25/08/2007

HOANG TƯỞNG



- Này cậu, anh cho cậu giám đốc kinh doanh bên anh nghỉ việc rồi nhé. Báo để cậu biết.

Anh thông báo sau khi chúng tôi gọi xong đồ uống. Tôi hơi ngạc nhiên, công ty anh vừa mở chi nhánh tại Hà Nội 3 tháng trước. Và khi đó anh chàng giám đốc kinh doanh được anh giới thiệu rất trân trọng.

- Sao lại nhanh thế anh? Em thấy cậu ta cũng được đấy chứ?

- Ừ, đúng là thoạt đầu thì rất được. Nó làm presentation bằng power point tại các hội nghị rất chuyên nghiệp, nói tiếng Anh đúng giọng, phô diễn một tầm nhìn dài hơi và chiến lược. Nhưng khi bắt tay vào làm việc thực tế thì nó chỉ giỏi làm hỏng dự án.

- Thế tại sao lúc đầu anh lại nhận cậu ta?

- Vì CV của nó đẹp quá. Anh đúng là chết vì thích CV đẹp. Nó có bằng MBA ở Úc, tiến sĩ marketing ở Mỹ, đã từng làm giám đốc điều hành cho 2 cty nước ngoài. Thời điểm anh gặp nó thì nó đang có cty riêng. Cậu bảo, thế thì làm gì anh không tin??? Sau này anh mới biết là ở 2 cty nước ngoài kia nó làm ăn chẳng nên cơm cháo gì nên người ta cho nghỉ. Còn công ty riêng thì thời buổi này ai chẳng mở được. Cái công ty ấy ban đầu cũng hút được khối vốn của những người thích CV đẹp như anh đấy, nhưng sau đó thì họ đã rút hết vốn ra. Đúng lúc ấy thì nó gặp anh và biết anh mở chi nhánh tại HN nên xin về đây.

- Nhưng sao anh lại nhận xét cậu ta là người hoang tưởng?

- Bởi vì nó huyễn hoặc về bản thân. Từ khi nó về làm với anh thì hầu như cuộc nói chuyện nào nó cũng nói về tiền. Nó bảo, khi em về với anh thì có mấy công ty Mỹ mời chào với mức lương 100 triệu đồng/tháng và đề nghị mức lương tương tự. Anh nói: Em muốn về làm việc với anh chứ không phải anh mời. Thời gian 6 tháng đầu làm chưa có lãi, anh trả em 20 triệu/tháng, kèm theo lương một lái xe, toàn bộ tiền xăng và dịch vụ cho cái xe ấy. Còn từ ngày đầu em làm ra lợi nhuận, anh sẽ trả 75 triệu đồng/tháng.

- Cái xe đấy là của cty hay của cậu ta ạ?

- Xe của nó. Công ty có xe, nhưng nó đòi anh mua cho nó cái xe hơn 1 tỉ. Anh nói công ty chỉ có thể mua cho em cái xe 600 triệu, nên nó đi xe của nó.

- Ngoài lương ra thì cậu ta còn nói chuyện gì liên quan đến tiền nong nữa?

- Nó còn kỳ nhèo đòi anh chi tiền tiếp khách. Nó nói phải gặp các đại sứ, các thứ bộ trưởng. Nhưng anh nói, công việc của cty không cần đến mức phải tiếp đại sứ và quan chức. Nó bảo là cần có tầm nhìn xa. Thế nào là nhìn xa? Đại sứ nhiệm kỳ 3 năm, các vị quan chức nhiệm kỳ 5 năm. Đến lúc công ty cần họ, thì họ về hưu cả rồi. Công việc hiện nay thì rõ ràng có thể giải quyết được mà không cần đến sự can thiệp của các VIP ấy. Anh nói nếu nó có nhu cầu tiếp khách về việc riêng, thì bỏ tiền túi ra mà tiếp. Còn nếu dùng thời gian và tiền bạc của công ty để tiếp khách thì anh có quyền được biết toàn bộ nội dung của cuộc tiếp.

- Rồi anh lấy lý do gì để cho cậu ta thôi việc?

- Nó tự xin thôi đấy chứ. Chính xác hơn là nó gửi cho anh một cái email với tối hậu thư, đòi được tạo điều kiện để làm việc nếu không sẽ phải tính phương án của nó. Anh gửi ngay quyết định cho thôi việc. Nó bị sốc vì mọi việc diễn ra nhanh quá. Nó ngỡ ngàng nói: "Em muốn gắn bó cuộc đời với công ty".

- Đúng là cậu ta muốn vật mình vật mẩy để được anh thảo luận. Thế nhận được quyết định, cậu ta có nói gì nữa không?

- Nó đòi anh bồi thường vì chuyện nó bị mất cơ hội việc làm khác trong 3 tháng làm việc với anh. Nhưng anh nói: "Em với anh làm việc có hợp đồng lao động đàng hoàng. Anh sẽ trả em thêm một tháng lương theo đúng hợp đồng. Em đòi anh bồi thường vì để em mất cơ hội. Được thôi. Nhưng em cũng sẽ bồi thường anh vì đã làm hỏng 4 dự án gây thiệt hại trên 100 triệu USD cho công ty nhé?" Nó im bặt, mồ hôi úa ra đầy mặt.

- Ồ, anh thật cao tay!!!

- Thôi cũng may mà nó chỉ làm việc trong có 3 tháng. Từ nay anh sẽ chừa tuyển người qua CV.

0 comments:

Đăng nhận xét

 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết