19/5/07

SAO MAI - CÀNG XEM CÀNG CHÁN



Tối thứ Bảy trời mưa, rỗi việc, đành bật tivi lên xem.

Tivi cũng chẳng có gì hay, ngoại trừ chung kết Sao Mai 2007 khu vực phía Bắc, nên cố gắng ngồi xem sau hai năm, Sao Mai có khá hơn không.

Phải nói thẳng ngay là tình hình chẳng sáng sủa hơn mà có nguy cơ còn dở hơn những năm trước. Xem hết cả 18 thí sinh, nhưng chẳng thấy có ai nổi bật.

Không biết các thí sinh miền Trung miền Nam thế này, nếu nhìn vào bộ phận chủ lực của một cuộc thi hát quốc gia (thường các thí sinh miền Bắc bao giờ cũng chiếm ưu thế), thì thấy cái Sao Mai năm nay sẽ khó tìm được gương mặt nào có thể đọ được với Trọng Tấn, Vương Dung, Tân Nhàn của các năm trước.


Tại sao vậy nhỉ? Có phải do các thí sinh quá yếu không?

Cũng một phần thôi, cái chính là cách thức tổ chức anh chàng Sao Mai này đã trở nên lạc hậu quá, cứng nhắc quá, không tạo được đủ không gian cho các thí sinh sáng tạo.

Từ đầu đến cuối toàn phải nghe những bài hát cũ: Từ "Tôi là người thợ mỏ" đến "Xa khơi", hết "Bóng cây Kơnia" lại đến "Đá trông chồng" với "Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh".

Nghĩa là lặp lại hầu như toàn tập.


Đã thế, các thí sinh lại còn hát không hay bằng những người đã hát trước đó. Nghe tức anh ách. Bởi vì các bài đó có phải bài của họ đâu mà họ hát được hay cơ chứ. Hơn nữa phải hát trong tình cảnh bị cái bóng quá to của người đi trước đè xuống, ca sĩ trẻ làm sao có đủ bản lĩnh mà vượt qua được???

"Sao Mai" đang mất đi sự hấp dẫn bởi vì nó đang bắt chước căn bệnh "bài văn mẫu" bên ngành giáo dục. Nếu không có dòng chữ Sao Mai 2007 trên phông, mà gắn vào đó bất cứ con số nào, thì người xem cũng sẽ tưởng là chương trình cũ phát lại.

Một điểm dở nữa là ý kiến của ba vị khách mời. Chẳng vị nào dám nói thật suy nghĩ của mình, cứ vòng vo tam quốc, ai cũng phải tìm từ tìm ý để nói cho êm, nên lúng ta lúng túng.

Còn nhớ tại Sao Mai 2005, ba mẹ con ca sĩ Vũ Dậu - nhạc sĩ Ngọc Châu - ca sĩ Khánh Linh đã nhận xét rất chuyên nghiệp, rất chân thành, xem rất thú vị.

Tại sao ba vị khách lần này lại không dám nói thẳng là em này hát dở, em kia không có giọng mà cứ phải tìm những từ đèm đẹp vuốt ve nhau nhỉ? Các vị cũng góp phần làm cho Sao Mai chán đi đấy.

Ảnh: Tuấn Anh, Tân Nhàn, Vương Dung - các thí sinh đoạt giải Nhất Sao Mai 2005.

Blog counter

THƯ GỬI MẸ



20 năm trước, khi còn là sinh viên năm thứ Tư Đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, tôi đã tham gia cuộc thi dịch thơ Nga do khoa tổ chức với bài thơ "Thư gửi mẹ" của Sergei Esenin - nhà thơ được mệnh danh là "ca sĩ của thiên nhiên Nga". Bài thơ được viết vào năm 1924, một năm trước khi Esenin qua đời ở tuổi 30.

Bản dịch đã đoạt giải Nhất. 20 năm sau nhớ lại và không hiểu tại sao khi đó mình lại có thể dịch được bài thơ này. Xin chia sẻ cùng mọi người.


Mẹ bình an chăng, con chào mẹ?
Mẹ của con, con vẫn sống đây!
Hãy cứ để yên ngôi nhà của mẹ

Ngập ánh sáng chiều kỷ ảo, mông lung…


Người ta viết mẹ ghìm đau buồn tủi,
Buồn thương cho số phận của con,
Rằng mẹ hay ra đường trông ngóng

Vai khoác áo sờn đứng ngóng chờ con

Những buổi chiều xanh đậm ánh hoàng hôn
Cơn ác mộng thường ập lên đầu mẹ:
Con đã chết bởi bàn tay một kẻ
Dao găm tim sau canh rượu vừa tàn.

Không sao đâu, mẹ ơi, xin đừng sợ!
Đó chỉ là cơn ác mộng mà thôi
Không có lẽ con lại đâm nát rượu
Kết liễu đời mình không gặp mẹ thân yêu.

Con vẫn như xưa, hiền và trong trẻo
Năm tháng dài nào nguyện ước gì hơn
Những muốn vượt qua rào bão tố
Mau trở về bên mẹ mái nhà xưa.

Con sẽ về khi mùa xuân hoa nở
Trắng xóa vườn tỏa ngát mùi hương.
Nhưng mẹ ơi sáng mai ngày mẹ chớ
Đánh thức con như tám năm trước đây.

Chớ đánh thức những gì con mơ mộng,
Chớ ưu phiền những chuyện chẳng thành công.
Thật quá sớm giá những gì tổn thất
Đụng độ với đời con đã nhoài hơi.

Đừng dạy con cầu kinh, đừng dạy!
Những chuyện cổ xưa không quay lại nữa rồi
Chỉ có mẹ giúp con, nguồn an ủi
Mẹ - ánh sáng chiều kỳ ảo mông lung.

Thôi, vợi đi nỗi ưu phiền mẹ nhé
Đừng buồn thương cho số phận của con
Đừng ra đường ngóng con nhiều như thế
Trong chiếc áo choàng đã cũ mẹ ơi.

(1924)

Free stats

18/5/07

MẮT XANH



Em thông minh

Anh thích thông minh lắm

Em dịu dàng

Anh mê đắm giọng nhẹ nhàng

Em bị khó ngủ

Anh thức cả đêm thích có một ai đó thức cùng

Em đợi anh đi ngủ, rồi yên lặng lên giường, ngủ cạnh anh

Anh thấy người em ấm áp, mềm dịu

Em thích chạm mũi vào mũi anh

Anh thấy mặt em dễ thương quá

Em buổi sáng dậy sớm, đi lang thang, không nói gì với anh

Anh ngủ dậy, biết em đi vắng, thấy rất nhớ em

Em chỉ cần thốt ra một nửa câu là anh biết em đang cần gì, muốn gì

Anh chỉ cần ngồi xuống ghế sofa duỗi tay ra là em đến bên anh tâm sự

Em mắt xanh đậm

Anh mắt xanh nhạt

Em xinh tự nhiên, không dao kéo gì.

Anh …

Anh biết nói thế nào đây…

Nếu em không phải là con mèo thì anh lấy em làm vợ luôn.

Bài viết của Joe, đăng trên Lao Động cuối tuần, xuất bản ngày 18.5.2007

17/5/07

KÍCH CỠ NÀO?



Người ta phàn nàn:

Báo ông khổ to quá. Khó đọc.

Ây zà, thử viết đôi điều về vấn đề này nhé.

Thường thì cái gì to thường được dân tình thích. Cứ thử điểm qua trong đầu mà xem. Này nhé… Nhưng mà thôi chuyện đấy ai cũng biết cả. Thế nhưng cũng có cái to mà dân tình lại tỏ ra không thích mới chết chứ! Cụ thể là kích cỡ của Lờ Đờ. “To quá, khó cầm!” – ngày càng có nhiều người bảo thế.

Trước hết, thử đo xem kích cỡ của Lờ Đờ là bao nhiêu? Dùng thước Tây để đo thì thấy bề ngang là 42cm và bề dài là 58cm. Dài thế thì OK, dài thế chứ dài nữa vẫn chấp nhận được, nhưng mà cái bề ngang to bè bè ra, vướng víu, khó chịu quá. Có mặt bằng rộng thì rải ra được, xoay ngang xoay dọc được, chứ ở trên tầu xe, máy bay thì chịu chết.

Thế là dân tình lý luận: thời buổi toàn cầu hoá, người ta tốn nhiều thời gian trên các phương tiện giao thông (máy bay, xe hơi, xe buýt, tàu hoả, sắp tới còn cả tàu điện ngầm nữa…), ngồi buồn thì cũng chỉ có cách giở cái đấy ra xem, nhưng mà kích cỡ to như thế, giở ra xem thì lại làm phiền người ngồi bên cạnh. Đành bỏ Lờ Đờ mà xem anh Tờ Trờ, Thờ Nờ hay Tờ Phờ, Ngờ Lờ Đờ thôi.

Nhiều người đề nghị, thôi cũng chẳng cần phải dao kéo phẫu thuật cắt cúp gì cho đau đớn. Gập quách đôi lại, thế là kích cỡ giảm đi một nữa, dễ giở ra xem hơn. Kích cỡ giảm đi, nhưng bài vở lại được cả trang dàn ra trông hoành tá tràng hơn. Lợi quá còn gì.

Kích thước hợp lý anh em gói gọn bỏ túi quần, chị em cho vào túi xách Gucci, Louis Vuiton cũng tiện. Lúc nào rảnh lại giở ra xem. Tiện quá, dân tình nhảy vào mua ầm ầm. Tirage tăng, còn gì mơ hơn thế!

Nhưng mà cái kích cỡ một nửa ấy thì dứt khoát không phải là sang trọng rồi. Ta Tây đều bảo thế. Một học giả Tây đến VN làm luận án tiến sĩ về báo chí VN, nhất định nói, tao chỉ khảo sát broadsheet (khổ nhớn) xuất bản trung ương phát hành toàn quốc. Đấy mới là đối tượng nghiên cứu của tao. Còn cái kích cỡ lá cải thì nghiên cứu làm gì???

Chết nỗi là hình như chỉ có ở xứ ta mới phát minh ra cách làm độc chiêu là nhét những thứ đàng hoàng vào chỗ có kích cỡ lá cải. Thế giới chẳng ai làm thế. Nhìn sang khu vực mà xem, cứ thằng nhớn là kích cỡ phải 42x58cm. South China Morning Post của Hồng Kông này, Bangkok Post, The Nation của Thái này, Strait Times của Sing này… đều cỡ to tổ chảng.

Hàn Quốc cũng Châu Á, da vàng mũi tẹt như ta mà tuyệt đối dùng kích cỡ nhớn. Dân bên ấy thì cưỡi máy bay máy bò, xe hơi, tàu điện ngầm nhiều hơn ta, chẳng thấy họ phàn nàn gì cả. Hàn Quốc có 48 triệu dân mà Chosul Ilbo kích cỡ như Lờ Đờ bán ra được hơn 1 triệu bản. Chứng tỏ dân Hàn rất thích đồ to.

Tuy nhiên, không phải chuyện đi tàu đi xe không có ảnh hưởng. Một vài đại gia Mỹ như New York Times sau khi xài kích cỡ to thấy vướng víu bất tiện đã phẫu thuật cho nhỏ bớt đi, cụ thể là cắt chiều ngang 7 phân xuống còn 35. Chiều dài vẫn giữ nguyên 58 phân, vì dài thế nào cũng OK tuốt luốt mà.

Đây là cái phương án mà Lờ Đờ quan tâm. Cách đây gần 2 năm, toà soạn đã cặm cụi gọt gọt cắt cắt, rồi trình ra anh Lờ Đờ có kích cỡ mới. Trông khá ấn tượng, tuy nhiên sếp nói cần tiếp tục suy nghĩ và làm rõ xem có khả thi hay không.

Hầu như đồng thời anh Sè Gòn cũng đi phẫu thuật và sung sướng chìa ra kích cỡ mới. Nhưng thật kỳ lạ là dân tình chẳng mặn mà gì. Nguyên nhân có thể là do kích cỡ mới, nhưng mọi thứ bên trong “nguyễn y vân”. Do trưng ra một hồi không gây được ấn tượng, nên anh Sè Gòn lại hì hục lắp lại, thành ra kích thước như cũ.

Cho đến giờ người nhà ta vẫn xì xào đổi kích cỡ đi, đổi xuống bằng anh Tờ Trờ, Thờ Nờ đi. Giảm kích cỡ xuống không khó, nhưng liệu các phóng viên có chịu thay đổi ngòi bút (bàn phím) không, có mặn mà động bút đến việc Mr Đàm mất đồ trang sức, chị Chanh nuôi con một mình, các cuộc tình không đầu không cuối của các sao xẹt không? Hay khổ thì lá cải mà tư duy thì vẫn siêu hình, biện chứng? Có lần đã thử động tới các em chân dài, thì anh em đã ầm ầm phản đối rồi.

Hơn nữa có nên đổi kích cỡ không? Nếu đổi thì mình sẽ mất giá lắm, xuống ngay vị trí thứ 5 thứ 7 sau một loạt Tờ Trờ, Thờ Nờ, Tờ Phờ, Ngờ Lờ Đờ, thậm chí cả Nờ Thờ Ngờ Nờ và Giờ Đờ Xờ Hờ. Còn giữ kích cỡ to, thì dù ít người chơi, Lờ Đờ vẫn là number one. Dại gì mà đang ở số một chuyển xuống số 5 số bảy nhỉ?

Thực ra thì, kích cỡ to vẫn có người thích. Chỉ có điều anh em Lờ Đờ chưa biết sử dụng hữu hiệu cái kích cỡ này để làm thoả mãn đông đảo đối tượng mà thôi. Cho nên bây giờ phải học thêm chiêu mới, chiêu nạp kiến thức cho dày dặn, ăn nói cho quyến rũ, kẻ vẽ sơn tút cho đẹp đẽ, thì khả năng ăn khách không hề mờ mịt tẹo nào.

16/5/07

RỜI BỎ HÀ THÀNH



Tháng 11.2003, sau khi dự World Tourism Forum ở đảo Jeju, tôi trở về Seoul ở lại một đêm để hôm sau lên máy bay về Hà Nội.

Ăn tối xong, tôi ngồi ở lobby khách sạn. Tính ra ngoài tìm một quán bar nào ngồi chơi, mà ngại trời lạnh. Hơn nữa đi một mình thì cũng vô duyên. Đúng lúc ấy thì Jacky Park, chàng trai làm ở Tổng cục Du lịch Hàn Quốc, người trong ban tổ chức, tiến lại:

- Anh định đi đâu à?
- Tôi muốn tìm một quán bar. Cậu có biết quán nào ở quanh khu vực này không?
- Có. Anh muốn em chỉ, hay muốn em đi cùng?
- Nếu được cậu đi cùng thì vui quá.
- Ồ, hay quá. Em cũng đang muốn đi. Mấy hôm vừa rồi bận bịu quá, em không nói chuyện được với đại biểu nào.

Jacky dẫn tôi qua vài block rồi đi vào một con ngõ nhỏ với những ngôi nhà thấp hơn. Quán bar nhỏ nằm ở đó, khá ấm cũng. Đây là chỗ dành cho những thanh niên ghé qua sau giờ tan tầm giống như cảnh mà ta thường bắt gặp trong phim truyền hình Hàn Quốc.

Tôi bảo cậu hãy gọi những thứ mà người Hàn thường dùng. Jacky gọi rượu Sochu, một đĩa hoa quả và chúng tôi hàn huyên.

25 tuổi, tốt nghiệp đại học ở Toronto (Canada), Jacky trở về Hàn Quốc. Cậu không sống với bố mẹ ở thành phố biển Busan ở phía nam mà quyết định chọn Seoul. Thuê một căn phòng nhỏ ở cách trung tâm khoảng 45 km, mua trả góp một chiếc Matiz, cậu bắt đầu cuộc sống tự lập.

Cậu nhiều ước mơ lắm. Mơ có được việc làm ở một trong những tập đoàn khổng lồ như Samsung, Daewoo, hay LG. Mơ được đi làm đại diện cho hãng ở nước ngoài (VN cũng được!). Mơ tậu được một chiếc xe sports mới. Mơ vô địch chạy marathon nghiệp dư...

- Em mơ ước nhiều quá nhỉ? Hồi anh bằng tuổi em, anh có mơ nhiều thế không?
- Hồi anh bằng tuổi em, anh không dám mơ ước mà lo sợ. Lo sợ vì thấy tương lai của mình mịt mù quá. Anh chỉ mong có một việc làm. Việc gì cũng được. Mơ ước được như em thì tốt quá!

Jacky nhe răng cười. Cậu hoàn toàn không hiểu.

Cái thằng tôi 25 tuổi vào năm 1991. Mọi thứ đều ảm đạm bởi vì "đổi mới" vừa tiến hành được vài năm. Chuyển biến thì đã có, nhưng chưa ai biết mọi việc sẽ đi đến đâu. Thanh niên VN bằng tuổi Jacky còn chẳng hiểu những khó khăn của thời đó, chứ đừng nói đến một cậu trai Hàn Quốc.

Jacky nói cậu muốn bỏ cái công việc du lịch này, nó cũng thú vị vì được đi nay đây mai đó, thu nhập cũng ổn định. Nhưng nó không challenging, không đem lại cho cậu sự thỏa mãn.

- Anh bảo, em có điên không khi bỏ việc này?
- Điên à? Có, có điên đấy. Em 25 tuổi, em nên làm những điều điên rồ. Để đến khi 30 tuổi em không phải hối hận là đã không thử sức, không mạo hiểm. Em được quyền điên rồ và được quyền quyết định sai mà không bị phán xét.

Jacky sáng mắt:
- Thật thế à? Anh là người đầu tiên ủng hộ em đấy. OK, cụng ly nào. Em cám ơn anh vì lời khuyên vừa rồi.

Xong chầu rượu, Jacky nhất định dành quyền trả tiền. Cậu còn khăng khăng bắt tôi ngày mai không được đi xe minibus cùng cả đoàn mà phải chờ cậu đánh xe Matiz đến đưa ra sân bay.

Sáng sau Jacky đi chạy marathon. Y hẹn, tôi bỏ chuyến xe minibus để chờ cậu. Chờ mãi, cho đến khi chỉ còn 2 giờ nữa là tới giờ bay thì cậu mới đánh xe đến: "Hôm nay em chạy bằng giầy mới, chẳng được giải nào", cậu nói như thanh minh.

Từ trung tâm Seoul đến sân bay là 80 km. Cậu phóng như điên. Tôi là hành khách cuối cùng check-in chuyến bay.


Ít lâu sau, Jacky viết email cậu đã kiếm được việc làm ở bộ phận sales của LG. "Em hy vọng sẽ sang VN làm đại diện", cậu viết.

... Mấy hôm vừa rồi, hai đồng nghiệp trẻ của tôi lại đứng trước sự lựa chọn giống như Jacky. Họ đều đang làm việc ở những cơ quan tốt tại Hà Nội, có cuộc sống ổn định và nhàm chán.

Một cậu định bỏ cơ quan sang đầu quân cho một công ty truyền thông ở Sài Gòn. Cậu kia đi công tác ở SG, mê quá và không muốn ra.

Một cậu có lý do vợ nuôi con nhỏ chắc sẽ khó cho đi. Cậu kia nói sợ nhớ Hà Nội quá không chịu nổi.

Nhưng cơ hội không phải bao giờ cũng đến hai lần...

Năm ngoái tôi cũng ở SG mấy tháng và cũng thích cái không khí làm việc mang tính cạnh tranh cao ở đấy. Tôi cũng muốn ở lại. Nhưng tôi đã cách tuổi 25 xa quá rồi.

Các bạn đồng nghiệp trẻ ơi, các bạn chẳng phải người Hà Nội. Sài Gòn hay Hà Nội đối với các bạn đều là đất khách.

Vậy thì có gì nặng nề đâu, hãy rời bỏ Hà Thành, hãy thử sức, hãy thử đặt ra cho mình một thử thách và cố gắng vượt qua. Biết đâu các bạn lại đạt được mơ ước của mình.

Rời bỏ Hà Thành có thể là điên rồ, nhưng không quá khó khăn.

Mà chừng nào chưa đến 30 tuổi, con người ta còn được quyền cho phép mình điên rồ.

14/5/07

THÁNG NĂM MÙA THU



Trời Hà Nội mấy hôm nay đột nhiên có gió mùa đông bắc. Sáng ra đường nắng vẫn tươi, nhưng không khí thật trong lành và dịu mát.

Hiếm khi nào đến giữa tháng Năm rồi mà tiết trời vẫn dịu mát như vậy.

Mọi năm, dịp này đã bắt đầu phải hứng cái nóng như đổ lửa rồi. Cũng dễ hiểu thôi. Năm nhuận mà. Bây giờ mới là cuối tháng Ba âm.

Còn nhớ cách đây không lâu, một đồng nghiệp báo điện tử lo âu không biết năm nay có rét nàng Bân?

Cũng có và dai dẳng, nhưng không đến nỗi lạnh để nàng Bân phải đan áo. Cứ ra phố mua tặng cái áo sơmi Việt Tiến hay May10 là được rồi.

Giữa mùa đông năm rồi đột ngột thấy cây bàng trổ lá. Đã thấy đó là điều lạ.

Bây giờ Tháng Năm trời lạnh. Đi ở đoạn Trần Phú, Hoàng Diệu thấy lá sấu vàng rơi đầy. Hay là mùa thu đã về????

13/5/07

CÂU CHUYỆN OSHIN



Thưa cả nhà,

Đây không phải là phần tiếp theo của "Câu chuyện Oshin" mà mọi người đang theo dõi. Đây cũng là chuyện Oshin, nhưng mà Oshin khác, lấy từ "Tâm sự" của Hà Phạm đăng trong chuyên mục "Muôn màu cuộc sống" báo Thể thao & Văn hoá, số thứ Bảy ngày 12.5.2007.

Dạo ấy, tôi mới sinh, cần tìm người giúp việc theo giờ qua môi giới của một trung tâm. Và thế là chị Nham, Nham chứ không phải Nhâm, xuất hiện ở nhà tôi, với lời tự giới thiệu khá ấn tượng, mặc dù hình như đã nói nhiều lần "tôi tên à Nham, chứ tính tôi không nham nhở đâu cô ạ!"

Đúng là không nham nhở, nhưng tính nết hơi phức tạp. Thời gian đầu đến đúng giờ. 8 giờ sáng là lách cách chìa khoá, vào nhà dọn dẹp, lau quét, giúp tôi trông cháu bé, chuẩn bị cơm nước. Nhưng việc không nhiều, thế là đâm nhàn thì phải, tháng sau đến muộn hơn, rồi đến không làm việc ngay mà lúi húi bật bếp gas cuẩn bị bữa sáng cho mình, sau đó mới lên ngó xem tôi cần gì. Có hôm lại kêu buồn bực chẳng muốn làm gì, chỉ ngồi kể chuyện, đủ thứ chuyện, nhưng nhiều nhất là than phiền về chồng.

Chồng xe ôm cục cằn thô bạo. Cứ hôm nào giận chồng là tôi biết ngay, vì hôm ấy thể nào chị ta cũng tự làm cho mình một bát mỳ ăn liền thịnh soạn, có một quả bầu dục chần tái hoặc ít tiền hơn thì một quả trứng gà. Hễ cứ tức chồng thì ăn thật ngon, phương châm ấy áp dụng khá thường xuyên. Nếu chị ta giàu, chắc sẽ đến những nhà hàng thật sang, tôi đoán thế.

Ngày nào cũng tâm sự chuyện gia đình dằng dặc, cộng thêm thỉnh thoảng mở băng cải lương quá to và hễ có khách lại chạy đi lấy bút chì trên bàng trang điểm của tôi kẻ lông mày xong mới ra mở cửa, ngần ấy nguyên nhân khiến chị Nham làm tôi chóng chán. Được cái tinh ý nhận ra ngay, một vài ngày tâm sự không thấy tôi trả lời, thế là chị để chìa khoá nhà lại trên nóc tủ và ra đi không từ biệt.

Tôi không gặp chị Nham từ đấy. Mấy năm sau, có lần tôi thoáng trông thấy ngoài đường, áo ren đen, kẻ lông mày rất cong, đi xe đạp chầm chậm bên hồ. Không giống người giúp việc tẹo nào, tôi lướt qua thầm cười mà không nhận ra.

Một ngày đi công tác về, xuống ôtô giữa đường, tôi gọi xe ôm. Nói địa chỉ xong, anh xe ôm nét mặt hiền lành bỗng dưng có vẻ gì đó rất lạ: "Tôi biết nhà cô rồi, để tôi đưa cô về". "Sao anh biết>" - tôi ngạc nhiên. "Trước nhà tôi làm cho cô mấy tháng mà, tôi có đưa nhà tôi đến ngõ nhà cô mấy lần. Nhà tôi tên Nham. Vâng, làm cũng lâu rồi, chẳng biết cô còn nhớ không?"

- Tất nhiên là tôi nhớ, thế chị Nham dạo này khỏe không? Có làm cho ai không?

- Nhà tôi mất hơn năm nay rồi ạ, tai nạn giao thông, đi xe đạp ngoài đường xe bus đâm phải. Khổ, cứ thích đi ngoài đường...

Cổ họng tôi bỗng dưng nghẹn lại. Chồng chị Nham nhất định không lấy tiền của tôi. Anh ấy bảo: "Dạo ấy tôi cứ định gặp cô để cám ơn, cô tốt với nhà tôi nhiều, nhà tôi kể thế, nhà tôi chỉ có cô để tâm sự. Tính nhà tôi không thuần. Chỉ có dạo làm cho cô là vui".

Giá như hồi ấy tôi biết thế!

Free blog counter
 

VMC Copyright © 2009 | Power by Blogger | Template redesigned by Lý Minh Triết