấn hành cuốn sách "Tớ là Dâu" (xem ảnh) với các bài viết đặc sắc của Joe trên blog (đã đăng tải trên Lao Động cuối tuần) và nhiều bài mới chưa đăng ở đâu bao giờ. Mọi người cũng nên tìm đọc cho vui nhỉ?

10/5/07

QUÁ ĐÀ VỀ HIỆP "GÀ"



Chưa nói đến những vụ lớn, chỉ muốn đề cập đến vụ liên quan đến cá nhân. Đó là vụ diễn viên hài Hiệp "gà".

Đó là vào ngày 29-4, sau vụ vũ trường New Century bị "đập phá" (mà theo dư luận là do các lực lượng "chơi" nhau (!). Rồi những ngày sau đó, các báo nở rộ thông tin về Hiệp gà bị bắt. Âu đó cũng là chuyện bình thường. Là cách "bán báo".

Đúng là sự kiện Hiệp gà bị bắt gây sốc dư luận thật, nhất là những người yêu thích các tiểu phẩm hài. Mình biết tin này trên đường về Hải Phòng (đám cưới Bích Thủy, cùng lớp). Thấy hơi bất ngờ. Thương hiệu của anh không phải nhỏ dù mới được tạo dựng 1-2 năm trở lại đây. Còn trước đó, Hiệp gà chỉ là cái tên bạn bè gọi với nhau chứ chưa được công chúng biết đến!

Nhưng buồn nhất là các báo đua nhau khai thác khía cạnh đời tư một cách quá đáng. Họ mang danh phóng viên đi về hỏi chủ nợ cũ của Hiệp gà, không có gì cũng bôi ra nào chuyện nợ quán nước, chuyện tiền thuê nhà, rồi chụp ảnh căn phòng trọ cũ nát của Hiệp. Để làm gì?

Phải rạch ròi, chuyện nào ra chuyện ấy. Ai ở các tỉnh đi học Đại học tại Hà Nội mà không phải ở những căn phòng trọ tồi tàn? Các PV có vậy không, hay chỉ ở khách sạn Hilton và đi taxi đến trường? Đừng cho mình cái quyền được phán xét như thế! Chạy theo thị hiếu của công chúng không xấu, nhưng các PV lại tự hạ mình xuống, đó là BỆNH.

Hỏi một câu: có bao nhiêu PV trong làng báo thực sự suy nghĩ khi làm việc?

(Bài này tôi mượn từ blog của cậu em bên báo Người Lao Động. Anh đồng tình với em!)

9/5/07

CHÁO LÍNH



Câu chuyện này xảy ra cách đây đã 21 năm...

Ngày 8.5.1986, cô Alla Fiodrovna, dạy môn ngôn ngữ, bảo cả lớp: “Ngày mai các em nhớ tới Công viên Văn hoá nếm thử món cháo lính nhé. Các chiến sĩ Hồng quân đã từng ăn món này trong suốt 4 năm Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại đấy.”

Đã thành truyền thống, tại Minsk (Belarus) cứ đến Ngày Chiến thắng (9.5), các chiến sĩ CA (Sovetskaya Armia – Quân đội Liên Xô) lại chở đến Công viên Văn hoá những chiếc nồi quân dụng to tướng. Họ dựng những chiếc lều bạt màu khaki và tái hiện khung cảnh nấu cháo lính (солдатская каша) của một thời oai hùng đã qua.

Tôi hỏi Volodia, cậu ở cùng tầng trong ký túc xá: “Mai cậu dẫn bọn tớ đi ăn cháo lính nhé?” Volodia khinh khỉnh: “Cái món ấy chán chết đi được. Tớ đã phải ăn nó suốt hai năm nghĩa vụ rồi. Tối nay cậu về nhà tớ, ăn thịt hun khói còn ngon hơn”.

Không, tôi phải đi ăn cháo lính. Nay mai về Việt Nam còn có cái mà kể chứ. Tôi rủ thêm được mấy đứa đồng hương rỗi việc nữa đi cùng. Háo hức lắm. Phải “sờ mó” cho được hình hài của cuộc chiến tranh ấy chứ.

Công viên hình như tấp nập hơn bất cứ một dịp hội hè nào khác. Tiếng đàn phong cầm náo nức bản “Hãy đeo huân chương, hỡi các cựu chiến binh”. Những người lính phong trần đầu bạc ôm nhau nhảy múa. Không còn những lo âu về nguy cơ thảm hoạ Chernobyl vừa diễn ra. Không còn những ưu tư về một tương lai “perestroika” vừa mới bắt đầu. Họ chỉ còn là những đứa trẻ.

Sao mà nhiều người xếp hàng ăn cháo lính thế. Nửa tiếng đầu, chúng tôi đứng vui vẻ. Nửa tiếng sau đã bắt đầu uể oải và mệt mỏi. Bỗng nhiên một cậu “chuyên gia cửa hàng” chạy đến, mặt mũi đầy nghiêm trọng: “Này, thằng Vladic vừa đến ốp. Nó tìm được nguồn nồi hầm vô biên. Mau mau về mua!”

Cháo lính ơi, thôi đành tạm biệt nhé. Chúng tôi còn phải nghĩ đến cháo của ngày mai, không chỉ cho bản thân, mà cho cả gia đình nữa.

Volodia giờ đây kinh doanh phát đạt, đi xe Mercedes. Gặp tôi ở Mátxcơva trước Ngày Chiến thắng lần thứ 50 (9.5.1995) và nghe tôi kể lại câu chuyện ăn cháo lính hụt, anh ngậm ngùi: “Bây giờ cậu có muốn thì cũng chẳng ai nấu món ấy. Nước Nga phải nghĩ nhiều hơn đến những thứ khác”.

Chúng ta cũng không nghĩ đến cháo nữa. Những chiếc nồi hầm may mắn mua được trong Ngày Chiến thắng được tôi mang về Việt Nam và bán hết. Chắc chẳng có ai nấu cháo trong những chiếc nồi sang trọng ấy.

(đăng trên báo Lao Động, Chủ nhật, ngày 11.5.1997)

7/5/07

LỄ HỘI



Thơ Ngô Mai Phong

LỄ HỘI

Ta lạc giữa niềm vui chen chúc
Những kỳ linh không biết của thời nào
Ta bỏ cả xích lô ba gác
Chạy theo nàng ngồi kiệu gót hài cao

Ôi cơ bắp của gã trai khuân vác
Ta múa rồng, bạn thúc trống như điên
Những khuôn mặt nợ áo cơm tù đọng
Giờ thảnh thơi không bợn chút ưu phiền

Và cứ thế thế phố phường bốc cháy
Dòng người chen, dòng người trôi
Xe cộ nép bên hè cóm róm
Chỉ còn ta và cây cối reo cười

Ta vốn của số đông nhăng nhố
Ưa lang bang, yêu mê mệt hội hè
Cái bụng lép đôi khi sầu tí chút
Lại tìm đò sang ký quán sông mê

Chỉ tiếc dòng vui khôn chảy mãi
Để dương gian đứng lại bơ phờ
Tàn vàng hạ, giáo gươm nhao nhác
Những ngả đường nhìn lại bỗng tiêu sơ

Tan lễ hội, áo xiêm vào bàn tiệc
Đám kỳ lân buông mặt nạ ra về
Ta đi dọc những tường đầy áp phích
Đọc thơ tình cho lũ gián đêm nghe...

6/5/07

NHẾCH NHÁC "DIỀU VÀNG"



Đây là lần trao giải Diều Vàng khá khẩm nhất trong lịch sử của giải thưởng này, nhưng nó vẫn chưa thoát thai khỏi cảnh nhếch nhác.

Xin bầy tỏ cùng các bạn là tôi đã hai lần tham dự lễ trao giải này (một lần khi nó chưa được đặt tên là "Diều Vàng", một lần khi nó vừa được đặt tên), nhưng thấy nó nhếch nhác một cách đầy thất vọng, nên kiên quyết không đi xem nữa.

Này nhé, những ông bà nghệ sĩ điện ảnh mặc quần bò áo phông, áo ký giả dã chiến, đi dép lê loẹt quẹt chạy lên sân khấu như vịt, chẳng có tư thế tác phong gì cả. Bụng bảo dạ, sao họ lại kém tôn trọng bản thân thế nhỉ? Đem chuyện ấy hỏi một nghệ sĩ thì vị ấy nói: "Thông cảm, nghệ sĩ mà!"

Diều Vàng được trao năm nay là năm thứ ba hay thứ tư gì đó rồi, cũng có bóng có dáng rồi (nhất là khi truyền hình nhảy vào thì lễ trao giải cũng bớt nhếch nhác hơn). Nghĩ thế nên tối qua cũng dành thời gian để xem lễ trao giải ngõ hầu được tận mắt chứng kiến sự tiến hoá của bà con ở giới điện ảnh.

Chao ôi là thất vọng. Nhếch nhác từ 5-7 năm nay thế nào thì bây giờ vẫn nhếch nhác như thế.

Này nhé:

Một vị đạo diễn truyền hình lên nhận giải trong tình trạng cổ áo sơ mi bên cụp bên xoè.

Một vị đạo diễn truyền hình khác (còn trẻ và được tôi khá ngưỡng mộ), mặc một cái áo vest vẫn còn đính nhãn mác ở ống tay áo bên trái.

Rất nhiều vị mặc áo vest với quần bò. Điển hình là hai chàng quay phim "Áo lụa Hà Đông". Đã thế áo sơ mi còn bỏ ngoài quần, không hiểu theo phong cách nào.

Nam diễn viên chính lên nhận giải diễn viên xuất sắc nhất trông chẳng khác gì một anh xe ôm. Áo sơ mi thêu thùa lụng thụng bỏ ngoài quần jeans, dép xăng đan như đi dạo bãi biển (xem ảnh).

Nghe báo chí nói là anh không nghĩ được giải thưởng nên không chuẩn bị tinh thần đến nhận. Nhưng nếu thế thì ở nhà còn hơn. Ai lại thò mặt đến chỗ truyền hình trực tiếp cho cả triệu khán giả xem trong bộ dạng như thế???


Vài vị khá hơn com-lê com-táo đàng hoàng nhưng lại không thắt cà vạt.

Họ là những người được tôn vinh, nhưng lại xuất hiện một cách bô nhếch như thế trước quảng đại quần chúng thì làm sao khiến khán giả tôn trọng và ngưỡng mộ được đây??? Hay thế mới gọi là nghệ sĩ?

Đó là chuyện quần áo, còn chuyện nói năng thì buồn hơn cả thi hoa hậu.

Vị nào lên trao giải cũng phải nói đôi ba điều về công sức của những người đóng góp cho cái thể loại sắp được trao, thông tin thì rất mang tính phổ cập tiểu học, cứ làm như ông bà không giải thích thì toàn thể khán giả chẳng hiểu gì hay sao í.

Nhưng cũng có những câu trật lấc. Ví dụ một nữ NSƯT khả ái tuyên bố hùng hồn: "Tôi đã từng toả sáng trên bầu trời nghệ thuật nước nhà, sao không thấy các đạo diễn phim TÀI LIỆU mời tôi nhỉ?"

Còn những câu nói ngô nghê như "thay mặt CÁI người đạo diễn", "cảm ơn CÁI ban tổ chức" thì ối.

Đa số các vị trao giải đưa đẩy giao lưu với nhau vô duyên và nhạt như nước ốc.

Các nghệ sĩ điện ảnh khả kính ơi, bao giờ thì các vị mới tự tôn trọng mình, nghề nghiệp của mình và công chúng đây?


 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết